Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 145: Cổ Thiên Thánh bắt đầu lo sợ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:58:27 | Lượt xem: 2

Chương 145: Cổ Thiên Thánh bắt đầu lo sợ

Trên đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, nơi tầng trời thứ chín ngự trị, linh khí đậm đặc đến mức hóa thành từng dải sương mù màu tím lãng đãng vây quanh những cung điện nguy nga. Ở đây, thời gian dường như ngưng đọng, mỗi tấc đất đều mang theo hơi thở của vĩnh hằng và quyền lực tối thượng. Nhưng hôm nay, bầu không khí vĩnh hằng ấy đã bị phá vỡ bởi một luồng uế khí xộc thẳng từ hạ giới lên, mang theo mùi máu tanh nồng và một nỗi kinh hoàng không thể gọi tên.

Trong Linh Tiêu Bảo Điện, bầu không khí đông cứng lại. Hàng trăm vị Thần Vương, Thần Hoàng đứng hai bên điện, ai nấy đều cúi đầu, hơi thở dồn dập. Trên ngai vàng bọc bằng vảy rồng Thái Cổ, Cổ Thiên Thánh ngồi đó, tư thế vẫn uy nghiêm như một vị chủ tể của vạn giới, nhưng đôi bàn tay đang đặt trên tay vịn bằng hoàng kim lại khẽ run rẩy. Một sợi chỉ máu nhỏ nhoi, đỏ sậm như màu của hoa bỉ ngạn, đang len lỏi dọc theo dòng Thiên Hà từ xa xăm kia, phản chiếu vào trong đôi ngươi vàng rực của hắn.

Thất bại ở Thiên Hà không chỉ là mất đi một đạo quân. Đó là sự sụp đổ của một niềm tin sắt đá rằng Thiên Đạo là bất bại.

"Vạn dặm Thiên Hà… máu chảy thành sông?" Giọng của Cổ Thiên Thánh vang lên, trầm thấp nhưng chứa đựng một sức nặng khiến không gian xung quanh vỡ vụn từng mảng. "Bốn vị Thần Vương trấn giữ cửa ải, trăm vạn thiên binh tinh nhuệ nhất… đều tan biến trong một ý niệm?"

Dưới điện, một lão giả mặc trường bào khắc hình bát quái, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, run giọng đáp: "Khởi bẩm Thiên Đế… kẻ đó… hắn không dùng pháp bảo, cũng không dùng thần thông của giới này. Hắn chỉ đứng đó, chỉ cần một cái liếc mắt, quy tắc của Thiên Hà liền sụp đổ. Hư không vặn xoắn, nuốt chửng mọi thứ vào cõi vô định. Quân ta… ngay cả luân hồi cũng không thể tiến vào, hồn phi phách tán ngay tức khắc."

*Răng rắc!*

Cái tay vịn bằng hoàng kim đúc từ cốt tủy của Ma Thần phương Bắc dưới tay Cổ Thiên Thánh nát vụn thành bụi phấn. Đôi mắt hắn co rút lại. Cảm giác này… nỗi sợ hãi nguyên thủy này, đã một vạn năm hắn chưa từng nếm trải lại. Lần cuối cùng hắn cảm thấy run sợ như thế này là khi hắn đứng sau lưng Diệp Hư Không, cầm thanh kiếm đâm lén người thầy, người chủ nhân của mình.

Nỗi ám ảnh mang tên "Hư Vô" đang quay trở lại. Hắn vốn tưởng rằng sau khi đã chia cắt hồn phách Diệp Hư Không, đày đọa hắn vào cõi luân hồi vĩnh viễn không ngày trở lại, và chính mình ngồi lên ngôi vị Thiên Đế thì mọi thứ đã kết thúc. Hắn dùng vạn năm để xóa sạch dấu vết của Hư Vô Thần Đế trong sử sách, biến mình thành đấng sáng tạo. Thế nhưng, kẻ đó vẫn trở lại. Bằng một cách không thể lý giải nổi, bóng ma của quá khứ đang bò ra từ vực thẳm để đòi nợ máu.

"Hắn chưa đạt đến Thần Đế cảnh, nhưng ý chí đó… đó là Hư Vô Ý Chí thực sự." Cổ Thiên Thánh thì thầm, lòng bàn tay hắn đổ đầy mồ hôi. Hắn biết rõ hơn ai hết, Hư Vô Lực không thuộc về quy tắc của Thiên Đạo. Nó là sự phủ định của tồn tại. Nếu Thiên Đạo là bản viết tay của một kiến trúc sư vĩ đại, thì Hư Vô chính là vết mực đen xóa sổ toàn bộ bản vẽ đó.

Hắn chợt cảm nhận được một sự mỉa mai cay đắng. Tất cả quyền lực, tất cả sức mạnh mà hắn có được hôm nay, đều là từ việc trộm cắp một phần căn cơ của Diệp Hư Không năm xưa. Nhưng dù có vắt kiệt linh khí của chín tầng trời, dù có tu luyện Thôn Thiên Ma Công đến mức cực hạn, hắn vẫn nhận ra mình chỉ là một kẻ bắt chước thất bại.

"Thiên Đế, chúng ta phải làm gì? Hắn đang tiến về phía Cửu Tiêu…" Vị Thần Hoàng đứng đầu lên tiếng, giọng nói không giấu nổi sự dao động.

Cổ Thiên Thánh hít một hơi thật sâu, đôi mắt vàng rực chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo và tàn độc. Sự lo sợ ban nãy nhanh chóng được thay thế bằng một quyết tâm điên cuồng. Hắn không thể thua. Hắn đã trả một cái giá quá đắt để đứng ở vị trí này, hắn sẽ không để bất kỳ ai, kể cả "ngài", tước đoạt nó.

"Các ngươi sợ sao?" Cổ Thiên Thánh đứng dậy, tà áo bào bay phấp phới, áp lực của một vị Thần Đế đương nhiệm bùng nổ, khiến những kẻ dưới điện đều đồng loạt quỳ rạp xuống đất, máu tươi ứa ra từ khóe miệng. "Hắn chỉ là một tàn hồn trọng sinh, một thân xác hạ giới dơ bẩn. Hư Vô? Ta sẽ cho hắn thấy, Thiên Đạo mới là vĩnh hằng!"

Hắn phẩy tay một cái, một đạo kim quang xé rách không gian ngay giữa điện, lộ ra một vùng không gian hỗn loạn, đen ngòm và u uất. Đó là cấm địa của Thiên Cung, nơi giấu kín bí mật đen tối nhất của hắn.

"Tuyên lệnh của ta," giọng Cổ Thiên Thánh lạnh lùng đến xương tủy, "Kích hoạt 'Cửu Thiên Huyết Tế Trận'. Toàn bộ sinh linh ở mười vạn tinh cầu hạ thuộc, không kể nhân loại hay yêu tộc, tất cả phải hiến tế hồn phách để nuôi dưỡng Thiên Môn. Ta muốn trong vòng ba ngày, linh khí của cửu giới phải hội tụ hoàn toàn về Linh Tiêu Điện."

Cả đại điện lặng ngắt. Cửu Thiên Huyết Tế Trận là một cấm thuật tuyệt diệt, một khi kích hoạt, hàng tỷ tỷ sinh linh sẽ tan thành mây khói, biến các giới thành vùng đất chết chỉ để cung cấp năng lượng cho một người.

"Thiên Đế… việc này… sẽ khiến thiên phạt giáng xuống, dân chúng lầm than…"

"Thiên phạt?" Cổ Thiên Thánh cười dài, tiếng cười điên dại vọng khắp tầng trời thứ chín. "Ta chính là Thiên! Lời của ta chính là ý trời! Kẻ nào không phục, trảm!"

Dứt lời, hắn bước chân vào vùng không gian hỗn loạn kia. Đây là bước đường cùng. Hắn biết nếu đấu trực diện, khả năng chiến thắng của hắn trước ý chí Hư Vô là cực thấp. Hắn cần một sức mạnh vượt lên trên cả quy luật hiện tại. Hắn cần phải đạt đến cảnh giới mà ngay cả Diệp Hư Không kiếp trước cũng chưa chạm tới hoàn toàn.

Trong căn mật thất u tối của cấm địa, một luồng hắc khí đặc quánh như hắc ín đang cuồn cuộn chảy. Ở giữa mật thất là một khối hài cốt khổng lồ, tỏa ra khí tức âm hàn thấu xương – đó chính là di cốt của một con Thôn Thiên Ma Thú thời Thái Cổ mà hắn đã bí mật săn lùng và giết chết hàng ngàn năm trước.

Cổ Thiên Thánh ngồi xuống, thân hình hắn run rẩy vì vừa phấn khích vừa sợ hãi. Hắn bắt đầu kết thủ ấn, những đường văn phức tạp hiện ra trên làn da, lan dần lên mặt.

"Thôn Thiên Ma Công… tầng thứ mười hai: Vạn Linh Quy Nhất!"

Hắn gầm lên một tiếng đau đớn. Những sợi tơ máu từ khắp các tầng trời, mang theo oán niệm và sinh mệnh lực của hàng tỷ sinh linh bị hiến tế, bắt đầu hội tụ về phía hắn thông qua trận pháp. Da thịt của Cổ Thiên Thánh bắt đầu rạn nứt, rồi lại được vá lành bởi hắc khí. Mái tóc vàng óng của hắn nhanh chóng bạc trắng, nhưng đôi mắt lại hóa thành một màu đen hoàn toàn, không có lòng trắng, chỉ có sự tham lam vô đáy.

Hắn đang nuốt chửng vạn vật. Hắn đang nuốt chửng cả thế giới mà hắn đang cai trị.

"Diệp Hư Không… sư phụ của ta…" Cổ Thiên Thánh thì thầm giữa cơn đau đớn tột cùng, "Ngươi dùng Hư Vô để hủy diệt, vậy ta sẽ dùng Thôn Phệ để bao trùm tất cả. Để xem, là cái 'không' của ngươi mạnh hơn, hay cái 'có' tuyệt đối của ta mạnh hơn!"

Bên ngoài Linh Tiêu Điện, bầu trời vốn thanh khiết bỗng chốc tối sầm lại. Những đám mây đen cuồn cuộn kéo đến, bên trong thấp thoáng những tia sét màu đỏ máu. Đây không còn là linh khí của thần tiên nữa, mà là một vùng ma vực thực sự.

Dưới hạ giới, những người dân thường tội nghiệp đang ngước nhìn lên bầu trời, họ không hiểu vì sao thần linh mà họ thờ phụng bấy lâu nay lại đang rút cạn sự sống của họ. Những tiếng khóc than vang dậy khắp nơi, nhưng tất cả đều bị bóp nghẹt ngay khi chúng vừa cất lên. Mỗi một linh hồn lìa đời là một sợi sức mạnh chảy về phía Cổ Thiên Thánh.

Nỗi lo sợ trong lòng Cổ Thiên Thánh lớn đến mức hắn sẵn sàng biến mình thành ác ma để tự trấn an. Hắn biết, Diệp Hư Không đang đến gần. Từng bước chân của người đàn ông ấy dường như đang giẫm lên nhịp tim của hắn. Hắn phải nhanh hơn, mạnh hơn, tàn nhẫn hơn.

"Nhất niệm diệt thương khung sao?" Cổ Thiên Thánh nghiến răng, cơ thể hắn bắt đầu phồng rộp lên, những xúc tu đen ngòm mọc ra từ lưng, đâm xuyên qua vách đá mật thất. "Vậy thì ta sẽ biến cả thương khung này thành một phần của cơ thể ta. Ngươi muốn diệt thương khung, chính là đang muốn diệt chính ngươi!"

Trong cơn cuồng loạn của sức mạnh Ma công cực hạn, Cổ Thiên Thánh không nhận ra rằng, càng hấp thụ nhiều oán niệm và sinh mệnh theo cách này, tâm trí hắn càng trở nên vặn vẹo. Nỗi sợ hãi Diệp Hư Không không hề mất đi, nó chỉ được nén lại thật sâu, giống như một ngọn lửa bị vùi dưới lớp tro tàn, chỉ chờ một cơn gió nhẹ để bùng lên thiêu rụi tất cả.

Hắn ngửa mặt lên trời, tiếng gào rú vang thấu qua các tầng mây, khiến ngay cả dòng Thiên Hà nhuốm máu ở tầng dưới cũng phải nổi sóng dữ dội.

Trong lúc đó, tại hạ giới xa xôi, trên một chiếc chiến thuyền gỗ giản đơn đang lướt đi giữa không gian, Diệp Hư Không chợt dừng lại. Hắn đứng ở mũi thuyền, ánh mắt thâm trầm nhìn lên tầng trời thứ chín đang chìm trong u ám.

Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo tột độ: "Cổ Thiên Thánh, ngươi vẫn hèn nhát như xưa. Dùng máu của chúng sinh để lót đường cho sự sợ hãi của chính mình… Ngươi vốn dĩ không xứng đáng bước vào đạo đồ, chứ đừng nói là ngôi vị Thiên Đế."

Lạc Thần Hi đứng sau lưng hắn, cảm nhận được luồng sát ý ngưng tụ đến mức gần như hóa thành thực thể của Diệp Hư Không. Nàng lo lắng hỏi: "Hắn đang làm gì vậy? Sức mạnh kia… thật tà ác."

"Hắn đang tự đào mồ chôn mình." Diệp Hư Không nhạt giọng, "Hắn tưởng rằng càng nhiều thì càng mạnh. Hắn không hiểu rằng, trước mặt Hư Vô, vạn pháp đều là phù vân. Càng mang theo nhiều xiềng xích trên người, khi sụp đổ sẽ càng thê thảm."

Diệp Hư Không quay sang nhìn Hắc Tử đang nằm bò trên sàn tàu, ra lệnh ngắn gọn: "Tăng tốc. Trước khi hắn kịp nuốt hết sinh mệnh của vạn giới, ta muốn đứng trước mặt hắn."

"Rõ, chủ nhân!" Hắc Tử bật dậy, cơ thể bỗng chốc to lớn gấp trăm lần, che khuất cả một vùng trời, vỗ đôi cánh hư ảo đưa chiến thuyền xuyên phá không gian, hướng thẳng về phía cung điện đang rực cháy trong dục vọng và nỗi sợ hãi của kẻ phản đồ.

Trận chiến cuối cùng, thực sự đã bắt đầu điểm nhịp. Cổ Thiên Thánh càng sợ hãi, thế giới này càng đến gần ngày tàn của nó dưới hình hài cũ, để đón chờ một sự tái sinh trong cõi Hư Vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8