Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 108: Đột phá Hợp Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:31:03 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 108: ĐỘT PHÁ HỢP ĐẠO – VẠN PHÁP BẤT XÂM**

Gió rít gào trên đỉnh Cửu Trọng Thiên Quan, mang theo hơi thở lạnh lẽo của sự hủy diệt. Sau lưng Diệp Hư Không, cánh cổng cổ xưa ngăn cách Thượng Giới và Hạ Giới đã vỡ nát thành từng mảnh vụn, linh khí từ Thượng Giới tràn xuống như thác đổ, va chạm với khí tức Hư Vô quanh thân hắn, tạo ra những tiếng nổ đì đùng trầm đục.

Lạc Thần Hi đứng cách đó không xa, tà áo trắng tung bay trong gió dữ. Ánh mắt nàng chưa bao giờ rời khỏi bóng lưng gầy guộc nhưng sừng sững như một ngọn núi thái sơn kia. Nàng cảm nhận được, không gian xung quanh Diệp Hư Không đang dần trở nên vặn vẹo. Đó không phải là sự dao động của linh khí, mà là một loại lực lượng nguyên thủy đang cố gắng xé rách lớp màng thực tại.

"Hắn muốn đột phá…" Lạc Thần Hi khẽ lẩm bẩm, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt thanh băng kiếm. "Ngay tại đây? Ngay lúc này sao?"

Tiền Đa Đa ngồi bệt dưới đất, mồ hôi nhễ nhại lăn dài trên gương mặt béo tròn. Hắn không nói nên lời, chỉ biết cắm cúi lôi từ trong giới chỉ ra hàng loạt trận kỳ, linh thạch cực phẩm và những bảo vật phòng ngự hiếm có. Hắn hiểu rằng, một khi Diệp Hư Không bước vào trạng thái xung kích cảnh giới, đó chính là lúc hắn yếu ớt nhất, cũng là lúc kẻ thù dễ dàng ra tay nhất.

Hắc Tử, con chó đen nhỏ lúc này đã đứng thẳng dậy, đôi mắt nó không còn vẻ lười biếng thường ngày mà ánh lên tia nhìn sắc lạnh của một con hung thú Thái Cổ. Nó nhe nanh, gầm gừ hướng về phía xa xăm của Dao Trì – nơi những luồng hào quang rực rỡ đang lao đến với tốc độ kinh hồn.

Diệp Hư Không ngồi kiết già giữa hư không. Hắn nhắm mắt lại, nhưng trong tâm thức, một biển cả vô tận màu đen tuyền đang cuộn sóng.

Ở trung tâm đan điền, Hư Vô Châu đang xoay tròn với tốc độ cực đại. Mỗi một vòng xoay, nó lại nuốt chửng một lượng lớn linh khí tinh thuần của Thượng Giới, sau đó chuyển hóa thành luồng khí xám xịt, tràn vào tứ chi bách hài của hắn.

Trong hệ thống tu luyện của Thương Khung, Hợp Đạo Cảnh là bước ngoặt quan trọng nhất. Tu sĩ cần phải chọn lấy một loại quy tắc của trời đất – Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ hay thậm chí là những đạo cao cấp hơn như Lôi, Phong, Không Gian – để hòa nhập linh hồn và thân xác vào đó. Hợp Đạo, chính là biến mình thành một phần của Thiên Đạo.

Nhưng Diệp Hư Không là ai? Hắn là Thần Đế kiếp trước, là người nắm giữ khởi nguyên của vũ trụ.

Đạo của hắn, không nằm trong Thiên Đạo này.

"Trời muốn ta hợp vào Đạo của nó?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, một nụ cười ngạo nghễ và lạnh lùng. "Sai rồi. Ta muốn cái Thiên Đạo này, phải tan biến trong Đạo của ta!"

*Ầm!*

Một tiếng nổ chấn động phát ra từ sâu trong linh hồn Diệp Hư Không. Hư Vô Diệt Thế Quyết vận chuyển đến tầng thứ năm, khí thế của hắn bắt đầu bùng nổ.

Phía chân trời, mây đen cuồn cuộn kéo đến, nhưng kỳ lạ thay, đó không phải là mây sấm sét của Thiên kiếp. Đó là một khoảng không đen ngòm, như thể bầu trời bị ai đó dùng mực đen bôi xóa. Không có tiếng sấm, không có tia chớp, chỉ có một áp lực nặng nề đến mức khiến không gian xung quanh Thiên Quan bắt đầu sụp đổ.

"Đến rồi!" Lạc Thần Hi biến sắc. "Đạo kiếp của hắn… tại sao lại kỳ dị như vậy?"

Cùng lúc đó, từ hướng Dao Trì Thánh Địa, mười đạo hào quang mang theo uy áp Thần Vương cường hãn đồng loạt giáng xuống. Những vị lão quái vật của Thiên Đạo Minh đã đến. Kẻ đi đầu là một lão giả mặc trường bào dát vàng, ánh mắt rực lửa, tay cầm một tòa tháp đồng cổ kính.

"Nghịch tặc Diệp Hư Không! Ngươi dám ngang nhiên đột phá tại đây, coi Thiên Đạo Minh là không có người sao?" Lão giả quát lớn, âm thanh như đại hồng chung rung động màng nhĩ.

Diệp Hư Không không mở mắt, giọng nói của hắn vang lên ngay trong đầu mỗi người, trầm mặc và uy nghiêm: "Ồn ào. Đa Đa, Hắc Tử, Thần Hi… canh giữ ba mươi nhịp thở."

"Đại ca cứ yên tâm! Ta có chết cũng không để bọn chúng chạm vào một sợi lông chân của huynh!" Tiền Đa Đa hét lên, ném ra hàng trăm trận kỳ, tạo thành một đại trận ngũ hành phòng ngự cực kỳ kiên cố.

Hắc Tử rú lên một tiếng, thân hình nhỏ bé của nó trong nháy mắt bành trướng, hóa thành một con cự thú đen kịt dài hàng trăm trượng, cái miệng rộng như chậu máu hút mạnh một cái, nuốt chửng lấy một nửa công kích linh lực đang lao tới.

Lạc Thần Hi không nói lời nào, nàng vung kiếm, hàn khí vạn năm bao phủ vạn dặm, đóng băng cả không gian trước mặt. Nàng dùng hành động để trả lời cho sự tin tưởng của hắn.

Trận hỗn chiến bùng nổ ngay trước cổng trời. Mười vị Thần Vương liên thủ công phá, nhưng kỳ lạ thay, dù bọn họ dùng thần thông gì, dù là lửa thần có thể đốt cháy đại dương hay sấm sét có thể hủy diệt tinh cầu, chỉ cần tiến vào phạm vi mười trượng quanh Diệp Hư Không, tất cả đều tan biến một cách lặng lẽ.

Diệp Hư Không lúc này đã hoàn toàn đi vào trạng thái huyền ảo. Hắn cảm thấy thân thể mình đang tan ra. Da thịt, xương tủy, kinh mạch, và cả thần hồn đều đang bị năng lượng từ Hư Vô Châu nghiền nát thành những hạt cơ bản nhất.

Sự đau đớn này đủ để khiến bất kỳ tu sĩ Đại Thừa nào cũng phải phát điên, nhưng hắn lại cảm thấy một sự tự do vô bờ bến.

Kiếp trước, hắn bị kẹt ở đỉnh phong Thần Đế, không thể bước qua bước cuối cùng vì hắn vẫn coi mình là một sinh linh trong vũ trụ. Hắn vẫn bị ràng buộc bởi khái niệm "tồn tại".

Nhưng hiện tại, trong nỗi đau tận cùng của sự hủy diệt, hắn chợt hiểu ra.

Vạn vật bắt nguồn từ Hư Vô. Ta chính là Hư Vô. Vậy thì, ta vốn dĩ đã là Đạo. Cần gì phải "hợp"?

*Răng rắc!*

Một sợi dây xích vô hình gắn liền linh hồn Diệp Hư Không với quy tắc của Thương Khung đột ngột đứt đoạn.

Ngay khoảnh khắc đó, linh hồn hắn bay vút lên, xuyên qua chín tầng trời, xuyên qua lớp màng thế giới, chạm tới Biển Hư Vô bao la bên ngoài. Hắn nhìn thấy những bong bóng thế giới đang trôi nổi, nhìn thấy sự sinh diệt của hàng tỉ sinh linh chỉ trong một cái chớp mắt.

"Hợp Đạo… thành!"

Diệp Hư Không mở bừng đôi mắt. Một đôi mắt không có tròng trắng hay con ngươi, chỉ có một vùng tối sâu thẳm nhìn thấu vạn cổ.

Một luồng sáng đen kịt từ thiên linh cái của hắn bắn thẳng lên trời xanh, đâm xuyên qua mảng mây đen kỳ dị kia. Toàn bộ Thượng Giới trong giây phút ấy bỗng nhiên rung chuyển. Những tu sĩ đang bế quan nghìn năm chợt bừng tỉnh, những hung thú viễn cổ run rẩy chui sâu vào hang tối.

Bọn họ cảm nhận được, một quy tắc mới, một thứ Đạo không thuộc về thế giới này, vừa mới sinh ra.

"Vạn Pháp… Bất Xâm!"

Diệp Hư Không khẽ nhả ra bốn chữ.

Ngay lập tức, vị Thần Vương mặc bào vàng đang cầm tòa tháp đồng gầm lên, dốc toàn lực thúc giục tòa tháp: "Trấn áp cho ta! Thái Cổ Trấn Thiên Tháp, nghiền nát hắn!"

Tòa tháp khổng lồ mang theo sức mạnh nặng nghìn vạn cân, mang theo ý chí của Thiên Đạo giáng xuống đỉnh đầu Diệp Hư Không. Thế nhưng, khi đáy tháp vừa chạm vào sợi tóc của hắn, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Tòa tháp đồng – món thần khí cực phẩm của Thiên Đạo Minh – bắt đầu vỡ vụn từ đáy lên trên. Nó không phải bị đánh vỡ, mà là tan biến. Từng mảng kim loại, từng đạo phù văn trên tháp cứ thế hóa thành những đốm sáng màu xám rồi tan biến vào hư không như thể chúng chưa từng tồn tại.

"Cái… cái gì?!" Vị Thần Vương trợn tròn mắt, phun ra một ngụm huyết tươi. Thần khí gắn liền tâm mạch bị hủy, hắn chịu trọng thương kinh hồn.

Diệp Hư Không từ từ đứng dậy. Mỗi bước chân hắn đạp lên hư không, không gian dưới chân lại tự động hình thành một đóa hoa sen màu đen huyền ảo.

Chín vị Thần Vương còn lại hoảng sợ, đồng loạt tung ra tuyệt học mạnh nhất. Lửa rồng, kiếm khí, ám độc, lôi đình… hàng ngàn đạo thần thông bao phủ lấy Diệp Hư Không.

Tuy nhiên, Diệp Hư Không cứ thế bước đi thong dong giữa cơn bão sức mạnh ấy. Những tia chớp cực mạnh khi chạm vào vạt áo hắn liền trở nên nhu thuận rồi biến mất. Kiếm khí sắc lẹm chém tới liền bị hư vô hóa thành những làn khói nhẹ.

Hắn giống như một người bộ hành đi qua cơn mưa, nhưng không một giọt nước nào có thể chạm đến da thịt. Đây chính là "Vạn Pháp Bất Xâm" của Hư Vô Đạo.

Trong thế giới này, không có bất kỳ pháp tắc nào có thể gây hại cho hắn, bởi vì mọi pháp tắc đều bắt nguồn từ một cội nguồn thấp hơn Đạo của hắn.

"Lũ sâu mọt…" Diệp Hư Không đưa tay ra, nhẹ nhàng chỉ vào vị Thần Vương bào vàng đang run rẩy. "Ngươi đã nói muốn trấn áp ta?"

"Không… không thể nào! Ngươi mới chỉ vừa đột phá Hợp Đạo… tại sao lại mạnh như vậy!" Lão giả gào lên, điên cuồng lùi lại phía sau.

"Trong mắt ta, Hợp Đạo hay Thần Vương, cũng chỉ là bọt biển mà thôi."

Diệp Hư Không khẽ búng tay một cái.

Một gợn sóng đen kịt lan tỏa ra. Không có tiếng nổ, không có máu bắn tung tóe. Vị Thần Vương nọ, cùng với không gian mà lão đang đứng, cứ thế bị một lực lượng vô hình xóa sạch.

Từ vị trí đó, chỉ còn lại một lỗ hổng đen ngòm, nơi linh khí cũng không thể xâm nhập.

Một vị Thần Vương, cứ thế biến mất khỏi thế gian, không để lại bất kỳ dấu vết nào, kể cả thần hồn hay hơi thở.

Chín vị Thần Vương còn lại đứng sững như phỗng. Sự sợ hãi từ sâu trong linh hồn khiến bọn họ không thể cử động nổi một ngón tay. Bọn họ đã chiến đấu với ma đầu, với cường giả, nhưng chưa bao giờ chiến đấu với một thứ lực lượng "xóa bỏ" như thế này.

"Hư Vô…" Lạc Thần Hi đứng phía sau, nhìn bóng lưng Diệp Hư Không, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng thấy hắn thật gần, nhưng dường như lại xa tận cuối chân trời. Hắn dường như không còn là con người, mà đã thực sự trở thành một vị thần cai trị hư không.

Diệp Hư Không xoay người lại, ánh mắt nhìn về hướng sâu nhất của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, nơi có một ánh mắt lạnh lẽo khác cũng đang nhìn về phía này.

Cổ Thiên Thánh.

"Hợp Đạo rồi sao? Đồ nhi ngoan của ta…" Giọng nói của Cổ Thiên Thánh vang lên, mỏng manh như gió thoảng nhưng lại chứa đựng sát ý thấu xương. "Nhưng dù ngươi có bất xâm vạn pháp của Thương Khung, thì cũng không thoát được vòng tay của Thiên Đạo đâu."

Diệp Hư Không cười nhạt, đôi mắt tối đen khẽ chớp.

"Thiên Đạo? Ngươi nhầm rồi. Từ hôm nay, cái tên Cổ Thiên Thánh của ngươi sẽ không còn xuất hiện trong ghi chép của bất kỳ cuốn sử sách nào nữa."

Hắn bước tới trước mặt Tiền Đa Đa, người vẫn còn đang đờ đẫn vì kinh ngạc. Diệp Hư Không vỗ nhẹ vào vai gã béo: "Thu dọn đồ đạc đi. Chúng ta vào Dao Trì."

Tiền Đa Đa giật mình, lau mồ hôi trên trán, gương mặt lại hiện lên vẻ nịnh hót thường ngày: "Đại… đại ca! Huynh ngầu quá! Huynh đúng là thần tượng đời ta! Để đệ lo, bảo vật của mấy lão già vừa chết đệ đã thu hết rồi, không thiếu một đồng!"

Hắc Tử thu nhỏ lại thành con chó đen, nhảy phóc lên vai Diệp Hư Không, khinh bỉ nhìn về phía chín vị Thần Vương đang tháo chạy trối chết như nhìn những đám kiến cỏ.

Diệp Hư Không nắm lấy tay Lạc Thần Hi. Bàn tay nàng lạnh buốt, nhưng khi chạm vào lòng bàn tay hắn, một luồng khí ấm áp của Hư Vô khởi nguyên nhẹ nhàng bao bọc, khiến nàng cảm thấy an tâm chưa từng có.

"Thần Hi, ta đã hứa sẽ cùng nàng đi lấy lại những gì thuộc về nàng tại Dao Trì." Diệp Hư Không nói khẽ, nhưng âm thanh ấy lại chấn động cả tầng mây. "Hôm nay, ai cản ta, người đó chết. Thiên đạo cản ta, thiên đạo tan biến."

Lạc Thần Hi khẽ gật đầu, môi mím chặt, đôi mắt đẹp rạng ngời: "Ta tin chàng."

Dưới ánh hoàng hôn của Thượng giới, ba người và một con thú nhỏ thong dong tiến về phía Dao Trì Thánh Địa – nơi được mệnh danh là chốn bồng lai tiên cảnh của Thần giới, nhưng giờ đây sắp sửa đón nhận một cơn bão mang tên Hư Vô.

Mỗi bước chân Diệp Hư Không đi qua, quy tắc của Thương Khung đều phải nhường đường. Cảnh giới Hợp Đạo của hắn không chỉ là sự thăng tiến về sức mạnh, mà là sự thay đổi hoàn toàn về bản chất.

Trước khi đột phá, hắn là kẻ dựa vào sức mạnh Hư Vô.
Sau khi đột phá, hắn CHÍNH LÀ Hư Vô.

Trên đỉnh Thiên Cung, Cổ Thiên Thánh đứng dậy khỏi ngai vàng, hơi thở trở nên dồn dập. Hắn cảm thấy sự liên kết của mình với Thiên Đạo đang lung lay.

"Truyền lệnh xuống! Khởi động Tru Thần Đại Trận! Ta không tin, một cái Hợp Đạo nho nhỏ lại có thể thực sự nghịch chuyển càn khôn!"

Bầu trời Thượng Giới rực sáng một màu máu đỏ quạch. Trận chiến lớn nhất vạn năm qua sắp sửa bắt đầu, và Diệp Hư Không chính là tâm điểm của cơn lốc xoáy ấy.


**Hết Chương 108.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8