Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 151: Thôn Thiên Ma Công vs Hư Vô Diệt Thế Quyết**
Chương 151: Thôn Thiên Ma Công vs Hư Vô Diệt Thế Quyết
Tại đỉnh chóp của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, nơi vốn là vùng thánh địa vĩnh hằng bất biến, nay lại đang rên rỉ dưới những khe nứt không gian đen ngòm. Gió ở đây không còn là gió của linh khí, mà là những luồng bão tố cắt nát linh hồn, thổi qua những dãy cung điện dát vàng nay đã sụp đổ tan tành.
Trên đài cao của Thiên Đình, Cổ Thiên Thánh đứng đó, vạt áo bào thêu rồng vàng bị cuồng phong thổi tung, gương mặt vốn thanh cao nay trở nên vặn vẹo và tràn đầy vẻ dữ tợn. Phía sau hắn, một cái bóng đen khổng lồ, cao tới vạn trượng, đang ngưng tụ thành hình. Đó là hóa thân của Thôn Thiên Ma Công – một thực thể của sự tham lam tột cùng, miệng rộng mở ra như muốn nuốt chửng cả bầu trời.
“Sư tôn, ngươi nhìn xem! Đây chính là sức mạnh mà năm xưa ngươi luôn giấu diếm, không chịu truyền thụ trọn vẹn cho ta!” Cổ Thiên Thánh gầm lên, thanh âm chấn động cả mười phương. “Ngươi nói Thôn Thiên Ma Công là tà đạo? Ngươi nói lòng tham vô đáy sẽ tự diệt? Sai rồi! Nhìn xem, cả cửu giới này đang quỳ lạy dưới chân ta, sinh mệnh của chúng, khí vận của chúng, đều là chất dinh dưỡng của ta!”
Diệp Hư Không đứng đối diện, cách đó ngàn dặm không gian sụp đổ. Hắn mặc một bộ trường bào đen tuyền, đơn giản đến mức bình phàm, nhưng lại chính là tâm điểm của sự tĩnh lặng tuyệt đối. Giữa một vùng trời đang bị hút sạch linh khí và ánh sáng, Diệp Hư Không như một hố đen bất động, không thứ gì có thể lay chuyển được hắn.
Trong tay hắn là Hư Vô Kiếm – chỉ có một cái chuôi đen nhánh, cổ xưa và mộc mạc. Lưỡi kiếm vốn không tồn tại bằng vật chất, mà được cấu thành từ ý niệm thuần túy nhất của chủ nhân.
“Cổ Thiên Thánh, vạn năm qua đi, tầm mắt của ngươi vẫn chỉ dừng lại ở hai chữ ‘chiếm hữu’.” Diệp Hư Không khẽ lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng rành mạch trong linh hồn mỗi sinh linh đang theo dõi trận chiến này. “Ngươi muốn nuốt cả trời đất? Nhưng ngươi có từng nghĩ, cái bụng chứa của ngươi dù lớn đến đâu, cũng chỉ là một góc của cái lồng này. Ngươi nuốt bao nhiêu, rốt cuộc cũng chỉ là vật trong lồng mà thôi.”
“Im miệng!” Cổ Thiên Thánh giận dữ phất tay. “Thôn Thiên Phệ Địa! Hóa cho ta!”
Phanh!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hư không vạn dặm quanh Diệp Hư Không lập tức bị bóp nghẹt. Từ bốn phương tám hướng, những vòi rồng đen kịt mang theo sức mạnh thôn phệ cực hạn lao đến. Bất cứ nơi nào chúng đi qua, từ bụi trần cho đến quy tắc Thiên đạo đều bị hút sạch, biến thành một vùng chân không chết chóc. Sức mạnh này không chỉ tiêu diệt đối thủ, mà là tước đoạt toàn bộ căn cơ, biến kẻ địch thành một phần sức mạnh của chính mình.
Đây là Thôn Thiên Ma Công ở cảnh giới viên mãn của một vị Thần Đế đương nhiệm. Nó không còn là võ học, mà là một đạo quy luật cưỡng chế: Ta muốn có, trời không được từ chối!
Diệp Hư Không nhìn những vòi rồng hắc ám đang khép chặt vòng vây, ánh mắt vẫn thâm trầm như mặt hồ không đáy. Hắn chậm rãi giơ tay hữu, nắm chặt lấy chuôi kiếm đen.
“Hư Vô, không phải là tiêu diệt, mà là sự phủ định tận gốc rễ.”
Hắn khẽ khua tay một vòng. Không có hào quang vạn trượng, không có kiếm khí kinh thiên động địa. Một đường vạch đen kịt xuất hiện giữa không trung, nhẹ nhàng và lặng lẽ.
Vù!
Những vòi rồng của Thôn Thiên Ma Công khi vừa chạm vào đường vạch đen kia, lập tức biến mất một cách kỳ lạ. Chúng không phải bị đánh tan, cũng không phải bị ngăn chặn, mà là… biến mất. Như thể từ thuở khai thiên lập địa đến nay, những vòi rồng đó vốn dĩ chưa từng tồn tại. Chúng bị xóa sổ hoàn toàn khỏi khái niệm của thế gian.
Đồng tử của Cổ Thiên Thánh co rụt lại: “Cái gì? Không thể nào! Thôn Thiên Ma Công của ta có thể nuốt cả vạn pháp, tại sao không thể nuốt lấy lực lượng của ngươi?”
Hắn điên cuồng vận chuyển công pháp, sau lưng cái bóng khổng lồ gầm thét, tung ra vạn đạo xích đen chi chít, mỗi sợi xích đều mang theo oán niệm của hàng triệu sinh linh bị hắn nuốt chửng trước đó. Vạn xích xuyên tâm, muốn đem linh hồn của Diệp Hư Không kéo vào vĩnh hằng bóng tối.
Diệp Hư Không bước tới một bước. Chỉ một bước thôi, hắn đã vượt qua nghìn dặm khoảng cách, xuất hiện ngay trước mặt Cổ Thiên Thánh.
“Ngươi nuốt lấy vạn vật để làm mạnh bản thân. Nhưng trong mắt Hư Vô, vạn vật chỉ là ảo ảnh. Ngươi nuốt ảo ảnh để cường hóa ảo ảnh, kết quả cuối cùng vẫn là số không.”
Diệp Hư Không đâm ra một kiếm.
Thanh kiếm không lưỡi đi xuyên qua lớp phòng ngự hộ thể của Thiên Đế như đi xuyên qua không khí. Cổ Thiên Thánh kinh hãi nhận ra, tất cả những bí bảo phòng ngự cấp Thần Đế trên người mình, những quy tắc hộ thể cứng nhất vạn giới, đều đang chủ động nhường đường. Hay đúng hơn, chúng đang tự mình “đồng hóa” thành hư không để chào đón chủ nhân thật sự.
“Trảm!”
Một âm thanh khô khốc vang lên. Cánh tay phải của Cổ Thiên Thánh – cánh tay đang điều khiển Thôn Thiên Ma Công – đột nhiên tan rã thành bụi mịn, rồi bụi mịn cũng tan biến vào không gian. Không có máu chảy, không có vết thương, vì ngay cả khái niệm “cánh tay” của hắn tại vị trí đó đã bị xóa bỏ khỏi dòng lịch sử.
“Aaaa!” Cổ Thiên Thánh thét lên thảm thiết, không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì nỗi sợ hãi tột cùng khi cảm thấy một phần của bản thân bị xóa sổ vĩnh viễn, ngay cả luân hồi cũng không thể tìm lại được.
“Sư tôn… ngươi… ngươi đã đạt đến cảnh giới đó rồi sao?” Giọng hắn run rẩy, đôi mắt tràn ngập vẻ không cam lòng và tuyệt vọng.
Diệp Hư Không dừng kiếm, ánh mắt lạnh nhạt nhìn đứa đồ đệ phản trắc. Xung quanh hắn, năng lượng Hư Vô bắt đầu khởi động, bao phủ toàn bộ đỉnh Cửu Tiêu. Lúc này, hắn không còn giống một con người, mà là một vị thần đang đứng ở điểm kết thúc của vũ trụ, lặng lẽ nhìn vạn vật lụi tàn.
“Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng vạn năm để chứng minh mình mạnh hơn ta. Nhưng ngươi không hiểu rằng, sức mạnh của ta chưa bao giờ nằm ở việc sở hữu nhiều hay ít.”
Hắn giơ chuôi kiếm lên cao, đỉnh kiếm vô hình chỉ thẳng lên thiên tâm của Cửu Tiêu Thiên Ngoại – nơi ý chí của Thiên đạo đang run rẩy.
“Sức mạnh của ta, là khiến tất cả những gì không nên tồn tại, đều trở về trạng thái ban đầu.”
Bầu trời trên cao bắt đầu vỡ vụn như một tấm gương khổng lồ. Ánh sáng từ Thôn Thiên Ma Công bị dập tắt hoàn toàn bởi một bóng tối thẳm sâu hơn, thuần khiết hơn.
“Hư Vô Diệt Thế Quyết – Đệ nhất thức: Vô Định.”
Một làn sóng gợn nhẹ lan tỏa từ Diệp Hư Không. Đi tới đâu, kiến trúc nguy nga của Thiên Đình biến thành hư ảo tới đó. Quân đoàn Thiên vệ đứng từ xa định lao vào cứu viện, chưa kịp chạm tới mép của gợn sóng đã hoàn toàn tan biến, ngay cả tiếng kêu cũng không kịp phát ra.
Thôn Thiên Ma Công của Cổ Thiên Thánh lúc này trở nên thật nực cười. Hắn cố gắng nuốt chửng làn sóng Hư Vô đó, nhưng càng nuốt, bản thể hắn càng bị đục khoét, nội cung nổ tung, linh lực bị rút cạn như thể có một lỗ hổng không thể lấp đầy đang nuốt ngược lại hắn.
“Kẻ tham lam nhất chính là kẻ yếu đuối nhất.”
Diệp Hư Không thu kiếm, xoay người lại. Phía sau hắn, Cổ Thiên Thánh đã quỳ sụp xuống, nửa thân người đã hoàn toàn trong suốt. Toàn bộ Thần Đế tu vi mà hắn tích lũy vạn năm qua đang trôi tuột đi như nước chảy qua kẽ tay.
“Trận chiến này, ngay từ đầu đã kết thúc khi ngươi chọn phản bội lại căn nguyên của mình.”
Gió lạnh rít qua, đỉnh Đỉnh Thiên Vực chỉ còn lại một vị bóng dáng cô độc và những tàn tích đang dần bị hư không đồng hóa. Trận đối đầu giữa sự tham lam vô cùng và sự trống rỗng vĩnh hằng đã ngã ngũ, chỉ bằng một ý niệm.