Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 190: Triết lý tu luyện mới**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:37:08 | Lượt xem: 3

Sương mù vây khốn Thiên Uyên Cốc vạn năm qua chưa bao giờ tan biến, nhưng sáng hôm nay, chúng dường như đang run rẩy. Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới xuyên qua kẽ lá, rọi xuống quảng trường đá đen rộng lớn của Học viện Hư Vô.

Hơn ba nghìn thiếu niên đứng đó. Họ đến từ khắp các nẻo đường của Trung Giới, có kẻ là con hoang của danh gia vọng tộc bị xua đuổi, có kẻ là thiên tài bị phế đi kinh mạch, và phần lớn là những kẻ bẩm sinh không có linh căn – thứ bị thế gian coi là "phế vật" hay "người phàm truyền kiếp". Trong mắt họ, ngoài sự tôn kính dành cho Diệp Hư Không, vẫn còn đó một sự hoang mang tột độ.

Linh căn là cái gốc của tu hành, là "giấy thông hành" để bước lên tiên lộ. Không có linh căn mà đòi tu luyện, chẳng khác nào kẻ cụt chân muốn leo lên đỉnh núi Thái Sơn.

Diệp Hư Không bước ra từ trong đại điện. Hắn không cưỡi mây lướt gió, cũng chẳng có hào quang vạn trượng tùy tùng. Hắn đi từng bước vững chãi trên mặt đất, tà áo bào đen tung bay trong gió núi, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả một bầu trời sao tăm tối.

Sự xuất hiện của hắn khiến toàn trường im bặt. Đến cả hơi thở cũng trở nên thận trọng.

Hắc Tử, con chó đen nhỏ lúc này đang chễm chệ ngồi trên một bục đá cao, đôi mắt nó quét qua đám đông với vẻ kiêu ngạo đặc trưng, mũi khịt một cái đầy vẻ "khinh bỉ" nhưng thực chất là đang giúp Diệp Hư Không quan sát cốt cách của từng người. Cạnh đó, Mập Mạp Tiền Đa Đa đang mồ hôi nhễ nhại, tay cầm một cuốn sổ vàng óng, lẩm bẩm tính toán chi phí vận hành học viện, nhưng khi thấy Diệp Hư Không dừng bước, gã cũng lập tức thu hồi dáng vẻ tham tiền, đứng nghiêm chỉnh.

Diệp Hư Không đứng trước ba nghìn học viên, ánh mắt quét qua những khuôn mặt non nớt đầy vết sẹo thời gian. Hắn trầm giọng nói, thanh âm không lớn nhưng lại vang vọng thẳng vào linh hồn mỗi người:

“Thế gian này dạy các ngươi rằng: Trời ban linh căn, đất cho linh khí. Kẻ có linh căn là thượng nhân, kẻ không linh căn là súc vật. Đúng không?”

Ba nghìn người cúi đầu, bàn tay siết chặt. Đó là nỗi đau chung của họ, là cái nhãn dán định mệnh mà họ đã phải mang từ lúc lọt lòng.

“Ta nói cho các ngươi biết, đó là lời nói dối vĩ đại nhất lịch sử.” – Diệp Hư Không đột nhiên cao giọng, một luồng áp lực vô hình từ hắn bùng phát, khiến sương mù quanh quảng trường bị thổi bay sạch sành sanh – “Linh căn không phải là quà tặng của Thiên Đạo. Nó là một cái ách! Một cái công tắc mà Thiên Đạo lắp vào cơ thể các ngươi để kiểm soát dòng chảy năng lượng. Các ngươi tu luyện linh khí, đột phá cảnh giới, thực chất là đang làm gì? Là đang tu bổ cho cái lồng giam của chính mình trở nên kiên cố hơn. Đến một ngày, khi các ngươi đủ mạnh, các ngươi sẽ trở thành những trái chín thơm ngon nhất để Thiên Đạo thu hoạch.”

Một lời nói ra, vạn người kinh hãi. Ngay cả Lạc Thần Hi đứng sau rèm che cũng cảm thấy tim mình đập nhanh. Triết lý này quá mức điên rồ, nó phủ nhận toàn bộ nền tảng của tu chân giới suốt hàng tỷ năm qua.

“Nhìn lên bầu trời đi!” – Diệp Hư Không chỉ tay lên thương khung đang bắt đầu nổi lên những luồng sấm sét ngầm như muốn cảnh cáo – “Cái gọi là quy tắc, cái gọi là mệnh số, đều là xiềng xích. Các ngươi hỏi ta, không có linh căn thì tu luyện bằng cách nào? Ta sẽ dạy các ngươi tu luyện sự ‘Trống Rỗng’.”

Hắn bước xuống bậc thềm, đứng giữa đám đông: “Vạn vật sinh ra từ Hư Vô. Trước khi có trời đất, chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh hằng. Các ngươi không có linh căn, có nghĩa là các ngươi chính là một vùng đất hoang sơ nhất, hoàn mỹ nhất để đón nhận sức mạnh khởi nguyên. Đừng tìm kiếm năng lượng từ bên ngoài nữa, hãy quay vào bên trong, cảm nhận sự hư vô của chính mình.”

Một thiếu niên gầy gò, tên là Lâm Uyên, bạo dạn bước ra, giọng run rẩy: “Viện trưởng… nhưng chúng em… bên trong chúng em chẳng có gì cả. Đan điền là một khoảng không đen ngòm, không thể tụ khí.”

Diệp Hư Không nhìn Lâm Uyên, ánh mắt hiếm khi hiện lên một tia ấm áp. Hắn đặt tay lên vai cậu bé: “Đúng! Nó là một khoảng không. Nhưng ai nói khoảng không thì không có sức mạnh? Ta hỏi ngươi, tại sao đại dương lại chứa được vạn sông? Vì nó thấp và nó rộng. Tại sao vũ trụ lại chứa được vạn tinh cầu? Vì nó bao la và trống rỗng. Sự trống rỗng của ngươi không phải là phế vật, nó là dung tích! Dung tích để ngươi chứa cả một Thương Khung vào đó!”

Nói đoạn, Diệp Hư Không búng ngón tay. Một đốm sáng màu đen tuyền hiện ra giữa hư không.

“Hư Vô Diệt Thế Quyết, tầng thứ nhất: Nghịch Chuyển Hư Linh. Hôm nay, ta mở ra thần môn cho các ngươi. Các ngươi không cần cảm ứng linh khí. Hãy cảm ứng nỗi đau của chính mình, cảm ứng sự uất ức, cảm ứng ý chí tự do muốn xé toác cái bầu trời này. Dùng ý niệm đó làm mồi lửa, đốt cháy sự trống rỗng trong đan điền!”

Uỳnh!

Giữa ban ngày ban mặt, một đạo lôi điện tím ngắt đột ngột giáng xuống từ tầng mây thứ chín, nhắm thẳng vào đầu Diệp Hư Không. Đó là Thiên Phạt! Thiên Đạo dường như đã cảm nhận được có kẻ đang truyền bá thứ kiến thức cấm kỵ, muốn tận diệt mầm mống này.

Lạc Thần Hi biến sắc, định xông ra nhưng lại thấy Diệp Hư Không không thèm ngẩng đầu.

Hắn chỉ khẽ nhếch môi: “Nhất niệm… Diệt.”

Không có kiếm quang, không có pháp thuật hào nhoáng. Chỉ thấy không gian quanh Diệp Hư Không khẽ gợn sóng như mặt hồ bị ném đá. Đạo thiên lôi hùng mạnh kia khi cách đỉnh đầu hắn trượng dư bỗng dưng biến mất, tan rã thành những hạt bụi hư vô li ti, sau đó bị hấp thụ hoàn toàn vào không trung.

Cả quảng trường kinh động. Thiên đạo bị chối bỏ? Thiên phạt bị nuốt chửng?

“Các ngươi thấy chưa? Thiên Đạo cũng chỉ là một dạng năng lượng. Khi các ngươi nắm giữ Hư Vô, cả thiên địa này chỉ là một miếng mồi của các ngươi mà thôi.”

Lâm Uyên là người đầu tiên nhắm mắt lại. Cậu không tìm kiếm linh khí lờ mờ quanh mình nữa. Cậu bắt đầu tập trung vào đan điền vỡ nát – nơi từng khiến cậu bị phụ thân khinh rẻ, bị gia tộc vứt bỏ. Cậu tưởng tượng nỗi đau đó là một hạt giống.

Bất chợt, một luồng khí đen nhàn nhạt bắt đầu xoay chuyển trong cơ thể Lâm Uyên. Nó không mang theo sự ấm áp của linh khí thông thường, mà mang theo một sự lạnh lẽo, tĩnh mịch nhưng cực kỳ bá đạo.

“Được… Em thấy rồi! Em thấy sự trống rỗng đang thở!” – Lâm Uyên hét lên, toàn thân cậu phát ra tiếng xương cốt nổ giòn giã. Một cảnh giới hoàn toàn mới, chưa từng được ghi chép trong bất kỳ thư tịch nào, bắt đầu hình thành.

Cảnh giới đó không phải Luyện Thể, cũng không phải Tụ Khí. Diệp Hư Không gọi nó là: **Vô Căn Cảnh**.

Nhìn thấy sự thay đổi của Lâm Uyên, hàng nghìn học viên khác như được tiếp thêm một nguồn sức sống mãnh liệt. Họ đồng loạt ngồi xuống, thiền định giữa quảng trường. Một khung cảnh kỳ dị hiện ra: Hàng nghìn luồng khí đen mờ ảo bắt đầu bốc lên, hòa quyện với sương mù của Thiên Uyên Cốc, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ che khuất cả mặt trời.

Mập Mạp đứng bên cạnh, nuốt nước bọt một cái: “Đại ca… huynh định biến tất cả bọn họ thành ‘Ma’ sao?”

Diệp Hư Không chắp tay sau lưng, nhìn lên trời cao, nơi mây đen vẫn đang cuồn cuộn tụ tập: “Ma hay Thần, chỉ là do kẻ thắng định nghĩa. Nếu trời này không dung ta, ta biến cả thế giới này thành cõi Hư Vô, lúc đó, ta chính là Đạo.”

Lạc Thần Hi từ phía sau bước lại gần, gió thổi làm vạt áo trắng của nàng chạm vào áo đen của hắn. Nàng khẽ hỏi: “Hư Không, nếu bọn họ thật sự đi đến tận cùng của con đường này, bọn họ sẽ thành gì?”

Diệp Hư Không quay đầu nhìn nàng, ánh mắt bình thản nhưng chứa đựng một sự kiên định đến rợn người: “Bọn họ sẽ thành những người Tự Do.”

“Tự do?”

“Phải. Tu luyện trước nay vốn dĩ để thoát khỏi sinh lão bệnh tử, nhưng tu sĩ rốt cuộc vẫn chết dưới kiếm kẻ mạnh hơn, vẫn bị trói buộc bởi thiên mệnh. Còn con đường của ta, đích đến cuối cùng chính là Tự Do tuyệt đối. Khi ngươi là Hư Vô, không gì có thể làm tổn thương ngươi, không gì có thể định nghĩa ngươi, và cũng không ai có quyền cai trị ngươi. Ngay cả ta… cũng không.”

Thần Hi lặng người. Nàng vốn là Thánh nữ Dao Trì, từ nhỏ được dạy phải thuận theo thiên mệnh, bảo hộ chúng sinh. Nhưng lời của Diệp Hư Không hôm nay đã đập nát hoàn toàn thế giới quan của nàng.

Trong lúc đó, tại một tầng trời xa xôi của Thượng Giới, bên trong cung điện bằng vàng ròng lơ lửng giữa biển mây, một người đàn ông trung niên đang ngồi trên ngai vàng chợt mở mắt. Đôi mắt hắn phản chiếu hình ảnh vạn giới chúng sinh, nhưng lúc này lại hiện lên một sự dao động cực nhẹ.

Cổ Thiên Thánh cau mày, cảm giác được thiên đạo đang rên rỉ. Hắn bấm ngón tay tính toán nhưng chỉ thấy một mảng đen ngòm, mù mịt.

“Lại là hướng đó… Hoang Khư Giới? Diệp Hư Không, rốt cuộc ngươi đang gieo rắc thứ virus gì vào cái lồng của ta?”

Hắn vỗ tay một cái, một bóng đen xuất hiện quỳ dưới điện.

“Truyền lệnh xuống Thiên Đạo Minh ở Trung Giới. Tìm ra nguồn gốc của sự biến động tại Thiên Uyên Cốc. Nếu thấy kẻ nào tu luyện công pháp lạ… giết không tha. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.”

“Tuân lệnh Thiên Đế!”

Tại Thiên Uyên Cốc, Diệp Hư Không dường như cảm nhận được ánh nhìn sát cơ từ vạn dặm ngoài không gian. Hắn khẽ cười lạnh, nhìn về phía ba nghìn thiếu niên đang bước đầu nhập đạo.

Những kẻ bị bỏ rơi này, sớm thôi, sẽ trở thành cơn ác mộng lớn nhất của Thiên Đình.

Hắn đi tới chỗ Hắc Tử, đá nhẹ vào mông con chó đen: “Đừng có ngủ nữa. Từ mai, ngươi chịu trách nhiệm huấn luyện thực chiến cho bọn họ. Đừng nương tay, kẻ nào không chịu nổi sự ăn mòn của Hư Vô, kẻ đó không có tư cách đi theo ta.”

Hắc Tử nhe răng ra cười, để lộ những chiếc răng nanh trắng ởn, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn. Nó rất thích việc "hành hạ" lũ nhóc loài người này.

Diệp Hư Không nhìn ra phía cửa cốc, nơi con đường mòn dẫn xuống chân núi. Hắn biết, yên bình sẽ không kéo dài lâu. Một khi triết lý "Tu Vô" phát tán ra ngoài, nó sẽ là một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt hơn bất kỳ cuộc đại chiến đao kiếm nào.

Nhưng đó mới là điều hắn muốn.

Hư Vô, vốn dĩ phải được sinh ra từ sự đổ nát của trật tự cũ.

“Tiền Đa Đa!” – Hắn gọi lớn.

“Có đệ!” – Tên mập lật đật chạy lại.

“Bắt đầu rải người của ngươi đi khắp các thương hội ở Trung Giới. Tung tin ra rằng: Học viện Hư Vô không cần linh căn, không cần tiền bạc. Chúng ta chỉ cần những kẻ dám đứng lên chỉ mặt Thiên Đạo mà chửi. Kẻ nào muốn tự do, hãy đến đây.”

Mập Mạp run bắn cả người vì phấn khích: “Đại ca, huynh định chơi lớn thế sao? Thiên Đạo Minh mà biết chắc chắn sẽ phát điên mất!”

Diệp Hư Không đứng lên đỉnh vách đá cao nhất, gió lồng lộng thổi qua, giọng hắn hòa vào hư không: “Phát điên? Không, ta muốn bọn chúng phải sợ hãi. Sợ hãi cho cái ngôi vị giả tạo của mình.”

Ánh chiều tà buông xuống, bóng của Diệp Hư Không trải dài trên quảng trường, che phủ lên hàng nghìn học viên đang trầm tư. Từ xa nhìn lại, bóng dáng ấy như một vị thần bóng tối đang che chở cho những đứa con của mình trước khi bóng đêm thật sự ập đến.

Một triết lý mới đã được khai sinh. Và nó, mang tên Hư Vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8