Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 66: Đối đầu với Thần thú bảo vệ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:01:35 | Lượt xem: 2

Sương mù xám xịt từ Biển Hư Vô tựa như những xúc tu của ác quỷ, len lỏi qua từng kẽ nứt của Thái Cổ Di Tích, nuốt chửng những tia sáng mỏng manh cuối cùng. Phía sau lưng Diệp Hư Không, không gian chiến trường nơi ba vị Thần Vương đang bị cầm chân bởi cấm chế Hư Vô bỗng trở nên mờ mịt, chỉ còn lại những tiếng gầm rú đứt quãng vọng về.

Trước mặt hắn bây giờ là một vùng vực thẳm không đáy, nhưng từ bên dưới không phải là bóng tối đơn thuần, mà là một thứ áp lực mang tính hủy diệt, cổ xưa và uy nghiêm đến cực điểm.

"Đại… đại ca, ta cảm thấy gan bàn chân lạnh toát rồi. Cái thứ bên dưới đó, tuyệt đối không phải là linh thú bình thường!" Tiền Đa Đa răng đánh vào nhau lập cập, hai tay ôm chặt cái túi trữ vật to sụ trước ngực. Tụ Bảo Thể của hắn đang không ngừng cảnh báo, mỗi một thớ thịt trên người hắn đều đang run rẩy như muốn vỡ vụn trước long uy đang trào dâng.

Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen khẽ lay động trong luồng khí lạnh căm căm. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ nghìn năm không gợn sóng, bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu Hắc Tử. Con chó đen nhỏ bình thường vốn hay nhe răng khinh bỉ thế nhân, lúc này bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. Đôi mắt nó rực lên ánh tím sẫm, bộ lông đen nhánh như thể đang hấp thụ sạch sành sanh mọi ánh sáng xung quanh.

"Hắc Tử, nhìn thấy không? Đó là phần hồn tinh túy nhất của Thái Cổ Thương Long, kẻ từng thống trị vạn yêu trước khi Thiên Đạo Minh thiết lập trật tự mới." Diệp Hư Không trầm giọng nói, âm thanh bình thản nhưng lại xuyên thấu tầng tầng lớp lớp áp lực.

*Gào!*

Một tiếng gầm vang dội từ dưới vực thẳm bùng phát, khiến toàn bộ di tích rung chuyển dữ dội. Những cột đá thái cổ to lớn bằng vài người ôm bỗng chốc hóa thành tro bụi. Từ trong vực thẳm, một đạo quang ảnh khổng lồ từ từ trồi lên.

Đó là một con rồng. Nhưng nó không có da thịt, toàn thân cấu tạo từ những dải tinh vân rực rỡ và những sợi xích quy tắc màu vàng kim quấn quanh chằng chịt. Đầu rồng to như một ngọn núi nhỏ, cặp sừng dài đâm thẳng vào tầng mây hư ảo, đôi mắt như hai vầng trăng máu nhìn xuống những sinh vật nhỏ bé đang đứng trên vách đá.

"Kẻ hèn mọn… dám bước chân vào cấm địa của ngô?"

Giọng nói của Long Hồn giống như hàng vạn đạo sấm sét nổ tung bên tai. Tiền Đa Đa phụt ra một ngụm máu, trực tiếp ngã quỵ xuống đất, nếu không có một vòng xoáy hư vô nhỏ từ tay Diệp Hư Không bao phủ lấy hắn, có lẽ thần hồn của tên mập đã tan nát ngay tức khắc.

Diệp Hư Không không lùi nửa bước, ngược lại còn tiến lên một bước dài, đứng lơ lửng giữa hư không, đối diện trực tiếp với đôi mắt khổng lồ kia.

"Thái Cổ Thương Long, đường đường là thống soái của yêu giới, lại cam tâm tình nguyện làm chó giữ cửa cho Thiên Đạo Minh sao?" Diệp Hư Không lạnh lùng thốt lên, khóe môi khẽ nhếch một đường cong đầy ngạo nghễ.

"Láo xược! Ngươi thì biết gì?" Long Hồn cuồng nộ, một luồng long tức mang theo quy tắc hỏa diễm cuồn cuộn đổ ập tới, muốn thiêu rụi kẻ dám sỉ nhục sự tôn nghiêm của nó. "Thiên Đạo xiềng xích, vĩnh thế trấn áp, ai có thể phá được? Ai có thể cứu được ngô?"

Nhìn ngọn hỏa diễm hủy diệt đang tới gần, Diệp Hư Không chỉ khẽ đưa tay phải ra.

"Hư Vô, nuốt chửng."

Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động kinh hoàng. Ngọn long hỏa đủ để thiêu chết một vị Kim Tiên đỉnh phong, khi chạm vào lòng bàn tay Diệp Hư Không, bỗng chốc bị thu nhỏ lại, hóa thành một đốm sáng rồi biến mất không dấu vết vào trong lỗ đen nơi lòng bàn tay hắn.

Long Hồn sững sờ. Đôi mắt máu của nó co rụt lại, nhìn chăm chặp vào Diệp Hư Không: "Lực lượng này… không thuộc về Thiên Đạo? Ngươi là ai?"

"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là, ngươi nhìn thấy con thú dưới chân ta chứ?" Diệp Hư Không chỉ tay xuống Hắc Tử.

Lúc này, Hắc Tử bước ra. Nó không còn giữ dáng vẻ một con chó đen nhỏ bé nữa. Theo mỗi bước chân của nó, không gian bắt đầu vặn vẹo. Một bóng ma khổng lồ cao vạn trượng hiện ra sau lưng nó – đó là hình hài thật sự của Thôn Thiên Thú, một con quái vật với cái miệng đủ rộng để nuốt chửng cả một ngôi sao, tứ chi vững chãi như bốn cây cột chống trời.

"Thôn… Thôn Thiên Thú?!" Long Hồn run rẩy. Thái Cổ Long và Thôn Thiên Thú, một kẻ là vương của trời xanh, một kẻ là kẻ săn mồi của vũ trụ. Ở thời kỳ hồng hoang, cả hai vốn là đối thủ ngang tầm, nhưng giờ đây, một kẻ chỉ còn là tàn hồn bị xiềng xích, một kẻ lại đang thức tỉnh với lực lượng Hư Vô khởi nguyên.

"Long Hồn, ta cho ngươi một cơ hội." Diệp Hư Không bước tới, mỗi bước chân đều đạp nát một đạo quy tắc đang bao quanh di tích. "Theo ta, ta sẽ dùng Hư Vô Chi Lực cắt đứt vĩnh viễn xiềng xích Thiên Đạo cho ngươi. Ngươi sẽ không còn là hồn ma lay lắt, mà sẽ trở thành Long hồn hộ quốc cho Hư Vô Cung của ta. Nếu không…"

Diệp Hư Không bỗng nhiên tỏa ra một cỗ khí tức lạnh thấu xương, một thanh kiếm đen tuyền không lưỡi xuất hiện trong tay hắn.

"Ta sẽ để Hắc Tử nuốt sạch toàn bộ ký ức và linh hồn của ngươi, khiến ngươi triệt để biến mất khỏi dòng lịch sử này. Một ý niệm của ta, thương khung cũng phải diệt, huống chi là một đoạn hồn tàn như ngươi?"

Long Hồn gầm gừ, sự kiêu ngạo của rồng thần không cho phép nó đầu hàng dễ dàng như vậy. Nó đột nhiên lao tới, thân hình vạn trượng quấn quýt lấy không gian, định dùng toàn bộ tàn lực để thực hiện một cú phản kích cuối cùng.

"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."

Diệp Hư Không ánh mắt lạnh lẽo: "Hắc Tử, trấn áp nó!"

Hắc Tử gầm lên một tiếng xé toạc màng nhĩ, nó nhảy vọt lên không trung, cái miệng rộng mở ra tạo thành một hố đen khổng lồ. Lực hút từ Hư Vô Châu trong đan điền Diệp Hư Không được truyền dẫn qua Hắc Tử, tạo thành một loại áp chế thiên địch tuyệt đối.

Cùng lúc đó, Diệp Hư Không nhắm mắt lại. Tâm trí hắn kết nối với Hư Vô Châu. Trong ý niệm của hắn, thế giới xung quanh biến mất, chỉ còn lại con rồng già đang cố gắng vùng vẫy trong vô vọng.

"Nhất Niệm… Phá Quy Tắc!"

Một tia sáng màu đen kịt từ giữa lông mày Diệp Hư Không bắn ra, chuẩn xác trúng vào những sợi xích vàng kim đang quấn quanh Long Hồn. Những sợi xích đó vốn là biểu tượng của Thiên Đạo, là thứ vạn năm không thể lay chuyển, vậy mà dưới tia sáng đen kia, chúng bắt đầu nứt vỡ, tan chảy như đá gặp lửa nóng.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Những tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên. Long Hồn gào lên một tiếng đau đớn nhưng tràn đầy sự giải thoát. Khi sợi xích cuối cùng đứt lìa, Long uy bùng nổ còn mạnh hơn gấp mười lần trước đó. Toàn bộ Thái Cổ Di Tích bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn.

Long Hồn lơ lửng giữa không trung, ánh sáng vàng kim của Thiên Đạo biến mất, thay vào đó là một màu xanh tím sâu thẳm của sự tự do. Nó nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo của thiếu niên trước mặt, trong lòng dấy lên một sự sợ hãi chưa từng có. Kẻ này có thể dễ dàng xóa sổ quy tắc của Thiên Đạo… hắn chính là một vị cấm kỵ hiện thế!

"Ngô… Thái Cổ Thương Long hồn, nguyện ý đi theo chủ thượng, chinh chiến cửu giới!"

Thân hình vạn trượng của con rồng bắt đầu co rút lại, hóa thành một đạo luồng sáng tinh vân chảy xiết, rồi dưới sự chứng kiến của Tiền Đa Đa đang trợn tròn mắt, nó cuộn tròn lại và lặn sâu vào bên trong cán thanh Hư Vô Kiếm trên tay Diệp Hư Không.

Trên thanh kiếm vốn trơn nhẵn không có hoa văn, giờ đây hiện lên một hình rồng uốn lượn sống động, lân phiến lấp lánh thứ ánh sáng huyền bí. Thanh kiếm run rẩy, một luồng lực lượng khổng lồ phản hồi lại, khiến tu vi của Diệp Hư Không trực tiếp từ Trúc Cơ viên mãn đột phá thẳng lên Kim Đan, rồi dừng lại ở Kim Đan tầng thứ chín mà không có chút dấu hiệu của thiên kiếp.

Bởi vì hắn là Hư Vô, Thiên Đạo không có quyền hạ kiếp với hắn.

Diệp Hư Không thở hắt ra một hơi, sắc mặt hơi nhợt nhạt vì tiêu hao tâm trí. Hắn quay đầu lại nhìn về phía lối vào di tích, nơi những hơi thở mạnh mẽ của ba vị Thần Vương đang dần thoát khỏi cạm bẫy và lao tới.

"Đại ca… chúng ta thắng rồi sao?" Tiền Đa Đa lảo đảo đứng dậy, miệng rộng ngoác ra nhìn thanh kiếm trong tay Diệp Hư Không. "Long… Long hồn cấp độ đó, nếu mang đi bán… à không, ý ta là nếu rèn thành vũ khí thì thật vô địch!"

Hắc Tử đáp xuống đất, lại hóa thành hình dáng con chó đen lười biếng ban đầu, nó khịt mũi một cái đầy khinh bỉ nhìn Tiền Đa Đa, như thể nói: "Đúng là hạng người phàm phu tục tử chỉ biết đến tiền."

Diệp Hư Không khẽ tra kiếm vào bao, một cỗ sát ý mỏng manh nhưng sắc lẹm thoáng qua trong đáy mắt:

"Thắng? Đây chỉ mới là bắt đầu. Long Hồn đã thu, tiếp theo, là lúc bắt ba vị 'vị thần' ngoài kia trả giá cho sự bám đuôi dai dẳng của mình."

Hắn nhấc chân bước đi, bóng dáng gầy gò nhưng cô độc giữa đống đổ nát của thái cổ di tích hiện lên đầy uy nghi. Diệp Hư Không biết, kể từ giờ khắc này, cái tên "Hư Vô Thần Đế" sẽ một lần nữa trở thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất bao trùm lên khắp chín tầng trời. Thiên đạo muốn ngăn hắn, hắn sẽ diệt thiên đạo. Thần linh muốn cản hắn, hắn sẽ tiễn thần linh về cõi hư không.

Bên ngoài, tiếng sấm nổ đùng đoàng, bầu trời di tích vốn đã tan nát giờ đây lại bị rạch thêm những vết nứt đáng sợ. Minh Dương Thần Vương dẫn đầu hai vị Thần Vương khác đã phá tan sương mù, hiện ra với khuôn mặt đầy phẫn nộ và tham lam.

"Diệp Hư Không! Giao ra di sản Thái Cổ, ta sẽ để ngươi được chết toàn thây!" giọng nói của Minh Dương Thần Vương chấn động bát hoang.

Diệp Hư Không dừng bước, hơi nghiêng đầu, giọng nói vang lên nhẹ bẫng: "Các ngươi… có nghe thấy tiếng rồng ngâm không?"

Trong tay hắn, Hư Vô Kiếm bỗng phát ra một tiếng gầm vang dội, uy áp của Thái Cổ Thương Long hòa quyện cùng lực lượng Hư Vô Diệt Thế cuồn cuộn tuôn trào, trực tiếp làm đóng băng không gian xung quanh ba vị Thần Vương.

Trận chiến thực sự, giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8