Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 96: Tiền Đa Đa xây dựng thương hội liên giới**
**CHƯƠNG 96: TIỀN ĐA ĐA XÂY DỰNG THƯƠNG HỘI LIÊN GIỚI**
Thanh âm vỡ vụn của không gian dần lắng xuống, để lại một vùng bình nguyên mênh mông bát ngát, nơi linh khí nồng đậm đến mức hóa thành từng sợi sương mù lãng đãng bao quanh những đỉnh núi chọc trời. Đây là ranh giới giữa Đệ Tam Thiên và Đệ Tứ Thiên — Vạn Bảo Thành, đầu mối giao thương lớn nhất Thượng Giới, nơi mà vàng son và máu lạnh luôn song hành.
Giữa quảng trường trung tâm lát bằng Tinh Thần Thạch, ba bóng người một con chó xuất hiện một cách lặng lẽ. Diệp Hư Không đứng chắp tay sau lưng, tà áo đen khẽ bay trong gió, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả vạn cổ hư không. Bên cạnh hắn, Tiền Đa Đa đang thở hổn hển, khuôn mặt béo tròn đầy mồ hôi nhưng đôi mắt lại sáng rực lên khi nhìn thấy cảnh tượng sầm uất trước mặt.
"Đại ca… chúng ta thật sự đã tới rồi! Đây là Vạn Bảo Thành trong truyền thuyết sao?" Tiền Đa Đa lầm bầm, mũi hắn khẽ hít hà, như thể đang ngửi thấy mùi vị của linh thạch thượng phẩm bay lơ lửng trong không khí. "Tụ Bảo Thể của đệ đang run rẩy, nơi này… nơi này đúng là thiên đường của tiền tài!"
Hắc Tử — con chó đen nhỏ bấy lâu nay vẫn lười biếng nằm trên vai Diệp Hư Không, lúc này cũng ngẩng đầu lên, nhe răng khinh bỉ nhìn Tiền Đa Đa: "Tên béo nhà ngươi thật tiền đồ. Ở đây linh khí tuy đậm, nhưng mùi tạp chất của lòng tham còn đậm hơn. Có gì mà phải rung động?"
Diệp Hư Không nhàn nhạt lên tiếng: "Muốn lật đổ Thiên Đạo Minh, không chỉ cần tu vi tuyệt thế, mà còn cần tài nguyên đủ để lay chuyển vận mệnh của vạn giới. Đa Đa, nhiệm vụ của ngươi bắt đầu từ hôm nay. Ta muốn trong vòng một tháng, cái tên 'Thương hội Hư Vô' phải vang dội khắp Đệ Tam Thiên."
Tiền Đa Đa nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là việc kiếm tiền, mà là xây dựng mạng lưới tình báo và huyết mạch cung cấp cho cuộc chiến vĩ đại sau này của Diệp Hư Không.
"Đại ca yên tâm, nếu nói về đánh nhau đệ là phế vật, nhưng nếu nói về việc biến lá cây thành vàng, Tiền Đa Đa đệ chưa từng thua ai!"
Vạn Bảo Thành vốn bị thống trị bởi tam đại thương hội lâu đời, trong đó đứng đầu là Vạn Tiên Các — thế lực đứng sau chính là một chi nhánh của Thiên Đạo Minh. Kẻ ngoại lai muốn cắm rễ ở đây còn khó hơn lên trời.
Tiền Đa Đa không vội vã mở cửa hàng ngay. Theo sự chỉ điểm của Diệp Hư Không, hắn dùng một ít linh thạch cuối cùng để thuê một gian nhà nhỏ cũ nát ở khu vực phía Tây thành, nơi tập trung của những tán tu nghèo khổ và những kẻ thất thế.
"Đại ca, tại sao chúng ta không thuê ở trung tâm?" Tiền Đa Đa thắc mắc.
Diệp Hư Không nhìn ra cửa sổ, nơi những tòa lâu đài rực rỡ của Vạn Tiên Các đang tỏa sáng: "Cái gì quá chói mắt sẽ dễ bị dập tắt. Ngươi cần bắt đầu từ những thứ mà kẻ giàu sang khinh rẻ. Đưa đây, chỗ đan dược này ngươi cầm lấy."
Diệp Hư Không phẩy tay, mười lọ ngọc bích xuất hiện. Bên trong không phải là linh đan cao cấp tỏa hào quang vạn trượng, mà là những viên thuốc màu xám tro, trông có vẻ tầm thường, không chút linh khí dao động.
"Đây là…?" Tiền Đa Đa cầm lấy một lọ, vẻ mặt lộ ra sự nghi hoặc.
"Hư Vô Tẩy Tủy Đan." Diệp Hư Không nhàn nhạt nói. "Kẻ tu luyện ở Thượng Giới thường bị tạp chất của Thiên Đạo làm ảnh hưởng đến căn cơ, khiến việc đột phá trở nên khó khăn. Loại đan dược này không giúp tăng tu vi, nhưng nó có thể xóa sạch mọi 'dấu vết' không sạch sẽ trong kinh mạch, đưa cơ thể trở về trạng thái thuần khiết nhất."
Đôi mắt Tiền Đa Đa trợn tròn. Hắn là người kinh doanh, hắn hiểu ngay lập tức giá trị kinh khủng của thứ này. Ở Thượng Giới, ai mà chẳng muốn căn cơ hoàn mỹ? Những kẻ kẹt ở bình cảnh hàng trăm năm chính là khách hàng trung thành nhất.
Ngày hôm sau, tại một góc nhỏ của khu phía Tây, một tấm bảng hiệu bằng gỗ mun đơn giản được treo lên: "THƯƠNG HỘI HƯ VÔ – CẢI BIẾN VẬN MỆNH, KHÔNG PHẢI CHUYỆN VIỂN VÔNG".
Ban đầu, chẳng ai thèm ngó ngàng tới cửa tiệm rách nát này. Thậm chí có mấy tên lưu manh bản địa còn định tới gây hấn. Nhưng kết quả thật thê thảm, chỉ thấy Hắc Tử đang nằm ngáy o o trước cửa, chỉ cần hé mắt ra nhìn một cái, một luồng uy áp khủng khiếp của Thôn Thiên Thú thoáng hiện, khiến bọn lưu manh nọ tiểu ra quần, cắm đầu chạy mất tích.
Tiếng lành đồn xa về một "con chó đen trấn môn" thần bí, bắt đầu lôi kéo sự chú ý của những tán tu lão luyện.
Kẻ đầu tiên bước vào cửa là một lão già rách rưới, tu vi đã ở mức Kim Đan viên mãn hàng trăm năm nhưng không thể đột phá lên Nguyên Anh vì kinh mạch bị nhiễm lôi độc trong một lần thám hiểm cấm địa.
"Tiểu hữu, cửa hiệu của ngươi nói có thể cải biến vận mệnh? Lão phu sắp xuống lỗ rồi, liệu có thuốc chữa?" Lão già khàn giọng hỏi, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng.
Tiền Đa Đa nở nụ cười thương gia tiêu chuẩn, lấy ra một viên Hư Vô Tẩy Tủy Đan: "Tiền bối, một viên này đổi lấy toàn bộ gia tài hiện có của ngài. Nếu không có tác dụng, tiểu nhân nguyện đền mạng."
Lão già nhìn viên đan dược xám xịt, nghiến răng đánh cược một phen. Hắn nuốt viên đan ngay tại chỗ.
Oanh!
Một luồng khí đen kịt từ các lỗ chân lông trên người lão già phun ra như vòi rồng. Lão hét lên một tiếng đau đớn, nhưng ngay sau đó, một hơi thở thanh khiết từ sâu trong linh hồn bốc lên. Lôi độc bấy lâu nay bám chặt như dòi đục xương trong chốc lát bị sức mạnh Hư Vô đồng hóa, biến mất không dấu vết.
Ngay trước mắt Tiền Đa Đa và đám đông đang vây xem ngoài cửa, linh áp của lão già tăng vọt. Mây đen tụ lại trên bầu trời — Thiên Kiếp! Lão già cư nhiên trực tiếp đột phá ngay tại chỗ!
Cả khu phía Tây rúng động. Một viên đan dược rách nát lại có thể khiến một lão già sắp chết đột phá Nguyên Anh?
"Trời ơi! Đó là thần dược gì thế?"
"Mau! Tôi cũng muốn mua!"
Chỉ trong vòng ba ngày, danh tiếng của Thương hội Hư Vô lan đi như cháy rừng. Tiền Đa Đa không chỉ bán đan dược, hắn còn dùng Tụ Bảo Thể của mình để tìm kiếm những món "phế phẩm" từ chợ đồ cũ. Dưới nhãn quan của Diệp Hư Không, những mảnh vỡ thần binh bị bám bụi bẩn thiên đạo đều được thanh lọc, khôi phục lại uy lực sơ khai.
Tiền linh thạch đổ về như nước chảy. Tiền Đa Đa bắt đầu vung tiền như rác, mua lại các cửa hiệu xung quanh, mở rộng mặt bằng, tuyển mộ các tán tu trung thành làm hộ vệ. Hắn còn thông minh tới mức đặt ra một quy định: "Ai cung cấp thông tin về Thiên Đạo Minh hoặc tung tích của người tên Lạc Thần Hi, sẽ được ưu tiên mua hàng và giảm giá 50%."
Sự trỗi dậy quá nhanh của Thương hội Hư Vô rốt cuộc đã động chạm tới "miếng bánh" của Vạn Tiên Các.
Một buổi sáng, mây tím bao phủ Vạn Bảo Thành, khí thế uy nghiêm của một vị Hóa Thần cảnh cường giả giáng xuống khu phía Tây. Đó là Kim Trấn Hải, phó các chủ của Vạn Tiên Các tại đây. Lão ta cưỡi trên một con yêu hạc khổng lồ, theo sau là hàng trăm hộ vệ mặc giáp trụ sáng lòa.
"Kẻ nào to gan, dám ở Vạn Bảo Thành bán hàng giả mạo, lừa gạt tu sĩ, phá hoại trật tự?" Thanh âm của Kim Trấn Hải như sấm rền, chấn đắc những tu sĩ yếu ớt phải thổ huyết lui lại.
Tiền Đa Đa từ trong cửa hiệu lững thững bước ra, tay cầm một xấp biên lai dày cộp, bình tĩnh nhìn lên bầu trời: "Vạn Tiên Các từ khi nào lại quản cả việc kinh doanh của người khác? Chúng tôi buôn bán thuận mua vừa bán, chưa từng lừa gạt ai."
"Hừ! Đan dược của ngươi không có danh tính, không có nguồn gốc từ đan hội của Thiên Đạo Minh, chính là tà dược!" Kim Trấn Hải hừ lạnh một tiếng, sát cơ lộ rõ. "Hôm nay lão phu sẽ tịch thu toàn bộ hàng hóa và san phẳng nơi này để làm gương!"
Lão vừa dứt lời, bàn tay khổng lồ bằng linh lực đã hướng về phía thương hội mà vỗ xuống. Các tu sĩ đứng xem đều than thở cho sự kết thúc của một huyền thoại mới nổi.
Nhưng, giữa khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc đó, một tiếng hừ lạnh nhẹ bẫng từ bên trong gian phòng tối truyền ra.
"Xéo xuống cho ta."
Một chữ nói ra, thiên địa dường như đóng băng. Bàn tay linh lực khổng lồ kia trong nháy mắt hóa thành hư vô, tan rã như bong bóng xà phòng.
Kim Trấn Hải sắc mặt đại biến, lão cảm thấy một lực lượng không thể kháng cự từ trên cao ép xuống. Con yêu hạc lão đang cưỡi kêu thảm một tiếng rồi tan tành thành mây khói, bản thân lão cũng như một con chim gãy cánh, bị dập thẳng xuống đất, lún sâu vào mặt đá cứng ngắc.
Diệp Hư Không từ từ bước ra. Ánh mắt hắn vẫn nhạt nhòa, nhưng mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, quy tắc không gian nơi đó dường như đều phải cúi đầu phục tùng.
"Vạn Tiên Các? Thiên Đạo Minh?" Diệp Hư Không đứng trước mặt Kim Trấn Hải đang run rẩy vì sợ hãi. "Ta còn chưa đi tìm các ngươi, các ngươi lại dám tìm đến tận đây?"
Kim Trấn Hải kinh hoàng nhận ra, tu vi của kẻ trước mặt này lão hoàn toàn không nhìn thấu. Nhưng khí thế đó… ngay cả Các chủ của lão cũng chưa chắc đã sở hữu được.
"Ngươi… ngươi là ai? Dám đối đầu với Thiên Đạo Minh, ngươi sẽ bị tru di cửu tộc!" Kim Trấn Hải cố gắng hét lên.
Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của một Thần Đế tối cao: "Ta là người sẽ khiến bầu trời của các ngươi phải sụp đổ."
Hắn khẽ búng tay một cái.
Nhất Niệm — Cấm Ngôn!
Trong nháy mắt, Kim Trấn Hải thấy miệng mình bị xóa bỏ, toàn bộ tu vi Hóa Thần bị giam cầm trong một lồng giam không gian vô hình. Lão chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiền Đa Đa ung dung đi tới, lục soát toàn bộ linh thạch và túi trữ vật trên người lão.
"Đại ca, tên này giàu thật đấy! Ít nhất là 50 triệu linh thạch thượng phẩm, còn có cả địa đồ của Đệ Tứ Thiên nữa!" Tiền Đa Đa reo lên đầy phấn khích.
Diệp Hư Không phất tay: "Ném lão ta ra ngoài thành. Từ nay về sau, phàm là người của Vạn Tiên Các bước chân vào khu này, giết không tha."
Trận chiến ngắn ngủi này đã chính thức tuyên cáo sự thống trị của Thương hội Hư Vô tại Đệ Tam Thiên. Các thế lực nhỏ lẻ khác lập tức hiểu ra: có một con rồng đang ẩn mình tại đây.
Những ngày sau đó, Tiền Đa Đa thể hiện tài năng thiên phú về tổ chức. Hắn không chỉ thu mua linh dược mà còn mở rộng sang mảng "Vận tải liên giới". Nhờ sức mạnh của Diệp Hư Không để khai phá các lối đi không gian tắt giữa các tầng trời, hàng hóa của Thương hội Hư Vô được vận chuyển nhanh hơn bất kỳ đối thủ nào.
Tài sản của Tiền Đa Đa tăng lên theo cấp số nhân. Hắn bắt đầu xây dựng nên một lâu đài lộng lẫy bằng vàng ròng và đá quý, ngay giữa đống đổ nát của khu phía Tây trước đây, biến nơi này thành trung tâm kinh tế mới.
Trong một buổi tối yên tĩnh, trên tầng cao nhất của lâu đài Hư Vô, Tiền Đa Đa cung kính báo cáo với Diệp Hư Không:
"Đại ca, thông qua mạng lưới tình báo từ các thương nhân vượt biên giới, đệ đã tra được tin tức rồi. Nửa năm sau, tại Dao Trì Thánh Địa trên Đệ Cửu Thiên, sẽ tổ chức một cuộc đại hội mệnh danh là 'Thanh Tẩy Tiên Thể'. Thực chất, theo những gì đệ dò hỏi được, đó là một cuộc ép buộc hôn phối để lấy 'Cửu Âm Tuyệt Thể' của Thánh nữ Lạc Thần Hi làm dẫn cho một đại trận cung cấp năng lượng cho Thiên Đạo Minh."
Bàn tay đang cầm chén trà của Diệp Hư Không khựng lại. Một tiếng "rắc" vang lên, chén ngọc tan thành tro bụi, nước trà bốc hơi sạch sành sanh.
Bầu không khí trong phòng lập tức giảm xuống độ âm, áp lực nặng nề đến mức Tiền Đa Đa phải quỳ sụp xuống.
"Nửa năm sao…" Ánh mắt Diệp Hư Không tỏa ra luồng hàn mang có thể đóng băng linh hồn. "Cổ Thiên Thánh, ngươi quả nhiên vẫn đê tiện như xưa."
Hắn đứng dậy, bước ra ban công nhìn về hướng tầng mây cao nhất của Thượng Giới. Dưới chân hắn, Thương hội Hư Vô đã thành hình, một đế chế tài chính đủ sức mua cả một tầng trời đã sẵn sàng.
"Đa Đa, chuẩn bị tất cả vốn liếng của thương hội cho ta. Ta muốn toàn bộ vũ khí, đan dược, trận pháp mạnh nhất hiện có phải được tập kết. Nửa năm sau, chúng ta sẽ mua lại mạng sống của toàn bộ Thiên Đạo Minh!"
"Tuân lệnh đại ca!" Tiền Đa Đa dập đầu, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ cuồng nhiệt.
Trên vai Diệp Hư Không, Hắc Tử ngáp dài một cái, để lộ hàm răng sắc lẹm: "Cuối cùng cũng có chút thú vị rồi đây. Thịt của đám 'thần tiên' đó, chắc là ngon lắm…"
Gió nổi lên, thổi bay những áng mây che khuất mặt trăng. Ở phương xa, đỉnh của Cửu Tiêu Thiên dường như cũng đang rùng mình sợ hãi trước sự trỗi dậy của một ý niệm kinh thiên động địa.
Tiền Đa Đa, từ một phế vật của một gia tộc nhỏ bé tại Hạ Giới, giờ đây đã trở thành tỷ phú chấn động Thần Giới, đứng dưới bóng của vị Thần Đế tương lai, bắt đầu viết nên trang sử giàu sang và máu lửa của mình. Thương hội liên giới của hắn sẽ sớm trở thành một con quái vật nuốt chửng lấy trật tự cũ, mở đường cho một kỷ nguyên mang tên Hư Vô.