Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 162: Diệp Hư Không dùng thân ngăn chặn**
CHƯƠNG 162: DIỆP HƯ KHÔNG DÙNG THÂN NGĂN CHẶN
Tiếng gầm thét từ Vực Thẳm Hư Vô không giống với bất kỳ âm thanh nào của sinh linh hữu hình. Nó là tiếng nghiến rít của những quy tắc đang sụp đổ, là sự rên rỉ của không gian khi bị bóp nát, và là tiếng vang vọng từ khởi nguyên của sự hủy diệt.
Khi Cổ Thiên Thánh bị xóa sổ, sợi dây xích cuối cùng kiềm chế trật tự của Cửu Tiêu Thiên Ngoại cũng đứt đoạn. Thiên Đạo mà hắn vốn dùng để thống trị, dù đã mục nát và già cỗi, vẫn đóng vai trò là một cái lồng giữ cho vũ trụ này không bị Biển Hư Vô đồng hóa. Giờ đây, khi cái lồng ấy tan biến, Biển Hư Vô bao quanh vạn giới bắt đầu cuộn trào, hung hãn tràn vào như thác lũ qua những kẽ nứt không gian.
Bầu trời trong trẻo mà Lạc Thần Hi vừa thấy bỗng chốc bị nhuộm bởi một màu xám xịt tang tóc. Từ những kẽ nứt đen ngòm trên không trung, những sợi tơ đen kịt của lực lượng Hư Vô bắt đầu rủ xuống, đi đến đâu, tinh cầu đó tan chảy, tu sĩ ở đó tan biến thành bụi bặm mà không kịp hét lên một tiếng.
"Thiên tai… đây là diệt thế tai ương!"
Từ phía dưới, tiếng kêu la của những cường giả còn sống sót vang lên thảm thiết. Ngay cả những vị Thần Vương vốn cao ngạo, lúc này cũng chỉ có thể đứng nhìn gia tộc và lãnh địa của mình bị bóng tối nuốt chửng. Quy tắc ngũ hành đảo lộn: lửa đóng băng giữa không trung, nước bốc cháy hừng hực, trọng lực biến mất khiến núi non bay lơ lửng rồi vỡ tan từng mảnh.
Mập Mạp – Tiền Đa Đa, đang đứng trên một phi thuyền vàng ròng, khuôn mặt đầy thịt lúc này tái mét. Hắn run rẩy ôm chặt chiếc túi trữ vật, nhưng rồi nhận ra dù hắn có bao nhiêu linh thạch, bao nhiêu bảo vật, cũng chẳng thể mua được một giây sự sống giữa cảnh tượng này.
"Đại ca… chúng ta phải làm gì đây?" Mập Mạp nhìn lên bóng lưng đơn độc của Diệp Hư Không trên cao, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Bên cạnh hắn, Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc nào cũng khinh khỉnh, giờ đây đã hiện nguyên hình là Thôn Thiên Thú cao ngàn trượng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn lên trời cao, bộ lông dựng đứng như kim châm. Nó gầm lên, âm thanh đầy vẻ bất an và đau đớn. Nó cảm nhận được, chủ nhân của nó đang đứng trước một quyết định có thể thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của hắn.
Trên không trung, Diệp Hư Không đứng im lìm như một pho tượng cổ. Gió Hư Vô thổi lộng, làm tung bay mái tóc đen và vạt áo rách nát sau trận chiến. Ánh mắt hắn không nhìn vào sự hoảng loạn của thế giới, mà nhìn thấu qua lớp màng thực tại, nhìn thẳng vào lõi của sự sụp đổ.
Hắn biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Cổ Thiên Thánh trong giây phút cuối cùng đã tự bạo một phần căn nguyên Thiên Đạo, mưu đồ kéo theo cả vạn giới tuẫn táng theo mình.
"Chàng định làm gì?" Lạc Thần Hi đã tiến đến rất gần, nhưng một tầng lực lượng vô hình của Diệp Hư Không đã ngăn nàng lại ở khoảng cách mười trượng. Nàng nhìn thấy trong đôi mắt thâm trầm của hắn một sự kiên định đến tuyệt vọng.
"Thần Hi, vạn vật bắt đầu từ Hư Vô, và giờ chúng muốn trở về nơi xuất phát." Giọng Diệp Hư Không bình thản đến lạ lùng, không có chút gì là sợ hãi trước cái chết sắp tới. "Nhưng con người, vạn vật ở đây… họ đã nỗ lực sinh tồn hàng triệu năm qua. Họ không xứng đáng bị xóa sổ vì sai lầm của một kẻ tham vọng."
"Không được! Chàng không thể làm thế!" Lạc Thần Hi dường như đoán được ý định của hắn, khuôn mặt thanh cao vốn lạnh lùng giờ đây tràn ngập vẻ hoảng loạn, những giọt lệ trong suốt lăn dài trên má. "Hư Không, chàng vừa mới trở về, chàng vừa mới đánh bại hắn! Chúng ta còn phải đi cùng nhau qua Biển Hư Vô…"
"Ta là Hư Vô Thần Đế." Diệp Hư Không khẽ ngắt lời nàng. Hắn quay đầu nhìn nàng lần cuối, nụ cười nhẹ nhàng ấy khiến lòng Lạc Thần Hi đau thắt lại. "Cái danh hiệu này không chỉ là sức mạnh, nó là trách nhiệm. Nếu ta dùng Nhất Niệm để diệt Thương Khung, thì hôm nay, ta sẽ dùng Nhất Niệm để vá lại Thương Khung."
"Nhưng cái giá là gì? Chàng sẽ tan biến! Chàng sẽ hòa tan vào quy tắc, vĩnh viễn không thể tái sinh!" Nàng gào lên, cố gắng dùng sức mạnh Cửu Âm để phá vỡ màn chắn, nhưng vô ích. Sức mạnh của Diệp Hư Không lúc này đã chạm đến cảnh giới "Vô Định", là thứ quy tắc tối thượng mà không ai có thể lay chuyển.
Diệp Hư Không không trả lời nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, hai tay chậm rãi dang rộng ra hai bên.
"Hư Vô Diệt Thế Quyết – Nghịch Chuyển Thiên Cân!"
Oành!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong huyết mạch của Diệp Hư Không. Toàn bộ cơ thể hắn bắt đầu phát ra ánh sáng đen huyền bí nhưng rực rỡ đến mức che lấp cả mặt trời. Hư Vô Châu trong đan điền của hắn vỡ tan, giải phóng ra luồng năng lượng nguyên thủy nhất của vũ trụ.
Từ nhục thân của hắn, từng mảng lớn bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti. Nhưng những hạt sáng này không biến mất, mà chúng lao vút đi khắp bốn phương tám hướng, tìm đến những kẽ nứt không gian đang rò rỉ lực lượng Hư Vô.
Ở mỗi nơi hạt sáng đi qua, vết nứt liền lập tức khép lại. Không gian bị bóp nát bỗng chốc được định hình trở lại bằng một loại quy tắc mới – quy tắc của Diệp Hư Không.
Hắn đang dùng chính nhục thân, dùng chính thần hồn của một vị Thần Đế đứng trên đỉnh cao nhất, để làm vật liệu trám vào những lỗ hổng của thế giới.
"Gào…!!!"
Hắc Tử phía dưới đau đớn hú dài. Nó lao lên không trung, định dùng thân mình gánh đỡ cho chủ nhân, nhưng Diệp Hư Không chỉ cần phất nhẹ một tia thần niệm, liền ném nó trở lại mặt đất.
"Mập mạp, chăm sóc nó. Thần Hi… đợi ta."
Ba tiếng cuối cùng vừa dứt, đôi chân của Diệp Hư Không đã biến mất hoàn toàn. Tiếp đó là đôi tay, là lồng ngực, rồi đến khuôn mặt tuấn lãng đầy vẻ thâm trầm ấy.
"HƯ KHÔNG!!!"
Tiếng hét của Lạc Thần Hi vang vọng khắp Cửu Tiêu, đau đớn và thảm thiết đến mức khiến hàng vạn tu sĩ đang run rẩy phía dưới phải rơi lệ. Họ nhìn thấy trên bầu trời xám xịt, hình ảnh của một vị Thần Đế đang tan chảy thành một lớp màng bảo vệ trong suốt nhưng vô cùng kiên cố, bao bọc lấy toàn bộ các giới.
Lớp màng ấy chứa đựng ý chí của Diệp Hư Không, chứa đựng sự quyết tuyệt và tình thương cuối cùng của hắn dành cho thế giới này.
Sự sụp đổ dừng lại. Biển Hư Vô hung hãn ngoài kia dường như cũng bị chấn nhiếp bởi ý chí vĩ đại này, chúng lùi lại, không còn dám xâm lấn. Thiên địa bắt đầu tái lập trật tự. Linh khí dù còn hỗn loạn nhưng đã bắt đầu ngưng tụ trở lại.
Tại Thanh Vân Thành của Hạ giới, người dân Diệp gia quỳ xuống. Tại các Thánh địa Thần giới, những lão quái vật từng căm ghét Diệp Hư Không cũng run rẩy quỳ xuống, dập đầu về hướng Cửu Tiêu.
Họ biết, vị "nghịch tặc" mà họ hãi hùng, vị "Hư Vô Ma Đế" mà họ truyền tai nhau là kẻ hủy diệt, vừa mới dùng cái chết của mình để cho họ một cơ hội sống lần thứ hai.
Ánh sáng rực rỡ lịm dần. Giữa bầu trời lúc này chỉ còn lại một mình Lạc Thần Hi đứng bơ vơ. Diệp Hư Không đã hoàn toàn biến mất. Không còn một hơi thở, không còn một gợn thần hồn. Chỗ hắn đứng chỉ còn sót lại thanh Hư Vô Kiếm đen tuyền, lơ lửng một cách lặng lẽ như thể đang chờ đợi chủ nhân của mình trở lại.
Lạc Thần Hi run rẩy tiến tới, đôi bàn tay ngọc ngà ôm lấy chuôi kiếm vào lòng. Thanh kiếm run lên bần bật, phát ra những tiếng u minh buồn bã.
"Chàng nói sẽ quay lại… chàng là Thần Đế, chàng không thể lừa ta…" Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào giữa không gian mênh mông.
Hắc Tử đã trở lại hình dáng một con chó nhỏ, nó chạy đến dưới chân nàng, rên rỉ gục đầu xuống. Tiền Đa Đa ngồi phịch xuống mặt đất, mắt đờ đẫn nhìn bầu trời bây giờ đã trở lại màu xanh ngọc bích cực kỳ đẹp đẽ – vẻ đẹp được đánh đổi bằng sự tồn tại của người hắn kính trọng nhất.
Ở một góc nào đó của vạn giới, những tàn tích của Thiên Đạo Minh vẫn còn, nhưng chẳng ai còn tâm trí để tranh giành quyền lực. Một vị Thần Đế chân chính đã lấy đi toàn bộ sự chú ý của lịch sử.
Diệp Hư Không đã thực hiện được lời hứa của mình. Nhất niệm của hắn không chỉ diệt được Thương Khung, mà còn cứu được Thương Khung. Chỉ là, trong sự hồi sinh của hàng tỷ sinh linh, hình dáng của kẻ vĩ đại nhất đã mãi mãi lùi vào hư vô.
Gió từ Biển Hư Vô vẫn thổi qua lớp màng bảo vệ mới, tạo thành những tiếng vi vu như khúc ca bi tráng kể về một vị Thần đã tan vào cát bụi để giữ lại một mầm xanh cho vũ trụ.
Mọi người cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc, nhưng ngay tại khoảnh khắc thanh Hư Vô Kiếm chạm vào trái tim đau đớn của Lạc Thần Hi, một điểm sáng nhỏ nhoi hơn cả hạt cát bỗng lóe lên từ tận sâu trong lõi của thanh kiếm không lưỡi. Một tia sinh mệnh yếu ớt nhưng chứa đựng quy tắc "Vô Định" đang lặng lẽ ươm mầm, giống như một lời hẹn ước cho ngày trở lại trong tương lai xa xôi nào đó.
Thế giới này nợ hắn một vị đế, và vạn giới nợ hắn một cuộc hồi sinh.
Chương 162 khép lại giữa sự im lặng vĩnh hằng và sự hy sinh vĩ đại, để lại một dấu ấn sâu đậm trong dòng thời gian của cả một vũ trụ mới bắt đầu thức tỉnh. Diệp Hư Không, dù đã biến mất, nhưng mọi hơi thở của thế giới này từ nay về sau, đều mang hơi ấm ý niệm của hắn.