Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 80: Cuộc thanh trừng nội bộ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:12:14 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 80: CUỘC THANH TRỪ NỘI BỘ

Gió rít gào qua những khe đá dựng đứng của Vực Thẳm Hư Vô, mang theo hơi lạnh thấu xương của một đêm trước cơn đại bão. Hư Vô Cung – thế lực vừa mới trỗi dậy từ tro tàn của những linh hồn bị ruồng bỏ – giờ đây đang được bao phủ bởi một bầu không khí u ám, ngột ngạt đến mức khó thở.

Sau lời tuyên chiến chấn động cả Cửu Giới của Diệp Hư Không, cả vạn dặm sơn hà như bị đặt dưới một áp lực vô hình. Nhưng cái áp lực ấy không chỉ đến từ sự đe dọa của Thiên Đạo Minh bên ngoài, mà nó còn len lỏi, nảy mầm từ ngay trong lòng chính điện của Hư Vô Cung.

Trên đỉnh ngọn núi Hư Không, Diệp Hư Không đứng lặng im giữa làn sương mù mỏng mảnh. Áo bào đen tuyền của hắn hơi bay trong gió, hòa cùng bóng tối mịt mùng bao quanh. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen vũ trụ, bình thản nhưng chứa đựng sức mạnh nhìn thấu vạn vật.

"Hư Không, huynh đang nghĩ gì vậy?"

Một giọng nói thanh khiết như tiếng chuông bạc vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước đến bên cạnh hắn. Ánh trăng mờ nhạt từ phía sau những đám mây máu hắt lên khuôn mặt lạnh lùng thanh cao của nàng, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo vừa thê lương. Cửu Âm Tuyệt Thể trong nàng đang khẽ rung động, phản ứng với sự bất ổn của linh khí xung quanh.

Diệp Hư Không không quay đầu lại, giọng nói của hắn trầm mặc như tiếng vọng từ thời thái cổ:
"Thần Hi, nàng có biết tại sao Thiên đạo của Cổ Thiên Thánh lại có thể tồn tại lâu đến thế không?"

Lạc Thần Hi hơi sững lại, khẽ lắc đầu.

"Bởi vì nó xây dựng trên sự sợ hãi." Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ tự giễu. "Và sự sợ hãi là một loại bệnh dịch. Nó lây lan rất nhanh, nhanh hơn cả lòng trung thành hay chí khí. Khi kẻ thù mạnh đến mức không thể đối kháng, con người ta thường chọn cách đâm sau lưng người đồng hành để mong tìm lấy một cơ hội sống sót mong manh."

Hắn đột nhiên nhắm mắt lại. Thần niệm như một làn sóng không hình, không chất, nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ phạm vi Hư Vô Cung.

Ở phía dưới kia, trong những khu mật thất và những gian phòng dành cho đệ tử, những tiếng thì thầm không dứt đang diễn ra.

"Mập mạp, tình hình sao rồi?" Diệp Hư Không cất tiếng, dường như nói với hư không.

Từ trong bóng tối của một tảng đá lớn, cái thân hình tròn ủng của Tiền Đa Đa lạch bạch bước ra. Khuôn mặt thường ngày vốn đầy vẻ hớn hở của gã giờ đây trở nên nghiêm trọng lạ thường. Gã vã mồ hôi hột, hai tay vân vê chiếc nhẫn trữ vật lấp lánh bảo quang.

"Lão… đại. Mọi chuyện không ổn chút nào." Tiền Đa Đa nuốt nước bọt cái 'ực'. "Tụ Bảo Thể của ta cảm nhận được tài nguyên của Hư Vô Cung đang bị rò rỉ. Có kẻ đã bẻ gãy phù ấn truyền tống ở kho vũ khí phía Tây. Hơn nữa… thần niệm giám sát của ta phát hiện có ít nhất ba làn sóng liên lạc bí mật vừa truyền ra ngoài, đích đến là Thần Quan chi địa của Thiên Đạo Minh."

Tiền Đa Đa nghẹn lời một chút, ánh mắt đầy sự đau xót:
"Hàn Trạch… Trưởng lão phụ trách Ngoại vụ, kẻ mà huynh đã đích thân cứu thoát khỏi hầm ngục của Tiên vương phủ nửa năm trước… chính hắn là kẻ dẫn đầu."

Cạnh đó, một bóng đen nhỏ bé từ từ bước ra từ bóng tối. Hắc Tử, con chó đen nhỏ mang huyết mạch Thôn Thiên Thú, đang nhe ra hàm răng sắc lạnh. Đôi mắt nó rực lên ánh sáng màu tím sậm, một tiếng gầm gừ trầm đục phát ra từ cuống họng, như thể nó chỉ chờ một cái gật đầu của Diệp Hư Không để đi nghiền nát tất cả những kẻ phản trắc kia.

"Nghĩa cử cứu mạng, cuối cùng không bằng một tấm lệnh bài phong thần của Thiên Đình." Lạc Thần Hi thở dài, bàn tay nàng vô thức nắm chặt lấy chuôi kiếm bên hông. "Chúng ta có cần trấn áp ngay bây giờ không?"

"Trấn áp?" Diệp Hư Không mở mắt, một luồng tử khí thoáng qua. "Không. Ta muốn xem, dưới sự cám dỗ của cái chết và quyền lực, lòng người có thể thối rữa đến mức nào."

Tại một điện phụ phía Tây của Hư Vô Cung, không khí căng thẳng bao trùm. Hàn Trạch, một lão giả trung niên có tu vi Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, đang hối hả chỉ đạo hơn mười tên đệ tử tinh anh khuân vác những hòm tài nguyên lấp lánh Linh Thạch và đan dược.

"Nhanh lên! Những thứ này là lễ vật để chúng ta nạp danh lên Thiên Đạo Minh." Hàn Trạch khẽ quát, đôi mắt lão đảo quanh đầy sợ hãi nhưng cũng không kém phần tham lam. "Diệp Hư Không dù có mạnh đến mấy cũng không thể đấu lại Thiên Đạo. Tuyên chiến với Cổ Thiên Thánh? Hắn điên rồi! Chúng ta ở lại đây chỉ có con đường chết!"

"Nhưng Trưởng lão… Diệp cung chủ đã cứu mạng chúng ta…" Một đệ tử trẻ tuổi rụt rè lên tiếng, tay run run khi ôm lấy hòm thuốc.

Hàn Trạch tiến đến, giáng một bạt tai đau đớn cho tên đệ tử nọ, rít lên:
"Cứu mạng? Hắn cứu chúng ta là để chúng ta làm bia đỡ đạn cho tham vọng của hắn! Ngươi nhìn ngoài kia đi, quân đoàn của Thiên Đạo Minh sắp bao vây Hoang Khư Giới rồi. Một mình hắn gánh được sao? Chỉ có Thiên Đế mới là chính thống! Chỉ có về phía Thiên Đạo Minh mới có hy vọng trường sinh!"

"Trường sinh sao?"

Một giọng nói hờ hững đột ngột vang lên giữa căn phòng, tưởng như nhẹ nhàng nhưng lại như tiếng sấm rền đánh thẳng vào linh hồn của tất cả những kẻ có mặt.

Hàn Trạch giật bắn người, hòm châu báu trên tay lão rơi xuống đất, vỡ tan tành. Linh khí rực rỡ từ đống đá quý hắt lên khuôn mặt đang dần trở nên xám ngoét của lão.

Giữa không trung của điện phụ, không biết từ lúc nào đã xuất hiện ba bóng người và một con thú nhỏ. Diệp Hư Không đứng đó, hai tay chắp sau lưng, chân không chạm đất. Hắn đứng trên tầng không như đứng trên những nấc thang vĩnh hằng, tỏa ra một khí thế khiến trời đất phải cúi đầu.

"Cung… Cung chủ!" Những tên đệ tử xung quanh sợ hãi ngã quỵ xuống đất, đầu đập xuống sàn nhà rầm rầm.

Hàn Trạch lùi lại vài bước, mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương. Lão nghiến răng, biết rằng đã không còn đường lùi, liền vung tay rút ra một thanh bảo kiếm phát sáng rực rỡ — một thứ binh khí do chính Diệp Hư Không ban tặng sau chiến dịch lấy tài nguyên tại Linh Khư Giới.

"Diệp Hư Không! Ngươi đừng có ra vẻ thanh cao!" Hàn Trạch hét lớn, giọng nói có phần loạn xạ vì cực kỳ sợ hãi. "Ngươi dẫn chúng ta vào con đường chết! Ngươi muốn dùng xương cốt của chúng ta để đắp lên ngai vàng Thần Đế của ngươi! Ta không phản bội, ta chỉ là đang tìm lối thoát cho mọi người!"

Diệp Hư Không nhìn xuống thanh kiếm trên tay Hàn Trạch, ánh mắt không một gợn sóng.
"Ngươi nói… ta muốn dùng xương cốt các ngươi đắp lên ngai vàng?"

Hắn khẽ bước lên một bước. Cả không gian dường như co rút lại dưới bàn chân hắn.

"Ta – Diệp Hư Không, chưa từng ép ai phải theo mình. Ngày đó cứu ngươi ra khỏi đống tro tàn, ta hỏi ngươi có muốn thấy đỉnh cao thực sự hay không, ngươi quỳ xuống xin ta nhận ngươi vào tông môn. Nay Thiên đạo vừa uy hiếp, ngươi đã lập tức muốn đem người đầu hàng, thậm chí còn muốn mang theo cả chí bảo mà Hư Vô Cung phải đổ máu mới lấy được?"

"Nực cười."

Diệp Hư Không giơ một ngón tay lên. Không có linh lực cuồng bạo, không có hào quang rực rỡ, nhưng khi ngón tay ấy vừa chỉ vào Hàn Trạch, tất cả mọi người đều cảm nhận được một sự hư vô tuyệt đối. Như thể thời gian đang bị xóa nhòa, không gian đang bị nuốt chửng.

"Diệp Hư Không, ngươi đừng giết ta! Ta đã gửi mật tín cho Thiên Đạo Minh rồi, Thần Quan của Thiên Đình đang tới đây! Nếu ngươi giết ta, ngươi sẽ không biết họ từ đâu đánh tới!" Hàn Trạch hoảng loạn thực sự, lão bắt đầu vận dụng toàn bộ tu vi Hóa Thần để chống đỡ, một tầng linh lực dày đặc bao phủ xung quanh.

"Thiên Đạo Minh?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi. "Trong mắt ta, ngay cả Cổ Thiên Thánh cũng chỉ là một vệt bụi trần gian. Còn ngươi… ngươi muốn trường sinh? Ta sẽ cho ngươi nếm trải cảm giác của sự trường sinh vĩnh hằng trong bóng tối."

"Hư Vô – Nhất Niệm."

Hai chữ vừa thốt ra, một biến hóa kỳ dị diễn ra ngay trước mắt mọi người. Hàn Trạch không hề bị nổ tung, cũng không có máu đổ. Thế nhưng, đôi tay lão đột nhiên trở nên trong suốt. Lão kinh hoàng nhìn đôi bàn tay mình từ từ biến thành những hạt bụi hư không xám xịt, lặng lẽ tan biến vào không khí.

"Không! Chuyện gì thế này! Chân của ta… linh hồn của ta!"

Tiếng thét của Hàn Trạch vang vọng khắp điện phủ nhưng kỳ lạ thay, không ai ở bên ngoài có thể nghe thấy. Cả khu vực này đã bị Diệp Hư Không ngăn cách bằng một tầng ý chí độc lập.

Sự biến mất của Hàn Trạch diễn ra vô cùng chậm rãi và đau đớn. Không phải lão bị giết, mà là sự tồn tại của lão đang bị "xóa sổ". Từng lớp ký ức, từng mạch máu, từng phân tử linh khí của lão đang bị quy về trạng thái Hư Vô khởi nguyên. Lão như bị một cục tẩy khổng lồ xóa bỏ dần dần khỏi dòng lịch sử của thế giới này.

Những đệ tử còn lại nhìn thấy cảnh này thì hoàn toàn hóa dại. Họ thấy Hàn Trạch cứ thế tan biến cho đến khi chỉ còn cái miệng vẫn đang mở to kêu cứu không ra tiếng, rồi hoàn toàn hư hóa. Thanh bảo kiếm của lão rơi xuống đất, nhưng khi vừa chạm sàn, nó cũng lập tức vỡ vụn thành cát bụi đen.

Chỉ trong vài nhịp thở, một vị cường giả Hóa Thần Cảnh đỉnh phong đã biến mất hoàn toàn, như thể lão chưa từng sinh ra trên đời này. Không có linh hồn luân hồi, không có xác thân còn lại. Hư vô, chính là kết cục triệt để nhất.

Diệp Hư Không đưa mắt nhìn đám đệ tử đang phủ phục phía dưới. Hắc Tử bên cạnh khẽ hắt hơi một cái, ánh mắt nó tràn đầy vẻ khinh bỉ.

"Mang đống tài nguyên này về lại kho." Diệp Hư Không nhạt giọng. "Đây là cơ hội duy nhất và cũng là cuối cùng. Kể từ giây phút này, bất kỳ ai có tâm phản loạn, kết cục sẽ không chỉ là cái chết, mà là bị xóa tên khỏi luân hồi."

Đám đệ tử kia như được đại xá, cuống cuồng vác hòm quay trở lại, không dám ngoảnh đầu nhìn lấy một lần.

Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán, rùng mình nói:
"Lão đại, Nhất Niệm Diệt Thế Quyết của huynh càng ngày càng đáng sợ. Ngay cả ta đứng bên cạnh cũng cảm thấy như mình sắp biến mất vậy."

Lạc Thần Hi tiến lại gần Diệp Hư Không, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại:
"Hàn Trạch đã chết, nhưng hắn nói đúng một chuyện. Thiên Đạo Minh chắc chắn đã nhận được tin báo. Cuộc tấn công của họ có lẽ sẽ đến nhanh hơn chúng ta dự kiến."

"Hàn Trạch chỉ là kẻ dẫn đầu của một đám ô hợp." Diệp Hư Không đưa tay ra sau, nắm chặt chuôi của Hư Vô Kiếm vẫn đang ẩn hiện trong không gian. "Trong bóng tối của Hư Vô Cung, vẫn còn những con chuột khác đang chờ cơ hội."

Hắn đột ngột quay người nhìn về phía khu rừng hắc ám sau chính điện, cất lời lạnh lùng:
"Huyền Minh trưởng lão, ngươi xem kịch đến đây cũng đủ rồi chứ? Ngươi muốn chính ta mời ra, hay muốn tự mình trở thành một phần của Hư Vô này?"

Bầu không khí lại một lần nữa đông cứng lại. Từ trong bóng cây cổ thụ nghìn năm, một luồng tử khí âm trầm bốc lên. Một ông lão gầy gò, mặt mày xám ngoét, đôi mắt sụp sâu nhưng tinh quang rực rỡ từ từ lộ diện. Đây là Huyền Minh – vị cường giả mạnh nhất Hư Vô Cung sau Diệp Hư Không, một người thuộc cấp độ Vương Cảnh (Luyện Hư Cảnh).

Huyền Minh không hề có vẻ sợ hãi như Hàn Trạch. Ông ta cười lạnh một tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng cọ xát của đá:
"Diệp cung chủ quả nhiên danh bất hư truyền. Phép xóa sổ không gian của ngươi thực sự khiến ta kinh hãi. Thế nhưng, Diệp Hư Không à Diệp Hư Không, ngươi vẫn quá tự phụ."

Lạc Thần Hi biến sắc: "Huyền Minh, ông đã đạt đến Luyện Hư Cảnh, lại còn được Cung chủ ban cho Hư Vô Linh Dịch để đột phá, sao ông lại dám…"

"Ban ơn sao?" Huyền Minh ngắt lời nàng, gương mặt già nua co rúm lại. "Ở tu vi như ta, cái gì là ban ơn? Ta cần là cơ hội phi thăng Thần Giới! Cổ Thiên Thánh Thiên Đế đã hứa với ta, nếu ta giúp Thiên Đạo Minh gỡ bỏ trận pháp bảo vệ của Hư Vô Cung, ông ta sẽ ban cho ta một giọt Thần Huyết và phong vị Thần Vương tại Cửu Tiêu Thiên. So với một Hư Vô Cung cỏn con đang đối mặt với thảm họa, lựa chọn này của ta có gì sai?"

Nói đoạn, Huyền Minh đột ngột vỗ mạnh lên mặt đất.

Ầm!

Một đạo ánh sáng vàng rực rỡ từ dưới lòng đất của ngọn núi Hư Không bùng lên, phá vỡ sự u ám của màn đêm. Hư Không Đại Trận vốn đang che chở toàn bộ tông môn bỗng chốc rạn nứt một lỗ hổng lớn.

Tiền Đa Đa hét lên: "Lão già thối! Ngươi cư nhiên dám động vào tâm trận!"

Huyền Minh cười điên cuồng, cơ thể ông ta bắt đầu bốc cháy một lớp thần quang màu vàng, dường như ông ta đã tự hiến tế một phần huyết mạch để nhận lấy sức mạnh của Thiên đạo lâm thời.

"Hahaha! Lỗ hổng đã mở! Thần Quan của Thiên Đạo Minh đang giáng lâm! Diệp Hư Không, để xem cái Hư Vô của ngươi làm sao ngăn cản được sấm sét vạn dặm của Thiên Đế!"

Trên bầu trời Hoang Khư Giới, sương mù vốn dày đặc bị một luồng sức mạnh vĩ đại xé rách. Chín chiếc linh thuyền khổng lồ rực rỡ ánh vàng, mang theo những đại kỳ bay phấp phới chữ "Thiên", đang lướt đi giữa mây trời như những hòn đảo bay. Phía trên đầu mũi thuyền, hàng ngàn chiến binh mặc chiến giáp hoàng kim đang đứng nghiêm trang, sát khí ngút trời.

Một vị Thần Quan râu trắng bạc phơ, tay cầm thánh chỉ hoàng kim, từ trên linh thuyền bước ra không trung, thanh âm oai nghiêm lan tỏa khắp vạn dặm:
"Hư Vô nghịch tặc Diệp Hư Không, câu kết yêu nghiệt, chống lại thiên mệnh! Nay Thiên Đế có chỉ, san phẳng Hư Vô Cung, bất cứ ai chống lại, hồn phi phách tán!"

Cả Hư Vô Cung náo động. Hàng ngàn đệ tử còn lại chạy ra khỏi các cung điện, mặt cắt không còn một giọt máu khi nhìn thấy quân đoàn của Thiên Đạo Minh đông như kiến cỏ đang áp sát.

Thần Quan kia nhìn xuống hố đen đang mở ra do sự phản bội của Huyền Minh, mỉm cười gật đầu:
"Huyền Minh trưởng lão có công dẫn đường, sau trận này chắc chắn được sắc phong!"

Huyền Minh đắc ý nhìn Diệp Hư Không: "Ngươi thấy chưa? Đây chính là thế chân vạc! Ngươi dù mạnh cũng chỉ có một mình, làm sao chống lại vạn giới linh binh?"

Diệp Hư Không nhìn bầu trời đầy rẫy quân đoàn Thiên Đạo, nhìn kẻ phản bội Huyền Minh trước mặt, rồi lại nhìn những người anh em đang lo lắng phía sau. Gương mặt hắn bỗng chốc tĩnh lặng lạ thường, một loại yên tĩnh đến mức khiến cả không gian cũng như ngừng trôi.

"Thần Hi, Mập mập, Hắc Tử… các ngươi hãy lùi lại phía sau."

Hắn khẽ khơi dậy một tia linh khí từ Hư Vô Châu trong đan điền. Một màu đen tuyền bắt đầu bao phủ lấy bàn tay hắn, thanh Hư Vô Kiếm cuối cùng cũng hoàn toàn xuất hiện. Nó không có lưỡi, chỉ có một dải hư vô dài thâm thẳm như muốn nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

"Huyền Minh, ngươi nghĩ ta cần Hư Không Đại Trận để bảo vệ sao?"

Hắn chậm rãi ngước đầu lên nhìn vị Thần Quan trên bầu trời, đôi mắt đột ngột biến đổi. Nhãn cầu biến thành hai vòng xoáy đen kịt, bên trong như ẩn chứa cả quá trình hình thành và diệt vong của các chòm sao.

"Ngươi nghĩ cái trần nhà lụp xụp do Cổ Thiên Thánh dựng lên kia là bầu trời thực sự?"

"Các ngươi tôn thờ Thiên Đạo. Nhưng các ngươi đã bao giờ hỏi… trước khi Thiên Đạo ra đời, thứ gì đã tồn tại chưa?"

Giọng của Diệp Hư Không không lớn, nhưng mỗi chữ vang lên là một tiếng nổ sấm rền trong tâm thức của tất cả những kẻ có mặt.

"Trước khi có ánh sáng, là bóng tối."
"Trước khi có vạn vật, là hư không."

Hắn đột nhiên bước lên không trung, không hề dùng đến linh lực để bay mà như thể hắn vốn dĩ chính là chủ nhân của khoảng không này. Mỗi bước chân hắn đi qua, bầu trời dưới chân tự động đóng băng rồi vỡ vụn.

Huyền Minh cảm thấy có gì đó không ổn, định lùi lại thì kinh hãi nhận ra cơ thể mình không thể cử động nổi. Cứ như thể quy luật vật lý của khu vực này đã bị thay đổi, hoặc đã biến mất hoàn toàn.

"Nhất Niệm… Diệt Thương Khung."

Diệp Hư Không khẽ vung ngang thanh Hư Vô Kiếm không lưỡi.

Một đường gạch ngang màu đen tuyền, mảnh như một sợi tơ, vắt ngang qua bầu trời. Thoạt nhìn, nó không có vẻ gì nguy hiểm, nhưng ngay khoảnh khắc sợi tơ đen ấy xuất hiện, cả vạn dặm không gian của Hoang Khư Giới như bị chia đôi.

Ầm long long!

Chín chiếc linh thuyền khổng lồ của Thiên Đạo Minh bỗng chốc sững lại giữa tầng không. Các vị Thần Quan và chiến binh trên đó kinh hoàng nhận ra, không phải thuyền bị cắt đôi, mà là khái niệm về "không gian" tại nơi linh thuyền hiện diện đang bị xóa bỏ.

Vị Thần Quan râu trắng kinh hãi thét lên, khi thấy thánh chỉ trên tay mình đột ngột tan thành bụi khói: "Hư Vô Lực! Đây là sức mạnh của khởi nguyên! Ngươi… làm sao ngươi có thể điều khiển được thứ năng lượng diệt thế này?!"

"Ngươi nói đúng một điều." Diệp Hư Không bước đến gần vị Thần Quan chỉ trong một hơi thở, gương mặt lạnh lùng đối diện. "Sức mạnh này không phải để giết chóc. Mà là để thanh lọc những rác rưởi mà Thiên đạo đã tạo ra."

Hắn nhẹ nhàng bóp nát khoảng không trước mặt.

Trong tiếng kêu thét thê lương, chín chiếc linh thuyền của Thiên Đạo Minh bắt đầu cuộn tròn lại, như thể bị một bàn tay vô hình vò nát thành một khối cầu nhỏ bé bằng nắm tay, rồi đột nhiên nổ tung và tan biến hoàn toàn vào không hư. Hàng vạn linh binh tinh nhuệ, những vị Thần Quan cao cao tại thượng, tất cả đều biến mất chỉ trong một tích tắc. Không còn một dấu tích, không còn một hơi tàn.

Mặt đất im hơi lặng tiếng. Toàn bộ người của Hư Vô Cung nín thở.

Huyền Minh giờ đây quỳ sụp xuống đất, đôi mắt đờ đẫn, trí óc đã hoàn toàn sụp đổ. Chứng kiến sức mạnh có thể dễ dàng xóa sổ chín đại linh thuyền cùng vạn quân chỉ bằng một kiếm không lưỡi, lão mới nhận ra rằng tất cả âm mưu, tất cả niềm tin vào Thiên Đế của lão thực chất chỉ là trò đùa con trẻ trước mặt vị nam tử này.

"Hư… Không…" Huyền Minh thều thào.

Diệp Hư Không không nhìn lão nữa. Hắn đáp xuống mặt đất, thanh Hư Vô Kiếm thu lại vào lòng bàn tay.

"Mập mạp."

"Dạ… có… có đệ!" Tiền Đa Đa run rẩy bước lên, cái mặt béo giờ đây đỏ lựng lên vì phấn khích pha lẫn kinh sợ.

"Kẻ phản bội không cần ta phải ra tay nữa. Huyền Minh đã mất sạch căn cơ linh hồn dưới ý niệm của ta. Đem lão và tất cả những kẻ từng đứng về phía lão ném vào Vực Thẳm Hư Vô. Ở đó, chúng sẽ biết thế nào là sự im lặng vĩnh hằng."

Tiền Đa Đa cung kính gật đầu: "Tuân lệnh Cung chủ!"

Hắc Tử bấy giờ mới sủa lên một tiếng oai vệ, nhảy bổ vào đống đồ của Hàn Trạch để tìm xem có gì ngon để ăn không. Nó liếc nhìn đống bụi mà Hàn Trạch để lại, khinh bỉ bằng cái mũi khịt khịt một tiếng.

Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước đến, đưa tay lau nhẹ một vệt mồ hôi hiếm hoi trên trán Diệp Hư Không. Ánh mắt nàng nhìn hắn không còn là sự nghi ngờ nữa, mà là một sự gắn kết định mệnh.

"Hư Không, huynh đã tiêu diệt đoàn quân tiên phong của Thiên Đạo. Nhưng sau chuyện này, Cổ Thiên Thánh chắc chắn sẽ tự mình xuất thủ."

Diệp Hư Không ngước nhìn bầu trời giờ đây đã thanh bình trở lại, nhưng sâu trong bóng tối phía trên Cửu Tiêu, hắn biết có một con mắt đang giận dữ nhìn xuống.

"Tự mình xuất thủ?"

Hắn khẽ siết chặt tay, ánh mắt bùng lên một tia sát ý lôi đình:

"Vậy thì bảo hắn chuẩn bị cho kỹ cái ngai vàng đó. Vì ngày ta bước lên Cửu Tiêu, cả cái bầu trời này sẽ không còn một mảnh đất nào để hắn dung thân."

Đêm đó, cuộc thanh trừng nội bộ của Hư Vô Cung kết thúc trong tĩnh lặng, nhưng uy danh của Hư Vô Thần Đế đã thực sự trở lại, khắc sâu vào tâm trí từng người. Không phải vì hắn tàn nhẫn, mà vì dưới bầu trời gian dối này, chỉ có Hư Vô của hắn mới mang lại sự chân thực tuyệt đối.

Sóng gió thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu từ một đường kiếm mỏng manh ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8