Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 169: Lễ thành hôn của Thần Đế và Nữ Đế**
**Chương 169: Thần Đế Đại Hỷ, Vạn Giới Trường Ca**
Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua lớp màng bảo vệ của Thương Khung, rải xuống Cửu Tiêu Thiên Ngoại một màu hoàng kim lộng lẫy, cũng là lúc tiếng chuông đồng từ Hư Vô Điện vang lên.
"Boong… Boong… Boong…"
Chín mươi chín tiếng chuông trầm hùng, không chỉ vang vọng khắp đỉnh cao nhất của thiên giới, mà còn xuyên thấu qua các tầng mây, vọng xuống Linh Khư Giới, rồi lan tận đến những góc khuất xa xôi nhất của Hoang Khư Giới. Tại thời khắc này, dù là cường giả quy ẩn ngàn năm hay thường dân nơi đầu đường xó chợ, tất cả đều buông xuống việc đang làm, hướng về phía Thiên Ngoại mà cúi đầu hành lễ.
Hôm nay, là ngày Hư Vô Thần Đế – Diệp Hư Không, người đã nhất niệm diệt sát Thiên Đạo thối nát, tái lập trật tự vũ trụ – chính thức cử hành đại lễ thành hôn cùng Lạc Thần Hi, người vừa được tôn vinh là Thần Hi Nữ Đế.
Hư Vô Điện ngày thường vốn thâm trầm, huyền bí, nay đã khoác lên mình một lớp hỷ phục rực rỡ. Những dải lụa được dệt từ tơ tằm băng hỏa nghìn năm vắt ngang qua các cung điện nổi, tỏa ra ánh hào quang bảy sắc. Trên bầu trời, không có mây, mà chỉ có vạn đóa hoa linh lan do chính ý niệm của Diệp Hư Không ngưng tụ thành, vĩnh hằng không tàn, tỏa hương thơm thanh khiết thấm vào tận tâm can người ngửi.
"Lễ vật đến!"
Một tiếng hô vang dội của Tiền Đa Đa vang lên. Lúc này, "Mập mạp" năm nào giờ đã là Tổng quản tài chính của toàn bộ vạn giới. Hắn mặc một bộ trường bào vàng chói mắt, bụng phệ rung rinh theo mỗi bước đi, khuôn mặt tròn trịa không giấu nổi vẻ hớn hở.
"Long tộc Đông Hải dâng hiến vạn hạt Hải Lam Châu, chúc Thần Đế vạn thọ vô cương!"
"Phượng Hoàng tộc phương Nam dâng tặng Hỏa Phượng Vũ Y, chúc Nữ Đế dung nhan vĩnh cửu!"
"Thiên Bảo Thương Hội dâng lên chín mươi chín vạn linh mạch thượng phẩm…"
Tiền Đa Đa vừa đọc danh sách lễ vật dài dằng dặc, vừa lau mồ hôi. Hắn cảm thấy cuộc đời mình thành công nhất không phải là kiếm được bao nhiêu tiền, mà là năm xưa đã "đánh cược" tính mạng vào một thiếu niên bị coi là phế vật ở Diệp gia.
Ở phía bên kia quảng trường điện chính, một bóng đen khổng lồ lướt qua, tạo thành một cơn gió mạnh thổi bay những tà áo của các tân khách. Hắc Tử – Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ – lúc này đã hiện nguyên hình là một thần thú uy nghiêm, vảy đen lấp lánh như kim cương, đôi mắt đỏ rực nhìn xuống vạn vật. Thế nhưng, trên cổ nó lúc này lại buộc một dải ruy băng đỏ thắm trông vô cùng "kỳ quái". Nó khịt mũi một cái, tỏ vẻ không hài lòng với món trang trí này, nhưng khi liếc nhìn về phía bóng người mặc long bào đen đang đứng ở trung tâm đại điện, nó lập tức ngoan ngoãn thu nhỏ lại thành một con chó đen bé xíu, chạy lon ton đến nằm phục bên chân chủ nhân.
Diệp Hư Không đứng đó, hai tay chắp sau lưng. Hắn mặc một bộ hỷ phục màu đen huyền bí, nhưng trên tà áo thêu những đường chỉ vàng ròng phác họa lại hình ảnh vạn giới sinh linh. Ánh mắt hắn vốn lạnh lùng, nhìn thấu hồng trần, nhưng lúc này lại mang theo một chút chờ mong, một chút dịu dàng chưa từng thấy.
Hắn nhớ lại kiếp trước, khi đứng trên đỉnh cao cô độc, bị phản bội, bị vây sát. Hắn nhớ lại những ngày đầu trọng sinh, phải chịu đựng sự khinh miệt của kẻ phàm phu tục tử. Và hắn nhớ lại lần đầu gặp nàng ở bí cảnh hoang tàn ấy – một thiếu nữ lạnh lùng như băng sơn nhưng lại có đôi mắt u buồn đến nao lòng.
Hôm nay, tất cả nợ máu đã trả, tất cả quân thù đã hóa hư vô. Hắn không còn là kẻ cô độc chiến đấu giữa trời đất nữa.
"Tân nương đến!"
Một dải cầu vồng từ phía chân trời xa xôi bắc ngang qua hư không, dẫn lối đến tận cửa cung điện. Từ phía cuối cầu vồng, Lạc Thần Hi bước tới.
Nàng khoác trên mình bộ hỷ phục màu đỏ rực, thêu hình phượng hoàng vờn mây bằng những sợi chỉ thần lực. Vẻ lạnh lùng của Cửu Âm Tuyệt Thể năm nào đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thánh khiết của một vị Nữ Đế và nét e lệ của một tân nương. Chiếc khăn trùm đầu mỏng manh bằng lụa thần không che giấu được gương mặt tuyệt mỹ làm khuynh đảo chúng sinh.
Mỗi bước nàng đi, dưới chân lại nở ra một đóa hoa sen tuyết trắng ngần, nâng đỡ gót ngọc. Đó không phải là ảo thuật, mà là sự cộng hưởng của Thiên địa quy tắc đối với người phụ nữ sẽ cùng chủ nhân vũ trụ sánh bước.
Diệp Hư Không bước xuống bậc thềm, chủ động vươn tay ra. Lạc Thần Hi đặt bàn tay thon dài, trắng nõn nà của mình vào lòng bàn tay hắn. Cảm giác ấm áp lan tỏa, hai luồng khí tức một Hư Vô, một Cửu Âm vốn đối lập nhưng lúc này lại hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo.
"Nàng hôm nay rất đẹp." Diệp Hư Không khẽ nói, thanh âm trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
Lạc Thần Hi khẽ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn hắn: "Chàng cũng vậy. Thiếp đã chờ ngày này… dường như là đã hai đời."
Họ cùng nhau bước lên bục cao nhất của Hư Vô Điện, nơi đặt bức bình phong lớn khắc họa "Biển Hư Vô". Trước mặt hàng vạn vị Thần Vương, Tiên Đế và các cường giả từ khắp tam thiên giới, Diệp Hư Không nâng ly rượu hỷ lên.
Hắn nhìn xuống vạn giới triều bái, giọng nói của hắn không lớn, nhưng truyền đi khắp từng ngóc ngách của vũ trụ:
"Thiên đạo cũ đã diệt, quy tắc mới đã sinh. Ta, Diệp Hư Không, lấy danh nghĩa Hư Vô Thần Đế, thề với cả không gian và thời gian: Từ nay về sau, vạn giới thái bình, chúng sinh tự tại. Và ta lấy danh nghĩa một người đàn ông, thề trước vạn cổ: Đời này kiếp này, chỉ có Lạc Thần Hi là thê tử duy nhất. Nếu có kẻ nào dám làm nàng tổn thương, dù là quy tắc của vũ trụ này, ta cũng sẽ khiến nó trở về hư vô!"
Lời thề vừa dứt, vạn đạo lôi điện tím biếc từ hư không hiện ra nhưng không phải để trừng phạt, mà là để tấu lên bản nhạc hùng tráng của vũ trụ. Những cánh hoa từ trên trời rơi xuống như mưa, biến thành những đạo tinh thuần linh khí tẩm bổ cho mọi sinh linh.
Tiền Đa Đa ở bên dưới khóc ròng rồng vì xúc động: "Hảo huynh đệ! Cuối cùng huynh cũng thành gia lập thất rồi!"
Hắc Tử sủa một tiếng "Gâu" rõ to, đuôi ngoáy tít, như muốn nói rằng nó cũng tán thành.
Sau các lễ nghi tôn nghiêm là lúc yến tiệc bắt đầu. Những loại tiên tửu hiếm có nhất, những loại linh quả ngàn năm mới kết trái được bày biện khắp nơi. Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi đi giữa những lời chúc tụng của mọi người. Họ thấy Diệp gia những người năm xưa từng hối hận đang quỳ mọp cảm tạ, thấy những người bạn đồng hành từ thời hạ giới đang sảng khoái uống rượu.
Khi đêm về, Hư Vô Điện dần trở nên tĩnh lặng. Trên đỉnh lầu cao, Diệp Hư Không nắm tay Lạc Thần Hi, nhìn về phía những dải ngân hà xa xăm.
"Thần Hi, chàng có hối hận không? Khi mà đứng ở vị trí này, chúng ta sẽ phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ cả vạn giới, không bao giờ được nghỉ ngơi."
Lạc Thần Hi tựa đầu vào vai hắn, mỉm cười dịu dàng: "Có chàng ở bên, dù là Hư Vô hay là Thương Khung sụp đổ, thiếp cũng không sợ. Chỉ cần chúng ta bên nhau, nơi nào cũng là nhà."
Diệp Hư Không vòng tay ôm lấy nàng, một ý niệm nhẹ nhàng lướt qua tâm trí. Trên bầu trời, hàng triệu ngôi sao bỗng nhiên chuyển động, xếp thành tên của hai người lấp lánh giữa đêm đen trường tồn.
Hư Vô Thần Đế, nhất niệm diệt thương khung, nhưng cũng nhất niệm… hóa vĩnh hằng tình yêu.
Vũ trụ mới đã mở ra, và câu chuyện về họ sẽ còn được truyền tụng qua muôn vàn kiếp sau, như một minh chứng cho việc sức mạnh thực sự không nằm ở sự hủy diệt, mà nằm ở trái tim biết yêu thương và sự bảo hộ vĩnh cửu.
— **HOÀN** —