Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 129: Đột phá Đại Thừa**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:44:59 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 129: ĐỘT PHÁ ĐẠI THỪA**

Vực Thẳm Hư Vô, tầng thứ bảy.

Nơi đây vốn dĩ là một vùng đất chết, không gian vặn vẹo theo những quỹ đạo kỳ dị, ánh sáng bị bẻ cong thành những sợi tơ bạc mỏng manh. Những cơn lốc không gian đen ngòm quét qua các dãy núi đá vôi xám xịt, tạo nên tiếng rít gào như quỷ khóc thần khiếp.

Ở chính giữa một thung lũng sụp đổ, Diệp Hư Không đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng lỳ. Toàn thân hắn tỏa ra một luồng khí tức huyền bí, không đen, không trắng, chỉ là một sự mông lung đến cực điểm, khiến cho bất kỳ ai nhìn vào cũng cảm thấy linh hồn mình như bị cuốn trôi vào một hố đen không đáy.

Cách đó không xa, Lạc Thần Hi đang đứng canh gác. Gió thổi tung mái tóc đen dài và tà áo trắng tinh khôi của nàng, tạo nên một hình ảnh đối lập hoàn toàn với sự u ám của Vực Thẳm. Cặp lông mày lá liễu của nàng khẽ nhíu lại, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Hư Không, trong lòng dâng lên một sự kinh hãi không tên.

"Hắn thật sự muốn đột phá Đại Thừa ở đây sao?" Nàng khẽ lẩm bẩm.

Tu sĩ bình thường đột phá Đại Thừa đều phải chọn nơi linh khí dồi dào, chuẩn bị trăm ngàn loại linh đan diệu dược, trận pháp hộ thể tầng tầng lớp lớp. Nhưng Diệp Hư Không thì khác. Hắn chọn nơi quỷ dị nhất, nguy hiểm nhất, nơi mà ngay cả quy tắc Thiên Đạo cũng bị nhiễu loạn.

Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này cũng không còn vẻ lười biếng thường ngày. Nó đứng trên một mỏm đá cao, cái mũi đen nhạy bén liên tục khịt khịt vào không trung. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ nhỏ trong cổ họng, đôi mắt lộ ra vẻ hung quang lấp lánh. Nó cảm nhận được, có một thứ quyền năng to lớn và uy nghiêm đang bắt đầu khóa chặt vào thung lũng này.

Dưới chân thung lũng, Mập Mạp Tiền Đa Đa đang mồ hôi nhễ nhại, hai tay không ngừng vẫy ra những lá cờ trận và những thỏi vàng lấp lánh linh lực.

"Đại ca, đại ca à, huynh lần này làm lớn quá rồi! Toàn bộ số tích góp của tiểu đệ từ ba cái thương hội đều đổ vào cái Hộ Pháp Đại Trận này cả đấy! Nếu không thành công, chúng ta cùng nhau đi xin ăn mất thôi!" Tiền Đa Đa than vãn, nhưng tay chân vẫn làm việc thoăn thoắt, đôi mắt "Tụ Bảo Thể" của hắn không ngừng quét qua các vị trí nhãn trận để đảm bảo không một sợi linh khí nào rò rỉ.

Đột nhiên, bầu trời trên vòm Vực Thẳm vốn đang xám xịt bỗng nhiên biến đổi. Những đám mây màu tím sẫm từ hư không tụ hội, che lấp toàn bộ ánh sáng bạc yếu ớt. Một áp lực nặng nề như cả vạn ngọn núi ép xuống, khiến mặt đất bắt đầu nứt toác.

Diệp Hư Không từ từ mở mắt. Trong đôi mắt hắn, dường như có hai vầng tinh hà đang sụp đổ, sau đó tất cả đều tan biến vào sự tĩnh lặng vĩnh hằng.

"Đến rồi."

Hắn khẽ khàng thốt ra hai chữ. Giọng nói không lớn, nhưng lại truyền đi khắp cả nghìn dặm Vực Thẳm.

Trong đan điền của hắn, *Hư Vô Châu* đang xoay tròn với tốc độ kinh hồn. Thay vì hấp thụ linh khí bên ngoài, nó đang điên cuồng nuốt chửng chính "không gian" xung quanh. Mỗi lần xoay chuyển, một lượng lớn sức mạnh Hư Vô nguyên thủy nhất lại tràn ra, thấm thấu vào từng thớ thịt, từng mảnh xương và sâu trong nguyên thần của hắn.

Để bước vào Đại Thừa Cảnh, tu sĩ thông thường cần phải "Hợp Đạo" – tức là đem ý chí bản thân dung hợp với Thiên Đạo để mượn quyền năng của quy luật. Nhưng Diệp Hư Không thì ngược lại. Hắn không hợp đạo. Hắn muốn dùng Hư Vô để đè bẹp Đạo, để vạn pháp trở về con số không.

*Uỳnh!*

Một tia sét màu đỏ ngầu dài vạn dặm đột ngột bổ xuống từ chín tầng mây tím. Đó không phải là lôi kiếp bình thường, mà là *Huyết Phạt Thiên Lôi* – thứ chỉ dành cho những kẻ đại nghịch bất đạo, những kẻ mà Thiên Đạo cảm thấy sợ hãi.

"Nghịch tử! Chết đi!" Một âm thanh vô hình như là ý chí của trời đất gầm lên, chấn động đến mức Tiền Đa Đa phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt.

Lạc Thần Hi tay cầm kiếm ngọc, định lao ra hỗ trợ, nhưng lại nghe thấy tiếng nói lạnh nhạt của Diệp Hư Không vang lên bên tai:

"Thần Hi, lùi lại. Đạo của ta, trời cũng không có tư cách can thiệp."

Hắn đứng dậy, thân hình mảnh khảnh đối diện với luồng huyết lôi khổng lồ đang lao xuống. Hắn không rút Hư Vô Kiếm, cũng không thi triển bất kỳ bí thuật lóa mắt nào. Hắn chỉ đưa một ngón tay lên, khẽ búng một cái vào hư không.

"Nhất Niệm… Vô Hình."

Khoảnh khắc đó, thế gian dường như mất đi âm thanh.

Luồng huyết lôi dữ tợn kia, khi cách đầu hắn chưa đầy mười trượng, bỗng nhiên khựng lại. Một luồng sóng xung kích màu đen vô hình lan tỏa. Những nơi luồng sóng ấy đi qua, huyết lôi tan rã, mây tím vỡ vụn, áp lực của Thiên Đạo biến mất như chưa từng tồn tại.

Không phải là bị đánh tan, mà là bị "xóa bỏ". Toàn bộ năng lượng của lôi kiếp đã bị đồng hóa thành sức mạnh Hư Vô nguyên chất, ngược lại bị cuốn vào trong lỗ chân lông của Diệp Hư Không.

Lạc Thần Hi sững sờ. Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, thấy qua vô số thiên tài đột phá, nhưng chưa bao giờ thấy ai dám đối đầu với Thiên Kiếp theo cách kiêu ngạo và triệt để như vậy. Hắn không chống cự, hắn là kẻ săn mồi, còn Thiên Kiếp chính là con mồi.

Trên bầu trời, ý chí Thiên Đạo dường như phẫn nộ thực sự. Từng tầng, từng tầng không gian vỡ nát, lộ ra những con mắt khổng lồ đầy tơ máu nhìn trừng trừng xuống Diệp Hư Không. Cả Vực Thẳm Hư Vô bắt đầu sụp đổ trên diện rộng.

"Hừ, Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng ý chí Thiên Đạo để trấn áp ta sao? Đáng tiếc, năm đó khi ngươi phản bội, ngươi đã quên mất một điều…"

Diệp Hư Không bước một bước lên không trung. Mỗi bước chân của hắn khiến không gian tạo thành những vòng sóng đen huyền bí. Khí tức của hắn bắt đầu leo thang điên cuồng.

Kim Đan tan vỡ, Nguyên Anh thăng hoa, Hóa Thần cô đọng…

Toàn bộ tu vi kiếp trước của hắn, những kiến thức và quy tắc tối cao mà hắn nắm giữ trong hàng vạn năm, giờ đây dưới sự giúp sức của Hư Vô Châu và nguồn năng lượng vừa nuốt chửng, bắt đầu đúc lại một "Đạo Quả" hoàn toàn mới.

"Đạo của vạn vật là Hữu, Đạo của ta là Vô. Có sinh tất có diệt, nhưng Vô là vĩnh hằng!"

Hắn gầm nhẹ một tiếng, khí tức Đại Thừa Cảnh từ cơ thể hắn nổ bùng ra. Một cột ánh sáng màu đen sâu thẳm đâm xuyên qua mây tím, thẳng tắp vào tận cùng tinh không.

Ánh sáng đen đi tới đâu, các quy tắc của thế giới tại đó bị xáo trộn. Các ngọn núi bay lơ lửng, thời gian dường như chảy ngược, thực vật đang héo tàn bỗng xanh tốt trở lại rồi lại biến thành cát bụi trong chớp mắt.

"Đột… đột phá rồi? Đây là khí tức Đại Thừa sao? Tại sao ta cảm thấy ngay cả Sư phụ là Thần Vương cũng không mang lại áp lực đáng sợ như vậy?" Lạc Thần Hi tái mặt, lùi lại sau mấy bước.

Hắc Tử lúc này cũng hiện ra chân thân khổng lồ phía sau Diệp Hư Không. Một con cự thú đen kịt, cao ngàn trượng, đôi mắt như hai vầng trăng máu, gầm lên một tiếng làm tan nát tất cả các đám mây kiếp còn sót lại. Đó là Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, đang reo mừng cho sự trở lại của chủ nhân.

Giữa bầu trời đêm tối của Vực Thẳm, Diệp Hư Không đứng đó, lơ lửng giữa không trung. Tóc hắn bay ngược, áo bào phần phật, cả người tỏa ra một sự uy nghiêm lạnh lẽo như một vị thần thực sự đang nhìn xuống chúng sinh.

Hắn khẽ siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong huyết mạch. Không còn là thứ linh lực tạp chất, mà là Hư Vô Lực tinh thuần nhất.

Cảnh giới Đại Thừa!

Bắt đầu từ giờ khắc này, hắn đã chính thức chạm tới ngưỡng cửa của Thần Cảnh. Ở hạ giới này, hắn chính là chúa tể tuyệt đối.

"Đại ca! Huynh ngầu quá! Cháy quá!" Tiền Đa Đa chạy tới, đôi mắt sáng rực như thấy vàng mười. "Chúc mừng đại ca thăng cấp Đại Thừa, thiên hạ vô địch, vạn giới xưng tôn!"

Diệp Hư Không từ trên trời từ từ hạ xuống. Ánh mắt hắn thu lại vẻ sắc lạnh, nhìn về phía ba người bọn họ, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ:

"Mới chỉ là khởi đầu thôi. Đại Thừa chưa đủ để giết Cổ Thiên Thánh."

Hắn ngước nhìn về hướng Thần giới, nơi có tầng mây vàng rực rỡ tượng trưng cho Thiên Đình của kẻ phản đồ. Ở đó, có lẽ Cổ Thiên Thánh đã bắt đầu cảm nhận được điều gì đó.

"Lạc Thần Hi."

"Có ta." Nàng vội bước tới, trong lòng vẫn còn chấn động chưa nguôi.

"Cửu Âm Tuyệt Thể của nàng cần linh khí của Thái Cổ Cấm Địa mới có thể hóa giải triệt để. Chúng ta không ở lại Hạ giới lâu hơn được nữa. Chuẩn bị đi, ba ngày sau, chúng ta sẽ mở ra lối đi tới Trung Giới."

Diệp Hư Không nhìn ra phía xa, nơi chân trời bắt đầu xuất hiện những vệt nứt không gian. Hắn biết, kẻ địch sẽ không để hắn yên ổn. Nhưng giờ đây, khi đã bước vào Đại Thừa Cảnh cùng với Hư Vô Chi Tâm hoàn thiện một phần, dù là Thần Quan hay Thần Vương xuống đây, hắn cũng có thể một chiêu tiêu diệt.

Một ý niệm của hắn hiện giờ có thể bao phủ cả một tinh cầu. Hắn cảm nhận được sự sống, cái chết, và cả những hơi thở tăm tối đang rình rập ở khắp mọi nơi.

Hắn khẽ lật tay, một thanh kiếm đen tuyền không lưỡi xuất hiện trong lòng bàn tay.

"Nhất Niệm… Diệt Thương Khung. Chờ ta, cửu giới."

Gió ở Vực Thẳm vẫn thổi, nhưng thung lũng sụp đổ kia giờ đây đã biến thành một hố đen khổng lồ tròn trịa đến rợn người, như thể một phần của thế giới này đã bị ai đó cầm kéo cắt bỏ khỏi tấm bản đồ thực tại.

Đó chính là uy thế của Hư Vô Thần Đế khi bước chân trở lại con đường vinh quang.

Tiểu gia tộc Diệp gia, Thanh Vân Thành, hay những kẻ lót đường như Diệp Phàm, giờ đây đối với hắn đã hoàn toàn trở thành quá khứ mờ nhạt. Một thời đại mới của vạn giới, do hắn – Diệp Hư Không làm chủ, chính thức được mở màn từ cơn bão đen này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8