Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 140: Bí mật về sự suy tàn của Thiên Đạo**
**Chương 140: Bí Mật Về Sự Suy Tàn Của Thiên Đạo**
Màn đêm buông xuống trên đỉnh Vạn Cổ Điện, nhưng đó không phải là bóng tối của tự nhiên. Một thứ sương mù xám xịt, thâm trầm và mang theo hơi thở của sự vĩnh hằng bao phủ lấy toàn bộ kiến trúc nguy nga, biến nơi đây thành một ốc đảo tách biệt hẳn với quy tắc của thế giới bên ngoài. Hư Vô Cung đã chính thức sừng sững tọa lạc, không chỉ như một tông môn, mà như một vết nứt trên tấm lụa của thực tại.
Trong đại điện rộng thênh thang, những ngọn trường minh đăng cháy lên ngọn lửa màu tím đen huyền hoặc. Diệp Hư Không đứng chắp tay sau lưng, bóng lưng hắn đổ dài trên nền đá tinh thạch, đơn độc mà kiêu ngạo như một vị thần đứng ngoài dòng chảy thời gian.
Phía dưới, Lạc Thần Hi, Tiền Đa Đa và sáu vị Thần Vương vừa quy thuận đứng thành hai hàng, bầu không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng đập thình thịch của những trái tim đang tràn đầy sự kinh lùi và nghi hoặc.
"Các ngươi cảm thấy, tu luyện là để làm gì?"
Giọng nói của Diệp Hư Không nhàn nhạt vang lên, không mang theo một chút uy áp nào, nhưng lại như một quả tạ nghìn cân nện thẳng vào tâm trí mọi người.
Một vị Thần Vương tên là Thương Hải, mái đầu bạc trắng, tiến lên một bước, cung kính trả lời: "Bẩm Đế thượng, kẻ hèn tu luyện là để trường sinh, để vượt thoát khỏi sinh lão bệnh tử, đạt đến cảnh giới cùng trời đất đồng thọ."
Tiền Đa Đa gãi gãi cái bụng phệ, hắc hắc cười: "Lão đại, ta thì đơn giản hơn. Ta tu luyện để có mạng mà tiêu tiền, để thương hội của ta vươn ra toàn bộ Cửu Tiêu, khiến cả thần tiên cũng phải nợ ta!"
Lạc Thần Hi không nói gì, đôi mắt xanh biếc của nàng thủy chung nhìn về phía Diệp Hư Không. Nàng cảm thấy câu hỏi của hắn chứa đựng một nỗi bi lương thầm kín mà cả thế gian này không ai chạm tới được.
Diệp Hư Không xoay người lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Trường sinh? Cùng trời đất đồng thọ? Thật là một lời nói dối hoa mỹ nhất mà Thiên Đạo từng thêu dệt nên để lừa mị chúng sinh."
Hắn vẩy tay một cái, một luồng Hư Vô Lực tuôn ra, hóa thành một quả cầu ánh sáng lơ lửng giữa không trung. Bên trong quả cầu, hình ảnh một gốc cổ thụ già cỗi hiện lên. Cây xanh tốt, hoa trái trĩu cành, trông tràn đầy sức sống.
"Hãy nhìn gốc cây này." Diệp Hư Không nhàn nhạt nói. "Cây hút tinh hoa của đất, sự sống của nước để ra hoa kết quả. Những quả chín mọng kia, các ngươi có thấy chúng giống thứ gì không?"
Thương Hải Thần Vương nheo mắt nhìn, đột nhiên sắc mặt ông ta biến đại, run rẩy nói: "Mỗi một quả chín… bên trong dường như đều có một bóng người đang tọa thiền? Đó là… linh khí của Thần Cảnh!"
"Phải." Diệp Hư Không gật đầu, ánh mắt lạnh thấu xương. "Vũ trụ này, chính là gốc cây. Thiên Đạo, chính là người trồng cây. Và tất cả tu sĩ chúng ta, từ Phàm Cảnh cho đến Thần Đế, chẳng qua chỉ là những quả chín đang được nuôi dưỡng để chờ ngày thu hoạch."
Lời nói vừa dứt, cả đại điện rơi vào một sự im lặng chết chóc. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tất cả mọi người.
"Lão… lão đại, ngài đừng hù dọa ta." Tiền Đa Đa lắp bắp, mồ hôi hột lăn dài. "Nếu chúng ta là quả, thì ai là người hái?"
Diệp Hư Không bước xuống bậc thềm, mỗi bước đi khiến không gian dưới chân hắn vặn xoắn.
"Thiên Đạo đang già đi." Hắn trầm giọng nói, âm thanh như vọng về từ vạn cổ. "Thương Khung mà các ngươi tôn thờ không phải là một quy tắc vô tri, mà là một ý chí đang suy tàn. Biển Hư Vô ngoài kia đang không ngừng xâm thực, hút cạn năng lượng của vũ trụ này. Để duy trì sự tồn tại của mình, Thiên Đạo buộc phải 'ăn thịt' chính những đứa con mà nó sinh ra."
"Mỗi khi một vị Thần Đế ngã xuống, linh khí của họ tan biến giữa trời đất, các ngươi tưởng rằng họ đã trở về với tự nhiên? Không, tất cả đều bị Thiên Đạo nuốt chửng để vá lại những vết nứt của màng bảo vệ Thương Khung. Cổ Thiên Thánh, kẻ tự xưng là Thiên Đế, thực chất chỉ là một kẻ chăn cừu được Thiên Đạo lựa chọn. Hắn phản bội ta năm xưa cũng vì muốn chiếm lấy Hư Vô Châu, bởi hắn biết rằng chỉ có năng lượng Hư Vô mới giúp hắn thoát khỏi kiếp nạn làm vật tế cho Thiên Đạo."
Lạc Thần Hi tái mặt, giọng nàng run rẩy: "Vì vậy… vì vậy mà hàng vạn năm nay, Thần Giới chưa bao giờ có ai thực sự đột phá qua được cảnh giới Thần Đế? Những người đột phá đều biến mất một cách bí ẩn…"
"Họ không biến mất." Diệp Hư Không chỉ tay lên trời. "Họ đã bị nuốt chửng ngay khi vừa chạm tới ngưỡng cửa của 'Vô Định'. Thiên Đạo không cho phép một quả chín nào thoát ra khỏi rổ của nó."
Hắn đột nhiên vươn tay ra, một thanh kiếm đen tuyền không lưỡi hiện ra trong lòng bàn tay – Hư Vô Kiếm. Thanh kiếm vừa xuất hiện, tất cả linh khí trong đại điện ngay lập tức bị đóng băng, như thể sự hiện diện của nó là thiên địch của toàn bộ thế giới này.
"Hư Vô, là điểm bắt đầu, cũng là điểm kết thúc." Diệp Hư Không nói, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm vô tận. "Các ngươi thấy thế giới này đang yên bình, nhưng ta nhìn thấy nó đang thối rữa từ bên trong. Mỗi lần các ngươi hấp thụ một sợi linh khí, thực chất các ngươi đang nhận lấy một phần độc dược có tên là 'Sự Ràng Buộc'. Một khi tu vi của các ngươi càng cao, sợi dây xích của Thiên Đạo càng thắt chặt vào linh hồn."
Nói đoạn, hắn phất tay nhẹ một cái. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt mọi người qua quyền năng của Hư Vô Lực. Họ nhìn thấu qua lớp vỏ bọc của hiện thực, thấy được những sợi tơ mỏng manh màu vàng kim từ trên chín tầng mây đang cắm sâu vào đan điền của mỗi sinh linh ở Thượng giới. Những sợi tơ ấy đang không ngừng hút lấy tinh huyết và thần hồn, tinh vi đến mức ngay cả Thần Vương cũng không cảm nhận được.
Thương Hải Thần Vương nhìn thấy sợi tơ trên người mình đang rung động mãnh liệt, sắc mặt ông ta trở nên xám xịt như tro tàn. Niềm tin tu luyện suốt vạn năm sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
"Thế… thế thì tu luyện còn có nghĩa lý gì nữa?" Một vị Thần Vương khác gào lên đầy tuyệt vọng. "Dù có đứng đầu vạn giới, cuối cùng cũng chỉ là một bữa tối thịnh soạn cho trời xanh sao?"
Diệp Hư Không tiến tới trước mặt họ, tà áo đen bay phất phơ.
"Vì vậy, ta mới thành lập Hư Vô Cung." Hắn dõng dạc, khí thế hào hùng át cả thiên địa. "Ta muốn truyền thụ cho các ngươi Hư Vô Pháp – thứ công pháp duy nhất không nằm trong sự kiểm soát của Thiên Đạo. Nó không lấy linh khí làm gốc, mà lấy sự hư không làm nền tảng. Khi các ngươi tu luyện đến đỉnh cao, các ngươi không còn là quả chín của cái cây này nữa, mà các ngươi chính là những kẻ hái thuốc, đứng ngoài vòng luân hồi, nhìn thấu sự giả tạo của Thương Khung."
"Theo ta, là để Nghịch Thiên mà sống. Không phải để làm Thần của thế giới này, mà là để làm Chủ Nhân của chính vận mệnh mình!"
Một luồng sáng xám bạc từ trên người Diệp Hư Không bùng nổ, hóa thành sáu luồng sáng nhỏ bay thẳng vào trán sáu vị Thần Vương. Đó là tâm pháp sơ cấp của *Hư Vô Diệt Thế Quyết*.
Cảm nhận được luồng sức mạnh hoàn toàn xa lạ nhưng tràn đầy sự tự do và hủy diệt trong đầu, sáu vị Thần Vương bừng tỉnh khỏi sự sợ hãi. Họ nhận ra, đây không phải là một sự truyền thụ bình thường, đây là một cơ hội duy nhất để họ được thực sự sống như một con người, chứ không phải một vật tế phẩm.
"Đế thượng nhân từ! Chúng thần nguyện chết cũng theo ngài phá vỡ lồng giam này!" Sáu người đồng loạt quỳ rạp, lần này không phải vì áp lực sức mạnh, mà là sự tôn sùng tuyệt đối từ sâu trong linh hồn.
Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán, ánh mắt vốn lờ đờ vì tiền tài nay lại sáng quắc lên: "Mẹ kiếp, Thiên Đạo này cũng quá keo kiệt đi, dám ăn quỵt cả mạng sống của đại gia đây! Lão đại, ngài nói đi, chúng ta phải làm gì tiếp theo? Cứ thế này mà đánh lên Thiên Đình sao?"
Diệp Hư Không lắc đầu, ánh mắt hướng về phía Lạc Thần Hi đang đứng lặng lẽ. Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, người mang Cửu Âm Tuyệt Thể – thứ thể chất vốn được coi là báu vật chữa trị, nhưng trong mắt hắn hiện giờ, đó chỉ là "món ăn" ngon lành nhất mà Thiên Đạo dành sẵn cho Cổ Thiên Thánh.
Hắn nhẹ nhàng bước tới gần nàng, giọng nói dịu lại một chút: "Thần Hi, Dao Trì của nàng, sư phụ nàng… tất cả đều là những quân cờ trong kế hoạch 'Thăng Thiên' của Cổ Thiên Thánh. Họ nuôi dưỡng nàng, chữa trị thể chất cho nàng, thực chất là để biến nàng thành một viên thuốc hoàn mỹ nhất vào ngày Thiên Đạo bắt đầu đợt thu hoạch lớn tiếp theo. Nàng có sợ không?"
Lạc Thần Hi ngước lên, đôi môi tái nhợt nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Nàng vươn tay, nắm lấy vạt áo của hắn.
"Nếu không có chàng, có lẽ ta đã cam tâm tình nguyện làm viên thuốc đó." Nàng khẽ nói. "Nhưng giờ ta đã thấy được thế giới trong mắt chàng, ta sẽ không bao giờ quay lại bóng tối đó nữa. Dù có phải đối đầu với toàn bộ Dao Trì, với cả Thiên Đạo Minh, ta cũng sẽ đi theo chàng."
Diệp Hư Không gật đầu, lòng bàn tay hắn áp lên vai nàng, một luồng Hư Vô Lực tinh thuần truyền vào, giúp nàng áp chế luồng hàn khí trong cơ thể đang bị Thiên Đạo dòm ngó.
"Tốt lắm."
Hắn bước lên vị trí cao nhất của đại điện, nhìn ra ngoài kia, nơi các tinh cầu đang xoay vần dưới sự điều khiển của những sợi tơ vàng kim vô hình.
"Sự suy tàn của Thiên Đạo đã đến giai đoạn cuối. Cổ Thiên Thánh sẽ sớm phát hiện ra chúng ta đã chặt đứt liên kết của các ngươi với nó. Hắn sẽ sớm phái quân xuống để 'thanh trừng' kẻ nghịch thiên."
Diệp Hư Không cười dài, nụ cười vang động khắp không gian, khiến các ngôi sao trên trời cũng phải run rẩy:
"Hắc Tử!"
Một con chó đen nhỏ đang nằm gặm một đoạn xương linh thú quý giá trong góc bỗng bật dậy, cơ thể nó phồng lớn trong nháy mắt, hóa thành một cự thú hung hãn với đôi mắt đỏ ngầu và cái miệng rộng có thể nuốt chửng cả tinh vân. Nó gầm lên một tiếng, chấn nát mọi tàn dư linh khí cũ kỹ còn sót lại trong điện.
"Truyền lệnh của ta đi vạn giới!"
"Hư Vô Cung mở cửa đón nhận tất cả những kẻ bị Thiên Đạo ruồng bỏ. Kẻ nào muốn sống tự do, hãy đến đây. Kẻ nào muốn làm nô lệ cho trời xanh, hãy đứng sang phía bên kia chiến tuyến."
"Mười năm! Trong vòng mười năm, ta sẽ khiến Cửu Tiêu không còn Thiên Đạo, khiến Thương Khung chỉ còn là một cái tên trong sử sách!"
"Nhất niệm thành thần, nhất niệm hóa hư. Thương Khung này, ta nhất định phải diệt!"
Ánh sáng từ Vạn Cổ Điện bùng lên, xuyên thấu qua tầng mây đen ngòm, hắt thẳng lên tận tầng trời thứ chín. Tại một cung điện nguy nga rực rỡ vàng son ở tột đỉnh thế giới, một người đàn ông trung niên mặc long bào đang tọa thiền đột nhiên mở bừng mắt.
Trong đôi mắt của ông ta, vạn tượng sinh diệt, ngân hà vận chuyển, nhưng lúc này lại hiện lên một tia kinh nghi và thịnh nộ cực điểm.
"Hư Vô khí… Là ngươi sao, sư phụ?"
Cổ Thiên Thánh nghiến răng, áp lực từ cơ thể ông ta phát ra khiến toàn bộ thiên giới rung chuyển dữ dội.
"Mười vạn năm rồi, ngươi đáng lẽ nên ở trong hư vô vĩnh viễn không quay lại. Một khi ngươi đã muốn tái sinh để cứu rỗi lũ sâu kiến kia… thì ta sẽ cho ngươi thấy, Thiên Đạo mà ta nắm giữ mạnh mẽ đến mức nào!"
Trận chiến thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu bắt rễ từ những bí mật kinh hoàng vừa được hé lộ. Những kẻ đứng trong Hư Vô Cung đều hiểu rằng, kể từ giây phút này, họ không còn đường lui. Phía sau là cái chết của kẻ tế phẩm, phía trước là ánh sáng đẫm máu của sự tự do.
Dưới chân Diệp Hư Không, Hắc Tử ngước đầu lên trời xanh, ánh mắt hiện lên vẻ khinh bỉ tột cùng. Trong khi đó, Tiền Đa Đa đã bắt đầu mở sổ sách ra, mồm lẩm bẩm: "Diệt Thiên Đạo… vụ làm ăn này lớn quá, phải tính xem phí tổn chuẩn bị đạn dược thế nào cho hợp lý đây…"
Hư Vô Cung, trong một đêm, trở thành bóng ma ám ảnh lớn nhất của toàn bộ tu sĩ Cửu Tiêu. Một thời đại mới đang trỗi dậy, nơi không còn sự bảo hộ giả tạo, chỉ có sức mạnh thô ráp của sự thật.