Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 173: Phát hiện ra sự tồn tại của các vũ trụ khác**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:22:15 | Lượt xem: 3

Chương 173: Đa Nguyên Chấn Động, Nhãn Quan Vạn Giới

Vùng Cực Bắc của Hoang Khư Giới là một nơi mà thời gian dường như đã bị đóng băng bởi cái lạnh thấu xương của hàng vạn năm. Nơi đây, gió tuyết không bao giờ ngừng nghỉ, mỗi bông tuyết rơi xuống đều mang theo một tia hàn khí có thể đông cứng cả linh hồn của một tu sĩ Trúc Cơ cảnh. Nhưng giữa màn trắng xóa mù mịt ấy, có hai bóng người đang chậm rãi bước đi, nhẹ nhàng như những vị tiên bước ra từ cõi mộng.

Diệp Hư Không không vận dụng tu vi để đẩy lùi cái lạnh. Hắn để những bông tuyết đậu trên vai, trên tóc, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lớp áo mỏng, chạm vào da thịt. Đối với hắn, đây là một loại trải nghiệm nhân gian hiếm hoi. Lạc Thần Hi đi bên cạnh, đôi mắt thanh khiết như nước hồ mùa thu khẽ dao động. Nàng mặc một chiếc áo choàng lông tuyết trắng muốt, khí chất lạnh lùng thường ngày nay lại hòa quyện hoàn hảo với cảnh sắc xung quanh, khiến nàng đẹp đến mức không chân thực.

“Hư Không, chàng nói ở đây tuyết sẽ rơi mãi mãi sao?” Lạc Thần Hi khẽ cất tiếng, giọng nói của nàng tan vào tiếng gió rít.

Diệp Hư Không dừng bước, ngửa đầu nhìn bầu trời xám xịt: “Thiên đạo của thế giới này có quy tắc riêng. Tại Cực Bắc, quy tắc thủy tính và hàn băng chiếm ưu thế tuyệt đối. Chỉ cần thế giới này còn tồn tại, tuyết sẽ không bao giờ ngừng rơi. Nhưng Thần Hi, nàng có bao giờ nghĩ, phía sau màn tuyết này, phía sau cái gọi là bầu trời này… thực sự là cái gì không?”

Lạc Thần Hi hơi ngẩn ra. Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, từ nhỏ đã được dạy rằng Cửu Tiêu Thiên Ngoại là đỉnh cao, rằng Thần Đế là tồn tại vĩ đại nhất. Trong nhận thức của nàng, vũ trụ này chính là tất cả.

“Chẳng lẽ không phải là Biển Hư Vô sao?” Nàng nghi hoặc hỏi.

Diệp Hư Không cười nhạt, ánh mắt chợt trở nên thâm trầm lạ thường. Hắn nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng, kéo nàng đi về phía trước. Càng đi sâu vào trung tâm Cực Bắc, không gian càng trở nên vặn vẹo. Những khe nứt không gian li ti xuất hiện dày đặc như mạng nhện, tỏa ra những luồng khí tức hỗn loạn.

Họ dừng lại trước một vách đá dựng đứng bằng băng vĩnh cửu, được gọi là “Thiên Tận Đầu” – nơi được coi là điểm cuối cùng của thế giới. Tại đây, bầu trời không còn là màu xanh hay xám, mà là một khoảng đen kịt, nơi các luồng sét đánh dữ dội vào một lớp màng vô hình.

“Thần Hi, nhìn cho kỹ.”

Diệp Hư Không trầm giọng nói. Hắn buông tay nàng ra, chắp tay sau lưng, hơi thở đột ngột thay đổi. Một luồng uy áp cổ xưa, vĩnh hằng và trống rỗng từ người hắn bùng phát. Trong đan điền, Hư Vô Châu bắt đầu xoay chuyển kịch liệt, tỏa ra những luồng hắc khí huyền bí bao phủ lấy đôi mắt hắn.

“Hư Vô Chi Nhãn – Khai!”

Oanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong tâm linh Lạc Thần Hi. Nàng kinh ngạc nhìn thấy từ đôi mắt của Diệp Hư Không bắn ra hai đạo hắc quang xuyên thấu vạn dặm không gian, trực tiếp đánh thẳng vào lớp màng bảo vệ của thế giới – thứ mà chúng sinh vẫn gọi là “Thương Khung”.

Bình thường, Thương Khung là bức tường thành không thể phá hủy, là giới hạn của mọi quy tắc. Nhưng dưới cái nhìn của Hư Vô Chi Nhãn, lớp màng ấy bỗng trở nên minh bạch như một tấm gương mỏng. Diệp Hư Không truyền một phần lực lượng vào mắt Lạc Thần Hi, dẫn dắt thần thức của nàng vượt qua rào cản thế giới.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới quan của Lạc Thần Hi hoàn toàn sụp đổ.

Bên ngoài Thương Khung không chỉ có Biển Hư Vô tối tăm vô định. Qua lăng kính của Hư Vô, nàng nhìn thấy trong cõi hư không vô tận ấy, có vô số những “bong bóng” khổng lồ đang trôi nổi. Mỗi một bong bóng đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mang theo những quy tắc và hơi thở hoàn toàn khác biệt.

Có bong bóng tỏa ra ánh kim khí sắc lẹm, bên trong dường như là một thế giới của máy móc và những khối kim loại khổng lồ chưa từng thấy. Có bong bóng lại tràn ngập ma khí và những tiếng gào thét của các loài sinh vật khổng lồ có cánh. Lại có những thế giới tĩnh lặng đến đáng sợ, nơi ánh sáng mặt trời không phải màu vàng mà là màu tím huyền ảo.

Tam Thiên Đại Thế Giới mà họ đang sống, thực chất chỉ là một trong số hàng triệu, hàng tỷ bong bóng ấy. Nó nhỏ bé đến mức tội nghiệp giữa Biển Hư Vô bao la.

“Đây… đây là…” Lạc Thần Hi run rẩy, cả người lảo đảo. Sự thật này quá lớn lao, vượt xa sự chịu đựng của một linh hồn dù là mạnh mẽ nhất Thượng giới.

Diệp Hư Không thu hồi nhãn lực, đỡ lấy nàng, giọng nói của hắn như vọng lại từ hư vô: “Đó chính là Đa Nguyên Vũ Trụ. Chúng ta bấy lâu nay giống như lũ kiến bò trong một chiếc hũ gốm, cho rằng miệng hũ chính là bầu trời. Thiên đạo mà Cổ Thiên Thánh hâm mộ, quy tắc mà các Thần Đế tranh giành… thực chất chỉ là những mảnh vụn của một quy luật lớn lao hơn nhiều.”

Hắn khẽ vuốt mái tóc đẫm tuyết của nàng, tiếp tục: “Kiếp trước khi ta đột phá cảnh giới Vô Định, ta đã chạm đến ranh giới này. Ta đã thấy những thế giới khác, nơi sức mạnh không đến từ linh khí, nơi văn minh phát triển theo những hướng mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Chính vì ta phát hiện ra sự thật này, vì ta muốn phá vỡ chiếc hũ gốm để bước ra ngoài, nên mới bị Thiên đạo của thế giới này cảm thấy bị đe dọa. Cổ Thiên Thánh phản bội ta, thực chất chỉ là một quân cờ trong tay ý chí của Thương Khung.”

Ánh mắt Diệp Hư Không lóe lên một tia sắc lạnh: “Hắn muốn làm vua trong chiếc hũ gốm này, còn ta, ta muốn đem cả cái hũ gốm này bóp nát, đưa mọi người trở về với sự tự do vốn có của Hư Vô.”

Lạc Thần Hi im lặng rất lâu, nàng cảm nhận được một nỗi sợ hãi nguyên thủy, nhưng đi kèm với đó là một sự hưng phấn và sùng bái mãnh liệt dành cho người nam nhân trước mặt. Hắn không chỉ muốn báo thù. Mục tiêu của hắn vĩ đại đến mức khiến cả vũ trụ phải run rẩy.

Trong lúc đó, tại đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, bên trong Thiên Đình nguy nga lộng lẫy.

Cổ Thiên Thánh đang ngồi trên ngai vàng rồng, đột ngột đứng phắt dậy. Gương mặt uy nghiêm vốn điềm tĩnh của hắn hiện lên vẻ kinh hoàng chưa từng có. Hắn cảm nhận được Thương Khung của vạn giới vừa khẽ rung động, một cảm giác bị “nhìn trộm” khiến sởn tóc gáy bao trùm lấy hắn.

“Ai? Kẻ nào dám dòm ngó thiên cơ?” Cổ Thiên Thánh gầm lên, sóng âm chấn động cả tầng mây, khiến hàng vạn thiên binh thiên tướng bên ngoài phải quỳ sụp xuống.

Hắn vận hành *Thôn Thiên Ma Công*, đôi mắt vàng rực nhìn thấu qua các giới, nhưng chỉ thấy một màn tuyết trắng xóa ở Cực Bắc Hoang Khư Giới và một sự hư vô tuyệt đối xóa sạch mọi dấu vết.

“Diệp Hư Không… là ngươi sao?” Cổ Thiên Thánh nghiến răng, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh. Hắn cảm thấy sự kiểm soát của mình đối với quy tắc thế giới đang bị lung lay. Mỗi khi Diệp Hư Không tiến bộ một bước, cái ngai vàng mà hắn tốn bao công sức cướp đoạt lại trở nên lung lay hơn một phần.

Trở lại Cực Bắc, Diệp Hư Không đã thu lại toàn bộ khí thế. Tuyết vẫn rơi, nhưng bầu không khí lúc này đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

“Hư Không, nếu chúng ta chỉ là một hạt cát, vậy tu luyện còn ý nghĩa gì?” Thần Hi nhỏ giọng hỏi, tâm cảnh của nàng đang trải qua một cuộc lột xác đau đớn.

“Ý nghĩa chính là ở sự 'Lựa chọn'.” Diệp Hư Không nhìn vào hư không: “Ngươi có thể chọn làm một hạt cát bất động, hoặc chọn trở thành một cơn lốc quét qua toàn bộ sa mạc. Sự tồn tại của các vũ trụ khác không phải để chứng minh chúng ta yếu nhỏ, mà để chứng minh rằng khả năng của chúng ta là vô hạn. Hôm nay, ta để nàng thấy điều này, vì ta muốn nàng hiểu, con đường sau này của chúng ta không chỉ dừng lại ở việc giết chết Cổ Thiên Thánh.”

Hắn giơ tay ra, một thanh kiếm màu đen tuyền từ từ hiện hình trong lòng bàn tay – Hư Vô Kiếm. Thanh kiếm không có lưỡi, nhưng mỗi lần nó xuất hiện, không gian xung quanh lại rạn nứt vì không chịu nổi áp lực.

“Ta sẽ dùng thanh kiếm này, rạch đôi cái gọi là Thương Khung. Ta sẽ dẫn nàng đi xem ngàn vạn tinh cầu ở các vũ trụ khác, xem những thứ mà ngay cả thần linh cũng chưa từng mơ tới.”

Lạc Thần Hi ngước nhìn hắn, trong đôi mắt nàng không còn sự sợ hãi, chỉ còn một niềm tin tuyệt đối. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn giữa cơn bão tuyết.

“Dù đi đâu, chỉ cần có chàng, đó chính là thế giới của ta.”

Diệp Hư Không không nói gì thêm, nhưng trong lòng hắn, một ý niệm mới đã nảy mầm. Kiếp trước, hắn chỉ muốn đứng đầu vạn giới. Kiếp này, sau khi dung hợp với Hư Vô Châu và nhìn thấu bản chất đa vũ trụ, hắn hiểu rằng mình gánh vác một sứ mệnh còn nặng nề hơn.

Hư Vô không phải là sự hủy diệt đơn thuần. Hư Vô là khởi đầu của mọi khởi đầu.

Hắn khẽ vung tay, một đạo kiếm khí không màu sắc bay ra, lướt nhẹ qua không gian. Đạo kiếm khí ấy không đánh vào vách đá, không xé rách tuyết vụ, mà nó lặng lẽ biến mất vào trong lớp màng thế giới, để lại một ký hiệu mờ nhạt của Hư Vô Cung – một cột mốc đánh dấu sự hiện diện của hắn với những thế giới ngoài kia.

Đột nhiên, từ sâu trong Biển Hư Vô ngoài Thương Khung, dường như có một ý chí xa xăm nào đó cũng vừa đáp lại. Một luồng cảm ứng kỳ lạ xuyên thấu vạn dặm khiến Diệp Hư Không nhướng mày. Hắn nhận ra, ngoài kia cũng có những kẻ mạnh đang nhìn chằm chằm vào thế giới này, giống như những thợ săn đang chờ đợi một con mồi yếu ớt.

“Thiên Đạo Minh đúng là nực cười.” Diệp Hư Không cười lạnh: “Họ mải mê nội đấu mà không biết rằng cái màng bảo vệ của thế giới này đang yếu đi. Nếu không có ai đủ mạnh để trấn giữ, sớm muộn gì vạn giới cũng sẽ bị những thế lực bên ngoài kia nuốt chửng.”

Hắn nhìn sang Thần Hi, giọng nói trở nên dứt khoát: “Chúng ta không còn nhiều thời gian. Sau chuyến đi cực Bắc này, ta phải bế quan một thời gian để hoàn thiện chương thứ ba của *Hư Vô Diệt Thế Quyết*. Khi ta xuất quan, chính là lúc Thiên Đình phải sụp đổ.”

Lạc Thần Hi gật đầu: “Ta sẽ hộ pháp cho chàng. Dao Trì Thánh Địa có một mật thất nằm trên mạch linh khí cổ, ở đó có lẽ sẽ giúp ích được cho chàng.”

“Được.”

Hai bóng người quay lưng lại với Thiên Tận Đầu, biến mất vào màn tuyết trắng. Họ đi về hướng Nam, nơi những trận chiến đẫm máu đang chờ đợi, nơi mà cái danh “Phế vật Diệp gia” sắp sửa chính thức trở thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất của toàn bộ giới tu chân.

Gió cực Bắc vẫn thổi, tuyết vẫn rơi nghìn năm không đổi. Nhưng từ ngày hôm nay, trật tự của vũ trụ này đã bắt đầu có những rạn nứt đầu tiên. Một kỷ nguyên mới, nơi những ranh giới giữa các thế giới bị phá vỡ, đang dần mở ra dưới bàn tay của vị Thần Đế trẻ tuổi.

Một ý niệm, diệt Thương Khung.
Nhưng ý niệm đó, giờ đây đã mang theo tham vọng bao trùm cả vạn cổ đa nguyên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8