Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 61: Lạc Thần Hi bị cấm túc**
**CHƯƠNG 61: ĐOẠN TUYỆT HỒNG TRẦN, TIÊN TỬ PHONG CẤM**
Tuyết Ngọc Phong.
Đây là đỉnh núi cao nhất trong dãy Dao Trì liên miên bất tận, cũng là nơi linh khí tinh thuần nhưng buốt giá nhất. Giữa mùa hè rực lửa, Tuyết Ngọc Phong vẫn bị bao phủ bởi một tầng tuyết dày trắng xóa, những bông tuyết ở đây không phải là hơi nước ngưng tụ, mà là linh khí hóa hình, mỗi đóa hoa tuyết rơi xuống đều mang theo hơi lạnh thấu xương của vạn năm băng phách.
Lạc Thần Hi ngồi bên cửa sổ của thánh điện, ánh mắt nàng thẫn thờ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đang cuồn cuộn trôi về phương Nam – hướng của Hoang Khư Giới, hạ giới nhỏ bé nơi nàng vừa trở về.
Trong tâm trí nàng, bóng hình thiếu niên áo đen với ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả một bầu trời sụp đổ ấy cứ hiện lên không dứt. Nàng nhớ lại khoảnh khắc Diệp Hư Không đưa tay ra, một ý niệm của hắn khiến vạn vật quanh hắn hóa thành hư vô. Thứ sức mạnh đó không phải là hủy diệt theo cách thông thường, mà là một sự xóa sổ triệt để, đứng trên cả mọi quy tắc mà nàng từng biết.
"Cửu Âm Tuyệt Thể…" Nàng khẽ lẩm bẩm, lòng bàn tay xanh xao hiện lên một lớp sương giá xám xịt.
Mỗi khi nàng nhớ về hắn, dòng khí tức lạnh lẽo trong cơ thể vốn luôn hành hạ nàng dường như lại dịu đi đôi chút. Sự bí ẩn của hắn như một liều thuốc độc gây nghiện, khiến một vị Thánh nữ vốn dĩ lạnh lùng như băng sơn cũng phải nảy sinh lòng hiếu kỳ mãnh liệt.
"Thần Hi, ngươi vẫn chưa tỉnh ngộ sao?"
Một giọng nói uy nghiêm, mang theo áp lực của một vị cường giả Hóa Thần Cảnh đột ngột vang lên, chấn động cả căn phòng.
Lạc Thần Hi giật mình, vội vàng đứng dậy, cung kính cúi đầu: "Sư tôn."
Trước mặt nàng là một nữ nhân trung niên dung mạo diễm lệ nhưng vô cùng nghiêm nghị, vận trên người bộ cung trang màu tím thêu hoa văn sen xanh của Dao Trì Thánh Địa. Đây chính là Dao Trì Thánh Chủ – Vân Mộng Dao, một trong những người đứng đầu thế lực tại Linh Khư Giới.
Vân Mộng Dao nhìn đồ đệ tâm đắc nhất của mình, trong mắt hiện lên một tia thất vọng và cả sự lo lắng không thể che giấu. Bà phất tay, một bức bình phong bằng ngọc thạch được dựng lên, ngăn cách căn phòng với thế giới bên ngoài.
"Tin tức từ Thượng Giới đã truyền xuống." Vân Mộng Dao trầm giọng nói, mỗi chữ đều nặng ngàn cân. "Thiên Đế Cổ Thiên Thánh đã hạ lệnh truy quét toàn bộ những kẻ liên quan đến khí tức 'Hư Vô'. Thần Hi, ngươi là Thánh nữ của Dao Trì, tương lai là người kế vị ta, tại sao ngươi lại dám bao che cho một kẻ nghịch tặc tại Hạ giới?"
Sắc mặt Lạc Thần Hi trắng bệch, nàng mím chặt môi, cố gắng giữ giọng bình thản: "Sư tôn, Diệp Hư Không không phải nghịch tặc. Hắn chỉ là một thiếu niên ở một gia tộc nhỏ, nếu nói hắn đe dọa đến Thiên Đình, chẳng phải là quá đề cao hắn rồi sao?"
"Câm mồm!"
Vân Mộng Dao quát lớn, linh áp tỏa ra khiến những ly trà bằng ngọc trên bàn vỡ vụn.
"Ngươi nghĩ ta không biết ngươi đã nhìn thấy gì sao? Trong báo cáo của Thiên Cấm Vệ phái xuống, có kẻ đã miêu tả về một thiếu niên dùng lực lượng hắc ám xóa sổ phân thân của Thiên Sứ. Thần Hi, đó là lực lượng cấm kỵ! Vạn năm trước, chính thứ sức mạnh đó đã suýt chút nữa khiến vạn giới sụp đổ. Thiên Đế không bao giờ nhìn nhầm, và Thiên Đạo cũng không dung thứ cho loại tồn tại đó."
Bà tiến lại gần, đặt tay lên vai Lạc Thần Hi, giọng điệu chuyển từ giận dữ sang khẩn khoản: "Ngươi mang Cửu Âm Tuyệt Thể, là 'vật chứa' linh khiết nhất mà Thiên Đình đang cần để tế lễ cho Thiên Đạo vạn năm một lần. Nếu lúc này ngươi dây dưa với kẻ mang hơi thở Hư Vô, cả Dao Trì chúng ta sẽ bị san bằng trong một ý niệm của Thiên Đế. Ngươi có hiểu không?"
Lạc Thần Hi lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định hiếm thấy: "Nếu Thiên Đạo cần hy sinh tính mạng của chúng sinh, cần tiêu diệt một người chỉ vì họ sở hữu sức mạnh mà Thiên Đạo không hiểu được… thì Thiên Đạo đó liệu có đáng để chúng ta tôn thờ?"
*Bốp!*
Một cái tát giòn tan vang lên trong điện.
Gương mặt Lạc Thần Hi lệch sang một bên, trên gò má trắng ngần hiện lên dấu tay đỏ thẫm. Nàng không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn sư tôn mình.
Vân Mộng Dao run rẩy thu tay lại, hơi thở dồn dập: "Nghịch tử… Ngươi dám thốt ra lời đại nghịch bất đạo như vậy. Vì một tên phế vật ở hạ giới mà ngươi dám nghi ngờ cả Thiên Đạo sao? Hắn đã cho ngươi uống bùa mê thuốc lú gì?"
"Hắn không cho con gì cả." Lạc Thần Hi bình thản nói, giọng nói lạnh như băng tuyết ngoài kia. "Hắn chỉ cho con thấy, một người có thể đứng thẳng giữa trời đất mà không cần quỳ lạy bất cứ ai. Hắn chỉ cho con thấy, định mệnh không phải là thứ không thể thay đổi."
"Đủ rồi!" Vân Mộng Dao xoay người lại, bóng lưng bà run rẩy. "Từ hôm nay, ngươi sẽ bị cấm túc tại Hàn Nguyệt Động. Không có lệnh của ta, không ai được phép ra vào. Ngươi phải ở đó tịnh tâm, chặt đứt sợi tơ lòng với kẻ đó. Cho đến ngày tế lễ Thiên Đạo diễn ra, ngươi không được bước chân ra ngoài nửa bước."
Lạc Thần Hi run lên: "Hàn Nguyệt Động? Sư tôn, Cửu Âm Tuyệt Thể của con… nếu vào đó…"
Hàn Nguyệt Động là nơi lạnh nhất của Dao Trì, chứa đựng linh khí thái âm cực hạn. Với người bình thường đó là thánh địa tu luyện, nhưng với người mang Cửu Âm Tuyệt Thể như nàng, hơi lạnh ở đó sẽ kích thích độc tố trong cơ thể bộc phát, mang lại nỗi đau đớn như vạn kim châm vào tủy não mỗi giờ mỗi khắc.
Vân Mộng Dao nhắm mắt lại, che giấu sự đau xót: "Đau đớn mới khiến ngươi tỉnh táo. Nếu ngươi không tự tay cắt đứt liên lạc với hắn, ta sẽ phái người xuống Hoang Khư Giới, san phẳng Diệp gia, khiến hắn vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời này. Ngươi chọn đi."
Lạc Thần Hi sững sờ. Nàng biết sư tôn mình nói là làm. Với sức mạnh của Dao Trì, muốn diệt một tiểu gia tộc ở hạ giới chỉ cần một cái phất tay của một ngoại môn trưởng lão.
Nàng nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt trong vắt cuối cùng cũng lăn dài trên má, hóa thành hai hạt băng tinh nhỏ xíu rơi xuống sàn ngọc.
"Con… chấp nhận cấm túc."
—
Dưới chân núi Tuyết Ngọc Phong, một đám đệ tử Dao Trì đang bàn tán xôn xao. Việc Thánh nữ vừa trở về từ hạ giới đã bị đưa vào Hàn Nguyệt Động cấm túc là một cú sốc lớn đối với toàn bộ tông môn.
"Nghe nói Thánh nữ vì che chở cho một tên phế vật hạ giới mà cãi lại Thánh chủ đấy." Một nam đệ tử vẻ mặt đầy ghen tị nói.
"Phế vật? Ta nghe kể tên đó vô cùng hung hãn, sát khí ngập trời, ngay cả Thiên Sứ xuống cũng bị hắn đánh tan xác." Một nữ đệ tử khác thì thào, ánh mắt lại có chút sùng bái. "Không biết người khiến Thánh nữ chúng ta động lòng là nhân vật kinh tài tuyệt diễm đến mức nào."
Giữa đám đông đó, một thiếu niên béo tròn, y phục sặc sỡ treo đầy những miếng ngọc bội quý giá đang lén lút nhìn quanh. Đó chính là Tiền Đa Đa. Sau khi Diệp Hư Không phi thăng, gã cũng dùng "tiền" và một chút vận khí cực lớn của Tụ Bảo Thể để bám theo con đường cũ lẻn lên Trung giới, trà trộn vào một tiểu trấn dưới chân Dao Trì để thám thính tình hình.
"Chậc chậc, xem ra lão đại của ta lại gây họa cho mỹ nhân rồi." Tiền Đa Đa tặc lưỡi, đôi mắt nhỏ híp lại đầy toan tính. "Thánh nữ bị cấm túc ở Hàn Nguyệt Động… cái nơi đó ta nghe nói toàn băng giá, chắc chắn phải cần rất nhiều đan dược giữ ấm. Đây chính là cơ hội kinh doanh nha! Mà không, đây là nhiệm vụ cứu người đẹp của lão đại giao cho."
Tiền Đa Đa sờ sờ vào cái nhẫn không gian chất đầy bảo vật của mình, rồi liếc nhìn con chó đen nhỏ đang nằm ngủ khì khì trong một cái giỏ mây bên cạnh.
"Hắc Tử, dậy đi! Lão đại bảo chúng ta đi bảo vệ 'đại tẩu', ngươi còn ngủ được à?"
Con chó đen – Hắc Tử – khẽ mở một con mắt ra, nhìn Tiền Đa Đa bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Nó ngáp một cái dài, lười biếng vẩy vẩy cái đuôi, rồi lại nhắm mắt lại. Trong thâm tâm nó, trừ khi có thứ gì ngon để ăn, hoặc có kẻ nào đó đủ mạnh để nó "khinh bỉ", còn không thì nó chỉ muốn ngủ.
Tuy nhiên, khi nghe thấy cái tên "lão đại", cái đuôi của Hắc Tử bỗng khựng lại. Nó bật dậy, đôi tai vểnh lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía đỉnh Tuyết Ngọc Phong. Một luồng khí tức cực kỳ mờ nhạt nhưng lại vô cùng quen thuộc đối với nó đang phát ra từ phía đỉnh núi đó. Đó là khí tức của Cửu Âm Tuyệt Thể đang bộc phát, nhưng bên trong đó, còn có một tia ý niệm hắc ám cực kỳ tinh vi mà chỉ có loại sinh vật cổ đại như nó mới cảm nhận được.
*Lão đại đã để lại một tia Hư Vô ý niệm bảo vệ nàng sao?* Hắc Tử trầm ngâm, sau đó sủa lên một tiếng "Gâu" khô khốc, ra hiệu cho Tiền Đa Đa đi theo.
—
Sâu trong Hàn Nguyệt Động.
Hơi lạnh dày đặc như hóa thành thực thể, quấn quýt lấy thân hình gầy gò của Lạc Thần Hi. Nàng ngồi trên một bệ đá đóng băng, môi tím tái, toàn thân run rẩy dữ dội.
Cửu Âm Tuyệt Thể gặp hơi lạnh thái âm chẳng khác nào mồi lửa gặp xăng, dòng máu trong huyết quản nàng dường như đang đông lại từng chút một. Cảm giác đau đớn này không chỉ nằm ở xác thịt, mà còn là sự gặm nhấm vào sâu trong linh hồn.
"Hư Không… Diệp Hư Không…"
Nàng lẩm bẩm tên hắn như một câu thần chú để bám trụ lại ý thức.
Bỗng nhiên, từ trong lồng ngực của nàng, nơi mà trong trận chiến ở hạ giới Diệp Hư Không từng chạm nhẹ vào, một luồng khí đen cực kỳ nhỏ bé, chỉ bằng một sợi tơ, đột nhiên thức tỉnh.
Sợi tơ đen ấy len lỏi khắp các kinh mạch của nàng. Đi đến đâu, hơi lạnh thái âm đang hành hạ nàng lập tức bị trung hòa, bị biến thành… hư vô.
Một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa từ tâm thất ra khắp tứ chi. Lạc Thần Hi mở mắt, ngỡ ngàng nhìn lòng bàn tay mình. Một đóa hoa sen đen tuyền, không có hình hài cố định, đang mờ ảo hiện ra rồi biến mất trên làn da nàng.
Nàng không biết rằng, trước khi phi thăng, Diệp Hư Không đã để lại trong cơ thể nàng một luồng Hư Vô Khí căn nguyên. Luồng khí này không chỉ giúp nàng áp chế thể chất tuyệt mệnh, mà còn là một dấu ấn.
Chỉ cần nàng còn sống, dù cách xa vạn giới, hắn vẫn có thể tìm thấy nàng.
Cảm giác ấm áp đó như một lời hứa thầm kín của thiếu niên áo đen ấy: *Đợi ta.*
Nàng hít một hơi sâu, sự đau đớn vơi bớt, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ thường. Lạc Thần Hi nhắm mắt lại, bắt đầu chủ động hấp thụ hơi lạnh xung quanh, dùng tia Hư Vô Khí kia làm tâm điểm để rèn luyện.
"Nếu cả thế giới này đều là cái lồng, nếu ngay cả Thiên Đạo cũng muốn ta phải phục tùng định mệnh…" Lạc Thần Hi thầm thề nguyện. "Vậy thì ta sẽ đợi hắn. Đợi hắn một niệm… phá nát thương khung này."
—
Cùng lúc đó, tại một địa phương khác của Linh Khư Giới.
Diệp Hư Không đứng trên đỉnh của một tòa cổ tháp sụp đổ, xung quanh hắn là xác của hàng chục tu sĩ thuộc các môn phái phụ thuộc Thiên Đạo Minh. Hắn nhẹ nhàng phủi tro bụi trên tay áo, khuôn mặt vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Trong tay hắn, Hư Vô Kiếm rung động nhè nhẹ.
Hắn quay đầu nhìn về phía Dao Trì Thánh Địa, đôi mắt thâm trầm đột nhiên trở nên sắc lạnh.
"Dám đụng vào người của ta sao?"
Hắn khẽ nói, âm thanh rất nhẹ nhưng lại khiến không gian xung quanh xuất hiện những vết nứt đen ngòm.
"Thần Hi, ráng đợi thêm chút nữa. Đám sâu kiến này, ta sẽ sớm dọn sạch thôi."
Dưới chân hắn, một tên tu sĩ Kim Đan Cảnh vẫn chưa chết hẳn, rên rỉ: "Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Thiên Đế… sẽ không tha cho ngươi…"
Diệp Hư Không cúi đầu nhìn tên tu sĩ, đôi mắt hắn đột nhiên hóa thành một vùng tối tăm thăm thẳm, không chút cảm xúc:
"Thiên Đế? Trong mắt ta, hắn cũng chỉ là một mảnh hư vô sớm muộn gì cũng phải tan biến mà thôi."
Hắn giơ một ngón tay lên, chỉ vào trán tên tu sĩ.
*Xoẹt.*
Không có máu văng tung tóe, không có tiếng nổ mạnh mẽ. Tên tu sĩ kia, cùng với tàn tích của tòa cổ tháp trong bán kính mười trượng, đột nhiên biến mất. Một lỗ hổng không gian tròn trịa hiện ra, sau đó lặng lẽ liền lại, như thể mọi thứ ở đó chưa từng tồn tại trên thế giới này.
Nhất Niệm Hư Vô.
Diệp Hư Không ngước nhìn bầu trời Linh Khư Giới, nơi mà những vì sao bắt đầu lung lay. Hắn cảm nhận được ý chí của Cổ Thiên Thánh đang không ngừng tìm kiếm mình.
"Muốn chơi sao? Vậy thì bắt đầu từ Dao Trì này vậy."
Bóng dáng áo đen nhạt nhòa dần, rồi biến mất hẳn vào màn đêm, hướng thẳng về phía Tuyết Ngọc Phong mà đi. Một cơn bão lớn đang âm thầm tích tụ trên bầu trời Linh Khư Giới, và lần này, nó sẽ quét sạch mọi trật tự vốn có của Thiên Đạo.