Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 139: Thu phục các Thần Vương trung lập**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:53:16 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 139: THU PHỤC CÁC THẦN VƯƠNG TRUNG LẬP**

Giữa mây mù cuồn cuộn của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, tọa lạc một tòa cung điện lơ lửng mang tên Vạn Cổ Điện. Đây là nơi hội tụ của "Liên Minh Trung Lập" – những vị Thần Vương không chịu thần phục Thiên Đạo Minh của Cổ Thiên Thánh, nhưng cũng chẳng mặn mà gì với việc dấn thân vào các cuộc phân tranh máu lửa. Họ là những "lão quái vật" sống từ thời đại trước, chỉ mong cầu một cõi thanh tịnh để tu hành, dựa vào uy thế của mình để giữ lấy một mảnh trời riêng.

Tuy nhiên, sự tĩnh lặng kéo dài vạn năm ấy vừa bị phá vỡ bởi một tin tức chấn động: Mười vạn tinh binh của Thiên Đạo Minh tại Loạn Vân Giác đã bị xóa sổ chỉ trong một nhịp thở. Không có máu chảy thành sông, không có oán khí ngút trời, chỉ đơn giản là… biến mất.

Trong đại điện, bảy vị Thần Vương đang ngồi trên những bảo tọa tỏa ra hào quang khác biệt. Bầu không khí đặc quánh như nước trì trệ.

"Mọi người nghĩ sao? Kẻ tự xưng là Diệp Hư Không kia… liệu có thật sự là vị Thần Đế năm đó trọng sinh?"

Người vừa lên tiếng là Thương Hải Thần Vương, một lão giả tóc xanh lơ lửng trong một khối thủy tinh lỏng. Giọng nói của lão vang vọng, mang theo sự run rẩy khó nhận ra.

"Vô lý!" Một vị Thần Vương khác, có cơ thể đồ sộ như núi đá, vỗ mạnh vào thành ghế làm không gian xung quanh rung chuyển. "Cổ Thiên Thánh đã đích thân ra tay năm đó, lại còn có Thôn Thiên Ma Công trấn áp. Cho dù có đầu thai, làm sao có thể khôi phục thực lực nhanh đến thế? Huống hồ, chiêu 'Nhất Niệm' kia… vượt xa nhận thức của Thiên Đạo chúng ta."

"Nhưng nếu là giả, mười vạn quân đó đi đâu?" Một nữ tử mặc hắc y, che mặt bằng lụa mỏng lạnh lùng hỏi. Nàng là U Minh Thần Vương, kẻ nắm giữ quy tắc cái chết. "Ta đã lén dùng thần thức quét qua Loạn Vân Giác. Ở đó… không còn bất cứ một hạt bụi nhân quả nào. Ngay cả linh hồn cũng không rơi vào luân hồi. Đó không phải là sát nhân, đó là 'xóa sổ'."

Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ nhàn nhạt như từ hư không vọng lại, vang lên ngay giữa đại điện:

"Nếu muốn biết là thật hay giả, sao không trực tiếp hỏi ta?"

Tất cả bảy vị Thần Vương đồng loạt biến sắc, bật dậy khỏi bảo tọa. Cường giả cấp Thần Vương có khả năng cảm ứng cực kỳ nhạy bén, vậy mà kẻ này đã đứng giữa điện từ bao giờ, họ lại hoàn toàn không hay biết.

Giữa sảnh điện rộng lớn, một thanh niên áo bào trắng thêu hoa văn sương mù chậm rãi bước tới. Hắn không tỏa ra áp lực kinh người, cũng không có thần quang hộ thể. Đi bên cạnh hắn là một thiếu nữ thanh cao thoát tục như sen tuyết, và một gã mập mạp đang hì hục vác một cái túi lớn, bên chân còn có một con chó đen nhỏ đang nghênh ngang bước đi với ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ nhìn quanh.

Diệp Hư Không!

"Gác cửa kiểu gì vậy? Vạn Cổ Điện gì mà không có lấy một chén trà tử tế cho khách?" Tiền Đa Đa thở hổn hển, đặt cái túi "uỵch" xuống sàn, lau mồ hôi rồi than vãn.

Hắc Tử khịt mũi một cái, ngước mắt nhìn lên bảy vị Thần Vương đang đứng như trời trồng, thầm nghĩ: *Một lũ rác rưởi, ngay cả thần vị cũng run rẩy khi chủ nhân ta bước vào mà còn đòi họp bàn.*

"Diệp Hư Không! Ngươi thật sự dám tìm đến đây?" Thương Hải Thần Vương nén lòng kinh hãi, phất tay một cái, hàng vạn luồng thủy tiễn vô hình bao vây lấy nhóm người Diệp Hư Không. "Ngươi có biết đây là địa bàn của ai không?"

Diệp Hư Không không dừng bước, ánh mắt thâm trầm của hắn khẽ đảo qua đám Thần Vương, như thể nhìn xuyên qua lớp sương mù của quy tắc thiên đạo đang bao quanh họ.

"Thương Hải, năm xưa ngươi bị địch nhân truy sát, trốn vào Hư Vô Hải, ai đã ban cho ngươi một giọt Vô Định Thủy để ngươi nghịch chuyển kinh mạch, thành tựu Thần Vương?"

Thương Hải Thần Vương sững người, khối thủy tinh quanh lão bỗng nhiên rạn nứt.

"U Minh, bí pháp 'Tử Khí Đông Lai' của ngươi thiếu mất ba trang cuối, là ai đã dùng thần niệm truyền thụ cho ngươi giữa đêm trăng máu mười vạn năm trước?"

Nữ tử hắc y lùi lại một bước, đôi mắt dưới lớp vải lụa tràn đầy vẻ chấn động: "Ngài… Ngài thật sự…"

"Càn rỡ!" Vị Thần Vương khổng lồ như núi đá – Thạch Ma Thần Vương – gầm lên. Lão không tin vào những chuyện hư ảo này. Với lão, sức mạnh là chân lý. "Cho dù ngươi có là Thần Đế kiếp trước, thì giờ đây cũng chỉ là một tu sĩ vừa mới phi thăng! Muốn chúng ta thần phục, phải xem nắm đấm của ngươi có đủ cứng hay không!"

Thạch Ma Thần Vương tung ra một quyền. Quyền ý mang theo quy tắc của đại địa, nặng nề như hàng nghìn dãy núi đè xuống. Không gian xung quanh Diệp Hư Không bị khóa chặt, áp lực khiến ngay cả Thần Nhân cũng phải nát vụn.

Lạc Thần Hi khẽ nhíu mày, định đưa tay rút kiếm nhưng Diệp Hư Không đã ngăn nàng lại.

Hắn chỉ khẽ đưa một ngón tay lên, nhắm thẳng về phía nắm đấm khổng lồ đang lao tới.

"Biến đi."

Chỉ hai chữ nhẹ nhàng. Một luồng ánh sáng đen tuyền, mỏng như sợi tóc từ đầu ngón tay hắn bắn ra. Khi chạm vào quyền ý của Thạch Ma Thần Vương, không có tiếng nổ nào vang lên. Toàn bộ quyền lực đủ sức phá hủy một tinh cầu bỗng chốc tan rã như tuyết gặp ánh mặt trời, biến thành những đốm sáng hư vô rồi biến mất hoàn toàn.

Chưa dừng lại ở đó, Thạch Ma Thần Vương hốt hoảng phát hiện cánh tay phải của mình đang dần dần trở nên trong suốt. Lão gào thét, dùng mọi thần lực để chống chọi nhưng vô ích. Quy tắc đại địa vốn dĩ bất tử, giờ đây lại giống như một tờ giấy vụn bị lửa thiêu rụi.

"Tha… tha mạng! Đế thượng tha mạng!" Thạch Ma Thần Vương quỳ sụp xuống, đầu va chạm mạnh vào sàn đá.

Diệp Hư Không thu tay, cánh tay của Thạch Ma lập tức ngưng biến mất, nhưng thực lực của lão đã vĩnh viễn tụt giảm một tầng cảnh giới.

Toàn trường lặng ngắt như tờ. Một chiêu, hạ gục Thần Vương mạnh nhất về phòng ngự mà không cần dùng đến một phần mười sức lực. Uy áp này, không phải là thứ mà Cửu Tiêu Thiên Ngoại có thể chứa đựng.

"Ta đến đây không phải để sát nhân." Diệp Hư Không chậm rãi bước lên vị trí cao nhất, nơi dành cho vị thủ lĩnh của liên minh. Hắn thản nhiên ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, phong thái ấy… giống như vị vương giả vừa trở về hoàng cung của chính mình sau một chuyến du ngoạn dài.

Lạc Thần Hi đứng bên cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ cùng khí chất thánh khiết khiến cho tòa đại điện vốn dĩ lạnh lẽo bỗng trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết.

"Vậy… không biết Đế thượng có chỉ thị gì?" Thương Hải Thần Vương giờ đây đã hạ thấp giọng đến mức tối đa, cúi người hành lễ.

Diệp Hư Không ra hiệu cho Tiền Đa Đa. Gã mập mạp cười hì hì, mở cái túi lớn ra. Bên trong không phải là vàng bạc bình thường, mà là hàng vạn viên đan dược lấp lánh ánh sáng tía, cùng với những mảnh vỡ thần binh mang theo hơi thở của Thái Cổ.

"Các ngươi tu luyện vạn năm, có phải đều cảm thấy con đường phía trước đã bị chặn đứng? Có phải mỗi lần đột phá, các ngươi đều cảm thấy Thiên Đạo đang âm thầm cắn trả linh hồn mình?" Diệp Hư Không nhàn nhạt lên tiếng.

Sáu vị Thần Vương còn lại (trừ Thạch Ma đang rên rỉ) đều run rẩy. Đúng vậy, đó là nỗi sợ chung của tất cả cường giả đỉnh phong. Thiên Đạo hiện tại không còn là đấng bảo hộ, mà giống như một ký sinh trùng khổng lồ đang hút cạn sinh mệnh của họ.

"Cổ Thiên Thánh tu luyện Thôn Thiên Ma Công, hắn dùng chính sinh mệnh của các ngươi để nuôi dưỡng Thiên Đạo, và dùng Thiên Đạo để duy trì sự trường sinh của bản thân hắn." Diệp Hư Không ánh mắt lạnh lẽo như băng. "Hắn muốn tất cả trở thành 'quả chín' để hắn hái xuống."

Hắn cầm lấy một viên đan dược màu đen tuyền lên, bên trong dường như chứa đựng một vũ trụ thu nhỏ: "Đây là Hư Vô Đan. Nó không giúp các ngươi tăng cường linh khí, nhưng nó có thể thanh lọc hoàn toàn dấu vết của Thiên Đạo trong đan điền. Đi theo ta, các ngươi không phải là nô lệ, mà là những kẻ sẽ cùng ta định nghĩa lại Thương Khung."

"Theo ta, các ngươi sẽ có tự do thực sự. Chống lại ta, hoặc tiếp tục im lặng, các ngươi chỉ là thức ăn cho Cổ Thiên Thánh."

Tiền Đa Đa bước tới trước mặt mỗi người, chia cho họ một phần tài nguyên mà ngay cả trong giấc mơ họ cũng không thấy được ở Hạ giới. "Nào nào, chư vị đại lão, đây là tiền đặt cọc của lão đại ta. Làm ăn với Hư Vô Cung, bảo đảm lời không lỗ!"

Hắc Tử cũng không bỏ lỡ cơ hội, nó gầm lên một tiếng ngắn gọn. Hình bóng một con cự thú Thái Cổ che kín bầu trời hiện ra phía sau nó trong chớp mắt, khiến đám Thần Vương suýt chút nữa thì ngất xỉu vì áp lực huyết mạch. Thôn Thiên Thú! Một trong tứ đại hung thú thời khai thiên lập địa!

Cái uy của sức mạnh tối thượng, cái đức của việc mở ra con đường sống, cộng thêm sự quyến rũ của tài nguyên không tưởng… Sáu vị Thần Vương nhìn nhau, rồi đồng loạt quỳ xuống dưới chân Diệp Hư Không.

"Chúng thần… tham kiến Hư Vô Thần Đế! Nguyện theo ngài chinh chiến Cửu Tiêu, phá tan Thiên Đình giả tạo!"

Tiếng hô vang dội cả Vạn Cổ Điện. Lạc Thần Hi nhìn Diệp Hư Không, trong mắt nàng không chỉ là sự ngưỡng mộ, mà còn là một tia ấm áp len lỏi. Hắn vẫn thế, luôn bá đạo nhưng lại rất thấu hiểu lòng người.

Diệp Hư Không nhìn ra ngoài cửa điện, ánh mắt xuyên thấu qua những tầng mây, hướng thẳng về cung điện nguy nga nhất nơi đỉnh cao Cửu Tiêu.

"Cổ Thiên Thánh, quân cờ của ta đã bắt đầu di chuyển. Ngươi… đã chuẩn bị sẵn sàng để trở về với hư vô chưa?"

Dưới chân hắn, Vạn Cổ Điện bắt đầu biến đổi. Những quy tắc cũ kỹ sụp đổ, thay vào đó là một thứ năng lượng xám đen kỳ ảo bao phủ toàn bộ cung điện. Hư Vô Cung – thế lực thực sự của hắn ở Thượng giới – chính thức thành hình từ hôm nay.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8