Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 138: Nhất Niệm Diệt Một Đạo Quân**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:52:36 | Lượt xem: 4

Gió bấc rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Loạn Vân Giác – vùng đất biên thùy ngăn cách Hoang Khư Giới và cánh cổng dẫn lên Trung Giới. Không gian nơi đây bị bóp nghẹt bởi sát khí nồng nặc đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy những dải lụa máu đỏ quạch lượn lờ giữa không trung.

Phía dưới bình nguyên đen kịt, mười vạn đại quân U Minh đang dàn trận. Đây không phải là quân đội phàm trần, mà là mười vạn tu sĩ từ Trúc Cơ đến Nguyên Anh cảnh, khoác trên mình bộ hắc giáp khắc đầy minh văn tà ác. Đứng đầu quân đoàn là Huyết Linh Thiên Vương – một cường giả nửa bước Thần Quan, kẻ vừa hạ giới theo mật lệnh của Thiên Đạo Minh để ngăn chặn "tai ương" mang tên Diệp Hư Không.

"Diệp Hư Không! Ngươi giết sứ giả, nghịch Thiên đạo, hôm nay mười vạn U Minh Quân ta trấn giữ nơi này, dù ngươi có mọc cánh cũng khó lòng bay qua Loạn Vân Giác!"

Tiếng quát của Huyết Linh Thiên Vương như sấm nổ ngang trời, chấn động đến mức những ngọn núi xung quanh sụp đổ thành từng mảng lớn. Hắn ngồi trên lưng một con U Minh Cốt Long khổng lồ, tay cầm Huyết Ma Đao rực cháy ngọn lửa linh hồn đen kịch, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt nhìn xuống chiếc xe ngựa giản dị đang chầm chậm tiến về phía mình.

Bên cạnh xe ngựa, Tiền Đa Đa run rẩy lau mồ hôi trên trán, bàn tay mập mạp bóp chặt chiếc túi trữ vật vàng chóe. Hắn nuốt nước bọt, lắp bắp:
"Lão… lão đại, mười vạn đấy! Mỗi người nhổ một bãi nước miếng cũng đủ nhấn chìm chúng ta rồi. Hay là… chúng ta dùng tiền mua đường được không? Gia sản của Tiền gia ta chắc đủ mua đứt mạng một nửa số đó…"

"Gâu!"
Hắc Tử ngồi trên nóc xe ngựa, khẽ khịt mũi một cái đầy vẻ khinh bỉ, ánh mắt nó lười biếng liếc nhìn mười vạn đại quân phía trước như nhìn một bầy kiến hôi đang nhảy múa.

Bức rèm che của xe ngựa nhẹ nhàng vén lên. Lạc Thần Hi bước ra, dáng vẻ thanh cao thoát tục như đóa sen tuyết nở rộ giữa chiến trường tanh nồng máu lửa. Nàng khẽ chau mày, nhìn lên không trung:
"Cửu Sát Tuyệt Trận. Thiên Đạo Minh vì muốn bắt chàng mà không tiếc dùng mười vạn tu sĩ làm vật tế cho trận pháp này sao?"

"Ở mắt kẻ thống trị, chúng sinh vốn chỉ là cỏ rác."

Một giọng nói bình thản, không gợn chút sóng lòng vang lên. Diệp Hư Không bước ra từ trong xe. Hắn vận một bộ trường bào đen tuyền, vạt áo thêu những vân mây mờ ảo bằng chỉ bạc, tóc dài buông xõa sau lưng. Khác với vẻ hung hãn của Huyết Linh Thiên Vương, từ người Diệp Hư Không không tỏa ra bất kỳ áp lực nào, nhưng sự tồn tại của hắn giống như một cái hố đen sâu thẳm, hút trọn mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh.

Diệp Hư Không ngẩng đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn thấu vạn cổ chạm vào ánh mắt của Huyết Linh Thiên Vương. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh đến thấu xương:
"Ngươi nói đây là quân đoàn của ngươi?"

Huyết Linh Thiên Vương cười lớn, vung đao chỉ xuống:
"Phải! Mười vạn tinh binh, cộng thêm sát trận thái cổ, dù là Thần Quan chính tông đến đây cũng phải nuốt hận. Diệp Hư Không, quỳ xuống dâng lên Hư Vô Châu, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây!"

Diệp Hư Không bước một bước về phía trước.

*Rắc!*

Mặt đất dưới chân hắn không hề nứt vỡ, nhưng không gian quanh hắn lại xuất hiện những vết nứt đen kịt như mạng nhện. Hắn đứng lơ lửng giữa không trung, tay phải tùy ý buông thõng, bàn tay trắng trẻo như ngọc thạch nhẹ nhàng xòe ra.

"Kiếp trước, ta từng diệt hàng tỷ đạo quân, phá hủy hàng vạn tinh cầu. Mười vạn tu sĩ hạ giới này… ngay cả làm bàn đạp cho ta cũng không đủ tư cách."

"Khốn kiếp! Chết đến nơi còn mạnh miệng! Toàn quân nghe lệnh, khai trận!" Huyết Linh Thiên Vương giận dữ hét lên.

Mười vạn U Minh Quân đồng loạt gầm thét, máu từ tim của họ phun ra, bay ngược lên không trung hợp thành một đại trận máu khổng lồ bao phủ vạn dặm. Linh khí của cả vùng Loạn Vân Giác bị rút cạn trong nháy mắt, ngưng tụ thành một thanh cự kiếm màu huyết dụ dài hàng nghìn trượng, mang theo uy năng hủy thiên diệt địa chém xuống đầu Diệp Hư Không.

"Chết đi!"

Cự kiếm đi qua đâu, không gian nơi đó vỡ nát đến đấy. Tiền Đa Đa sợ hãi ôm đầu ngã ngồi xuống đất, Lạc Thần Hi tay nắm chặt chuôi kiếm, chuẩn bị liều mạng một phen.

Thế nhưng, Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng cổ xưa. Cho đến khi lưỡi kiếm huyết nhục chỉ còn cách đỉnh đầu hắn một tấc, hắn mới nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ:

"Nhất – Niệm – Hư – Vô."

*Ầm!*

Không có vụ nổ kinh thiên động địa, cũng không có sóng xung kích rung chuyển đất trời.

Thanh cự kiếm huyết dụ vốn đang mang theo sức mạnh kinh hoàng đột ngột cứng đờ giữa không trung. Sau đó, từ mũi kiếm bắt đầu xám xịt lại, giống như tro tàn bị gió thổi qua, nó tan rã một cách lặng lẽ.

Sự tan rã không dừng lại ở đó. Nó lan truyền dọc theo thanh kiếm, tràn xuống đại trận máu, rồi truyền đến mười vạn binh sĩ phía dưới.

"Cái… cái gì thế này?" Một binh sĩ U Minh Quân kinh hoàng nhìn bàn tay mình. Tay hắn đang dần trở nên trong suốt, sau đó biến thành những hạt bụi xám nhỏ li ti, tan biến vào hư không. Hắn muốn hét lên, nhưng khi hắn mở miệng, cổ họng hắn cũng đã tan biến.

Trong vòng vài nhịp thở, một cảnh tượng rùng rợn nhất lịch sử Hoang Khư Giới hiện ra. Mười vạn tu sĩ, mười vạn bộ hắc giáp, hàng vạn binh khí… tất cả đều đang đồng loạt "bay màu". Không có tiếng kêu gào, không có máu chảy thành sông, chỉ có sự tĩnh lặng đến tột cùng của cái chết tuyệt đối.

Huyết Linh Thiên Vương đứng trên lưng cốt long, nhìn thuộc hạ của mình biến mất từng người một như thể họ chưa từng tồn tại trên thế gian này. Nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất dâng lên trong lòng hắn, khiến chân tay hắn bủn rủn.

"Ngươi… ngươi đã làm gì? Đây là ma thuật gì?" Hắn lắp bắp, lùi lại phía sau.

"Đây không phải ma thuật." Diệp Hư Không chậm rãi bước tới, mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, không gian xám xịt xung quanh bị xóa sổ đến đó. "Đây là sự thật của thế giới này. Vạn vật sinh ra từ hư vô, ta chỉ là đang giúp họ quay về nơi bắt đầu sớm hơn một chút."

Diệp Hư Không nhìn vào mắt Huyết Linh Thiên Vương, một ngón tay khẽ chỉ ra:
"Bao gồm cả ngươi."

"Không! Ta là người của Thiên Đạo Minh! Chủ thượng sẽ không tha cho…"

Lời chưa dứt, con U Minh Cốt Long dưới chân hắn đã tan rã thành cát bụi. Huyết Linh Thiên Vương rơi xuống, nhưng trước khi hắn chạm đất, cơ thể hắn đã bắt đầu vỡ vụn từ đôi bàn chân. Hắn nhìn thấy đôi tay mình biến mất, nhìn thấy lồng ngực mình hóa thành mây khói. Ý thức của hắn bị một lực lượng vô hình kéo vào bóng tối vĩnh hằng, nơi không có luân hồi, không có sự sống, chỉ có sự trống rỗng vô biên.

Gió thổi qua.

Loạn Vân Giác trở lại yên tĩnh. Mười vạn đại quân, một vị nửa bước Thần Quan… tất cả đã biến mất không còn dấu vết. Ngay cả những mảnh vụn của núi đá, hay những dải lụa máu trên trời cũng bị xóa sạch sẽ. Bầu trời xanh ngắt, không khí trong lành như chưa từng có một cuộc chiến nào xảy ra.

Tiền Đa Đa ngơ ngác đứng dậy, nhìn bãi đất trống huếch trống hoác phía trước, hàm răng vẫn còn lập cập vào nhau:
"Hết… hết rồi? Mười vạn người… cứ thế mà bốc hơi?"

Hắc Tử nhảy xuống khỏi nóc xe, khẽ khàng đi tới bên cạnh Diệp Hư Không, lè lưỡi liếm tay hắn như muốn nịnh nọt. Diệp Hư Không khẽ vuốt đầu nó, ánh mắt vẫn nhìn về phía cửa ngõ thông đạo lờ mờ ở chân trời.

Lạc Thần Hi đi tới bên cạnh hắn, hơi thở vẫn còn chút dồn dập: "Hư Không, chàng vừa mới dùng… 'Nhất Niệm' xóa sổ toàn bộ nhân quả của họ sao?"

Diệp Hư Không thu lại bàn tay, vẻ mặt thản nhiên như vừa làm một việc nhỏ nhặt:
"Xóa sổ nhân quả? Không, ta chỉ là xóa đi 'khái niệm' về sự tồn tại của họ trong đoạn không gian này. Từ bây giờ, trong ký ức của thiên địa, mười vạn quân này chưa bao giờ hiện diện."

Hắn quay đầu lại nhìn xe ngựa, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy nghiêm:
"Mập mạp, lên đường. Thượng giới đang chờ chúng ta đến thu nợ."

Tiền Đa Đa giật mình, vội vã nhảy lên ghế lái, cầm dây cương nhưng đôi tay vẫn còn run lẩy bẩy. Hắn nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không, trong lòng thầm thề: "Cả đời này, thà đắc tội với Diêm Vương, cũng tuyệt đối không được để lão đại 'nhất niệm' một cái."

Chiếc xe ngựa lại chậm rãi chuyển bánh trên bình nguyên hoang vắng. Phía sau họ, Loạn Vân Giác giờ đây là một vùng "trống" đúng nghĩa – không có quy tắc, không có linh khí, chỉ còn lại sự hư vô tĩnh lặng, minh chứng cho uy quyền của một Thần Đế vừa mới tỉnh giấc.

Ở một nơi xa xôi trên Cửu Tiêu Thiên Ngoại, bên trong điện thờ linh hồn của Thiên Đạo Minh, mười vạn viên ngọc mệnh bỗng chốc vỡ tan thành bụi phấn, không để lại bất kỳ tia linh hồn nào để luân hồi. Cổ Thiên Thánh đang ngồi thiền định bỗng mở bừng mắt, một ngụm máu tươi phun ra, sắc mặt đại biến:

"Diệp Hư Không… ngươi thật sự đã trở lại!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8