Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 5: Cá trê dọn bể nổi giận**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 14:58:32 | Lượt xem: 3

Sương mù sáng sớm trên hồ Trường Sinh lãng đãng như những dải lụa mỏng, vấn vương quanh rặng trúc xanh ngắt. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cá quẫy nước tạo nên một bản nhạc giao hưởng của sự tĩnh lặng.

Diệp Mặc ngáp dài một cái, chiếc nón lá sờn rách che nửa khuôn mặt lười biếng. Hắn tựa lưng vào thân cây liễu già, tay cầm cần câu trúc đã lên nước bóng loáng, đầu dây câu thản nhiên thả lửng lơ trên mặt nước mà chẳng thèm móc mồi. Với hắn, câu cá không phải để bắt cá, mà là để bắt lấy sự thanh thản giữa một thế giới tu tiên đầy rẫy tranh đoạt này.

"Hệ thống, hôm nay con cá trê kia ăn gì mà có vẻ hăng hái thế?" Diệp Mặc lầm bầm trong đầu.

*“Đinh! Báo cáo ký chủ, Thôn Thiên Ngư đang trong giai đoạn tiêu hóa một tia u minh khí từ đáy hồ, trạng thái cảm xúc: Hơi cáu kỉnh vì bị làm phiền giấc ngủ.”*

Diệp Mặc nhìn xuống làn nước sâu thẳm. Ở đó, một cái bóng đen khổng lồ, dài chừng hơn một trượng, đang lững lờ trôi. Đó là con "cá dọn bể" mà hắn nuôi bấy lâu nay. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy nó là một con cá trê đen sì, xấu xí, đầu to đuôi ngắn, nhưng chỉ Diệp Mặc mới biết, cái thứ này có thể nuốt chửng cả một ngọn núi nếu nó thực sự lên cơn đói.

Đang lúc thanh bình, một chuỗi tiếng bước chân thô bạo dẫm nát cỏ xanh, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của hậu sơn.

"Diệp Mặc! Ngươi vẫn còn tâm trí ngồi đây ngủ gật sao?"

Một giọng nói the thé, đầy vẻ hách dịch vang lên. Diệp Mặc không cần mở mắt cũng biết kẻ đến là ai. Triệu Hỏa – Chấp sự Ngoại môn của Thanh Vân Môn, một kẻ nổi danh là hám lợi và hẹp hòi. Hắn cậy mình có chút quan hệ với một vị trưởng lão nội môn nên luôn tìm cách hạch sách các đệ tử không có chỗ dựa.

Theo sau Triệu Hỏa là hai tên đệ tử nịnh hót, mặt mày cũng nghênh ngang không kém.

Diệp Mặc khẽ nhấc nón lá, đôi mắt hơi nheo lại vì ánh nắng: "Triệu chấp sự đại giá quang lâm, hồ Trường Sinh này bỗng nhiên thấy… nóng nực hẳn lên."

Triệu Hỏa hừ lạnh một tiếng, đôi mắt hí đảo quanh mặt hồ, vẻ tham lam không giấu diếm: "Bớt lời sáo rỗng đi. Ta nghe nói cái ao hoang này dạo gần đây linh khí có vẻ tụ hội, linh ngư phát triển rất tốt. Sắp tới là đại thọ của Đại trưởng lão, ta cần chọn ra mấy con linh ngư thượng hạng để làm quà chúc thọ. Ngươi trông coi hồ này bấy lâu, chắc cũng đã bòn rút không ít linh thạch của tông môn để vỗ béo lũ cá này rồi chứ?"

Diệp Mặc thản nhiên đáp: "Triệu chấp sự nói đùa. Hồ này chỉ toàn cá thường, nuôi để dọn rêu là chính. Ngài xem, nước hồ trong vắt thế này, lấy đâu ra linh ngư thượng hạng?"

Triệu Hỏa không tin, hắn tiến sát bờ hồ, chỉ tay vào cái bóng đen đang lờ mờ dưới nước: "Kia là cái gì? Một con cá trê lớn như vậy, chắc chắn đã hấp thụ không ít tinh hoa của đất trời. Người đâu, đem lưới ra cho ta! Ta thấy con cá trê này nhục thân săn chắc, thịt chắc chắn là đại bổ, mang về hầm canh cho trưởng lão là nhất."

Diệp Mặc khẽ cau mày, giọng điệu có chút nhắc nhở: "Triệu chấp sự, con cá đó tính khí không tốt lắm. Nó là cá dọn bể, chuyên ăn rác rưởi dưới đáy hồ, sợ là không hợp với khẩu vị của trưởng lão đâu."

"Câm miệng! Ngươi là cái thá gì mà dám dạy bảo ta?" Triệu Hỏa quát lớn, gương mặt béo tròn đỏ gay lên vì tức giận. "Ta thấy ngươi là muốn giữ của riêng. Một tên đệ tử ngoại môn phế vật, không lo tu luyện, suốt ngày ôm cần câu làm vẻ cao nhân. Hôm nay ta không chỉ bắt cá, mà còn phải dạy dỗ ngươi một bài học về quy tắc của tông môn!"

Nói đoạn, Triệu Hỏa bước tới, định giật lấy chiếc cần câu trúc trên tay Diệp Mặc để thể hiện uy quyền. Nhưng ngay khi bàn tay hắn vừa chạm vào không khí trước mặt Diệp Mặc, một luồng khí tức âm hàn đột ngột từ mặt hồ bốc lên.

Mặt hồ đang yên ả bỗng nhiên nổi lên một vòng xoáy lớn. Con cá trê đen lúc nãy còn đang lờ đờ, bỗng nhiên quẫy mạnh đuôi một cái.

*Bõm!*

Một cột nước cao tới vài trượng bỗng chốc dựng đứng lên, nhưng kỳ lạ thay, nước không hề bắn tung tóe mà lại ngưng tụ thành hình một cái đuôi cá khổng lồ, trong suốt và chứa đầy áp lực khủng khiếp.

Triệu Hỏa còn chưa kịp định thần, thì cái "đuôi nước" kia đã giáng xuống một cú vỗ trời giáng.

*Bốp!*

Tiếng động giòn giã vang vọng khắp núi rừng. Đó không phải là một cú đánh vật lý bình thường. Trong khoảnh khắc cái đuôi cá vỗ trúng mặt Triệu Hỏa, không gian xung quanh hắn dường như bị bóp méo.

"Á…"

Tiếng kêu của Triệu Hỏa còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, cả thân hình mập mạp của hắn đã bay vọt lên không trung như một quả cầu da, vẽ thành một đường parabol hoàn mỹ rồi rơi thẳng xuống một bụi gai rậm rạp phía xa.

Hai tên đệ tử đi theo trợn mắt há mồm, đứng hình tại chỗ. Tốc độ quá nhanh, họ thậm chí không thấy rõ con cá kia đã làm gì, chỉ thấy chấp sự của mình đột nhiên… bay mất tích.

"Con cá… con cá trê kia…" Một tên lắp bắp, chỉ tay xuống hồ.

Lúc này, Thôn Thiên Ngư mới chậm rãi ngoi cái đầu to tướng lên mặt nước. Nó trừng đôi mắt nhỏ xíu, lạnh lẽo nhìn hai tên còn lại, cái miệng rộng huếch hoác hé mở, để lộ những hàng răng li ti trông cực kỳ đáng sợ. Nó khẽ "khạc" một cái, một ngụm nước nhổ thẳng vào mặt hai tên đệ tử, khiến chúng ngã ngửa ra sau, tinh thần hoảng loạn.

Diệp Mặc khẽ vỗ tay lên mặt đất, thở dài: "Đã bảo là tính nó không tốt mà lị. Đi tìm chấp sự của các ngươi đi, hy vọng bụi gai kia không quá nhọn."

Hai tên đệ tử sợ đến mức hồn vía lên mây, không dám ho he một câu, lật đật chạy biến về phía bụi gai. Khi họ lôi được Triệu Hỏa ra, thì vị chấp sự oai phong lẫm liệt lúc nãy giờ đây mặt sưng vù như cái bánh bao, đôi mắt đờ đẫn, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.

"Ta là ai? Đây là đâu? Con cá… không, không phải con cá… là Thiên đạo… Thiên đạo vỗ mặt ta…"

Triệu Hỏa dường như đã mất hết ý thức về thực tại. Cái tát của Thôn Thiên Ngư không chỉ đánh vào nhục thân, mà còn trực tiếp xóa sạch những ký ức gần nhất của hắn, thậm chí còn chấn nát đi sự tham lam sâu trong linh hồn. Kể từ giây phút này, Triệu Hỏa trong mắt người khác chẳng khác gì một kẻ ngớ ngẩn, hoàn toàn "bay màu" mọi tâm tư đen tối trước đó.

*“Đinh! Ký chủ bảo vệ ao cá thành công, Thôn Thiên Ngư thực hiện hành động \'Vệ sinh linh hồn kẻ xấu\'. Phần thưởng: Tu vi phản phệ +100 ngày. Nhận được đạo cụ: \'Cám Cá Hóa Thần\' (Sau khi sử dụng có thể khiến linh ngư tiến hóa mạnh mẽ).”*

Diệp Mặc nghe tiếng thông báo của hệ thống trong đầu, cảm giác một luồng năng lượng ấm áp tuôn trôi trong kinh mạch, sảng khoái đến mức hắn muốn hét lên một tiếng. Nhưng tính cách cẩn trọng đã kìm hắn lại. Hắn khẽ mỉm cười, với tay lấy bình rượu nhạt bên cạnh nhấp một ngụm.

"Tốt, tốt lắm." Hắn nhìn xuống mặt hồ, con cá trê đen đã lặn sâu xuống đáy, trở lại với nhiệm vụ "dọn rác" của mình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bỗng nhiên, từ trong một khóm sen gần đó, một chú cá chép vàng kim (Linh Nhi) nhảy lên mặt nước, đôi mắt long lanh nhìn Diệp Mặc đầy vẻ ngưỡng mộ, chiếc đuôi nhỏ vẫy vẫy liên hồi như đang muốn được khen ngợi.

Diệp Mặc xoa xoa đầu chú cá chép nhỏ khi nó bơi sát vào bờ: "Linh Nhi, đừng học theo con cá trê kia nhé. Hung hăng quá sau này khó hóa hình lắm. Cứ từ từ mà lớn, hồ Trường Sinh này… ta bao trọn cho các ngươi rồi."

Gió chiều lại thổi qua, hồ Trường Sinh quay lại với vẻ tĩnh lặng vốn có. Nhưng ở dưới mặt hồ kia, một sức mạnh kinh thiên động địa đang âm thầm lớn mạnh, và vị "Ngư ông" trẻ tuổi ngồi trên bờ, thực chất đã sớm trở thành chủ nhân của một quy luật đáng sợ mà ngay cả các đại năng đứng đầu thiên hạ cũng chưa chắc đã chạm tới được.

Chuyện xảy ra hôm nay, chỉ là một cái gợn sóng nhỏ trong ao cá của Diệp Mặc, nhưng với Thanh Vân Môn, đó là sự bắt đầu của một truyền thuyết về một kẻ điên ngồi câu cá ở hậu sơn, người mà bất cứ ai có ý đồ xấu đều phải nhận lấy "nụ hôn của định mệnh" từ những con cá của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8