Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 168: Lên ngôi Hư Vô Thần Đế**
Khi tia sáng cuối cùng của Cổ Thiên Thánh tan biến vào cát bụi lịch sử, bầu trời Cửu Tiêu vốn bị bao phủ bởi lớp sương mù máu suốt vạn năm bỗng chốc trở nên trong vắt. Một vầng hào quang tím thẫm, mang theo hơi thở nguyên thủy của đại đạo, từ từ lan tỏa từ vị trí của Diệp Hư Không, bao trùm lấy toàn bộ Cửu Thiên thập địa.
Hôm nay là ngày vạn giới không bao giờ quên.
Tại đỉnh cao nhất của Thiên Ngoại Thiên, nơi vốn là phế tích của Thiên Đình cũ, một tòa cung điện khổng lồ đang từ trong hư không mà hiển hiện. Nó không xây bằng vàng ngọc, cũng không dùng tiên thạch rực rỡ, mà toàn thân được cấu thành từ năng lượng Hư Vô đặc quánh, đen tuyền nhưng sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. Từng đường nét kiến trúc đều mang theo ý vị của đạo, mỗi một viên gạch, một phiến đá đều tỏa ra áp chế khiến không gian xung quanh không ngừng sụp đổ rồi lại tái sinh.
Hư Vô Điện.
Bên dưới cung điện, con đường dẫn lên đỉnh Cửu Tiêu được lát bằng Tinh Thần Sa lấp lánh, dài dằng dặc tưởng như không có điểm dừng. Ở hai bên đường, hàng vạn chiến binh của Hư Vô Cung trong bộ giáp đen huyền đứng trang nghiêm như những pho tượng cổ, khí thế trầm hùng như muốn nghiền nát mọi sự phản kháng.
Tiền Đa Đa bấy giờ mặc một bộ cẩm y thêu đầy phù văn tụ bảo, gương mặt tròn trịa không giấu được sự hưng phấn. Hắn đi qua đi lại trên quảng trường rộng lớn, tay không ngừng vuốt ve chiếc nhẫn trữ vật chất đầy bảo vật mà vạn giới vừa cống nạp.
"Hắc Tử, ngươi xem, cái kia chính là Long Tủy vạn năm của Đông Hải, còn kia là Phượng Huyết mười vạn năm của Nam Cương… Chậc chậc, sư phụ vừa lên ngôi, tài bảo này đủ để chúng ta tiêu xài vạn đời không hết nha!"
Hắc Tử – con chó đen nhỏ nằm phủ phục bên cạnh Long Trụ, nghe vậy chỉ lười biếng hé mắt, ánh nhìn tràn đầy sự khinh bỉ cố hữu: "Gã béo nhà ngươi thật thiển cận. Đối với sư phụ, những thứ này chẳng qua là bùn đất. Ngươi có nhìn thấy luồng khí tức trên đỉnh đầu ngài ấy không? Đó là khí vận của toàn vũ trụ. Có ngài ấy ở đây, cái gì mà Long Tủy, Phượng Huyết đều chỉ là rác rưởi."
Bỗng nhiên, một hồi chuông vang lên từ cõi xa xăm, âm thanh thanh thoát nhưng chấn động linh hồn, vang vọng khắp mười tám tầng mây, xuống tới tận cùng của Hạ giới.
"Lễ đăng cơ bắt đầu! Vạn giới triều bái!"
Tiếng hô của một vị Tiên Vương cấp cường giả vang lên như sấm sét.
Ngay lập tức, từ phía dưới chân núi, hàng vạn đạo độn quang bắt đầu chuyển động. Những người này, nếu đặt ở bất kỳ giới diện nào cũng đều là những lão quái vật trấn áp một phương, những giáo chủ đứng đầu đại giáo, hay những Thần Vương nghìn năm không xuất thế. Thế nhưng lúc này, tất cả bọn họ đều hạ xuống mặt đất, không một ai dám phi hành. Họ đi bộ với vẻ mặt cung kính nhất, thậm chí là sợ hãi, từng bước tiến lên đỉnh Cửu Tiêu.
Đi đầu đoàn người là các vị gia chủ của những Thái Cổ Cấm Tộc vốn lánh đời bấy lâu. Lão tổ của Kim Ô tộc, vốn nổi danh với tính cách hống hách, giờ đây thu liễm toàn bộ hỏa diễm trên người, cúi đầu thấp nhất. Phía sau là các Tiên Đế từ Trung Giới, những người từng nhìn Diệp Hư Không bằng nửa con mắt, nay đôi chân họ run rẩy theo từng bước đi.
Trên ngai vàng Hư Vô cao sừng sững, Diệp Hư Không ngồi đó.
Hắn mặc một trường bào màu đen thêu hình rồng bạc ẩn hiện giữa làn sương mờ. Gương mặt hắn không biểu lộ một chút cảm xúc nào, đôi mắt nhìn thấu qua tầng tầng không gian, nhìn về phía chúng sinh vạn dặm. Trong con ngươi ấy không còn là sự hận thù của phế vật Diệp gia năm xưa, cũng không phải sự sát phạt của một kẻ phục thù, mà là một sự trống rỗng đến cùng cực – trạng thái tối cao của Hư Vô.
Bên cạnh hắn, Lạc Thần Hi đứng tĩnh lặng như một đóa băng liên. Nàng vận bộ váy màu trắng tinh khiết, làn da như tuyết, khí chất thanh cao thoát tục. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng nay đã hoàn toàn được Diệp Hư Không hóa giải, biến thành Cửu Âm Thần Thể, tỏa ra đạo vận ấm áp. Nàng nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng tình cảm nồng nàn mà chỉ khi ở cạnh người đàn ông này nàng mới bộc lộ.
Đoàn người triều bái đã tiến vào quảng trường chính. Hàng triệu tu sĩ đồng loạt quỳ rạp xuống đất, thanh thế như sóng trào.
"Chúng thần, bái kiến Hư Vô Thần Đế! Chúc Thần Đế thọ cùng trời đất, vĩnh hằng bất diệt!"
"Nhất Niệm Diệt Thương Khung, Vạn Cổ Duy Hư Không!"
Tiếng hô vang dậy thấu trời xanh, chấn động đến nỗi các tinh cầu xa xôi cũng phải rung rinh. Đây không phải là sự ép buộc, mà là sự thần phục từ sâu trong tâm khảm trước một sức mạnh đã vượt ra ngoài quy luật tự nhiên.
Diệp Hư Không nhẹ nhàng nâng tay. Chỉ một động tác đơn giản ấy, nhưng vạn giới dường như đứng lại. Gió ngừng thổi, thời gian ngừng trôi, ngay cả linh khí đang luân chuyển cũng ngưng đọng.
"Bình thân."
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng rơi vào tai mỗi người lại như đại đạo sấm sét, thanh lọc toàn bộ tạp niệm trong tâm hồn họ.
Hắn đứng dậy, từng bước đi xuống bậc thềm Hư Vô. Mỗi bước chân của hắn đạp trên hư không đều nở ra một đóa sen đen huyền ảo. Hắn nhìn về phía chân trời, thanh âm trở nên lạnh lùng nhưng uy nghiêm vô thượng:
"Thiên đạo cũ đã mục nát, lấy chúng sinh làm thức ăn, lấy vạn vật làm quân cờ. Ta, Diệp Hư Không, hôm nay lên ngôi Thần Đế, không phải để cai trị các ngươi như một tên bạo chúa, mà là để thiết lập một trật tự mới. Từ nay về sau, phàm là sinh linh trong Biển Hư Vô này, tu hành không chỉ vì trường sinh, mà còn vì công bằng."
Hắn đột nhiên vẫy tay. Thanh Hư Vô Kiếm không lưỡi xuất hiện trong tay hắn. Không cần sát chiêu, không cần linh lực bạo phát, hắn chỉ nhẹ nhàng chém vào khoảng không phía trước.
"Nhất niệm… Khai Thiên!"
*Oanh!*
Bầu trời Cửu Tiêu bị xé rách một đường dài vô tận. Nhưng từ vết rách ấy không phải là sự hủy diệt, mà là nguồn linh khí nguyên thủy thuần khiết nhất tràn ra như thác đổ. Năng lượng này tưới mát lên mặt đất khô cằn của Hạ giới, chữa lành những vết thương do chiến tranh để lại ở Trung Giới, và lấp đầy những lỗ hổng quy tắc tại Thượng Giới.
Những tu sĩ đang bị kẹt ở bình cảnh bỗng chốc đột phá. Những linh thảo đã héo úa bỗng chốc đâm chồi. Cả vũ trụ dường như sống dậy, trẻ trung và tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết.
Các vị Thần Vương phía dưới nhìn thấy cảnh này thì hoàn toàn chết lặng. Đây là thần tích! Đây không còn là tu luyện bình thường, mà là hành động của một đấng Sáng Thế.
"Ta ban cho các ngươi tự do tu luyện, nhưng cũng đặt ra giới hạn của Hư Vô." Diệp Hư Không tiếp tục, thanh âm vọng thấu tâm linh. "Kẻ nào vì tư lợi mà tàn sát chúng sinh, kẻ nào coi rẻ tính mạng phàm trần để cầu đạo, Hư Vô sẽ tìm đến kẻ đó. Ý niệm của ta, chính là thiên luật."
Hắn đưa mắt nhìn sang Lạc Thần Hi, giọng nói bỗng trở nên dịu lại: "Thần Hi, nàng có nguyện ý cùng ta giám sát trật tự này không?"
Lạc Thần Hi mỉm cười, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, nàng bước đến nắm lấy bàn tay to rộng của hắn: "Thần Đế đi đến đâu, Thần Hi theo đến đó. Cho dù là Hư Vô vĩnh hằng, hay là luân hồi khổ ải."
Cảnh tượng hai vị đỉnh phong cường giả đứng bên nhau trên đỉnh vũ trụ, dưới sự tôn sùng của hàng tỷ sinh linh, đã trở thành một bức tranh vĩnh cửu.
Ở một góc quảng trường, Diệp gia – gia tộc cũ của Diệp Hư Không tại Hạ giới – cũng có mặt. Những trưởng lão năm xưa từng hắt hủi hắn, giờ đây già nua và hèn mọn, chỉ biết cúi gập người, không dám nhìn lên dù chỉ một lần. Họ hiểu rằng, cái danh hiệu "phế vật Diệp gia" mà họ từng dùng chính là sai lầm lớn nhất khiến họ mất đi vinh quang rực rỡ nhất lịch sử. Nhưng Diệp Hư Không thậm chí không buồn liếc nhìn họ lấy một cái. Tầm mắt của Thần Đế không bao giờ chứa chấp hạt bụi của quá khứ.
Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán, nhìn vạn giới triều bái, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Gã béo này vốn chỉ biết đến tiền, nhưng hôm nay hắn nhận ra, có những thứ còn giá trị hơn cả núi vàng biển bạc – đó là được đứng cạnh một huyền thoại.
Hắc Tử bỗng nhiên đứng dậy, thân hình nhỏ bé của nó trong chốc lát phình to, hóa thành một con Thôn Thiên Thú cao vạn trượng, đôi cánh che khuất cả bầu trời, rống lên một tiếng làm rung chuyển đại địa như muốn tuyên cáo với vạn cổ: Chủ nhân của nó đã chính thức trở lại ngôi vị chí tôn.
Ánh mặt trời buổi hoàng hôn chiếu xuống cung điện Hư Vô, dát một lớp vàng mỏng lên bóng dáng của Diệp Hư Không.
Vạn giới triều bái vẫn tiếp diễn. Từng vị cường giả bước lên, dâng lên thần hồn chi hỏa để thề nguyền trung thành. Một trật tự mới đã thành hình. Bầu trời Thương Khung cũ đã mất đi, thay vào đó là một vũ trụ rộng lớn hơn, tự do hơn dưới ý niệm của vị Tân Thần Đế.
Đêm đó, Cửu Tiêu không ngủ. Ánh sáng từ những yến tiệc, từ những luồng khí vận bốc cao tỏa sáng rực rỡ. Nhưng trên đỉnh cao nhất của Hư Vô Điện, Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi ngồi bên nhau, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào phía dưới.
Hắn nhìn lên những ngôi sao xa xăm trong Biển Hư Vô, nơi vẫn còn những bí mật đen tối đang rình rập, rồi khẽ nói: "Đây chỉ mới là bắt đầu, Thần Hi ạ."
"Dù là bắt đầu hay kết thúc," Lạc Thần Hi tựa đầu vào vai hắn, "Chúng ta đều ở bên nhau."
Dưới ánh trăng bạc, thanh Hư Vô Kiếm nằm tĩnh lặng trên giá. Nó không còn tỏa ra sát khí, mà như một vị hộ vệ thầm lặng, sẵn sàng nhất niệm diệt tận bất cứ thứ gì dám chạm đến sự bình yên này.
Hư Vô Thần Đế.
Nhất niệm định vạn giới.
Nhất niệm diệt thương khung.
Lịch sử bắt đầu sang trang mới, một trang sách mang tên Diệp Hư Không.