Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 141: Diệp Hư Không trở thành hy vọng duy nhất**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:55:24 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 141: DIỆP HƯ KHÔNG TRỞ THÀNH HY VỌNG DUY NHẤT

Sau lời tuyên cáo chấn động vạn giới của Diệp Hư Không từ Vạn Cổ Điện, không khí của Cửu Tiêu Thiên Ngoại không những không lắng xuống mà trái lại, nó sôi sùng sục như một vạt dầu nóng vừa bị dội nước lạnh. Lần đầu tiên sau mười vạn năm, kể từ khi Thần Đế cũ ngã xuống và Cổ Thiên Thánh lên ngôi, có một thế lực dám công khai thách thức quyền uy của Thiên Đạo Minh.

Ở các tầng trời thấp hơn của Linh Khư Giới, bầu trời đột nhiên biến sắc. Những đám mây ngũ sắc vốn tượng trưng cho sự tường hòa của Thiên Đạo giờ đây chuyển sang một màu đỏ quạch như máu loãng. Những luồng "Thiên Phạt" — những tia sét mang theo sức mạnh hủy diệt — không ngừng giáng xuống các linh mạch lớn.

Tại Thanh Nguyệt Tông, một tông môn hạng trung đang đứng trước nguy cơ bị phá hủy bởi "Thiên Thuế". Vị tông chủ già nua nhìn lên bầu trời, đôi mắt vẩn đục đầy uất hận.

"Thiên đạo nhân từ? Nực cười! Để duy trì sự trường sinh cho lũ mục nát ở Thiên Đình, chúng ta mỗi năm phải nộp lên tám phần mười linh thạch, bảy phần mười thiên tài địa bảo. Giờ đây, chỉ vì muốn tăng cường sức mạnh trấn áp phản loạn, các người ngay cả linh mạch gốc rễ của chúng ta cũng không tha sao?"

Xung quanh lão, hàng ngàn đệ tử đang quỳ mọp, thân thể run rẩy dưới áp lực của uy áp Thần Vương vừa từ tầng trời cao nhất giáng xuống. Một đạo hư ảnh khổng lồ, khoác hoàng bào rực rỡ, đứng trên chín tầng mây, giọng nói như sấm rền vang vọng khắp mười vạn dặm:

"Thiên đạo bất khả nghịch! Kẻ nào tâm hướng Hư Vô, diệt cửu tộc! Kẻ nào hiến tế tu vi để củng cố Thiên Võng, ban cho cơ duyên trường sinh!"

Đó là một sự lựa chọn tàn khốc. Hoặc là tự nguyện cắt đứt con đường tu hành để làm dưỡng chất cho Thiên Đạo, hoặc là bị xóa sổ hoàn toàn. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, trong tâm thức của mỗi tu sĩ bị dồn vào đường cùng, đột nhiên vang lên một cái tên, một hình bóng thanh niên mang theo hơi thở của sự trống rỗng vĩnh hằng.

"Hư Vô Thần Đế… Diệp Hư Không…"

Cái tên đó giống như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đêm đông giá rét, bắt đầu bùng cháy từ hạ giới rồi lan dần lên các tầng trời trung gian.

Tại Hư Vô Cung, linh khí nơi này lại mang một trạng thái kỳ lạ. Nó không rực rỡ, không bùng nổ, mà thâm trầm, sâu lắng như mặt biển đêm.

Diệp Hư Không đứng trên đỉnh ngọn núi cao nhất, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió. Hắn không khoác hoàng bào hay cầm thần binh, chỉ mặc một bộ thanh y giản dị, nhưng khí chất tỏa ra lại khiến không gian xung quanh tự động vỡ vụn rồi lại tái cấu trúc liên tục. Đôi mắt hắn nhìn thấu qua lớp màng ngăn cách giữa các thế giới, thấy rõ cảnh chúng sinh lầm than, thấy rõ sự thối nát đang ăn mòn gốc rễ của vũ trụ này.

Một bàn tay mềm mại, man mát khẽ chạm vào vai hắn. Lạc Thần Hi bước tới, đứng cạnh hắn. Nàng hôm nay khoác trên mình chiếc áo choàng màu trắng tuyết, khí chất của Cửu Âm Tuyệt Thể khiến những hạt tuyết rơi xung quanh nàng bị đóng băng giữa hư không.

"Chàng đang nghĩ về họ sao?" Thần Hi nhẹ giọng hỏi, đôi mắt long lanh chứa đựng sự ưu tư. "Thiên Đạo Minh đang điên cuồng thu hoạch tinh hoa của vạn giới. Họ biết chàng đã trở lại, và họ đang sợ hãi."

Diệp Hư Không không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng: "Cổ Thiên Thánh không sợ ta giết hắn. Hắn sợ ta lấy đi 'nguồn thức ăn' của hắn. Hắn coi chúng sinh là bãi chăn nuôi, mỗi vạn năm lại cắt tỉa một lần. Kiếp trước, ta vì đột phá mà sơ suất, để hắn đục khoét trật tự. Kiếp này, ta không chỉ diệt hắn, mà còn phải trả lại sự tự do vốn có cho thiên địa."

"Nhưng… gánh nặng này quá lớn." Thần Hi thở dài, nàng biết một khi Diệp Hư Không thu nạp chúng sinh, hắn sẽ phải đối đầu với toàn bộ sự phản phệ của Thiên Đạo. "Tín ngưỡng lực là con dao hai lưỡi. Chàng dùng Hư Vô Lực để gánh vác hy vọng của họ, chẳng khác nào mang cả một thế giới trên vai."

Diệp Hư Không khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mang theo sự cuồng ngạo của kẻ từng đứng trên đỉnh vạn cổ: "Thần Hi, nàng lầm rồi. Hư Vô không phải là gánh vác, mà là buông bỏ. Khi ta xóa sổ Thiên Đạo, ta sẽ không thay thế nó để cai trị. Ta sẽ biến mỗi người thành một tiểu vũ trụ của riêng họ. Hy vọng của họ chính là lực lượng mạnh nhất giúp ta hoàn thiện Nhất Niệm Diệt Thương Khung."

Đúng lúc đó, từ xa có một tiếng nổ lớn, rồi một bóng dáng mập mạp bay vèo tới, trên tay ôm chặt một cái hòm vàng khổng lồ. Là Tiền Đa Đa.

"Đại ca! Đại ca! Chúng ta giàu to… ý tôi là, chúng ta có chuyện lớn rồi!" Mập mạp thở hồng hộc, khuôn mặt vốn tròn trịa giờ càng đổ mồ hôi như mưa. "Từ dưới hạ giới lên đến linh giới, có hàng triệu người đang hướng về phía Hư Vô Cung chúng ta mà di tản. Họ bị quân đoàn của Thiên Đạo Minh truy sát. Có cả các tông môn lớn, họ mang theo toàn bộ kho tàng để gia nhập với chúng ta!"

Đi theo sau Tiền Đa Đa là một chú chó đen nhỏ nhắn, trông lười biếng vô cùng, nhưng cái đuôi khẽ vẫy lại tạo ra những vệt rách không gian nhỏ. Hắc Tử ngước mắt nhìn Tiền Đa Đa một cách khinh bỉ, rồi quay sang Diệp Hư Không, sủa nhẹ một tiếng đầy nghiêm túc.

"Ngươi nói đúng, Hắc Tử." Diệp Hư Không gật đầu như hiểu được ngôn ngữ của nó. "Con sâu đó bắt đầu mất kiên nhẫn rồi."

Phía chân trời xa thẳm, một đường hầm không gian khổng lồ bị xé toạc. Hàng vạn chiến thuyền dát vàng bạc, tỏa ra linh quang chói lòa đang rầm rộ tiến về phía tọa độ của Hư Vô Cung. Dẫn đầu là một vị Thần Vương của Thiên Đạo Minh — Huyền Tôn Thần Vương, một trong tứ đại hộ pháp của Cổ Thiên Thánh.

Dưới những chiến thuyền đó, hàng vạn tu sĩ và thường dân đang tuyệt vọng tháo chạy. Họ là những kẻ không chấp nhận hiến tế, là những gia đình mang theo trẻ nhỏ tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng.

"Hư Vô nghịch tặc, ra đây nhận tội!" Huyền Tôn Thần Vương gầm lên, tay giơ cao một thanh thần mâu tỏa ra lôi điện màu tím đặc đặc. "Cửu Thiên chi lôi, trấn sát lũ sâu kiến phản loạn!"

Một đạo lôi đình dày đặc như một con rồng lớn bổ thẳng xuống đám người đang tháo chạy. Tiếng khóc than dậy trời, cái chết đang cận kề trong gang tấc.

"Đại ca, có cứu không?" Tiền Đa Đa run rẩy hỏi. Dù hắn ham tiền, nhưng nhìn cảnh tượng ấy, lòng hắn không khỏi thắt lại.

Diệp Hư Không không trả lời bằng lời nói. Hắn tiến lên một bước. Chỉ một bước, nhưng cả ngọn núi dưới chân hắn đột nhiên biến mất, và trong tích tắc tiếp theo, hắn đã đứng giữa khoảng không trung rộng lớn, ngay phía trên hàng vạn dân lành.

Bầu trời bị sấm sét nhuộm tím, nhưng ngay khi đạo lôi đình kia chạm đến khoảng không gian quanh Diệp Hư Không, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Tất cả sấm sét, tất cả áp lực, tất cả sự hủy diệt… bỗng chốc im bặt.

Chúng không nổ tung, cũng không bị hất văng. Chúng chỉ đơn giản là tan biến thành những đốm sáng màu xám rồi hóa vào không khí.

Diệp Hư Không đứng đó, một tay chắp sau lưng, một tay khẽ đưa ra trước mặt, lòng bàn tay hướng về phía đạo quân của Thiên Đạo Minh. Ánh mắt hắn vô hồn, thâm thẳm như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng.

"Ngươi vừa gọi ai là sâu kiến?" Giọng hắn lạnh lẽo như băng giá từ thuở sơ khai.

Huyền Tôn Thần Vương kinh hãi: "Ngươi… ngươi làm sao có thể hóa giải được quy tắc lôi điện của Thiên Đạo?"

"Quy tắc?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi. "Trong mắt ta, quy tắc của các người chỉ là những nét vẽ nghuệch ngoạc trên cát. Ta nhất niệm, cát bụi lại về với hư vô."

Hắn khẽ khép ngón tay lại.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên từ linh hồn của mọi người có mặt tại đó. Chiếc chiến thuyền khổng lồ mà Huyền Tôn Thần Vương đang đứng đột nhiên mất đi màu sắc, mất đi trọng lượng, rồi trước con mắt kinh hoàng của hàng vạn người, nó biến thành một dải lụa xám xịt và rã rời thành cát bụi. Không có máu chảy, không có vụ nổ, chỉ có sự biến mất vĩnh viễn khỏi dòng thực tại.

Huyền Tôn Thần Vương gào thét, cố gắng thi triển bí thuật trốn chạy, nhưng không gian xung quanh lão đã không còn tuân theo luật lệ thường tình. Lão phát hiện ra đôi chân mình đã biến mất, rồi đến thân mình, cảm giác sợ hãi tột độ khi thấy bản thân bị "xóa đi" khiến lão phát điên.

"Sư tôn cứu con!!!"

Tiếng kêu cứu chưa dứt, lão đã hoàn toàn hóa thành hư vô.

Cánh quân vạn người của Thiên Đạo Minh như rắn mất đầu, hỗn loạn tháo chạy. Nhưng Diệp Hư Không không đuổi theo. Hắn quay người lại, nhìn về phía đám đông tu sĩ và thường dân đang quỳ rạp dưới đất, những ánh mắt tràn ngập nước mắt và sự tôn sùng.

"Từ hôm nay, nơi nào có Hư Vô Cung, nơi đó Thiên Đạo không thể xâm phạm." Diệp Hư Không cất tiếng, giọng nói hắn lan tỏa đi khắp mười phương tám hướng, xuyên qua cả những bí cảnh xa xôi nhất.

"Ta không yêu cầu các ngươi tôn thờ ta, cũng không cần các ngươi hiến tế. Ta chỉ cần các ngươi hiểu một điều: Mạng sống của các ngươi thuộc về chính các ngươi, không phải của trời xanh, càng không phải của Cổ Thiên Thánh!"

Một tiếng hô vang dậy đất: "Cung nghênh Thần Đế trở lại! Cầu Thần Đế cứu vớt chúng sinh!"

Hàng vạn tiếng hô hợp lại thành một luồng khí thế bạt sơn hải vị. Lúc này, tại Thiên Đình, Cổ Thiên Thánh cảm thấy ngai vàng dưới thân mình hơi rung chuyển. Sự thống trị dựa trên nỗi sợ hãi đang gặp phải một đối thủ truyền kiếp: Sự tự do từ Hư Vô.

Diệp Hư Không đứng giữa hư không, cảm nhận được một luồng năng lượng lạ lùng — không phải linh khí, không phải hư vô lực, mà là hy vọng của chúng sinh — đang tụ về phía mình. Hắn khẽ nắm tay lại, ánh mắt nhìn thẳng về hướng tầng trời thứ chín.

"Cổ Thiên Thánh, ván cờ này, ngươi đã thua từ lúc bắt đầu."

Lạc Thần Hi từ xa nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không, nàng biết rằng, kẻ cô độc nhất thế gian giờ đây đã trở thành chỗ dựa duy nhất của cả một thời đại. Hành trình báo thù của hắn giờ đây đã khoác lên mình một ý nghĩa mới: Trọng lập Càn Khôn, trả lại cho vũ trụ một khởi đầu thực sự.

Dưới chân núi, Tiền Đa Đa hưng phấn gào lên: "Nhanh! Nhanh! Mở cửa đón khách! Hắc Tử, đừng có nằm đó nữa, mau đi chăn dắt mấy con thần thú vừa mới chạy tị nạn tới đây đi! Hư Vô Cung chúng ta… từ hôm nay là số một Cửu Tiêu!"

Hắc Tử ngáp dài một cái, đứng dậy nhìn đám mây máu trên trời bằng ánh mắt coi thường, rồi lững thững đi làm nhiệm vụ của mình.

Đêm hôm đó, Cửu Tiêu Thiên Ngoại không còn tối tăm. Những ngôi sao rực sáng một cách lạ thường, như thể chúng cũng đang reo mừng cho sự ra đời của niềm hy vọng duy nhất giữa chốn phù hoa mục nát. Diệp Hư Không, người mang danh "Phế vật Diệp gia", giờ đây chính thức trở thành ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão diệt thế của Thương Khung.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8