Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 167: Tái lập trật tự vạn giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:17:44 | Lượt xem: 2

Chương 167: Tái lập trật tự vạn giới

Khói lửa từ những trận đại chiến kinh hoàng cuối cùng cũng tan đi, nhưng dư âm của nó vẫn còn bóp nghẹt cả không gian Cửu Tiêu. Phế tích của Thiên Đình — biểu tượng uy quyền vĩnh cửu của Cổ Thiên Thánh — giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ lục địa trôi lững lờ giữa hư không mịt mù. Quy tắc thiên đạo vốn đã già cỗi, sau cú đánh chí mạng mang tên "Nhất Niệm" của Diệp Hư Không, đã hoàn toàn sụp đổ, khiến trật tự thế giới trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.

Diệp Hư Không đứng lơ lửng giữa tâm điểm của sự hủy diệt. Tà áo đen của hắn không chút bụi trần, mái tóc dài tung bay trong luồng gió hỗn độn của không gian nứt vỡ. Thanh Hư Vô Kiếm — thứ vũ khí không lưỡi, chỉ có một chuôi kiếm tuyền đen như nuốt chửng mọi ánh sáng — lúc này đang lờ mờ tỏa ra những gợn sóng hư ảo. Đôi mắt hắn, vốn mang vẻ thâm trầm của kẻ đã đi qua vạn cổ, giờ đây lại phẳng lặng như mặt hồ tĩnh lặng, phản chiếu cả một vũ trụ đang tan rã.

"Sư phụ! Người… người thật sự làm được rồi!"

Tiếng hét run rẩy của Tiền Đa Đa phá vỡ sự im lặng chết chóc. Gã mập mạp lạch bạch chạy tới từ một mảnh vỡ cung điện cách đó không xa, hơi thở hồng hộc, khuôn mặt tròn trịa đầm đìa mồ hôi. Dù vừa trải qua sinh tử, gã vẫn không quên vác trên vai một cái túi lớn chứa đầy những mảnh vụn linh thạch cấp cao mà gã tranh thủ nhặt nhạnh được. Nhưng khi nhìn thấy bóng lưng cô độc và vĩ ngạn của Diệp Hư Không, Tiền Đa Đa bỗng khựng lại, đôi mắt hí tràn đầy sự sùng bái và nhẹ nhõm.

Hắc Tử, con chó đen nhỏ lúc nào cũng tỏ vẻ khinh khỉnh, bấy giờ đang đứng trên vai Tiền Đa Đa. Nó khịt mũi một cái, đôi mắt đỏ rực như máu nheo lại, cái đuôi vẫy nhẹ. Dù vẻ mặt vẫn lộ ra sự kiêu ngạo đặc trưng của Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, nhưng trong đáy mắt nó rõ ràng có một sự chấn động không hề nhỏ trước sức mạnh kinh thiên động địa mà chủ nhân vừa thi triển.

"Gào cái gì mà gào?" Hắc Tử truyền âm, giọng nói khàn khàn và đầy vẻ "đàn anh". "Ngươi tưởng thế là xong sao? Thiên đạo nát rồi, nếu không khâu vá lại, cả Tam Thiên Đại Thế Giới này sẽ bị Biển Hư Vô nuốt chửng trong vòng ba canh giờ nữa. Đến lúc đó, linh thạch của ngươi chỉ là rác rưởi mà thôi."

Tiền Đa Đa nghe vậy, sắc mặt lập tức tái mét, hàm răng đánh vào nhau lập cập: "Cái… cái gì? Vậy sư phụ, người mau mau ra tay đi! Đệ tử còn chưa cưới vợ, chưa hưởng hết vinh hoa phú quý đâu!"

Diệp Hư Không không quay đầu lại, giọng hắn đều đều, thanh lãnh nhưng chứa đựng uy nghiêm của một bậc đế vương chân chính: "Trật tự cũ đã diệt, trật tự mới… sẽ từ trong hư không mà sinh ra."

Hắn chậm rãi giơ bàn tay lên. Không có linh lực cuồng bạo, không có thần quang rực rỡ. Chỉ thấy từ đầu ngón tay hắn, một luồng khí tức không màu, không vị, không trạng thái bắt đầu lan tỏa. Đó là Hư Vô Lực — căn nguyên thuần túy nhất của vũ trụ, thứ sức mạnh có thể đồng hóa vạn vật trở về cát bụi, nhưng cũng chính là chất liệu nguyên thủy để khởi đầu sự sống.

"Vạn vật khởi đầu từ Hư Vô, kết thúc cũng tại Hư Vô. Ta mượn danh Hư Vô Thần Đế, sắc lệnh: Thương Khung tái lập!"

Oanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên tận sâu trong linh hồn của mọi sinh linh khắp cửu giới. Từ đôi bàn tay của Diệp Hư Không, những sợi tơ màu đen huyền ảo bắt đầu đâm xuyên qua không gian, như những đường kim mũi chỉ khổng lồ đang vá lại những vết nứt to hoác của bầu trời. Những mảnh vỡ thế giới vốn đang trôi dạt vô định bỗng chốc khựng lại, rồi như bị một sức mạnh vô hình dẫn dắt, chúng bắt đầu xoay chuyển, ghép nối lại với nhau một cách thần kỳ.

Nơi nào Hư Vô Lực đi qua, quy tắc thế giới vốn đã vỡ nát lập tức được định hình lại. Những ngọn núi sụp đổ bỗng chốc trồi lên từ lòng đất, xanh mướt cỏ cây. Những dòng sông khô cạn vì hỏa hoạn chiến tranh bỗng dưng ầm ầm nước chảy, hơi nước bốc lên mù mịt tạo thành những đám mây ngũ sắc trên tầng không.

Dưới Hạ Giới, tại những vùng đất chết bị tàn phá bởi quân đoàn Thiên Đạo, hàng triệu người dân đang quỳ lạy trong tuyệt vọng bỗng nhận ra không khí xung quanh trở nên ngọt ngào và đậm đặc linh khí đến lạ thường. Những vết thương trên cơ thể họ lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy. Những cánh đồng cháy xém bỗng chốc trổ bông, lúa chín vàng óng chỉ trong một hơi thở.

Lạc Thần Hi lúc này cũng đã hạ cánh bên cạnh Diệp Hư Không. Tà váy trắng của nàng bay lượn, vẻ mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn ngập sự kinh hãi xen lẫn ngưỡng mộ. Nàng mang trong mình Cửu Âm Tuyệt Thể, nhạy cảm hơn bất cứ ai về sự thay đổi của sinh mệnh lực. Nàng nhìn thấy, Diệp Hư Không không chỉ đơn giản là khôi phục thế giới, mà hắn đang "tẩy uế" nó. Hắn đang dùng năng lượng Hư Vô để lọc bỏ tất cả những oán khí, những xiềng xích nô dịch mà Thiên Đạo cũ đã áp đặt lên chúng sinh vạn năm qua.

"Hư Không… chàng đang tiêu hao bản nguyên sao?" Lạc Thần Hi khẽ hỏi, giọng nói đầy lo lắng.

Diệp Hư Không khẽ mỉm cười — một nụ cười hiếm hoi, mang theo sự thanh thản vô ngần. "Bản nguyên của ta chính là Hư Vô. Càng cho đi, trái tim ta lại càng tràn đầy. Thần Hi, nàng thấy không? Thế giới này không nên có người thống trị tuyệt đối. Cổ Thiên Thánh lầm ở chỗ hắn muốn làm chủ của tất cả, còn ta… ta muốn tất cả tự làm chủ chính mình."

Hắn nhắm mắt lại, ý niệm bao phủ khắp vạn dặm núi sông. Trong đầu hắn, từng mảnh ký ức về kiếp trước và kiếp này lướt qua như một cuốn phim. Những phản bội của đồ đệ, sự đau đớn khi bị tước đoạt huyết mạch, hành trình leo lên từ đáy vực thẳm… tất cả những đau thương đó lúc này đây được hóa giải trong một ý niệm bao dung tuyệt đối.

"Nhất Niệm… Khởi Sinh!"

Một tiếng quát khẽ, vạn đạo thần quang từ thân thể Diệp Hư Không bùng nổ, hóa thành vô số đốm sáng nhỏ li ti rơi xuống khắp lục địa. Mỗi đốm sáng rơi vào một linh mạch bị hư tổn, lập tức đánh thức tiềm năng to lớn của đất mẹ. Một trật tự mới đã hình thành: Không còn sự phân cấp nghiệt ngã theo dòng máu hay gia thế, linh khí giữa đất trời từ nay sẽ dành cho những kẻ có tâm cầu đạo thực sự.

Thiên Không từ màu xám xịt chuyển sang một màu xanh trong vắt chưa từng có. Bức màn che chở vũ trụ được gia cố bền chắc đến mức dù có là mười vị Thần Đế cùng lúc ra tay cũng khó lòng làm sứt mẻ.

Tiền Đa Đa đứng ngây người nhìn khung cảnh mỹ lệ đó, túi linh thạch trên vai rơi xuống đất lúc nào không hay. Gã lắp bắp: "Sư… sư phụ, người đúng là Thần Tiên đại từ đại bi mà. Nhìn kìa, thành phố bên dưới, vạn dân đang tung hô danh hiệu của người!"

Hắc Tử khịt mũi, nhưng lần này giọng nói lại có chút nể phục: "Thằng mập kia nói đúng một lần rồi đấy. Diệp Hư Không, ngươi thực sự đã làm được điều mà các vị Thần Đế Thái Cổ chưa bao giờ dám nghĩ tới. Ngươi đã trả lại sự tự do cho cái lồng này."

Khi tia sáng cuối cùng thu liễm, Diệp Hư Không nhẹ nhàng hạ chân xuống mảnh vỡ cung điện năm xưa. Hắn tra chuôi kiếm vào bao hư không. Sức mạnh kinh người vừa nãy đã thu vào trong thân thể, trông hắn bấy giờ không khác gì một thanh niên tuấn lãng, mang vẻ phong trần và tĩnh lặng.

Lạc Thần Hi đi tới, khẽ đặt tay lên vai hắn. Ánh mắt nàng dịu dàng như nước mùa thu: "Tiếp theo, chàng định làm gì?"

Diệp Hư Không nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới đang ló dạng. Hắn nắm lấy tay nàng, cảm nhận hơi ấm thực tại.

"Cổ Thiên Thánh đã diệt, nợ máu đã trả. Hư Vô Cung sẽ là nơi thủ hộ cho hòa bình này, nhưng ta sẽ không làm Đế của họ nữa. Đa Đa, Hắc Tử… các ngươi hãy trông coi nơi này."

"Còn chàng?" Lạc Thần Hi hơi run giọng.

Diệp Hư Không kéo nàng vào lòng, ánh mắt hướng về phía Biển Hư Vô xa xăm, nơi vẫn còn chứa đựng vô số bí mật và những mối đe dọa tiềm tàng đối với vũ trụ non trẻ này.

"Hư Vô rộng lớn bao la, trật tự nơi đây mới chỉ là bắt đầu. Ta muốn cùng nàng, đi xem xem tận cùng của sự trống rỗng kia thực sự chứa đựng điều gì. Nàng có đi cùng ta không?"

Lạc Thần Hi mỉm cười, một nụ cười làm lu mờ cả ánh ban mai rực rỡ nhất: "Bất kể chân trời góc bể, có chàng ở đâu, nơi đó là nhà của em."

Dưới sự chứng kiến của vạn trượng hào quang, hai bóng hình một đen một trắng dần dần mờ ảo rồi biến mất vào không trung. Tiền Đa Đa thở dài một cái, rồi ngay lập tức mắt lại sáng rực lên khi nhìn đống phế tích đầy vàng ngọc trước mặt.

"Được rồi, sư phụ đi ngao du, mập ta đây phải gánh vác trọng trách làm giàu cho Hư Vô Cung thôi! Hắc Tử, đi nhặt bảo vật với ta nào!"

"Cút! Lão tử là Thần thú, không phải là thợ nhặt rác!"

Tiếng cãi vã của gã mập và con chó đen vang vọng giữa đỉnh Cửu Tiêu thanh bình, báo hiệu một thời đại mới đầy hy vọng đã thực sự bắt đầu. Bầu trời Thương Khung sau cơn bão lớn, chưa bao giờ trong trẻo đến thế. Một kỷ nguyên mang tên Diệp Hư Không, chính thức khắc ghi vào lịch sử vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8