Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 81: Đột phá Hóa Thần**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:12:47 | Lượt xem: 2

Trong mật thất sâu nhất của Hư Vô Cung, không gian như bị đông cứng bởi một loại áp lực vô hình. Không có ánh đèn, không có linh thạch phát quang, chỉ có một mảnh bóng tối đặc quánh, sâu thẳm như hố đen chực chờ nuốt chửng mọi thứ.

Diệp Hư Không ngồi xếp bằng trên đài sen làm bằng đá Hư Không Vạn Năm. Thân hình hắn lúc ẩn lúc hiện, đôi khi trông giống như một khối thực thể vững chãi, nhưng giây lát sau lại nhạt nhòa như một làn khói sắp tan biến vào hư không.

Trận chiến với đoàn quân tiên phong của Thiên Đạo và việc chém sát Hàn Trạch không chỉ là một lần thanh trừng, mà còn là chất xúc tác khiến tu vi vốn đã đạt tới đỉnh phong Nguyên Anh của hắn bắt đầu lung lay. Đó là sự lung lay của một cái bình chứa đã quá đầy, chỉ chờ một khe nứt nhỏ để bùng nổ, tiến vào một cấp độ hoàn toàn mới: Hóa Thần Cảnh.

Trong hệ thống tu luyện của vạn giới, Hóa Thần là một ranh giới sinh tử. Bước qua được, tu sĩ không còn bị ràng buộc chặt chẽ vào nhục thân, linh hồn chuyển hóa thành Nguyên Thần, có thể xuất khiếu du ngoạn nghìn dặm. Nhưng với Diệp Hư Không, kẻ tu luyện *Hư Vô Diệt Thế Quyết*, Hóa Thần của hắn không đơn thuần là linh hồn xuất khiếu, mà là sự "Đồng hóa ý niệm".

"Hóa Thần… Hóa chính là biến đổi, Thần chính là ý chí." Diệp Hư Không thầm lẩm nhẩm.

Hắn nhắm mắt lại. Bên trong đan điền, viên Hư Vô Châu vốn dĩ tĩnh lặng như mặt hồ chết bỗng nhiên rung động mãnh liệt. Những luồng khí màu xám tro – thứ năng lượng nguyên thủy nhất của vũ trụ – bắt đầu tràn ra, bao phủ lấy Nguyên Anh bé nhỏ đang ngồi xếp bằng bên cạnh.

Nguyên Anh của Diệp Hư Không không có khuôn mặt rõ ràng, nó giống như một phác họa bằng ánh sáng của chính hắn, nhưng tại thời điểm này, nó đang trải qua một quá trình tôi luyện đau đớn đến tận cùng. Hư Vô Lực không phải là linh khí ôn hòa, nó mang đặc tính hủy diệt và đồng hóa. Từng sợi kinh mạch của Nguyên Anh bị xé rách, sau đó lại được tái tạo bởi năng lượng Hư Vô.

"Ư…"

Một tiếng rên nhẹ thoát ra từ kẽ răng Diệp Hư Không. Mồ hôi lạnh thấm đẫm long bào đen, nhưng sắc mặt hắn vẫn bình thản đến lạ lùng. Đối với một vị Thần Đế từng đứng trên đỉnh cao chư thiên, nỗi đau thể xác này chỉ như hạt bụi giữa sa mạc. Thứ hắn đang tìm kiếm là sự "vỡ lòa" của ý thức.

Bên ngoài mật thất, Lạc Thần Hi đứng lặng lẽ như một pho tượng băng mỹ lệ. Nàng cảm nhận được từng đợt sóng xung kích tâm linh phát ra từ bên trong. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng dường như cũng bị cộng hưởng, tỏa ra từng luồng hàn khí lạnh thấu xương để trấn áp sự bất ổn của không gian xung quanh.

"Hắn đang phá vỡ xiềng xích của giới vị này," Lạc Thần Hi khẽ lẩm bẩm, ánh mắt mang theo sự kinh ngạc lẫn lo lắng.

Hắc Tử bấy giờ không còn vẻ ham ăn thường ngày. Nó thu nhỏ kích thước chỉ bằng một con chó mực bình thường, nằm phủ phục ngay trước cửa mật thất, đôi tai dựng đứng, đôi mắt rực lên ánh sáng tím sẫm của Thôn Thiên Thú. Nó đang hộ pháp, và bất cứ ai dám bén mảng đến gần nơi này trong vòng mười dặm đều sẽ bị nó nuốt chửng ngay lập tức.

Đột nhiên, từ trong mật thất truyền đến một tiếng nổ trầm đục. Không phải tiếng nổ của vật chất, mà là tiếng nổ của quy tắc bị phá vỡ.

*OÀNG!*

Tại thời khắc đó, ý thức của Diệp Hư Không bỗng chốc thoát ra khỏi thể xác.

Đó là một cảm giác kỳ diệu. Hắn thấy nhục thân của mình vẫn đang ngồi đó, thấy Lạc Thần Hi đang lo lắng, thấy Hắc Tử đang nhe nanh. Nhưng chỉ trong một ý niệm, tầm nhìn của hắn kéo giãn ra. Hắn thấy toàn bộ Hư Vô Cung, thấy Thanh Vân Thành xa xôi, rồi cả lục địa Hoang Khư Giới đang trôi nổi trong hư không.

Nguyên Thần của hắn, bọc trong một lớp màng mỏng xám tro, bắt đầu bay lên cao. Hắn xuyên qua tầng mây, xuyên qua lớp cương phong dữ dội ở rìa thế giới, nơi mà ngay cả tu sĩ Hóa Thần bình thường cũng không dám đem linh hồn ra ngoài vì sợ bị gió lốc xé tan. Nhưng linh hồn của Diệp Hư Không là "Hư Vô Thần Hồn". Càng là nơi hỗn loạn, hắn càng cảm thấy như cá gặp nước.

Hắn bước ra khỏi bầu khí quyển của Linh Khư Giới.

Trước mắt hắn lúc này là **Thái Không** – một không gian bao la, vô tận và tràn đầy sự tịch mịch. Những tinh cầu xa xôi lấp lánh như những hạt cát giữa bãi biển đen ngòm. Những dải ngân hà vắt ngang qua hư không như những con rồng ánh sáng khổng lồ.

"Lại trở về đây rồi…"

Tiếng nói của Nguyên Thần Diệp Hư Không vang lên trong cõi tâm linh. Kiếp trước, hắn đã dành hàng vạn năm để du ngoạn giữa các tinh hệ, chinh phục những cấm địa thần bí nhất. Giờ đây, với tư cách một kẻ trọng sinh đang tìm lại hào quang, cảm giác này vừa quen thuộc vừa xa xăm.

Hắn bắt đầu bay. Linh hồn hắn lướt đi với tốc độ vượt xa ánh sáng, băng qua những mảnh vỡ lục địa bị bỏ hoang, nơi chỉ còn lại tàn tích của các văn minh cổ đại đã bị Thiên Đạo đào thải.

Đột nhiên, Diệp Hư Không dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí lạnh lẽo đang quan sát mình.

Giữa hư không đen tối, một con mắt khổng lồ từ từ mở ra. Đó không phải là sinh vật, mà là sự ngưng tụ của Quy tắc Thiên Đạo của vùng trời này. Thiên Đạo không cho phép một linh hồn "ngoại lai" và "bất ổn" như Diệp Hư Không được tự do du ngoạn thái không khi chưa đạt đến cảnh giới Tiên nhân.

Một luồng Thiên Lôi màu tím đen, mang theo uy áp diệt thế, từ hư vô giáng xuống trực diện vào Nguyên Thần của hắn.

"Ngươi muốn ngăn ta?" Diệp Hư Không cười nhạt, đôi mắt của Nguyên Thần lóe lên sự kiêu ngùng của Thần Đế. "Ngay cả khi ta ở đỉnh cao, Thiên Đạo của Cửu Tiêu còn phải nhường bước. Một chút quy tắc hạ giới lẻ loi này, dựa vào cái gì mà đòi trấn áp ta?"

Hắn không tránh né. Hắn đưa bàn tay linh hồn ra, khẽ búng nhẹ vào không trung.

"Nhất Niệm… Hư Vô."

*Xoẹt!*

Đạo Thiên Lôi hung bạo kia khi chạm vào tầm ảnh hưởng của ý niệm hắn, bỗng nhiên mất đi màu sắc, mất đi sức mạnh, rồi biến thành những đốm sáng li ti và bị nuốt chửng hoàn toàn. Con mắt Thiên Đạo khẽ rung lên, như thể đang kinh ngạc, trước khi dần dần biến mất vào bóng tối. Nó cảm nhận được một hơi thở khiến nó phải sợ hãi – một hơi thở thuộc về khởi nguyên của vũ trụ.

Diệp Hư Không tiếp tục chuyến du ngoạn của mình. Hắn tìm đến một vùng lốc xoáy không gian, nơi chứa đựng vô số "Hư Không loạn lưu". Thay vì sợ hãi, hắn lao thẳng vào tâm vòng xoáy.

Tại đây, hắn bắt đầu thực hiện bước cuối cùng của việc đột phá. Hắn dùng chính sự hỗn loạn của không gian để rèn giũa linh hồn. Từng luồng loạn lưu cắt qua Nguyên Thần, ép hắn phải không ngừng vận hành *Hư Vô Diệt Thế Quyết* để đồng hóa chúng.

Trong trạng thái huyền diệu này, Diệp Hư Không nhìn thấy những hình ảnh của tiền kiếp. Hắn thấy cảnh mình bị Cổ Thiên Thánh đâm một kiếm từ sau lưng, thấy những người bằng hữu ngã xuống trong vũng máu, thấy vẻ mặt lạnh lùng của tri kỷ khi nàng quay lưng đi. Sự phẫn nộ bùng lên, nhưng ngay lập tức bị sự trống rỗng của Hư Vô gột rửa.

"Thù hận là xiềng xích. Chỉ khi xóa bỏ tất cả, ta mới là chính ta."

Khoảnh khắc ý niệm ấy thông suốt, toàn bộ thái không xung quanh hắn bỗng nhiên chấn động. Một lượng lớn năng lượng Hư Vô từ sâu trong Biển Hư Vô tràn về, đổ vào linh hồn hắn như trăm sông đổ về một biển.

Dưới mật thất, thân xác của Diệp Hư Không bỗng nhiên phát ra ánh sáng vạn trượng. Khí tức của hắn bắt đầu leo thang.

Nguyên Anh giai đoạn cuối… Đột phá!
Hóa Thần cảnh sơ kỳ…
Hóa Thần cảnh trung kỳ…
Chỉ dừng lại khi chạm tới ngưỡng Hóa Thần cảnh hậu kỳ!

Lạc Thần Hi đứng ngoài không khỏi lùi lại vài bước, che đi đôi mắt bị chói lòa: "Đột phá liên tục ba tiểu cảnh giới? Hắn… hắn rốt cuộc là quái vật phương nào?"

Trên bầu trời Linh Khư Giới, vốn dĩ đang là ban đêm, đột nhiên xuất hiện dị tượng "Vạn tinh triều bái". Hàng triệu ngôi sao bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ, tất cả dường như đều nghiêng về phía Hư Vô Cung như để chào đón vị quân vương mới của họ.

Ý thức của Diệp Hư Không thu hồi từ thái không, vượt qua vạn dặm không gian chỉ trong một chớp mắt, trở về nhập vào nhục thân.

Hắn từ từ mở mắt.

Đôi mắt hắn giờ đây không còn là tròng đen trắng thông thường, mà chứa đựng cả một bầu trời sao xoay chuyển, sâu thẳm và đầy vẻ thần bí. Một luồng khí thế cường đại từ người hắn tỏa ra, khiến cho thạch bích của mật thất bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.

Diệp Hư Không nhẹ nhàng đứng dậy. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa linh hồn và nhục thân đã đạt đến độ hoàn mỹ. Chỉ cần một ý niệm, hắn có thể xuất hiện ở bất cứ đâu trong phạm vi nghìn dặm. Sức mạnh của hắn hiện tại, dù mới chỉ là Hóa Thần, nhưng đủ để nghiền nát bất cứ tu sĩ Luyện Hư nào, thậm chí có thể khiêu chiến với Hợp Đạo Cảnh.

Hắn bước ra khỏi mật thất.

Cửa đá nặng nề mở ra. Hắc Tử ngay lập tức nhảy chồm lên, đuôi ngoáy tít, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Diệp Hư Không, nó bỗng dừng khựng lại, khẽ cúi đầu lộ ra vẻ cung kính bản năng.

Lạc Thần Hi tiến lại gần, nhìn hắn từ đầu đến chân, giọng nói thanh tao có chút rung động: "Chúc mừng huynh… phá cảnh thành công."

Diệp Hư Không nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ: "Chỉ là một bước nhỏ trên con đường tìm lại những gì đã mất thôi."

Hắn bước ra ban công của cung điện, nhìn xuống toàn cảnh Hư Vô Cung đang phủ phục dưới chân. Tiền Đa Đa và đám thủ hạ từ xa cũng đã cảm nhận được luồng uy áp thiên địa này, tất cả đều đang chạy về hướng này, trên mặt ai nấy đều là vẻ sùng bái tột độ.

Diệp Hư Không đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt vào không trung. Một vết nứt không gian đen kịt xuất hiện ngay tại đầu ngón tay hắn, không cần dùng đến linh lực, chỉ cần "Ý niệm".

"Hóa Thần đã xong. Tiếp theo, đã đến lúc phải đi tìm món nợ đầu tiên ở Trung Giới này rồi."

Ánh mắt hắn nhìn về phương Bắc, nơi có một thế lực đang ẩn mình – một tông môn từng là quân cờ của Cổ Thiên Thánh tại Linh Khư Giới này.

Bầu trời thái không vẫn lặng lẽ, nhưng vận mệnh của vạn giới đã bắt đầu chuyển hướng từ cái sát na Diệp Hư Không bước vào Hóa Thần. Một chương mới đầy máu và lửa sắp sửa khai màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8