Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 62: Một mình xông vào Dao Trì phân chi**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:58:48 | Lượt xem: 2

Trong cõi Linh Khư Giới mông lung, mây mù bao phủ quanh năm suốt tháng, có một tòa thành thị lơ lửng giữa tầng không mang tên Thiên Thủy Thành. Đây chính là nơi đặt chân của phân chi quan trọng nhất thuộc Dao Trì Thánh Địa tại hạ tầng Linh Khư.

Chương 62: Một mình xông vào Dao Trì phân chi

Tuyết.

Những bông tuyết trắng muốt như lông ngỗng lững thững rơi từ đỉnh trời, phủ lên những mái ngói cong vút, chạm trổ phượng múa lân vờn của Dao Trì Cung. Không gian vắng lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá và hơi lạnh thấu xương của vùng cực bắc linh mạch.

Bỗng nhiên, dưới chân dãy núi dẫn lên thánh điện, một bóng đen cô độc xuất hiện.

Diệp Hư Không bước đi thong dong, đôi giày đen dẫm lên lớp tuyết dày nhưng lạ thay, không hề để lại dù chỉ là một dấu chân. Hắn vận một bộ hắc y đơn giản, mái tóc dài xõa tung sau lưng, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả vạn cổ thương khung, lặng lẽ nhìn về phía đỉnh núi mây mù kia.

Trong không gian, từng tia linh khí hỗn loạn vờn quanh hắn, nhưng hễ chạm vào vạt áo đen ấy, chúng lập tức tan biến vào hư không, như thể bị một lực lượng huyền bí nào đó xóa sổ hoàn toàn khỏi thế gian.

"Đứng lại! Kẻ nào dám bén mảng đến cấm địa Dao Trì?"

Một tiếng quát vang dội phá tan sự tĩnh lặng. Từ trong làn sương mù, hai gã đệ tử thủ môn mặc trường bào xanh nhạt, lưng mang linh kiếm, từ trên không trung hạ xuống. Ánh mắt chúng đầy vẻ kiêu ngạo và cảnh giác, linh áp Trúc Cơ Cảnh đỉnh phong tỏa ra, ép về phía thiếu niên áo đen.

Diệp Hư Không không dừng lại, thậm chí một cái liếc mắt cũng không dành cho bọn chúng. Bước chân hắn vẫn đều đặn, giọng nói thanh thản nhưng lại mang theo một loại uy áp khiến linh hồn người ta run rẩy:

"Giao Lạc Thần Hi ra đây. Ta cho các ngươi ba nhịp thở để mở đường."

Hai tên đệ tử ngẩn người ra một giây, sau đó là những tràng cười sảng khoái đầy khinh miệt.

"Ngươi điên rồi sao? Thánh nữ là người ngươi muốn gặp là gặp à? Một tên tiểu tử không chút tu vi, dám đến đây gây hấn? Cút ngay, nếu không đừng trách linh kiếm của chúng ta vô tình!"

Diệp Hư Không khẽ thở dài. Hắn ghét nhất là phải giải thích, và hắn càng ghét hơn khi phải lãng phí thời gian với những kẻ không nhìn thấy thái sơn trước mắt.

"Nhịp thở thứ nhất."

"Ngông cuồng! Chết đi!" Một tên đệ tử mất kiên nhẫn, trường kiếm trong tay hóa thành một đạo thanh quang, mang theo khí thế xé gió đâm thẳng vào ngực Diệp Hư Không.

Tuy nhiên, khi mũi kiếm chỉ còn cách ngực Diệp Hư Không chưa đầy một tấc, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra. Toàn bộ thanh linh kiếm cấp bậc Huyền giai đột nhiên nứt vỡ, không phải vỡ vụn thành từng mảnh, mà là tan biến thành bụi mịn, rồi từ bụi mịn hóa thành hư vô. Cả đạo thanh quang linh lực mạnh mẽ cũng bị nuốt chửng hoàn toàn, không để lại một chút dao động nào.

"Cái gì…" Tên đệ tử tái mét mặt mày, trân trân nhìn cái chuôi kiếm trống rỗng trong tay mình.

"Nhịp thở thứ hai."

Diệp Hư Không vẫn bước đi. Mỗi bước chân của hắn như nện thẳng vào nhịp tim của hai gã thủ môn. Một áp lực nặng nề đến mức không thể thở nổi đột ngột giáng xuống. Hai tên đệ tử cảm thấy xương cốt toàn thân kêu răng rắc, quỳ sụp xuống tuyết, máu tươi trào ra từ khóe miệng.

"Nhịp thở thứ ba."

Hết giờ.

Diệp Hư Không không ra tay, hắn chỉ khẽ phất tay áo một cái. Một làn sóng vô hình từ hư không gợn lên, tựa như mặt hồ bị ném một viên sỏi. Hai gã đệ tử chưa kịp kêu lên một tiếng, thân hình đã hóa thành những đốm sáng đen rồi biến mất, không để lại dù chỉ một hơi tàn.

Đến chết, chúng cũng không hiểu mình đã đối đầu với cái gì.

Diệp Hư Không tiếp tục đi lên phía bậc thang đá trắng. Càng lên cao, áp lực trận pháp hộ sơn của Dao Trì càng mạnh mẽ. Những đạo lôi điện tím và hàn khí lạnh lẽo bắt đầu oanh kích xuống thân hình hắn.

*Đùng! Đùng! Đùng!*

Từng đạo sét đánh thẳng vào đỉnh đầu Diệp Hư Không, nhưng chúng hễ chạm tới gần hắn đều bị đồng hóa, biến thành năng lượng nguyên thủy chui tọt vào trong Hư Vô Châu nơi đan điền. Đối với người khác là cấm địa tử vong, nhưng đối với hắn, nơi này chẳng khác nào một bữa tiệc linh lực bổ dưỡng.

"Kẻ cuồng đồ phương nào dám sát hại đệ tử Dao Trì, phá hoại đại trận?"

Từ đỉnh núi, một bóng người già nua bay vọt ra. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào khắc họa đồ án thiên thạch, tu vi đã đạt tới Nguyên Anh Cảnh sơ kỳ. Lão là Tứ trưởng lão trấn giữ phân chi này – Vân Hải đạo nhân.

Vân Hải nhìn thấy Diệp Hư Không một mình xông pha giữa trận pháp mà như đi dạo sân vườn, trong lòng kinh hãi vô cùng. Lão bấm quyết, một thanh cự kiếm bằng linh lực dài hàng chục trượng hiện ra trên bầu trời, mang theo uy thế diệt tuyệt chém xuống.

"Vạn Kiếm Quy Tông! Diệt!"

Diệp Hư Không dừng bước, ngẩng đầu nhìn thanh cự kiếm đang xé toạc tầng mây chém tới. Khóe môi hắn nhếch lên một độ cong lạnh lẽo:

"Cái gọi là quy tắc của các ngươi, trong mắt ta… chỉ là một trò đùa."

Hắn giơ bàn tay phải lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào mũi cự kiếm.

"Nhất Niệm – Hư Vô Hóa."

Không có âm thanh chấn động, không có ánh sáng rực rỡ. Thanh cự kiếm khổng lồ đủ sức san bằng một ngọn núi kia, bắt đầu từ mũi kiếm, lặng lẽ tan rã. Sự tan rã này diễn ra nhanh đến mức mắt thường không theo kịp, lan truyền ngược lên tận tay Vân Hải đạo nhân.

"Không! Có thể nào… Quy tắc chi lực? Ngươi là Hóa Thần Cảnh?" Vân Hải đạo nhân thét lên đầy tuyệt vọng. Lão cố gắng chặt đứt kết nối với linh lực nhưng đã quá muộn. Một luồng lực lượng hắc ám không thể diễn tả bằng lời men theo linh lực xâm nhập vào kinh mạch lão, thôn phệ mọi thứ từ tu vi đến nguyên anh.

Trong tích tắc, Vân Hải đạo nhân hóa thành một cái xác khô, rồi cũng tan biến vào không trung theo cách tương tự hai tên đệ tử lúc nãy.

Toàn bộ Dao Trì phân chi chấn động. Tiếng chuông cảnh báo vang lên dồn dập, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của tuyết sơn.

Từ các tòa lầu các, hàng trăm đệ tử và trưởng lão bay ra, vây kín Diệp Hư Không giữa khoảng sân rộng lớn trước đại điện. Dẫn đầu là một nữ tử trung niên dung mạo sắc sảo, ánh mắt đầy sát khí – Tuyết Mai điện chủ, người đứng đầu phân chi này, tu vi Nguyên Anh Cảnh viên mãn.

"Ngươi là ai? Tại sao lại đại sát giới tại Dao Trì của ta?" Tuyết Mai nhìn đống tàn tro dưới chân Diệp Hư Không, nghiến răng hỏi.

Diệp Hư Không đứng giữa vòng vây của hàng trăm tu sĩ, ánh mắt hắn lướt qua đám đông, dường như đang tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Sau một lúc không thấy, hắn lạnh lùng lên tiếng:

"Lạc Thần Hi đâu? Ta biết nàng đang bị giam cầm ở đây để đợi người của Thiên Đạo Minh đến tiếp nhận. Đưa nàng ra đây, ta sẽ chỉ phá hủy phân chi này mà không sát hại tất cả."

Tuyết Mai điện chủ cười lạnh, gương mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo: "Nực cười! Lạc Thần Hi mang Cửu Âm Tuyệt Thể, là cống phẩm tối cao dành cho nhị hoàng tử của Thiên Đạo Minh. Ngươi tính là cái thứ gì mà dám đòi người? Toàn quân nghe lệnh, kết Tuyết Hoa Đại Trận, trấn sát tên tặc tử này cho ta!"

"Tuân lệnh!"

Hàng trăm đệ tử đồng loạt kết ấn. Linh khí thuộc tính băng bùng nổ, hóa thành một đóa hoa tuyết khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ sân điện. Những cánh hoa tuyết mỏng manh như lưỡi dao, xoay chuyển với tốc độ kinh người, tạo thành một cái máy nghiền thịt khổng lồ.

Diệp Hư Không đứng yên giữa tâm bão. Gió tuyết gào thét quanh hắn, nhưng hắc y của hắn thậm chí còn chẳng hề lay động.

"Cống phẩm?"

Đôi mắt Diệp Hư Không đột ngột chuyển thành màu đen tuyền tuyệt đối. Một luồng sát ý ngập trời bùng nổ, khiến bầu trời vạn dặm đang đầy mây trắng lập tức hóa thành đen đặc. Sương mù biến mất, tuyết ngừng rơi giữa không trung, thời gian dường như đọng lại trong khoảnh khắc này.

"Trong mắt ta, nàng là vảy ngược. Đụng vào vảy ngược của Thần Đế, chỉ có một kết cục."

Hắn bước lên một bước.

*Rắc!*

Đóa hoa tuyết khổng lồ được tạo thành từ linh lực của hàng trăm người đột nhiên xuất hiện những vết nứt đen ngòm. Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ.

"Hư Vô Thế Giới – Khởi!"

Từ dưới chân Diệp Hư Không, một vùng bóng tối lan rộng ra như mực loang trên giấy trắng. Đi đến đâu, mặt đất bằng đá cẩm thạch biến mất đến đó. Các đệ tử Dao Trì chạm vào vùng bóng tối này chưa kịp kêu lên đã bị đồng hóa hoàn toàn.

Tuyết Mai điện chủ kinh hãi tột độ, bà ta chưa bao giờ thấy loại công pháp nào tà môn và bá đạo đến thế. Không phải thôn phệ, không phải phá hủy, mà là xóa bỏ sự tồn tại!

"Mau! Truyền tin về bản môn! Gọi viện trợ!" Bà ta gào lên, tay rút ra một đạo ngọc phù truyền tin lấp lánh ánh sáng.

Nhưng ngón tay bà ta chưa kịp bóp nát ngọc phù, Diệp Hư Không đã đứng ngay trước mặt. Tốc độ của hắn vượt qua mọi quy tắc vật lý, không phải là di chuyển, mà là dịch chuyển trực tiếp trong hư không.

Hắn bóp chặt lấy cổ Tuyết Mai, nâng bà ta lên không trung. Ánh sáng truyền tin trong tay bà ta vụt tắt, biến thành bụi tro đen xám.

"Giao người ra, hoặc là ta sẽ khiến linh hồn ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh, vĩnh viễn nếm trải nỗi đau bị hư vô mài mòn." Giọng nói của hắn như vọng lại từ vực thẳm u minh.

Tuyết Mai mặt mũi tím tái, khó khăn thốt ra từng chữ: "Muộn… muộn rồi… Nàng ta… đã được hộ tống lên… Phi Thuyền Hư Không… đi về hướng Thiên Đình của Thiên Đạo Minh từ một canh giờ trước… Ngươi… ngươi không bao giờ đuổi kịp đâu…"

Ánh mắt Diệp Hư Không trầm xuống. Một canh giờ?

Hắn khẽ siết chặt tay. *Rắc.* Cổ của Tuyết Mai vẹo sang một bên, sinh mệnh hoàn toàn tiêu biến. Hắn buông tay, để cái xác của bà ta tan rã trong hư không.

Hắn quay đầu nhìn về hướng xa xăm, nơi bầu trời dường như có một dấu vết mờ nhạt của trận pháp dịch chuyển không gian để lại.

Cả Dao Trì phân chi giờ đây chỉ còn lại là một hố đen khổng lồ sâu hun hút giữa đỉnh núi. Những đệ tử còn sống sót đều quỳ rạp xuống đất, mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy không dám ngẩng đầu.

Diệp Hư Không không tiếp tục tàn sát những kẻ kiến hôi này. Đối với hắn, nhiệm vụ bây giờ là tìm lại Thần Hi. Hắn cảm nhận được sâu trong huyết mạch của mình, ấn ký Hư Vô mà hắn bí mật gieo vào người nàng trước khi chia tay vẫn còn đang rung động nhẹ.

"Thiên Đạo Minh sao? Cổ Thiên Thánh, xem ra món nợ này phải thanh toán sớm hơn dự định rồi."

Diệp Hư Không đứng trên đỉnh núi hoang tàn, Hư Vô Kiếm lặng lẽ hiện hình trong tay phải của hắn. Thanh kiếm không có lưỡi, chỉ có một cái chuôi đen và một dải hư vô khí vờn quanh dài khoảng ba thước, phát ra những tiếng o o xé nát không gian.

Hắn vung kiếm lên trời.

"Một niệm… đoạt thiên cơ!"

Một đường kiếm đen kịt xé toạc bầu trời Linh Khư Giới, lộ ra dòng chảy thời không đầy loạn lạc. Diệp Hư Không không hề do dự, trực tiếp bước vào khe nứt không gian đó.

Hắn muốn đi tắt qua dòng thời không để chặn đứng phi thuyền của Thiên Đạo Minh.

Khi bóng dáng Diệp Hư Không biến mất, cả tòa núi tuyết sụp đổ hoàn toàn. Một phân chi quyền uy của Dao Trì Thánh Địa, trong phút chốc bị xóa sổ bởi một thiếu niên duy nhất.

Tin tức này sau đó lan truyền đi với tốc độ chóng mặt, chấn động cả Cửu Tiêu Thiên Ngoại. Cái tên "Diệp Hư Không" một lần nữa xuất hiện sau hàng vạn năm, mang theo nỗi sợ hãi từ thuở hồng hoang quay trở lại.

Tại một nơi nào đó giữa hư không vô tận, một chiếc phi thuyền khổng lồ rực rỡ ánh vàng đang băng băng tiến về phía Thượng Giới.

Bên trong mật thất của phi thuyền, Lạc Thần Hi đang ngồi bất động trên một tòa trận pháp băng giá. Những sợi xích linh lực khóa chặt tay chân nàng, không ngừng hút đi nguyên âm chi khí. Nàng sắc mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt vẫn kiên định nhìn ra phía cửa sổ hư không.

Nàng khẽ chạm tay vào vị trí trái tim mình, nơi có một luồng hơi ấm nhỏ nhoi nhưng bền bỉ đang lan tỏa.

"Hư Không… chàng đang tới, đúng không?" Nàng thầm thì.

Bất thình lình, toàn bộ phi thuyền rung chuyển dữ dội. Những hồi chuông cảnh báo rít lên chói tai.

"Có chuyện gì?" Tiếng của một vị Thần Vương cấp cao đang hộ tống phi thuyền vang lên đầy kinh ngạc.

"Báo cáo… Phía trước… phía trước không gian bị chém đứt! Có một kẻ… hắn đang chặn đường chúng ta!"

Lạc Thần Hi ngẩng đầu lên, một nụ cười nhạt nhưng tràn đầy hạnh phúc xuất hiện trên môi.

Nàng biết, kẻ có thể chém đứt không gian, chặn đường cả thiên binh vạn mã, chỉ có thể là hắn.

Người đàn ông của nàng. Hư Vô Thần Đế.

Trận chiến thực sự, giờ mới mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8