Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 152: Cổ Thiên Thánh triệu hồi sức mạnh Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:08:47 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 152: THÂN HÓA THIÊN ĐẠO, THƯƠNG KHUNG CHI Ý**

Gió bão trên đỉnh Đỉnh Thiên Vực không chỉ mang theo cát bụi của những tòa điện đài sụp đổ, mà còn mang theo mùi vị của sự tận thế.

Cổ Thiên Thánh quỳ đó, nửa thân hình đã mờ nhạt đi dưới ánh sáng đen tuyền của Hư Vô lực. Hắn, kẻ từng được xưng tụng là Thiên Đế đương thời, kẻ thống trị Cửu Tiêu, giờ đây trông không khác gì một kẻ bại trận thảm hại dưới chân người thầy cũ. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, không phải chỉ vì hận thù, mà là vì một nỗi tuyệt vọng đen đặc đang gặm nhấm tâm can.

“Diệp Hư Không… Ngươi thật sự cho rằng mình đã thắng sao?”

Giọng nói của Cổ Thiên Thánh khàn đục, phát ra từ sâu trong lồng ngực đang vỡ vụn. Hắn đột ngột ngẩng đầu, nụ cười trên môi vặn vẹo đến kinh người.

“Vạn năm qua, ta không chỉ tu luyện Thôn Thiên Ma Công. Ta còn là con chó trung thành nhất của Thương Khung này! Ngươi coi khinh Thiên đạo, ngươi muốn phá vỡ xiềng xích… nhưng ngươi có biết cái giá của việc đó là gì không?”

Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen không nhiễm một bụi trần, tay vẫn cầm lấy chuôi của Hư Vô Kiếm vô hình. Đôi mắt hắn tựa như hai hố đen sâu thẳm, nhìn thấu qua lớp vỏ bọc đầy đau đớn của đồ đệ mình để thấy một thứ gì đó tàn độc hơn đang trỗi dậy.

“Cổ Thiên Thánh, đến tận bây giờ ngươi vẫn chưa hiểu. Ngươi tôn thờ cái lồng giam, còn ta muốn trả lại cho vũ trụ này hơi thở nguyên thủy nhất.”

“Câm miệng!”

Cổ Thiên Thánh gầm lên một tiếng xé lòng. Hắn đột nhiên vươn tay trái, năm ngón tay gầy guộc như móng vuốt cắm phập vào lồng ngực chính mình. Một tiếng “rắc” rợn người vang lên, hắn thế mà tự tay bẻ gãy xương sườn, móc ra một trái tim đang đập nhịp nhàng, nhưng trên đó không phải màu đỏ của máu thịt, mà là một khối năng lượng màu vàng kim chói lòa, chằng chịt những phù văn của Thiên đạo.

Đó chính là “Thiên Đạo Tâm Ấn”, thứ mà Cổ Thiên Thánh đã nhận lấy khi hắn đăng cơ vị trí Thiên Đế, là bằng chứng cho sự phục tùng của hắn đối với ý chí tối cao của vạn giới.

“Thương Thiên tại thượng! Con dân trung thành của Ngài – Cổ Thiên Thánh, nguyện hiến dâng mười vạn năm thọ mệnh, hiến dâng thần hồn vĩnh kiếp không siêu sinh, cầu xin Ngài hạ phàm! Diệt trừ nghịch tặc, định lại càn khôn!”

Âm thanh ấy như một lời nguyền rủa vang vọng khắp Cửu Tiêu.

Ngay lập tức, bầu trời vốn đang sụp đổ bỗng chốc khựng lại. Một áp lực khủng khiếp, vượt xa mọi cảnh giới Thần Đế mà thế gian từng biết đến, đột ngột giáng xuống từ tầng không gian cao nhất.

Vạn dặm mây đen tan biến trong chớp mắt, thay vào đó là một luồng ánh sáng thần thánh bao trùm toàn bộ Đỉnh Thiên Vực. Những vết nứt không gian vốn đang nuốt chửng vạn vật bị những sợi dây xích màu vàng kim rực rỡ quấn chặt và vá lại một cách thần kỳ.

Từ sâu trong hư không, một con mắt khổng lồ – Thiên Phạt Chi Nhãn – chầm chậm mở ra. Con mắt ấy không có đồng tử, chỉ có vô số những sợi tơ quy tắc đan xen, lạnh lẽo, vô tình, nhìn xuống chúng sinh như nhìn những hạt bụi vô giá trị.

“Áaaa!”

Cổ Thiên Thánh rú lên thảm thiết. Cơ thể hắn bắt đầu tan chảy, dung nhập vào luồng ánh sáng vàng kim ấy. Da thịt, xương tủy, ngay cả ký ức của hắn cũng đang bị Thiên đạo nuốt chửng để làm vật chứa cho ý chí của chính nó.

Chỉ trong vài nhịp thở, một hình bóng mới hiện ra giữa không trung. Đó vẫn là gương mặt của Cổ Thiên Thánh, nhưng đôi mắt đã mất đi vẻ hung bạo của con người, chỉ còn lại sự trống rỗng vô biên của quy tắc. Tấm long bào rách nát biến mất, thay vào đó là một bộ giáp trụ dệt bằng những đạo văn cổ xưa nhất, mỗi bước chân hắn dẫm lên đều khiến vạn dặm núi sông phải rên rỉ, phủ phục.

Lúc này, Cổ Thiên Thánh không còn là Thiên Đế. Hắn là đại diện của bầu trời, là hóa thân của Thiên Đạo hiện hữu.

“Diệp Hư Không… kẻ tội đồ…”

Giọng nói ấy không còn là của Cổ Thiên Thánh, nó là sự chồng chất của hàng triệu âm thanh vang vọng cùng một lúc, khiến không gian xung quanh vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

“Ngươi mang trong mình hơi thở của Hư Vô, là mầm mống phá hoại sự cân bằng vĩnh hằng. Nay Thiên Đạo hạ lệnh, xóa sổ tên ngươi khỏi dòng thời gian. Ngươi sẽ chưa từng sinh ra, và sẽ không bao giờ tồn tại.”

Áp lực ấy khiến cả Đỉnh Thiên Vực bắt đầu lún xuống. Phía xa, những cường giả của Thiên Đạo Minh và cả những chiến binh của Hư Vô Cung đều không chịu nổi sức mạnh này, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, máu tươi từ tai, mắt, mũi chảy ròng ròng. Chỉ có Hắc Tử – con chó đen nhỏ đứng phía sau Diệp Hư Không là nhe nanh đầy giận dữ, thân hình nó bắt đầu to phình ra, che chở cho Mập Mạp Tiền Đa Đa đang run cầm cập.

Diệp Hư Không nhìn chằm chằm vào thực thể trước mắt, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.

“Dùng vạn dân làm chất dinh dưỡng, dùng tu sĩ làm quả chín để hái lượm. Một thứ Thiên đạo thối nát như thế này, mà ngươi cũng cam tâm làm vật chứa sao? Cổ Thiên Thánh, ngươi thật khiến ta thất vọng.”

Hắn giơ bàn tay không cầm kiếm lên, khẽ búng nhẹ một cái.

“Ngươi nói Thiên Đạo muốn xóa sổ ta? Thật nực cười. Ngay cả cái Thương Khung này, cũng chẳng qua là một ý niệm thoáng qua của ta từ triệu năm trước khi Hư Vô chưa định hình. Ngươi lấy cái gì để xóa sổ ta?”

“To gan nghịch tặc! Chết đi!”

Hóa thân Thiên Đạo gầm lên. Hắn đưa tay ra, vô số lôi điện màu tím – Thiên Phạt Chi Lôi – ngưng tụ lại thành một cây trường mâu dài vạn dặm. Cây mâu ấy mang theo uy lực của sự phán xét tuyệt đối, xé rách mọi tầng không gian, đâm thẳng về phía Diệp Hư Không.

Đòn tấn công này không còn thuộc về cấp độ võ kỹ hay công pháp. Nó là Sự Thật. Nó là Kết Cục. Khi cây mâu được phóng đi, cái chết của Diệp Hư Không đã được “định đoạt” trong quy tắc của vũ trụ.

Thế nhưng, ngay khi mũi mâu chỉ còn cách trán Diệp Hư Không một tấc, toàn bộ không gian đột ngột tĩnh lặng.

Tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, tiếng linh hồn đang run rẩy.

Diệp Hư Không không tránh, không đỡ. Hắn chỉ nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu. Trong đan điền của hắn, Hư Vô Châu đột nhiên xoay chuyển mãnh liệt, một dòng khí tức xám xịt, thảm đạm bắt đầu lan tỏa khắp tứ chi bách骸 của hắn.

“Thiên đạo có quy tắc, nhưng Hư Vô… không có định nghĩa.”

Hắn vươn hai ngón tay, nhẹ nhàng kẹp lấy mũi mâu Thiên Phạt.

Sự va chạm tưởng chừng sẽ nổ tung cả một giới diện hóa ra lại im lặng đến rợn người. Tại điểm tiếp xúc, cây trường mâu màu tím vàng kia bắt đầu nhạt màu đi, rồi tan ra như sương khói gặp nắng sớm. Ánh sáng vàng kim vĩ đại bao quanh Cổ Thiên Thánh bị khí tức xám xịt của Diệp Hư Không chạm vào liền trở nên xỉn màu, mục nát như giấy cũ lâu ngày.

“Cái gì? Ngươi… ngươi có thể đồng hóa cả Thiên đạo lực?”

Giọng nói mang hơi hướng quy tắc của Cổ Thiên Thánh lần đầu tiên lộ ra vẻ hoảng loạn. Hắn điên cuồng thúc dục sức mạnh, mười ngón tay bắt ấn liên tục, triệu hồi hàng nghìn vòng xoáy quy tắc hòng trấn áp Diệp Hư Không vào tận cùng ngục tối của luân hồi.

“Thương Khung Vô Tận – Vạn Thế Trấn Áp!”

Hàng ngàn đỉnh núi hư ảo, mỗi đỉnh đại diện cho một thế giới, đồng loạt ép xuống từ bốn phương tám hướng. Trọng lực lúc này đã đạt tới mức khiến các nguyên tử vật chất cũng phải sụp đổ.

Diệp Hư Không đứng giữa trung tâm của sự hủy diệt, mái tóc dài tung bay, khí thế quanh thân hắn đột nhiên thay đổi. Hắn không còn là một kiếm khách, không còn là một cường giả, mà hắn hóa thân thành chính sự trống rỗng – nơi mà mọi khởi đầu và kết thúc đều không có ý nghĩa.

“Vốn dĩ ta muốn để ngươi chết dưới tư cách một đồ đệ. Nhưng nếu ngươi đã chọn làm nô lệ cho cái bầu trời này, vậy thì ta sẽ giúp ngươi… tiêu diệt cả cái bầu trời này.”

Hắn khẽ buông chuôi Hư Vô Kiếm. Thanh kiếm đen tuyền không có lưỡi ấy tự trôi lơ lửng trước mặt hắn.

Diệp Hư Không nhắm mắt lại, một ý niệm nảy sinh trong tâm trí.

“Nhất niệm khởi, vạn vật sinh. Nhất niệm diệt, Thương Khung tận.”

Đây không phải là một chiêu thức võ công. Đây là quyền năng của sự Xóa Sổ.

Cùng với lời nói đó, một làn sóng xung kích màu xám xịt từ chân Diệp Hư Không lan ra, chậm chạp nhưng không gì ngăn cản nổi. Làn sóng này đi qua đến đâu, các quy tắc vàng kim của Thiên Đạo vụn vỡ đến đó. Những đỉnh núi thế giới đang ép xuống bỗng chốc trở nên trong suốt, rồi biến mất hoàn toàn như chưa từng xuất hiện.

Cổ Thiên Thánh, lúc này đang ở trong trạng thái Thân Hóa Thiên Đạo, cảm thấy một nỗi sợ hãi từ linh hồn truyền tới. Hắn cảm thấy sự tồn tại của mình đang bị một thứ quyền năng cấp cao hơn chối bỏ.

“Không! Ta là Thiên Đạo! Ta là vĩnh hằng! Ngươi không thể diệt được ta!”

“Trên thế giới này, chỉ có Hư Vô là vĩnh hằng.”

Diệp Hư Không mở mắt, trong mắt hắn hiện ra cảnh tượng vụ nổ sơ khai của vũ trụ.

Làn sóng xám xịt chạm vào chân của Cổ Thiên Thánh. Ngay lập tức, lớp giáp trụ thần thánh biến mất. Đôi mắt vàng kim bắt đầu rỉ ra những giọt máu đen. Thiên Phạt Chi Nhãn trên bầu trời đột nhiên khép lại, máu tươi đỏ thẫm tuôn ra từ khe mắt khổng lồ như một trận mưa rào đau đớn cho cả cửu giới.

Cả Cửu Tiêu Thiên Ngoại lúc này đang rung chuyển dữ dội. Mọi tu sĩ đang tu luyện bất kể cảnh giới nào đều cảm thấy linh khí trong cơ thể mình đang gào thét, dường như cái nguồn gốc mà họ luôn hướng tới đang bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt.

Cổ Thiên Thánh nhìn xuống đôi bàn tay mình đang dần tan thành bụi cát, hắn cười thê lương:

“Sư phụ… hóa ra đây mới là sức mạnh thật sự của ngài… Vạn năm qua, ta đã truy cầu thứ gì vậy?”

Diệp Hư Không nhìn hắn, trong ánh mắt thoáng qua một tia buồn bã rất nhỏ, rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng vốn có.

“Ngươi truy cầu sự trường tồn trong một cái lồng chật hẹp. Còn ta, ta là chính là tự do vô định.”

Làn sóng xám xịt nhấn chìm toàn bộ thân hình của Cổ Thiên Thánh. Ánh sáng vàng kim cuối cùng của Thiên Đạo tắt ngấm giữa đỉnh Đỉnh Thiên Vực.

Bầu trời trên cao sụp xuống một mảnh lớn, để lộ ra một vùng không gian sâu thẳm, nơi có những vì sao lấp lánh nhưng lại mang đầy hơi thở của sự diệt vong. Thiên Đình nguy nga vạn dặm, nơi từng là biểu tượng của quyền lực tối cao, lúc này chỉ còn là một vùng bình địa bằng phẳng, sạch sẽ đến đáng sợ.

Không còn bụi bặm, không còn tàn tích, ngay cả ký ức về hơi thở của Cổ Thiên Thánh cũng bị quét sạch khỏi nơi này.

Mưa máu vẫn rơi, nhưng không khí đã trở nên trong lành một cách kỳ lạ.

Diệp Hư Không thu lại Hư Vô Kiếm, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một luồng sáng xanh biếc của Dao Trì đang vội vã bay tới. Hắn biết, đó là Lạc Thần Hi.

Hắn khẽ thở dài, bóng lưng đơn độc của một Thần Đế gánh vác cả hư vô và thực tại khiến cả thế giới như nhỏ bé hẳn đi.

Chương 152 kết thúc trong sự tĩnh lặng đáng sợ, báo hiệu cho một sự sụp đổ lớn hơn của trật tự cũ, và sự trỗi dậy không thể ngăn cản của một vị Đế vương thực sự, người vừa nhất niệm diệt cả bầu trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8