Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 67: Luyện hóa Hư Vô Diệt Thế Hỏa**
Chương 67: Luyện hóa Hư Vô Diệt Thế Hỏa
Trong không gian tan hoang của di tích Thái Cổ, gió lốc mang theo bụi bặm vạn năm gào thét như tiếng khóc than của một thời đại đã mất. Bầu trời vốn đã sụp đổ nay lại xuất hiện những vết nứt đen ngòm, từ đó rỉ ra thứ khí tức lạnh lẽo của hư không.
Ba vị Thần Vương — Minh Dương Thần Vương, Thiên Hình Thần Vương và Linh Hỏa Thần Vương — đứng lơ lửng trên không trung, tỏa ra thần quang vạn trượng, áp chế toàn bộ khu vực này. Uy áp từ ba vị cường giả Vương Cảnh khiến mặt đất vốn đã nát vụn nay lại lún xuống thêm vài mét.
Minh Dương Thần Vương, một lão giả mặc trường bào thêu hình mặt trời rực cháy, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn chằm chằm vào Diệp Hư Không. Lão cảm nhận được, hơi thở của Thái Cổ Thương Long đang nằm gọn trong tay thiếu niên này. Sự tham lam trong mắt lão không hề che giấu, nó bùng lên còn mãnh liệt hơn cả ánh dương quang đang tỏa ra từ cơ thể lão.
"Diệp Hư Không, ngươi chẳng qua chỉ là một tên nhãi con gặp may mắn. Có được Long Hồn là tai họa chứ không phải phúc phần của ngươi. Giao ra đây, ta cam đoan cho ngươi một con đường sống để rời khỏi chốn này." Minh Dương Thần Vương trầm giọng, mỗi lời nói ra đều kèm theo quy tắc thiên đạo, chấn cho màng nhĩ của Tiền Đa Đa rỉ máu.
Lạc Thần Hi bước lên một bước, thanh trường kiếm trong tay nàng phát ra tiếng ngâm trong trẻo như sương giá. Cửu Âm Tuyệt Thể vận chuyển đến cực hạn, một tầng băng lam sắc lan tỏa dưới chân nàng, đối chọi gay gắt với hỏa diễm của Minh Dương.
"Muốn lấy đồ của hắn? Các ngươi cũng xứng sao?" Giọng nàng lạnh lùng, thanh cao như tuyết trên đỉnh thiên sơn.
"Hừ, Thánh nữ Dao Trì? Nếu ở Thần Giới, chúng ta còn nể mặt tông môn ngươi vài phần. Nhưng ở cái chốn hoang vu này, cái chết của ngươi cũng chỉ là một bí ẩn không lời giải!" Thiên Hình Thần Vương, một nam tử trung niên đeo xích sắt đen tuyền quanh người, hừ lạnh một tiếng.
Giữa vòng vây của những tồn tại đỉnh phong, Diệp Hư Không vẫn thản nhiên đến lạ lùng. Hắn không nhìn ba vị Thần Vương, trái lại, đôi mắt thâm trầm như chứa cả ngân hà của hắn đang nhìn vào tâm điểm của đống đổ nát phía dưới — nơi có một đóa sen lửa màu đen trắng đan xen đang lặng lẽ xoay tròn.
Đó chính là mục tiêu thực sự của hắn trong chuyến đi này: Hư Vô Diệt Thế Hỏa.
"Đa Đa, Hắc Tử, bảo vệ Thần Hi. Lui lại vạn trượng." Diệp Hư Không bình thản ra lệnh.
"Đại ca, huynh định…" Tiền Đa Đa nuốt nước bọt, tên mập này vốn nhạy cảm với bảo vật, lúc này hắn cảm thấy một sự sợ hãi tột cùng phát ra từ đóa sen lửa kia. Đó không phải là hơi nóng bình thường, mà là một cảm giác xóa sổ.
Hắc Tử nhe răng, gầm gừ thấp trong cổ họng. Nó biết chủ nhân của nó định làm gì. Luyện hóa ngọn lửa này trong lúc bị ba vị Thần Vương bao vây, đây không chỉ là điên rồ, mà là một sự ngạo mạn đến tận cùng của Thần Đế.
Diệp Hư Không không đợi ai phản ứng, thân hình hắn như một tia chớp đen lao thẳng về phía tâm chấn của di tích.
"Hắn muốn đoạt lấy đóa lửa kia! Ngăn hắn lại!" Linh Hỏa Thần Vương hét lên, lão là người tu luyện hỏa hệ công pháp, vừa nhìn thấy Hư Vô Diệt Thế Hỏa, linh hồn lão đã run rẩy vì khát khao.
"Cút!"
Diệp Hư Không quát khẽ, tay phải phất nhẹ một cái. Một đạo kình lực vô hình nhưng mang theo quy tắc Hư Vô đánh bật một đạo thần quang của Minh Dương Thần Vương đang lao tới. Hắn hạ cánh xuống trước đóa sen lửa, không chút do dự, đưa bàn tay trần ra chộp lấy tâm hỏa.
"Điên rồi! Hắn muốn tự sát sao?" Thiên Hình Thần Vương sửng sốt. Ngọn lửa đó chứa đựng hơi thở diệt thế, dù là Thần Vương cũng không dám trực tiếp dùng nhục thân tiếp xúc.
"Bùm!"
Một cột lửa đen trắng khổng lồ phóng thẳng lên trời, xé nát những tầng mây xám xịt. Không gian xung quanh Diệp Hư Không bắt đầu vặn vẹo, sau đó sụp đổ thành những hố đen li ti. Toàn bộ thực chất, từ đá vụn đến linh khí xung quanh, đều bị ngọn lửa này đồng hóa, trở về trạng thái hư vô.
Diệp Hư Không nghiến răng, cơ thể hắn bắt đầu rạn nứt như sứ vân rạn. Làn da của hắn bị thiêu cháy rồi ngay lập tức được *Hư Vô Diệt Thế Quyết* tái tạo. Quá trình sinh — tử, hủy diệt — tái sinh diễn ra liên tục với tốc độ chóng mặt.
Nỗi đau này không chỉ nằm ở da thịt. Hư Vô Diệt Thế Hỏa đang tiến vào kinh mạch, thiêu đốt đến cả hồn phách. Hắn cảm thấy ý thức của mình như bị vò nát thành hàng vạn mảnh nhỏ, rồi lại bị ném vào một hư không vô định.
"Trẫm… đã từng nhìn thấy cả vũ trụ nổ tung, từng bước qua xác hàng vạn thần ma… Chỉ bấy nhiêu đây lửa, cũng muốn thiêu rụi ý chí của trẫm sao?"
Trong thâm tâm Diệp Hư Không, một bóng hình uy nghiêm đang ngồi trên ngai vàng hư vô gầm lên đầy ngạo nghễ. Khí tức Thần Đế kiếp trước bùng nổ, ép buộc ngọn lửa hung tàn kia phải thuần phục.
Bên ngoài, thấy Diệp Hư Không đang trong tình trạng nguy cấp, ba vị Thần Vương làm sao bỏ lỡ cơ hội?
"Cơ hội tốt! Giết hắn, đoạt lấy tất cả!" Minh Dương Thần Vương ra tay. Một bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ thái dương hỏa diễm vỗ xuống, muốn ép nát Diệp Hư Không ngay tại chỗ.
"Muốn chạm vào hắn? Bước qua xác ta trước!" Lạc Thần Hi đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng nhưng ý chí chiến đấu bùng cháy. Nàng ném ra một bức họa cổ — *Dao Trì Trấn Thiên Đồ*. Bức họa mở rộng ra, hình ảnh một vùng đất thần tiên huyền ảo che chắn phía trên đỉnh đầu Diệp Hư Không, cứng cỏi chống đỡ cú đánh của Thần Vương.
Hắc Tử cũng không giữ kín thực lực nữa. Nó hú lên một tiếng kinh thiên động địa, thân xác con chó đen nhỏ bé bỗng chốc phình to, hóa thành một đầu yêu thú thái cổ cao hàng chục trượng, mang theo hắc khí ngập trời lao vào cắn xé Thiên Hình Thần Vương.
Tiền Đa Đa run rẩy nhưng cũng nghiến răng, lôi từ trong túi trữ vật ra hàng loạt phù chú cấp cao nhất, ném ra như mưa: "Ta dùng tiền đè chết các ngươi! Đừng hòng động đến đại ca của ta!"
Trận chiến nổ ra vô cùng ác liệt. Lạc Thần Hi một mình chống đỡ Minh Dương Thần Vương, dù nàng mang thiên chất trác tuyệt nhưng dù sao cũng kém về cảnh giới, mỗi một lần va chạm là một lần khóe miệng nàng trào ra máu tươi. Băng lam sắc trường kiếm của nàng đã xuất hiện những vết rạn li ti dưới sức nóng của thái dương hỏa.
Tuy nhiên, mọi sự chú ý của thế giới này lúc này đều tập trung vào bóng dáng thiếu niên đang ngồi xếp bằng giữa tâm hỏa kia.
Lúc này, trong đan điền của Diệp Hư Không, *Hư Vô Châu* đang quay tròn với tốc độ kinh hồn. Nó như một cái hố không đáy, không ngừng hút lấy sức mạnh của Hư Vô Diệt Thế Hỏa. Long Hồn vừa mới thu phục được cũng không chịu yếu thế, gầm lên và hòa quyện vào ngọn lửa, dùng long lực làm chất xúc tác cho quá trình dung hợp.
Hỏa diễm đen trắng bắt đầu thu nhỏ lại, từ một cột lửa khổng lồ biến thành một ngọn lửa nhỏ đậu trên đầu ngón tay Diệp Hư Không.
"Cạch!"
Một âm thanh rất nhỏ, như tiếng vỏ trứng vỡ ra, vang lên trong đầu hắn. Xiềng xích của cảnh giới *Trúc Cơ* hoàn toàn vỡ vụn. Linh khí trong phạm vi vạn dặm điên cuồng kéo về, nhưng chưa kịp tiến vào cơ thể hắn đã bị ngọn lửa kia tôi luyện thành lực lượng Hư Vô thuần khiết nhất.
Khai Mạch!
Kim Đan!
Nguyên Anh!
Hóa Thần!
Tu vi của hắn thăng tiến một cách vô lý, xé toạc mọi quy tắc của thiên đạo hạ giới. Những lôi kiếp đen kịt tích tụ trên bầu trời, nhưng lạ thay, sấm sét còn chưa kịp giáng xuống đã bị một ý niệm của hắn giải trừ vào hư không.
Diệp Hư Không từ từ mở mắt.
Ánh mắt ấy không còn là của một thiếu niên, mà là của một vị chủ tể đã chứng kiến sự kết thúc của thời gian. Trong con ngươi trái, hỏa diễm đen trắng xoay tròn; trong con ngươi phải, long ảnh lượn lờ.
Lúc này, Minh Dương Thần Vương vừa đánh bay Lạc Thần Hi bằng một chưởng mạnh mẽ. Nhìn thấy nàng ngã xuống, khóe miệng đầy máu nhưng mắt vẫn nhìn về phía mình, trái tim bằng đá của Diệp Hư Không bỗng co thắt một cái.
Một cảm giác giận dữ — thứ cảm xúc mà hắn tưởng như đã đánh mất từ vạn năm trước — nay lại bùng lên mãnh liệt.
"Ngươi… vừa đánh nàng?"
Giọng nói của Diệp Hư Không không lớn, nhưng nó vang vọng trực tiếp trong thần hồn của mọi sinh linh đang hiện diện. Không gian dường như ngưng đọng lại.
Minh Dương Thần Vương giật mình, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng: "Tiểu tử, dù ngươi có luyện hóa được lửa thần thì sao? Ngươi vẫn chỉ là…"
"Nhất niệm… Hỏa sinh."
Diệp Hư Không nhẹ nhàng búng ngón tay.
Một đóa sen lửa đen trắng tí hon hiện ra ngay trên trán của Minh Dương Thần Vương. Lão hốt hoảng định vận dụng pháp lực hộ thể, nhưng kinh hãi phát hiện ra quy tắc thiên đạo xung quanh mình đã biến mất hoàn toàn. Mọi thuật pháp, mọi phòng ngự đều trở nên vô dụng trước đóa sen lửa này.
"Không! Tha cho ta! Ta là Thần Vương của…"
Lời còn chưa dứt, ngọn lửa đã lan ra. Không có tiếng nổ lớn, không có máu thịt văng tung tóe. Minh Dương Thần Vương cứ như thế, bắt đầu từ đôi mắt, sau đó là cơ thể, rồi đến cả linh hồn, tất cả đều hóa thành những đốm sáng trắng nhạt và biến mất khỏi thực tại.
Lão không chỉ chết. Sự tồn tại của lão tại nơi này, trong khoảnh khắc này, đã bị Hư Vô Diệt Thế Hỏa xóa bỏ.
Thiên Hình và Linh Hỏa Thần Vương đứng sững lại như trời trồng. Nỗi sợ hãi vô hình bóp nghẹt lấy trái tim họ. Một vị Thần Vương, kẻ đứng trên đỉnh cao của giới này, bị một chiêu diệt sát nhẹ nhàng như phủi bụi?
"Tiếp theo, đến lượt các ngươi." Diệp Hư Không bước tới, mỗi bước chân hắn dẫm lên không trung, dưới chân lại nở ra một đóa sen lửa đen trắng.
Hắn đi tới cạnh Lạc Thần Hi, nhẹ nhàng đỡ nàng dậy. Bàn tay hắn lúc này đã không còn nóng rát của lửa, mà ấm áp vô cùng. Một luồng khí tức Hư Vô tinh thuần được truyền vào người nàng, ngay lập tức chữa lành những vết thương chí mạng nhất.
"Chàng… làm được rồi." Lạc Thần Hi mỉm cười, đôi mắt mệt mỏi đầy vẻ kiêu hãnh.
"Ừm, ta đã nói rồi, thiên đạo muốn lấy nàng đi cũng phải hỏi ý kiến của ta." Diệp Hư Không nhìn nàng với ánh mắt hiếm khi dịu dàng, rồi lại quay về phía hai vị Thần Vương còn lại, ánh mắt đó lập tức trở nên vô cảm và tàn độc.
"Chúng ta đi! Chạy mau!" Linh Hỏa Thần Vương sợ vỡ mật, hóa thành một đạo lưu quang bỏ chạy thục mạng về phía lối thoát của di tích.
"Hư Vô chi nội, không ai có thể rời đi mà không có sự cho phép của trẫm."
Diệp Hư Không giơ tay ra phía trước, bàn tay khẽ nắm lại: "Diệt."
Chỉ một chữ.
Toàn bộ không gian trong phạm vi mười dặm bỗng nhiên bùng phát ngọn lửa đen trắng. Cả Thiên Hình Thần Vương và Linh Hỏa Thần Vương đang ở hai hướng khác nhau đều bị ngọn lửa này quấn lấy. Họ gào thét, họ dùng tất cả bảo vật để chống đỡ, nhưng vô ích. Hư Vô Diệt Thế Hỏa thiêu rụi cả nhân quả. Khi quy tắc không còn thừa nhận sự tồn tại của họ, họ chỉ có một con đường duy nhất là trở về hư vô.
Trong nháy mắt, ba vị Thần Vương oai phong lẫm liệt đều tan biến như mây khói.
Tiền Đa Đa há hốc mồm, chiếc quạt trong tay rơi xuống đất từ lúc nào không hay: "Đây… đây mà là người sao? Đây là thần… không, là quỷ thần!"
Hắc Tử thu nhỏ lại thành con chó đen, lắc lắc cái đuôi, trong ánh mắt nhìn Diệp Hư Không càng thêm phần sùng bái và kính sợ. Nó biết, Thần Đế của năm xưa, đang thực sự trở lại.
Diệp Hư Không nhìn xuống bàn tay mình, ngọn lửa đen trắng vẫn đang lặng lẽ cháy. Hắn cảm nhận được lực lượng trong người đang sục sôi. Việc luyện hóa Hư Vô Diệt Thế Hỏa không chỉ là tăng tu vi, mà là mở ra một chương mới trong *Hư Vô Diệt Thế Quyết*.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi đang ngồi trên cái ngai vàng mục nát đó mà quan sát thế gian này sao?" Diệp Hư Không ngước nhìn lên chín tầng trời, ánh mắt xuyên qua lớp lớp mây mù và không gian thời gian. "Chờ đó, ngọn lửa này, ta sẽ dùng nó để đốt trụi thiên đình của ngươi."
Di tích Thái Cổ bắt đầu sụp đổ mạnh hơn. Những khối đá khổng lồ rơi xuống như mưa sao băng.
"Đi thôi." Diệp Hư Không ôm lấy eo Lạc Thần Hi, dẫn theo Tiền Đa Đa và Hắc Tử, thân hình hóa thành một luồng ánh sáng màu xám trắng, trực tiếp đâm xuyên qua không gian đang sụp đổ mà lao ra ngoài.
Hạ giới này, đã không còn ai có thể cản được bước chân của hắn. Điểm dừng chân tiếp theo, sẽ là Trung Giới — nơi mà nợ máu của kiếp trước sẽ bắt đầu được thanh toán bằng những cái đầu của các bậc cường giả.
Dưới tàn tích còn sót lại, một đóa hoa dại héo úa bỗng nhiên nhận được một chút dư hỏa của Hư Vô, thế nhưng nó không tàn lụi, mà bừng nở rực rỡ trong sắc đen huyền bí. Vạn vật khởi đầu từ hư vô, và nay, Diệp Hư Không đã nắm giữ chìa khóa để kiến tạo lại tất cả.
Chương truyện khép lại trong sự im lặng đáng sợ của di tích hoang tàn, báo hiệu cho một cơn bão sắp sửa cuốn trôi toàn bộ trật tự của Cửu Tiêu Thiên Ngoại.