Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 183: Sự ra đời của tiểu hoàng tử Hư Vô**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:32:02 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 183: SỰ RA ĐỜI CỦA TIỂU HOÀNG TỬ HƯ VÔ**

Trên đỉnh Hư Vô Sơn, không gian dường như ngưng đọng. Gió không thổi, mây không bay, ngay cả những hạt bụi li ti giữa tầng không cũng bị một sức mạnh vô hình khóa chặt tại chỗ. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng linh khí đang hóa lỏng, rơi xuống những phiến lá tử đằng kêu "tách… tách" đều đặn.

Nhưng phía sau sự tĩnh lặng ấy là một cơn bão quy tắc đang âm thầm tích tụ.

Tại gian thạch thất sâu nhất của cung điện, được bao phủ bởi hàng vạn đạo trận pháp cấp Thần do chính tay Diệp Hư Không khắc họa, Lạc Thần Hi đang nằm trên giường ngọc vạn năm. Khuôn mặt thanh tú, vốn luôn mang vẻ lạnh lùng băng thanh ngọc khiết của Thánh nữ Dao Trì, giờ đây thấm đẫm mồ hôi. Đôi môi nàng tái nhợt, nhưng đôi mắt lại ánh lên một nghị lực phi thường.

"Thần Hi, có ta ở đây."

Diệp Hư Không nắm chặt tay nàng. Một Thần Đế từng một tay che trời, từng đối mặt với hàng vạn quân đoàn viễn cổ mà chân không run, mắt không nháy, thế nhưng lúc này đây, lòng bàn tay hắn cũng đầy mồ hôi lạnh. Hư Vô Chi Tâm trong ngực hắn đập liên hồi, rung động theo từng nhịp thở của người phụ nữ trước mặt.

Lạc Thần Hi khẽ mỉm cười, giọng nói hơi run rẩy nhưng đầy ấm áp: "Hư Không… chàng nói xem, hài tử ra đời… sẽ giống chàng hay giống thiếp?"

"Giống ai cũng được, chỉ cần là con của chúng ta, nó sẽ là chủ nhân của thiên hạ này." Diệp Hư Không trầm giọng, trong ánh mắt thâm trầm chợt lóe lên một tia nhu hòa hiếm thấy.

Cùng lúc đó, bên ngoài Hư Vô Điện.

Tiền Đa Đa – gã mập vốn luôn miệng cười nói, giờ đây như kiến bò trên chảo nóng, cứ chạy đi chạy lại trên hành lang lát đá linh thạch. Trên tay hắn là một chiếc túi trữ vật cấp cao nhất, bên trong chứa đầy những tiên đan quý giá mà ngay cả các tông môn hạng nhất ở Trung Giới cũng phải thèm khát.

"Lão Thiên gia phù hộ, tổ tiên Tiền gia phù hộ, nhất định phải mẹ tròn con vuông. Tiểu hoàng tử mà ra đời bình an, ta sẽ quyên góp phân nửa tài sản cho các đạo quán nghèo khổ nhất hạ giới!" Tiền Đa Đa lẩm bẩm, mặt mũi đổ mồ hôi hột.

Ngồi trên mỏm đá gần đó, Hắc Tử – con chó đen nhỏ với bộ lông mượt mà như nhung – vốn dĩ thường ngày rất hay làm bộ kiêu ngạo, nay cũng không còn tâm trí đâu mà "khinh bỉ" Tiền Đa Đa. Đôi tai nó dựng đứng, đôi mắt xanh biếc thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng đen ngòm của Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ. Nó cảm nhận được, trong không gian đang có sự bài xích kịch liệt của Thiên đạo.

*Gừ…*

Hắc Tử bỗng nhiên đứng bật dậy, nhe nanh nhìn về phía bầu trời xa xăm.

Ở nơi đó, mây đen từ hư không không biết từ đâu kéo đến, đặc quánh như mực. Điều đáng sợ là trong những đám mây ấy không phải là lôi điện bình thường, mà là "Hủy Diệt Kiếp Lôi" màu tím đen – thứ chỉ xuất hiện khi một thực thể trái với quy tắc thiên địa được sinh ra.

Cửu Tiêu Thiên Ngoại, bên trong Thiên Đình vạn trượng hào quang.

Cổ Thiên Thánh đang ngồi trên bảo tọa, đột nhiên mở trừng mắt. Hắn cảm nhận được sự rung động từ tận sâu trong cốt tủy. Một đạo khí tức vừa xa lạ lại vừa quen thuộc đang dần thành hình ở Hạ giới.

"Huyết mạch Hư Vô… lại còn kết hợp với Cửu Âm Tuyệt Thể?" Cổ Thiên Thánh nghiến răng, sát ý trong mắt bùng lên như hỏa diệm, "Diệp Hư Không, ngươi định nuôi dưỡng ra một con quái vật để lật đổ trẫm sao? Trẫm sẽ không cho đứa trẻ đó có cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời!"

Hắn phất tay, một đạo pháp chỉ vàng rực xé rách không gian, bay thẳng xuống phía Hoang Khư Giới: "Thiên Đạo Minh nghe lệnh, lập tức hạ giới, giết không tha cho bất kỳ ai trên Hư Vô Sơn!"

Quay lại Hư Vô Sơn.

Bầu trời lúc này đã bị xé toạc. Hàng nghìn đạo lôi kiếp như những con cự long đang gầm thét, chực chờ giáng xuống tàn phá mọi thứ. Sức ép khủng khiếp khiến những ngọn núi xung quanh bắt đầu sụp đổ, cây cối hóa thành tro bụi.

"Khốn kiếp! Thiên đạo dám ngăn cản đại ca sinh con?" Tiền Đa Đa ngước lên nhìn, mặt cắt không còn giọt máu nhưng vẫn nghiến răng rút ra một nắm lớn "Vạn Giới Hộ Thân Phù", chuẩn bị liều mạng.

Hắc Tử gầm lên một tiếng vang động tầng mây, thân hình nhỏ bé của nó trong nháy mắt phình to ra hàng nghìn trượng, hóa thành một bóng đen che lấp cả mặt trời. Đôi cánh đen kịt của Thôn Thiên Thú che chắn cho đỉnh núi, chặn đứng uy áp của lôi kiếp.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lãnh đạm từ trong thạch thất vang lên, thanh âm không cao nhưng xuyên thấu cả không gian, trấn định lòng người.

"Chỉ là Thiên đạo mục nát, cũng muốn phán xét hài tử của ta?"

Cửa thạch thất không mở, nhưng một luồng ánh sáng màu xám tro từ bên trong bắn ra. Diệp Hư Không một bước bước ra ngoài không trung, tay áo tung bay. Hắn đứng đó, nhỏ bé trước thiên địa bao la, nhưng lại giống như ngọn núi cao nhất mà không ai có thể vượt qua.

Hắn ngước mắt nhìn lên tầng mây đen nghịt, trong đôi mắt không có sự phẫn nộ, chỉ có một sự lạnh lẽo tột cùng.

"Nhất niệm… Thành Không."

Vừa dứt lời, một vòng tròn màu đen thuần khiết lấy Diệp Hư Không làm tâm, khuếch tán ra vạn dặm. Tất cả những đạo lôi điện đang gầm rú kia, khi chạm vào vòng tròn này, đều giống như những vệt mực bị xóa nhòa trên trang giấy trắng. Không có tiếng nổ, không có khói bụi, chúng chỉ đơn giản là… biến mất.

Bầu trời lại một lần nữa trở nên trong xanh đến lạ kỳ.

Nhưng sự im lặng này chỉ kéo dài trong chớp mắt. Từ trong bụng Lạc Thần Hi, một luồng hào quang vô tận bắt đầu phun trào. Hào quang đó mang theo màu bạc tinh khiết của Cửu Âm và màu đen sâu thẳm của Hư Vô, quấn quýt lấy nhau, hình thành nên một cột ánh sáng đâm thẳng lên trời, xuyên qua chín tầng mây, thẳng tới Cửu Tiêu!

*Oa… oa… oa!*

Một tiếng khóc trẻ thơ vang lên.

Tiếng khóc ấy không hề yếu ớt, mà mang theo một sức mạnh kỳ lạ, giống như tiếng chuông đại đạo rung động khắp vạn giới. Tại thời điểm này, tất cả các thanh kiếm trên toàn thế giới đồng loạt run rẩy, mũi kiếm hướng về phía Hư Vô Sơn, giống như đang bái lạy tân vương.

Trên bầu trời bỗng hiện lên muôn vàn dị tượng: Hoa sen trắng nở rộ giữa không trung, vạn điểu triều phụng, các vị thần ảnh hư ảo thời thái cổ hiện ra quỳ lạy chung quanh Hư Vô Sơn. Linh khí giữa trời đất bỗng chốc tăng đậm lên gấp mười lần, mưa linh khí rơi xuống, chữa lành mọi vết thương cho sinh linh vạn vật dưới chân núi.

Đây chính là: Thiên địa chúc phúc!

Bên trong phòng, Lạc Thần Hi thở phào một hơi, nàng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy vẻ hạnh phúc nhìn vào hài tử trong tay Diệp Hư Không.

Đó là một bé trai trắng trẻo, trên trán có một ký hiệu hình một giọt nước màu đen mờ nhạt – dấu ấn của Hư Vô Châu. Đôi mắt đứa bé mở to, đen láy và sâu thẳm, không hề có vẻ sợ hãi của trẻ sơ sinh, mà mang theo một sự tĩnh lặng đến lạ lùng.

Diệp Hư Không bế con, cảm nhận được một luồng huyết mạch tương thông. Hắn nhận thấy trong cơ thể đứa bé này, quy tắc Cửu Âm và Hư Vô không hề xung đột mà hòa quyện hoàn mỹ. Vừa sinh ra, tu vi của đứa trẻ đã trực tiếp bước vào Phàm Cảnh tầng chín, thậm chí còn đang không ngừng tăng lên.

"Hư Không, chàng đặt tên cho con đi." Lạc Thần Hi thào thào nói.

Diệp Hư Không đưa tay khẽ chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, ánh mắt nhìn ra xa, qua khỏi Hoang Khư Giới, qua khỏi Linh Khư Giới, thẳng tới cung điện đồ sộ nơi Cổ Thiên Thánh đang tọa trấn.

"Nó mang theo hy vọng của chúng ta, mang theo sự kết thúc của một kỷ nguyên cũ và bắt đầu cho một trật tự mới. Ta muốn nó sau này sẽ tự tại giữa đất trời, không có gì có thể trói buộc, ngay cả hư vô cũng phải thần phục."

Hắn dừng lại một chút, rồi dõng dạc nói:

"Tên của con là… **Diệp Vĩnh Hi**."

*Vĩnh* trong vĩnh hằng, *Hi* lấy từ tên của mẹ nó, cũng mang ý nghĩa là ánh sáng rực rỡ buổi bình minh giữa hư không tăm tối.

"Diệp Vĩnh Hi… tên hay lắm." Lạc Thần Hi mỉm cười mãn nguyện, rồi lịm đi vì kiệt sức trong vòng tay của chồng.

Phía ngoài, Tiền Đa Đa và Hắc Tử cũng đã chạy vào.

Tiền Đa Đa nhìn thấy đứa bé, mặt mày hớn hở: "Trời ơi, tiểu hoàng tử đẹp trai quá, sau này chắc chắn sẽ đào hoa hơn cả đại ca! Nào nào, chú Mập có quà cho cháu đây, một vạn gốc linh dược vạn năm làm đồ chơi nhé!"

Hắc Tử thu nhỏ lại bằng con chó nhỏ, nhảy lên giường, khịt khịt mũi ngửi đứa bé rồi khẽ "Gâu" một tiếng đầy cung kính. Thôn Thiên Thú cao ngạo vậy mà lúc này lại cam tâm tình nguyện cúi đầu trước tiểu chủ nhân mới sinh.

Tuy nhiên, bầu không khí ấm áp chưa kéo dài được bao lâu, đôi mắt Diệp Hư Không bỗng nheo lại.

Hắn cảm nhận được hàng trăm luồng khí tức mạnh mẽ đang vượt qua ranh giới Hoang Khư Giới, mang theo sát ý ngút trời tiến về phía này. Đó là những cường giả Thần Quan và Thần Vương của Thiên Đạo Minh.

Diệp Hư Không nhẹ nhàng đặt con nằm cạnh Lạc Thần Hi, phủ thêm một lớp kết giới bảo vệ tuyệt đối. Khi hắn quay người lại, hơi ấm trong mắt biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo có thể đóng băng cả linh hồn.

"Mập mạp, trông nom mẹ con nàng cho kỹ."

"Đại ca, huynh định đi đâu?" Tiền Đa Đa lo lắng hỏi.

Diệp Hư Không bước chân ra ngoài ban công cung điện, nhìn vào khoảng không vô định, thanh Hư Vô Kiếm đen tuyền không lưỡi lặng lẽ xuất hiện trong tay hắn, phát ra tiếng ngân rung động như đang khát máu.

"Hài tử của ta vừa ra đời, vốn không muốn sát sinh để tích đức."

Hắn bước lên hư không, mỗi bước đi đều khiến không gian dưới chân rạn nứt thành những mảng đen kịt.

"Nhưng có những kẻ… dường như đã quên mất danh hiệu Hư Vô Thần Đế này được đánh đổi bằng cái gì."

"Hôm nay, ta sẽ dùng máu của một trăm vị Thần Vương để làm lễ vật tắm rửa cho ngày chào đời của Vĩnh Hi!"

Dứt lời, thân ảnh Diệp Hư Không biến mất. Trên bầu trời Hoang Khư Giới, một trận chiến diệt thế sắp sửa bắt đầu, và tất cả mới chỉ là sự khởi đầu cho cơn thịnh nộ của một người cha mang danh Thần Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8