Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 161: Cổ Thiên Thánh điên cuồng**
**CHƯƠNG 161: CỔ THIÊN THÁNH ĐIÊN CUỒNG**
Giữa Biển Hư Vô mênh mông, những luồng khí tức bạo ngược không ngừng va chạm, tạo nên những khe nứt không gian đen ngòm như những con quái thú đang há miệng chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Trung tâm của cơn bão năng lượng ấy chính là Cổ Thiên Thánh – vị Thiên Đế đương nhiệm vốn luôn giữ vẻ uy nghiêm, thoát tục, nhưng lúc này trông không khác gì một con ác quỷ bò ra từ cửu u địa ngục.
Mái tóc trắng xóa của hắn xõa tung, vương vãi những vệt máu tươi lạnh lẽo. Long bào vàng ròng rách nát, để lộ những mảng da thịt đã bị khí tức Hư Vô của Diệp Hư Không ăn mòn đến mức thấy cả xương trắng. Đôi mắt hắn không còn chút nào vẻ thâm trầm của kẻ đứng đầu chín tầng trời, mà chỉ còn lại sự điên cuồng tột độ và một nỗi tuyệt vọng đen tối.
"Tại sao… Tại sao ngay cả khi ta đã đứng trên đỉnh cao nhất, ngay cả khi ta đã chiếm đoạt tất cả của ngươi, ta vẫn không thể giết được ngươi?"
Giọng nói của Cổ Thiên Thánh khản đặc, run rẩy giữa khoảng không. Mỗi lời thốt ra đều kèm theo một ngụm tinh huyết bắn vọt qua kẽ răng. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng dáng thản nhiên đứng trước mặt mình – Diệp Hư Không.
Diệp Hư Không đứng đó, bộ y phục đen tuyền không hề dính một hạt bụi trần. Ánh mắt hắn vẫn thâm trầm như vực thẳm vĩnh hằng, nhìn Cổ Thiên Thánh không phải với sự hận thù, mà là sự thương hại – một sự thương hại dành cho kẻ đã lạc lối quá sâu vào tham vọng.
Sự thương hại đó chính là đòn chí mạng nhất đâm vào lòng tự trọng của Cổ Thiên Thánh. Hắn gào lên, âm thanh chấn động cả màng nhĩ chúng sinh đang quan sát từ xa:
"Ngươi nghĩ ngươi thắng rồi sao? Diệp Hư Không! Ngươi nghĩ ngươi có thể trở lại làm Thần Đế, ngồi lên cái ngai vàng kia một lần nữa sao? Không bao giờ! Ta đã phản bội ngươi một lần, ta sẽ không để ngươi có cơ hội lần thứ hai để khinh thường ta!"
Cổ Thiên Thánh bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười vặn vẹo khiến các tinh tú xung quanh dường như cũng phải run rẩy. Hắn đột ngột dang rộng hai tay, Thôn Thiên Ma Công trong cơ thể bắt đầu nghịch chuyển một cách điên rồ.
"Vạn giới này là của ta! Nếu ta không có được nó, thì chẳng ai có thể có được! Thiên Đạo, quy tắc, sinh linh… tất cả hãy cùng ta chôn thây tại đây!"
Dưới chân Cổ Thiên Thánh, một trận pháp khổng lồ màu huyết dụ đột ngột hiện ra, bao phủ cả một vùng trời đất rộng hàng vạn dặm. Khí tức của hắn bắt đầu biến đổi, không còn là sự cường đại ổn định của một vị Thần Đế, mà là một khối năng lượng dồn nén đến mức cực hạn, như một lò lửa khổng lồ đang chờ trực bùng nổ.
Cảnh tượng này khiến vô số cường giả ở Thượng Giới đang đứng nhìn từ xa phải mặt cắt không còn giọt máu.
"Hắn… hắn muốn tự bạo!" Một lão quái vật ẩn thế run giọng hét lên. "Tự bạo linh hồn và căn cơ của một Thần Đế… Toàn bộ Cửu Tiêu Thiên Ngoại sẽ bị quét sạch! Vũ trụ này sẽ sụp đổ!"
Ở một góc khác, Tiền Đa Đa run cầm cập, đôi tay mập mạp bám chặt lấy bộ lông đen lánh của Hắc Tử.
"Đại ca… đại ca ơi! Cái gã điên này muốn nổ tung thật rồi! Chúng ta chạy nhanh thôi, tiền ta chưa tiêu hết, ta chưa muốn chết!"
Hắc Tử vốn luôn kiêu ngạo, lúc này cũng nhe răng lộ ra vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào vòng xoáy năng lượng kia, hơi thở nặng nề: "Tên tiểu tử này đã hoàn toàn điên rồi. Hắn muốn dùng sinh mệnh để tế lễ Thiên Đạo, ép buộc Thiên Đạo cùng sụp đổ với hắn. Đây là 'Vạn Thiên Diệt Tuyệt Trận', một khi nổ ra, cho dù là Thần Đế cũng không cách nào sống sót."
Giữa cơn bão ấy, Lạc Thần Hi đứng lặng người. Đôi môi nàng tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn cố chấp nhìn về bóng lưng đơn độc của Diệp Hư Không. Nàng không chạy, nàng cũng không còn sợ hãi. Nàng biết, nếu cả thế giới này biến mất, nàng chỉ muốn được nhìn thấy hắn đến phút cuối cùng.
Cổ Thiên Thánh lúc này đã biến thành một quả cầu ánh sáng đỏ rực đầy chết chóc. Da thịt hắn nứt toác, từng luồng quy tắc Thiên Đạo bị hắn cưỡng ép rút ra từ trong không gian, nhồi nhét vào chính đan điền của mình.
"Chết đi! Chết đi hết đi! Diệp Hư Không, ngươi chính là tội nhân của cả vũ trụ này! Vì sự trở lại của ngươi mà vạn vật phải diệt vong!"
Tiếng thét của Cổ Thiên Thánh đã không còn là tiếng người, mà là sự tổng hòa của hàng ngàn tiếng gào khóc của những vong hồn đã bị hắn nuốt chửng suốt vạn năm qua. Áp lực khổng lồ khiến không gian xung quanh Diệp Hư Không bắt đầu sụp đổ, biến thành một hố đen vô tận.
Tuy nhiên, đối mặt với sự hủy diệt có thể xóa sổ cả một kỷ nguyên, Diệp Hư Không vẫn chậm rãi tiến bước.
Hắn bước đi trên hư không, mỗi bước chân rơi xuống đều khiến một mảng ánh sáng đỏ bạo ngược dưới chân phải bình ổn trở lại. Hư Vô Kiếm trên tay hắn vẫn chưa rút ra, chỉ có luồng khí tức nhàn nhạt tỏa ra quanh người, nhưng lại vững chãi như núi cao đại hải.
"Ngươi nói đúng một điều, Cổ Thiên Thánh." Giọng Diệp Hư Không vang lên, thanh thản lạ lùng, xuyên qua mọi tiếng nổ và sự hỗn loạn của năng lượng. "Thiên Đạo hiện tại thực sự quá già cỗi và thối nát. Nó cần được xóa bỏ."
Cổ Thiên Thánh trợn mắt nhìn Diệp Hư Không đang tiến lại gần, cơn đau đớn khi linh hồn bị xé toác khiến hắn không thể nói nên lời, chỉ có thể phát ra những tiếng "khục khục" trong cổ họng.
"Nhưng…" Diệp Hư Không dừng bước, chỉ cách quả cầu năng lượng đang trực chờ nổ tung kia vỏn vẹn ba thước. "Ngươi không đủ tư cách để làm điều đó. Sự điên cuồng của ngươi không phải vì cứu thế, cũng không phải vì phá hủy, mà chỉ là sự yếu hèn của kẻ không dám đối mặt với thất bại."
Diệp Hư Không nhẹ nhàng đưa tay ra. Những ngón tay thanh mảnh chạm vào rìa của quả cầu năng lượng chết chóc. Một cảnh tượng thần kỳ diễn ra: năng lượng đủ để hủy diệt vạn giới kia, khi chạm vào đầu ngón tay hắn, lại như tuyết gặp nắng ấm, âm thầm tan chảy, hóa thành những đóa hoa hư vô màu đen rồi biến mất vào không trung.
"Ngươi muốn nổ tung?" Diệp Hư Không nhìn sâu vào mắt Cổ Thiên Thánh, nơi đó chỉ còn lại sự kinh hoàng cùng cực. "Trong thế giới Hư Vô của ta, ngay cả quyền được chết theo ý muốn, ngươi cũng không có."
"Hư Vô Diệt Thế – Nghịch Đảo Càn Khôn!"
Diệp Hư Không khẽ nhắm mắt. Một ý niệm kinh thiên động địa bộc phát.
Ầm!
Toàn bộ vũ trụ dường như đứng khựng lại trong một giây. Thời gian không còn trôi, không gian không còn dao động. Những kẻ đứng xa nhìn thấy một cảnh tượng không bao giờ quên trong đời: Quả cầu ánh sáng khổng lồ do Cổ Thiên Thánh tạo ra đang bắt đầu co lại, nhưng không phải do bị nén, mà là bị một lực lượng vô hình nào đó "xóa sạch" phần bên ngoài.
Cổ Thiên Thánh cảm thấy linh hồn mình đang bị một bàn tay vô hình vắt kiệt. Sự tự bạo mà hắn đã đánh đổi cả tính mạng để thực hiện, lúc này lại đang bị biến thành hư vô một cách tàn nhẫn nhất. Những quy tắc hắn chiếm đoạt đang dần rời bỏ hắn, quay trở lại với sự hỗn mang ban đầu.
"Không… Không thể nào! Ta là Thiên Đế! Ta là chủ tể!"
Cổ Thiên Thánh gào thét trong tuyệt vọng khi nhìn thấy đôi bàn tay mình bắt đầu hóa thành tro bụi đen lánh. Hắn không phải bị nổ chết, mà là đang bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng lịch sử, khỏi sự hiện diện của thế gian.
Diệp Hư Không mở mắt, đôi đồng tử lúc này không còn là màu đen bình thường, mà chứa đựng cả một dải ngân hà sụp đổ.
"Nhất Niệm… Diệt Thương Khung."
Chỉ một lời nhẹ bẫng.
Từ vị trí của Diệp Hư Không, một vòng sóng xung kích màu đen khuếch tán ra ngoài. Đi đến đâu, sự điên cuồng của năng lượng bạo động biến mất đến đó. Bầu trời vốn đã sụp đổ nay lại trở về trạng thái trống rỗng tuyệt đối. Những mảnh vỡ tinh cầu tan biến thành cát bụi rồi biến mất.
Cổ Thiên Thánh chỉ kịp trố mắt nhìn lấy người sư phụ mà hắn hận thấu xương lần cuối cùng. Trong giây phút ấy, hắn dường như nhìn thấy lại chính mình vạn năm về trước, khi còn là một cậu bé quỳ trước cổng thần điện cầu xin được tu hành. Khi đó, Diệp Hư Không đã đưa tay ra dắt hắn vào.
Tiếc thay, đôi tay ấy đã từng nâng hắn lên, nay cũng chính là đôi tay kết thúc sự tồn tại tội lỗi của hắn.
"Sư… phụ…"
Hai tiếng cuối cùng phát ra yếu ớt như hơi tàn, rồi toàn bộ bóng dáng Cổ Thiên Thánh tan rã thành muôn vàn điểm sáng đen, bị Biển Hư Vô vĩnh hằng nuốt chửng.
Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự hủy diệt vạn giới như mọi người lo sợ. Chỉ có một sự im lặng chết chóc. Cổ Thiên Thánh đã biến mất, hoàn toàn và triệt để, không để lại bất kỳ một sợi thần hồn nào để luân hồi. Hắn giống như một vết mực trên tờ giấy trắng, vừa bị một bàn tay tàn nhẫn xóa đi, không dấu tích.
Bầu trời Cửu Tiêu đột ngột trở nên trong trẻo lạ thường, nhưng đó là một vẻ trong trẻo đáng sợ vì thiếu đi Thiên Đạo cai quản.
Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bóng dáng lẻ loi giữa khoảng không hư vô. Hắn thu tay về, tà áo khẽ rủ xuống. Trận chiến vạn năm cuối cùng cũng khép lại bằng một cái kết im lặng đến rợn người.
Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc đại loạn mới. Thiên Đạo cũ đã bị phá vỡ bởi sự tự bạo dở dang của Cổ Thiên Thánh và đòn xóa sổ của hắn. Giờ đây, vạn giới đang đứng trước bờ vực không người cai quản, không có quy tắc.
Lạc Thần Hi từ xa bay đến, bóng hình nàng như một đóa sen trắng giữa đống tro tàn của vũ trụ. Nàng nhìn hắn, đôi mắt chứa chan muôn vàn lời muốn nói nhưng chỉ thốt lên được ba chữ: "Hư Không… chàng…"
Diệp Hư Không quay người lại, gương mặt vô cảm ban nãy chợt hiện lên một nụ cười nhạt, thoáng qua như mây khói nhưng cũng đủ để làm dịu đi sự lạnh lẽo của Biển Hư Vô.
"Thần Hi, kết thúc rồi."
Tuy nhiên, lời của hắn vừa dứt, thì từ tận sâu trong Vực Thẳm Hư Vô phía dưới, một tiếng gầm gừ cổ xưa và đáng sợ đột ngột vang lên, như thể một con quái vật đã ngủ say hàng triệu năm vừa bị đánh thức bởi cái chết của Thiên Đế.
Diệp Hư Không nheo mắt nhìn xuống bóng tối sâu thẳm dưới chân, nụ cười biến mất, thay vào đó là vẻ thâm trầm còn lạnh lẽo hơn trước.
Cuộc chơi, dường như chỉ mới chính thức bắt đầu.