Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 118: Khí thế của Thần Đế kiếp trước**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:37:24 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 118: KHÍ THẾ CỦA THẦN ĐẾ KIẾP TRƯỚC**

Điện Thái Tiêu – biểu tượng quyền lực tuyệt đối của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, lúc này rung chuyển dữ dội. Những cột trụ chống trời bằng vạn năm huyền thạch bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt ngoằn ngoèo như mạng nhện. Linh khí nồng đậm vốn có của Thiên Đình đột nhiên bị hút cạn, tạo thành một vùng chân không chết chóc.

Diệp Hư Không đứng đó, tà áo bào đen tung bay trong cơn cuồng phong năng lượng. Gương mặt hắn thanh tú của một thiếu niên, nhưng ánh mắt ấy… đó là đôi mắt đã nhìn thấu sự hưng vong của vạn tộc, nhìn xuyên qua lớp sương mù của thời gian để thấy được khởi nguyên và kết thúc của vũ trụ.

Cổ Thiên Thánh gầm lên một tiếng đầy giận dữ xen lẫn sự bất an đang lớn dần trong lồng ngực: "Diệp Hư Không! Ngươi tưởng chỉ với một tàn hồn trọng sinh, thêm chút công pháp tà môn ngoại đạo là có thể lay chuyển được thiên uy của trẫm sao? Trẫm bây giờ là Thiên Đế, là chủ nhân của vạn giới!"

Hắn vừa dứt lời, bàn tay phải đã đột ngột vung ra. *Thôn Thiên Ma Công* vận chuyển đến cực hạn, một cái miệng rộng khổng lồ bằng sương mù đen kịt hiện ra phía sau lưng hắn, tựa như một con ác quỷ thượng cổ muốn nuốt chửng cả bầu trời. Hư không xung quanh Diệp Hư Không bị vặn xoắn, lực hút khổng lồ ấy đủ sức nghiền nát một vị Thần Vương trong nháy mắt.

Thế nhưng, Diệp Hư Không vẫn đứng yên. Hắn không thủ thế, không vận kình, thậm chí không thèm chớp mắt.

Khi sương mù đen kịt của *Thôn Thiên Ma Công* chạm đến phạm vi mười trượng quanh người hắn, một điều kỳ dị đã xảy ra. Toàn bộ năng lượng ma quái kia, thay vì bộc phát uy năng, lại đột ngột biến mất một cách tĩnh lặng. Giống như một giọt mực rơi vào hư vô đại hải, không sủi bọt, không gợn sóng, cứ thế tan biến.

"Nuốt chửng?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, giọng nói bình thản nhưng lại truyền đi khắp mọi ngóc ngách của Cửu Giới. "Trước mặt Hư Vô, khái niệm 'nuốt chửng' của ngươi chẳng qua chỉ là trò trẻ con đang cố gắng đớp lấy không khí."

Hắn bước lên một bước.

*Oanh!*

Bước chân vừa hạ xuống, một vòng sóng gợn màu đen xám lan tỏa từ dưới chân hắn. Ngay lập tức, một luồng khí thế không thuộc về nhân gian, không thuộc về thiên đạo đương thời đột ngột giáng lâm.

Khí thế ấy cổ xưa, tịch mịch, mang theo cái uy nghiêm lạnh lẽo của một vị vua đã đứng ở đỉnh cao trước cả khi trời đất hình thành. Đây không phải là uy áp dựa trên tu vi, mà là sự áp chế về đẳng cấp sinh mệnh.

Dưới hạ giới – Hoang Khư Giới, hàng tỉ sinh linh đồng loạt cảm nhận được tâm thần run rẩy. Từ những lão quái vật đang bế quan trong hang sâu cho đến những người phàm trần chưa từng tu luyện, tất cả đều vô thức hướng về phía bầu trời xa xăm mà quỳ sụp xuống.

Họ không biết vì sao mình quỳ. Họ chỉ biết rằng, linh hồn của họ đang ra lệnh cho thân xác phải thần phục trước một sự tồn tại tối cao vừa thức tỉnh.

Tại Linh Khư Giới, các vị tông chủ của những siêu cấp tông môn, những người xưa nay luôn kiêu ngạo không coi ai ra gì, giờ đây đều sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Những thanh thần binh lợi khí trong tay họ đột nhiên phát ra tiếng ngân rung sợ hãi, tự động thu hồi hào quang như để tỏ lòng kính trọng.

"Đây là… khí thế của ai? Chẳng lẽ Thiên có chủ nhân mới?" Một lão giả tóc trắng xóa, tu vi Hợp Thể Cảnh, run rẩy quỳ phục trên đỉnh núi, miệng lẩm bẩm.

Tại hiện trường điện Thái Tiêu, áp lực còn kinh khủng hơn gấp vạn lần. Những thiên binh thiên tướng vốn là tinh anh của Thiên Đình, lúc này chân tay bủn rủn, giáo mác trong tay rơi rụng lanh lảnh. Một người, hai người, rồi cả vạn người đồng loạt quỳ xuống. Tiếng đầu gối chạm vào mặt ngọc vang lên liên miên không dứt.

"Hư… Hư Vô Thần Đế…" Một vị Thần Quân của Thiên Đạo Minh run rẩy thốt lên, đôi mắt ngập tràn sợ hãi. Lão nhìn thấy phía sau Diệp Hư Không, một ảo ảnh khổng lồ dần dần hiện ra. Đó là bóng hình một người đàn ông ngồi trên ngai vàng bằng bóng tối, tay chống thanh kiếm dài vô hình, khinh mạn nhìn xuống vạn vật chúng sinh.

Khí thế này, chính là danh thiếp của Thần Đế kiếp trước!

Lạc Thần Hi đứng phía sau Diệp Hư Không, đôi mắt đẹp vốn lạnh lùng giờ đây tràn ngập sự chấn động. Nàng vốn biết hắn rất mạnh, biết hắn mang trong mình bí mật kinh thiên, nhưng nàng chưa bao giờ ngờ rằng, khi hắn thực sự bộc lộ khí thế, lại có thể làm đảo lộn cả càn khôn như vậy.

"Hư Không… chàng rốt cuộc đã từng đứng ở vị trí cao đến nhường nào?" Nàng khẽ thì thầm, trái tim đập liên hồi. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng dường như cũng cảm thụ được luồng hơi thở hư vô kia mà trở nên bình ổn một cách lạ kỳ.

Tiền Đa Đa thì há hốc mồm, chiếc đùi gà trên tay rơi xuống lúc nào không hay. Gã mập lúng túng quẹt mồ hôi: "Lão… lão đại… ngài thế này thì ai dám chơi cùng nữa? Uy áp này, ngay cả tiền đồng của ta cũng muốn rớt hết ra ngoài để lạy ngài rồi!"

Hắc Tử ở bên cạnh nhe răng, bộ lông đen bóng dựng đứng lên. Nó cảm thấy hưng phấn vô cùng. Đây mới là chủ nhân của nó, kẻ từng dẫn dắt nó quét ngang qua Biển Hư Vô, khiến vạn tộc nghe danh đã phải vỡ mật.

Cổ Thiên Thánh lúc này là kẻ thảm hại nhất. Hắn là Thiên Đế đương nhiệm, là kẻ duy nhất đang cố gắng đứng thẳng trước mặt Diệp Hư Không. Gân xanh trên trán hắn nổi lên như những con giun đất, cơ thể run lên bần bật vì phải chống chọi với luồng áp lực khổng lồ kia.

"Không thể nào! Ngươi mới chỉ phục sinh bao lâu? Làm sao có thể lấy lại được thần vận kiếp trước nhanh như vậy!" Cổ Thiên Thánh nghiến răng, từ trong miệng trào ra một ngụm máu tươi. Hắn không muốn quỳ, hắn không thể quỳ trước kẻ mà mình đã từng phản bội.

Diệp Hư Không tiến thêm bước thứ hai. Khoảng cách trăm trượng giữa hai người dường như chỉ còn trong gang tấc.

"Thiên đạo mà ngươi trộm cắp được từ ta, rốt cuộc chỉ là cái xác không hồn." Diệp Hư Không giơ tay ra, thanh Hư Vô Kiếm đen tuyền chỉ còn cách cổ họng Cổ Thiên Thánh vài tấc. "Ngươi ngồi lên ngai vàng này, nhưng ngươi không hiểu được 'Thần Đế' là gì. Thần Đế không phải là cai trị bằng bạo lực hay dối trá. Thần Đế là người bảo hộ quy tắc, hoặc chính là quy tắc!"

"Cổ Thiên Thánh, nhìn cho kỹ đi. Cả vạn dân đều đang quỳ lạy cái tên của ta, chứ không phải vương miện trên đầu ngươi."

Lúc này, trên bầu trời của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Những đám mây vàng óng của công đức và vận khí Thiên Đình đột ngột đổi màu. Một màu xám đen bao trùm tất cả, tượng trưng cho sự trở lại của Hư Vô. Những đạo luật của Thiên Đạo Minh ban bố ra từ vạn năm nay, lúc này tự động bị xóa bỏ khỏi phiến đá thiên định.

Hư Vô Thần Đế trở lại, đồng nghĩa với việc toàn bộ trật tự cũ phải sụp đổ.

Diệp Hư Không không cần dùng lực, chỉ bằng khí thế thần thánh, đã cắt đứt hoàn toàn mối liên kết giữa Cổ Thiên Thánh và vận khí của Thiên Đình. Thiên vương miện trên đầu Cổ Thiên Thánh đột nhiên nứt ra, rơi xuống đất vỡ tan tành.

Sức mạnh từ *Thôn Thiên Ma Công* đang chảy trong người Cổ Thiên Thánh bắt đầu phản phệ. Bởi vì nguyên bản của nó chính là một phần của Hư Vô công pháp mà Diệp Hư Không từng dạy hắn. Gặp lại bản tôn, mọi công pháp phụ thuộc đều phải cúi đầu.

"Quỳ xuống!"

Diệp Hư Không nhàn nhạt thốt ra hai chữ.

Hai chữ này vừa ra, tựa như mang theo sấm sét của toàn bộ vũ trụ, chấn động thẳng vào linh hồn của Cổ Thiên Thánh. Một âm thanh khô khốc vang lên: *Rắc!*

Hai xương bánh chè của Cổ Thiên Thánh vỡ vụn dưới sức ép ngàn cân. Vị Thiên Đế đương nhiệm, kẻ thống trị Cửu Giới suốt mấy ngàn năm qua, cuối cùng cũng phải quỵ xuống trước mặt Diệp Hư Không. Đầu hắn gục xuống, toàn thân run rẩy như một con chó đế vương bị phế bỏ.

Cảnh tượng này, được truyền qua những mảnh vỡ không gian, hiển hiện rõ ràng trong gương mắt của vạn dân vạn giới. Một tiếng thở phào tập thể, xen lẫn sự kinh hoàng vô tận vang lên khắp thiên hạ.

Một thời đại đã kết thúc. Và một thời đại mới – thời đại của Hư Vô – đang chính thức bắt đầu trong ánh hào quang rợn người ấy.

Diệp Hư Không nhìn xuống kẻ đồ đệ phản nghịch, ánh mắt không có lấy một chút thương hại, chỉ có một sự tịch mịch thâm trầm: "Màn kịch của ngươi, hạ màn được rồi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8