Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 166: Cổ Thiên Thánh hóa thành cát bụi**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:17:13 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 166: CỔ THIÊN THÁNH HÓA THÀNH CÁT BỤI**

Trận chiến trên đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu Thiên Ngoại đã bước vào hồi kết cục thảm liệt nhất.

Khắp bầu trời, từng mảng không gian bị xé rách như những tờ giấy cũ nát, để lộ ra những khoảng không đen ngòm, sâu thẳm của Biển Hư Vô. Tiếng sấm rền vang không phải từ mây trời, mà là tiếng kêu gào thảm thiết của Thiên Đạo đang dần vỡ vụn. Tòa Linh Tiêu Bảo Điện – biểu tượng quyền lực tuyệt đối của Thiên Đình – giờ đây chỉ còn là một đống gạch vụn, những cột trụ chạm rồng quấn phượng gãy ngang, chìm trong ngọn lửa đen kịt của lực lượng Hư Vô.

Cổ Thiên Thánh đứng giữa đống đổ nát đó, mái tóc dài bù xù không còn vẻ tôn nghiêm của một vị Thiên Đế. Long bào trên người hắn rách nát, thấm đẫm huyết nhục của chính mình và của cả hàng vạn tu sĩ mà hắn vừa mới nuốt chửng bằng Thôn Thiên Ma Công để phục hồi sinh lực.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, mang theo sự điên cuồng tột độ. Hắn nhìn chăm chằm vào bóng hình thanh thoát, đứng lơ lửng trên tầng không đối diện.

Diệp Hư Không.

Vẫn là gương mặt ấy, vẫn là ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả vạn kiếp luân hồi ấy. Diệp Hư Không không mặc chiến giáp, chỉ một thân thanh y đơn giản, nhưng hơi thở tỏa ra từ hắn lại khiến cả vũ trụ phải nín lặng. Phía sau hắn, một vòng xoáy màu đen tuyền đang xoay tròn chậm rãi, nuốt chửng mọi quy tắc ánh sáng, âm thanh và linh khí xung quanh.

"Diệp Hư Không! Ngươi không thể giết ta!" Cổ Thiên Thánh gầm lên, giọng nói khản đặc như tiếng cọ xát của đá tảng. "Ta là Thiên Đế được vạn giới công nhận! Ta nắm giữ mệnh mạch của Thiên Đạo! Nếu ta chết, vạn giới sẽ sụp đổ, hàng tỉ sinh linh sẽ phải chôn cùng! Ngươi tự xưng là Thần Đế bảo hộ chúng sinh, ngươi dám ra tay sao?"

Diệp Hư Không rủ mắt, nhìn Cổ Thiên Thánh như nhìn một kẻ hề đang biểu diễn màn kịch cuối cùng. Hắn chậm rãi bước tới, mỗi bước đi, dưới chân lại nở rộ một đóa hoa sen đen tuyền được dệt bằng Hư Vô Chi Lực.

"Cổ Thiên Thánh, vạn năm trước, ta coi ngươi như con đẻ, truyền thụ sở học, hy vọng ngươi sẽ dẫn dắt chúng sinh thoát khỏi kiếp nạn luân hồi." Giọng Diệp Hư Không bình thản đến lạ thường, nhưng từng chữ rơi xuống lại khiến Cổ Thiên Thánh thổ huyết lùi lại. "Nhưng ngươi lại vì ham muốn trường sinh, phản bội sư môn, khống chế linh hồn Uẩn Nhi, dùng xương máu của chúng sinh để đắp lên ngai vàng của mình. Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ… thực chất chỉ là một ý niệm lỗi thời của ta mà thôi."

"Câm mồm!" Cổ Thiên Thánh rống lên điên cuồng. Hắn quyết định không giữ lại chút gì nữa. "Nếu đã vậy, hãy cùng chết đi! Vạn Linh Tế Đạo! Thiên Địa Đồng Quy!"

Cổ Thiên Thánh dang rộng hai tay, Thôn Thiên Ma Công vận hành đến cực hạn. Hắn bắt đầu thiêu đốt thọ nguyên, thiêu đốt cả thần hồn của mình để kích hoạt đạo trận cuối cùng của Thiên Đình. Ngay lập tức, từ chín tầng trời xuống đến hạ giới, vô số tu sĩ bỗng cảm thấy sinh mệnh lực bị rút cạn. Những mạch linh khí của cả vũ trụ đều hướng về Thiên Đình mà tuôn chảy, biến thành một quả cầu ánh sáng chói lòa, mang theo sức mạnh có thể hủy diệt toàn bộ hệ tinh hà.

"Chết đi!"

Cổ Thiên Thánh lao đến, mang theo tất cả sự hận thù và quyền năng cuối cùng. Quả cầu năng lượng khổng lồ ép xuống, không gian quanh Diệp Hư Không vỡ vụn hoàn toàn, thời gian như ngưng trệ lại.

Ở phía xa, Lạc Thần Hi nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé, môi nàng trắng bệch vì lo lắng. Mập mạp Tiền Đa Đa lần đầu tiên không màng đến những món bảo vật vừa nhặt được, hắn run rẩy nhìn về phía sư phụ mình, miệng lẩm bẩm cầu nguyện. Hắc Tử đứng bên cạnh, bộ lông đen dựng đứng, đôi mắt nó co rụt lại thành một sợi chỉ, sờ sợ nhưng cũng đầy tin tưởng vào vị chủ nhân mà nó từng khinh bỉ.

Trong tâm bão của sự hủy diệt, Diệp Hư Không cuối cùng cũng cử động.

Hắn không giơ kiếm, cũng không kết ấn. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên, chỉ vào hư không trước mặt.

"Ngươi nghĩ Thiên Đạo là vĩnh cửu? Ngươi nghĩ Thôn Thiên có thể nuốt chửng vạn vật?"

Diệp Hư Không nhắm mắt lại. Một đạo sóng âm trầm đục vang lên tận sâu trong tâm thức của tất cả sinh linh trong vũ trụ:

"Nhất Niệm… Diệt Thương Khung."

*Oanh!*

Không có tiếng nổ lớn nào như người ta tưởng tượng. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm.

Quả cầu ánh sáng khổng lồ đang lao tới bỗng khựng lại giữa không trung. Sau đó, giống như một bức tranh mực tàu bị tạt nước, những tia sáng bắt đầu tan rã, phai nhạt dần rồi biến mất vào khoảng không.

Quyền năng "Nhất Niệm" không phải là phá hủy bằng bạo lực, mà là sự xóa sổ hoàn toàn từ tầng lớp logic cốt lõi.

Cổ Thiên Thánh kinh hoàng phát hiện ra, tay của hắn bắt đầu biến thành những hạt cát đen nhỏ li ti. Không phải do bị đốt cháy, mà là vì chúng "không còn lý do để tồn tại". Chân hắn, thân thể hắn, và cả thần hồn hắn – vốn dĩ bất tử bất diệt – nay lại đang tan chảy như băng tuyết gặp mặt trời mùa hạ.

"Không… không thể nào! Đây là cảnh giới gì? Vô Định? Vượt qua cả Thiên Đạo sao?" Cổ Thiên Thánh thét lên trong tuyệt vọng.

Sự xóa sổ không dừng lại ở đó. Diệp Hư Không vung tay nhẹ một cái, một sợi xích đen mờ nhạt từ trong thần hồn của Cổ Thiên Thánh bị lôi ra và chặt đứt. Ngay lập tức, một luồng u quang mờ ảo hiện ra cạnh đó, đó là một nữ tử xinh đẹp với ánh mắt đờ đẫn nhưng nay dần trở nên minh mẫn. Đó chính là Lâm Uẩn Nhi – hồng nhan kiếp trước của Diệp Hư Không, người bị Cổ Thiên Thánh khống chế vạn năm.

Lâm Uẩn Nhi nhìn Diệp Hư Không, môi khẽ run nhưng không kịp nói điều gì, thân xác linh hồn vốn đã kiệt quệ của nàng mỉm cười nhẹ nhõm, rồi tan biến thành những đóa hoa hư vô, quay trở về vào vòng luân hồi nguyên thủy của Biển Hư Vô. Đây là sự giải thoát cuối cùng mà Diệp Hư Không dành cho nàng.

"Đến lượt ngươi."

Ánh mắt Diệp Hư Không trở nên lạnh lẽo.

"Không! Sư phụ! Tha cho con! Con biết sai rồi!" Cổ Thiên Thánh giờ đây chỉ còn lại một cái đầu và một nửa bờ vai. Hắn không còn vẻ oai phong của Thiên Đế, chỉ còn là một kẻ hèn mọn cầu xin sự sống. "Con sẽ làm nô bệ cho người! Con sẽ… ặc…"

Lời chưa dứt, ngón tay của Diệp Hư Không đã ép xuống thêm một phân.

"Hư Vô không có chỗ cho kẻ phản bội."

*Vù…*

Một luồng gió nhẹ thổi qua. Thân xác của vị Thiên Đế lừng lẫy một thời, kẻ đã thống trị vạn giới suốt hàng vạn năm bằng sự bạo tàn, cứ thế tan rã. Từng tế bào, từng mảnh linh hồn, ngay cả ký ức của hắn trong dòng lịch sử cũng bắt đầu bị Hư Vô đồng hóa.

Cổ Thiên Thánh hóa thành cát bụi đen tuyền, bị hút sạch vào trong Hư Vô Châu trong đan điền của Diệp Hư Không.

Hắn biến mất. Không để lại tro cốt, không để lại luân hồi, ngay cả vết tích linh hồn nhỏ nhất cũng bị xóa sạch khỏi thế gian này như thể hắn chưa từng hiện hữu.

Ngay khi Cổ Thiên Thánh biến mất, cả Thiên Đình sụp đổ hoàn toàn. Tuy nhiên, điều kỳ diệu là những tu sĩ vô tội bị hút lấy sinh mạng lúc trước bỗng thấy sức mạnh quay trở lại cơ thể mình. Áp lực nặng nề của Thiên Đạo cũ – vốn giống như một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt chúng sinh – giờ đây đã tan biến.

Bầu trời Cửu Tiêu không còn màu vàng kim giả tạo của Thiên Đình, mà trở lại màu xanh thẳm trong vắt, lấp lánh những ánh sao từ phía xa xôi của Biển Hư Vô chiếu tới.

Diệp Hư Không đứng một mình giữa hư không, bóng lưng hắn cô độc nhưng cao lớn như cột trụ chống trời.

Hắc Tử nhanh nhảu lao tới, nó đứng bên cạnh chân hắn, vẫy vẫy cái đuôi ngắn củn, miệng sủa lên vài tiếng "Gâu gâu" đắc ý, ý muốn nói: *Chủ nhân ngầu quá, cho ta gặm nốt đống tàn dư linh lực kia đi.*

Tiền Đa Đa thở hắt ra, lau mồ hôi trên trán, rồi vội vàng chạy lại: "Sư phụ! Người có sao không? Mau mau, đệ tử có đan dược quý nhất thế giới này, người uống một viên đi cho nhuận họng!"

Nói rồi, hắn móc ra một đống chai lọ quý giá, khuôn mặt mập mạp bấy giờ mới hiện rõ sự nhẹ nhõm chân thành. Hắn biết, từ nay về sau, hắn có thể yên tâm làm "Phú gia vạn giới" mà không sợ bị Thiên Đạo Minh cướp bóc nữa.

Cuối cùng, Lạc Thần Hi bay tới. Nàng không nói gì, chỉ đứng lặng nhìn Diệp Hư Không. Gió lướt qua tà áo trắng của nàng, làm tôn lên vẻ thanh cao thoát tục. Nàng thấy trong mắt hắn, sự mệt mỏi của vạn năm thù hận đã vơi bớt, thay vào đó là một sự tĩnh lặng như mặt nước mùa thu.

Diệp Hư Không quay đầu lại, nhìn những người bạn, người đồng hành của mình. Hắn vung tay, một đạo linh lực nhẹ nhàng bao bọc lấy tất cả.

"Cổ Thiên Thánh đã diệt. Thiên Đình đã tan. Nhưng thế giới này vẫn cần một trật tự mới."

Hắn nhìn xuống hạ giới, nơi những người dân lầm than bắt đầu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời mới. Hắn lại nhìn vào Biển Hư Vô mênh mông bên ngoài, nơi những thực thể bí ẩn khác đang rình rập.

"Thần Đế trở lại, không phải để cai trị, mà để mang lại tự do."

Diệp Hư Không nắm lấy tay Lạc Thần Hi, giọng nói hắn vang vọng khắp tam thiên đại thế giới:

"Kể từ nay, không có Thiên Đạo Minh, không có kẻ ban phát số mệnh. Mọi chúng sinh, tự cầu tự độ, tự định mệnh mình."

Lời vừa dứt, vạn đạo ánh sáng từ thân thể Diệp Hư Không tỏa ra, chữa lành cho những vùng đất bị tàn phá bởi chiến tranh. Những mảnh vỡ của Thương Khung cũ bị năng lượng Hư Vô tái tạo thành những kết giới bảo vệ vững chắc cho các tinh cầu.

Trận chiến kết thúc, một kỷ nguyên mới mang tên Hư Vô chính thức bắt đầu.

Trên nền tảng đổ nát của vương quyền cũ, bóng hình Diệp Hư Không dần nhạt đi, cùng những người bạn biến mất vào cõi không gian bao la. Hắn biết, hành trình của mình vẫn chưa kết thúc, Biển Hư Vô ngoài kia vẫn còn quá nhiều bí ẩn. Nhưng lúc này đây, hắn rốt cuộc đã có thể thực sự mỉm cười.

Bầu trời hôm nay, thật đẹp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8