Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 9: Cá Cẩm Lý hóa hình, Linh Nhi xuất thế**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:01:33 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 9: CÁ CẨM LÝ HÓA HÌNH, LINH NHI XUẤT THẾ**

Sau khi tiễn bước Liễu Nhất Phi cùng những rắc rối mang tên "Thiên tài kiêu kỳ", Diệp Mặc lại quay trở về với chiếc ghế nằm quen thuộc dưới gốc liễu rủ bên hồ Trường Sinh. Gió ở hậu sơn mang theo hương vị của cỏ dại và hơi ẩm của nước, nhè nhẹ xua tan chút tàn dư linh khí còn sót lại sau lần đột phá của Đại sư tỷ.

Diệp Mặc khẽ nhấc nón lá trên mặt, ánh mắt lười biếng nhìn xuống mặt hồ tĩnh lặng như gương. Ở đó, bên dưới lớp nước trong vắt chứa đựng nồng độ linh khí tinh khiết đến đáng sợ, có một vệt sáng đỏ rực đang lướt đi chậm rãi.

Đó là con cá Cẩm Lý đẹp nhất trong ao của hắn. Nó không to lớn hung dữ như con Thôn Thiên Trê, không huyền ảo như Thời Không Ngư, nhưng lại là con cá mà Diệp Mặc ưu ái nhất. Lớp vảy của nó mang màu đỏ thắm của san hô, đan xen với những vân vàng ròng lấp lánh như mặt trời giữa trưa. Mỗi lần nó quẫy đuôi, cả mặt hồ dường như bừng sáng, mang theo một loại khí vận thần bí khiến người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường.

"Hệ thống, xem trạng thái của tiểu hồng ngư." Diệp Mặc thầm gọi trong lòng.

Một bảng điều khiển ảo màu xanh nhạt, chỉ mình hắn thấy, hiện ra:

*【Linh vật: Thất Thái Vận Mệnh Cẩm Lý.】*
*【Trạng thái: Đỉnh phong (Chuẩn bị tiến hóa).】*
*【Tiến độ hóa hình: 99.9%.】*
*【Yêu cầu cuối cùng: Một giọt Thái Sơ Chân Thủy hoặc mười năm tâm huyết bồi dưỡng của chủ nhân.】*

Diệp Mặc nhìn con số 99.9% mà chép miệng. Giọt "Thái Sơ Chân Thủy" kia là phần thưởng hắn nhận được từ nhiệm vụ "Kiên trì ngủ trưa bảy năm không bỏ" cách đây một tuần. Đối với các tu sĩ ngoài kia, đó là thần thủy khởi nguồn của vạn vật, một giọt có thể khiến khô mộc hồi xuân, khiến người phàm thoát thai hoán cốt trực tiếp lên Kim Đan.

Nhưng với Diệp Mặc, hắn chỉ cảm thấy nước trong ao hình như hơi thiếu chất, cần thêm chút "gia vị" cho đàn cá.

"Thôi được rồi, nuôi ngươi ba năm, cũng đến lúc cho ta thấy chút thành quả. Đừng có hóa thành một lão quái vật râu dài là được, nếu không ta chẳng biết giải thích thế nào với tông môn về việc hồ cá mọc ra một lão già."

Diệp Mặc lười biếng búng ngón tay. Một giọt nước trong suốt như pha lấp lánh, bên trong ẩn chứa vô số quy luật vận hành của thiên địa, chậm rãi rơi xuống mặt hồ.

"Tõm."

Tiếng nước bắn lên cực kỳ khẽ khàng, nhưng ngay lập tức, hồ Trường Sinh vốn đang yên tĩnh bỗng chốc sững lại. Gió ngừng thổi. Tiếng chim hót trong rừng trúc im bặt. Ngay cả đám cá đang tung tăng bơi lội cũng đồng loạt lặn xuống đáy hồ, dập đầu như thể đang triều bái một vị nữ vương sắp ra đời.

Từ vị trí giọt nước rơi xuống, một vòng tròn ngũ sắc bắt đầu lan tỏa. Con cá Cẩm Lý đỏ vàng kia khẽ quẫy đuôi, nó đớp lấy giọt nước rồi đột ngột nhảy vọt lên khỏi mặt hồ.

"Vút!"

Thân hình nhỏ bé của con cá không hề rơi xuống theo trọng lực, mà đứng sững giữa không trung. Những tia nắng hoàng hôn còn sót lại trên đỉnh núi Thanh Vân dường như bị một lực hút vô hình kéo về phía nó. Ánh sáng vàng kim rực rỡ bọc lấy thân cá thành một cái kén ánh sáng khổng lồ.

Diệp Mặc nheo mắt, tay cầm cần câu khẽ gõ nhẹ xuống mặt đất: "Thu nhỏ phạm vi lại, đừng có làm ầm ĩ lên tới tận Chính điện."

Theo lệnh của hắn, một trận pháp vô hình bao trùm lấy toàn bộ hậu sơn, ngăn cách mọi biến động về khí linh cùng ánh sáng. Nếu có ai đứng bên ngoài nhìn vào, họ sẽ chỉ thấy hậu sơn vẫn là một vùng hoang vắng đầy sương mù, không hề biết bên trong đang diễn ra một sự kiện đủ để làm chấn động toàn bộ Thanh Minh Giới.

Bên trong cái kén ánh sáng, âm thanh vảy cá rụng rơi lạch xạch vang lên, nhưng không phải rơi xuống đất mà tan biến vào hư không. Lớp vảy đỏ thắm ấy hóa thành một bộ y phục màu đỏ tươi rực rỡ, vân vàng óng ánh trên đó tựa như mây trôi. Cái đuôi cá mềm mại dài ra, biến thành đôi chân ngọc trắng nõn nà như sứ trắng được nghệ nhân tỉ mỉ mài giũa. Chiếc vây lưng thanh mảnh hóa thành mái tóc dài đen nhánh, đổ dài như suối thác cho đến tận gót chân.

Chỉ trong vài nhịp thở, ánh sáng tan đi. Một thiếu nữ chừng mười lăm mười sáu tuổi từ trên không rơi xuống.

Diệp Mặc không hề có ý định đỡ lấy, hắn vẫn thong thả nằm đó. Thiếu nữ đáp chân xuống thảm cỏ xanh mướt, loạng choạng vài bước như người lần đầu tiên tập đi, rồi "bộp" một cái, nàng ngã sấp mặt ngay dưới chân Diệp Mặc.

Không gian im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng một chiếc lá rơi.

Thiếu nữ lồm cồm bò dậy, nấc lên một tiếng, rồi quay lại nhìn cái hồ nước phía sau, lại nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé của mình. Nàng ngơ ngác một hồi lâu, đôi mắt to tròn long lanh như chứa đựng cả hồ nước trong veo bắt đầu đẫm nước.

"Đau… Đau quá…"

Giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc vang lên, thanh thuần đến mức khiến lòng người phải run rẩy. Nàng ngẩng đầu nhìn lên người nam nhân đang nằm trên ghế gỗ, đôi môi hồng nhỏ nhắn bĩu ra, uất ức gọi:

"Chủ… Chủ nhân… Ngài sao không đỡ ta?"

Diệp Mặc day day thái dương. Thôi xong, hóa hình kiểu gì mà ra một cái bình giấm dở hơi thế này? Hắn liếc nhìn thiếu nữ trước mặt. Nàng sở hữu một vẻ đẹp không thuộc về nhân gian. Làn da trắng tới mức gần như phát sáng dưới ánh đèn dầu hắt ra từ chòi gỗ, ngũ quan tinh tế đến cực điểm, và đặc biệt nhất là giữa trán có một hoa văn nhỏ hình vảy cá màu vàng nhạt, làm tăng thêm vài phần tiên khí thoát tục.

Tuy nhiên, biểu cảm thì đúng là… một con cá ngốc.

"Ngươi là Tiểu Hồng?" Diệp Mặc hỏi, dù trong lòng đã biết rõ.

Thiếu nữ gật đầu lia lịa, những sợi tóc vương trên mặt làm nàng hơi ngứa nên cứ liên tục lắc đầu như con cún nhỏ. Nàng đứng dậy, chiếc váy đỏ rực rỡ tung bay theo gió. Bộ đồ này vốn là do linh lực của nàng hóa ra, nên vô cùng vừa vặn, lại ẩn chứa khí tức vận mệnh cực kỳ cường đại.

"Ta hóa hình rồi! Ta không còn phải sợ lão trê dọn bể kia ăn thịt nữa rồi!" Nàng reo lên, chạy vòng quanh Diệp Mặc với vẻ mặt đắc ý vô cùng. "Chủ nhân, người nhìn xem, ta có chân rồi này! Ta có tay rồi này! Ta còn có… có… ủa, cái này là cái gì?"

Nàng tò mò đưa tay lên sờ vào mái tóc dài của mình, vẻ mặt tràn đầy sự lạ lẫm.

Diệp Mặc thở dài, đặt nón lá sang một bên rồi đứng dậy. Hắn gõ nhẹ một cái vào đầu thiếu nữ: "Yên lặng một chút. Từ giờ tên ngươi là Linh Nhi. Ở đây đừng có chạy lung tung, nếu để người khác bắt được, họ sẽ nướng ngươi lên đó."

Linh Nhi nghe thấy từ "nướng" thì rùng mình một cái, vội vàng túm lấy góc áo sờn cũ của Diệp Mặc, đôi mắt nhìn quanh cảnh giác: "Có người dám ăn Linh Nhi sao? Chủ nhân, người phải bảo vệ ta! Ta rất dễ nuôi, mỗi ngày chỉ cần cho ăn mấy viên đan dược ngọt ngọt lúc trước là được!"

Diệp Mặc trợn mắt: "Đan dược ngọt ngọt? Đó là Bổ Thiên Đan cấp Thánh đấy cô nương! Một viên đó đủ để mua nửa cái tông môn này, ngươi lại coi nó là kẹo?"

Nhưng nhìn bộ dạng đáng thương, hai cái má bầu bĩnh của Linh Nhi, Diệp Mặc rốt cuộc cũng không nỡ mắng tiếp. Hắn quay vào trong gian nhà gỗ, lấy ra một chiếc giỏ đựng trái cây rừng rồi ném cho nàng: "Ăn cái này đi, trái cây này ta hái ở trên núi, có chút linh khí, đủ để ngươi ổn định tu vi."

Linh Nhi chụp lấy một quả đào tiên lớn, không thèm rửa, cũng không thèm gọt vỏ, ngoác mồm cắn một miếng lớn. "Ngon quá! Ngọt hơn nước hồ nhiều!"

Đúng lúc này, thông báo của hệ thống lại vang lên rộn rã trong đầu Diệp Mặc:

*【Đinh! Chúc mừng chủ nhân nuôi dưỡng thành công Thất Thái Vận Mệnh Cẩm Lý hóa hình.】*
*【Bạn nhận được phần thưởng: Toàn bộ Thuộc tính Vận Khí của Cẩm Lý (Bạn sẽ là kẻ may mắn nhất thế gian, đi đường cũng nhặt được bảo vật, kẻ thù định đánh bạn sẽ bị sét đánh hoặc tự ngã chết).】*
*【Bạn nhận được: Đạo Tổ Linh Quang (Một luồng sáng ẩn giấu trong thần thức, giúp bạn thấu hiểu vạn pháp chỉ trong một cái nhìn).】*
*【Tu vi phản phệ: Chúc mừng chủ nhân thăng cấp tới Hóa Thần Cảnh đỉnh phong (Ẩn giấu).】*

Diệp Mặc cảm thấy một luồng sức mạnh ấm áp như thủy triều dâng trào trong kinh mạch. Tu vi của hắn nháy mắt vượt qua Nguyên Anh, trực tiếp bước vào Hóa Thần. Trong thức hải, một tiểu nhân bằng ánh sáng vàng ngồi xếp bằng trên tòa sen, dung mạo y hệt hắn nhưng tràn đầy uy nghiêm.

"Hóa Thần sao…" Diệp Mặc khẽ lẩm bẩm. "Lại mạnh lên một chút rồi, thật là phiền phức. Cứ thế này thì đến bao giờ mới được nghỉ hưu?"

Ở thế giới bên ngoài, Hóa Thần đại năng là những vị lão quái vật sống hàng ngàn năm, mỗi lần xuất hiện đều khiến một phương chấn động, là thủ hộ thần của các đại thánh địa. Nhưng với Diệp Mặc, việc tăng tu vi này dường như chỉ khiến hắn cảm thấy cái gánh nặng bảo vệ cái hồ này trở nên nặng hơn đôi chút.

Hắn nhìn Linh Nhi đang ăn đến nỗi nước đào dính đầy mặt, rồi lại nhìn ra mặt hồ. Dưới đó, con Thôn Thiên Trê vẫn đang lặng lẽ dọn bùn, đôi lúc liếc nhìn lên phía trên đầy ganh tị.

"Tiểu trê, đừng nhìn nữa." Diệp Mặc mắng vọng xuống. "Ngươi là trê dọn bể, hóa hình ra chắc chắn là một tên mặt đen hôi hám, cứ ở dưới đó đi cho nước nó trong."

Con cá đen to tướng thở ra một chuỗi bong bóng khổng lồ như để phản đối, nhưng rồi lại ngoan ngoãn chui vào hốc đá ngủ tiếp.

Đêm dần buông xuống trên hậu sơn Thanh Vân Tông. Ánh trăng bàng bạc phủ lên mặt hồ Trường Sinh, tạo nên một khung cảnh huyền ảo như cõi mộng.

Linh Nhi sau khi ăn no một giỏ quả rừng, cái bụng nhỏ hơi căng lên. Nàng lân la lại gần chỗ Diệp Mặc đang ngồi câu cá (thực chất là cầm cần câu cho có hình tượng chứ chả có mồi), rồi đột ngột nằm bò ra bãi cỏ ngay cạnh chân hắn.

"Chủ nhân, người đang làm gì vậy?" Nàng chống cằm, đôi chân ngọc đung đưa trên không, những dải lụa đỏ trên váy lướt nhẹ qua cổ chân Diệp Mặc.

"Câu thời gian." Diệp Mặc nhắm mắt trả lời ngắn gọn.

"Câu thời gian? Thời gian có ăn được không?" Nàng nghiêng đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"Không ăn được, nhưng nó có thể khiến ngươi già đi, khiến ngươi héo úa."

Linh Nhi bĩu môi: "Ta không sợ già. Ngài nuôi ta, ta sẽ luôn đẹp thế này cho ngài xem." Nói đoạn, nàng vươn tay nghịch ngợi những sợi dây câu làm bằng gân rồng mà Diệp Mặc tùy ý vứt trên mặt đất. "Chủ nhân, ngài thật tốt. Đám cá khác dưới kia đều sợ ngài, nhưng ta thì biết, ngài là người hiền nhất thế gian."

Diệp Mặc không đáp lại, nhưng khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ.

Sáng sớm hôm sau.

Tiếng chuông tông môn vang vọng từ Chính điện, xé tan không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai. Diệp Mặc đang ngủ thì bị một thứ gì đó mềm mại, mát lạnh cọ cọ vào má. Hắn nhíu mày mở mắt, đập vào mắt là khuôn mặt xinh đẹp phóng đại của Linh Nhi.

Nàng đang cầm một sợi lông chim rừng, hớn hở chọc vào mũi hắn.

"Chủ nhân! Chủ nhân! Dậy đi! Có mấy con chim lớn đang bay trên đầu chúng ta kìa, chúng to lắm, có muốn ta bắt xuống cho ngài nướng không?"

Diệp Mặc đẩy mặt nàng ra, ngồi dậy nhìn lên bầu trời. Thật sự có vài con Linh Hạc đang bay qua hậu sơn, hướng về phía đại sảnh tông môn. Nhìn trang phục của những người ngồi trên hạc, Diệp Mặc nhướng mày. Đó không phải người của Thanh Vân Tông.

Vảy rồng màu tím trên tay chèo, biểu tượng mặt trời chín tầng trời…

"Cửu Tiêu Thánh Địa?" Diệp Mặc nheo mắt. "Bọn họ tới cái tông môn hạng ba này làm gì?"

Linh Nhi thấy chủ nhân không để ý đến mình, liền chu mỏ: "Hừ, chim hôi hám. Để ta dọa chúng nó!"

Nàng đứng bật dậy, lấy đà định nhảy lên không trung. Diệp Mặc nhanh tay tóm lấy cổ áo nàng lôi lại: "Ngồi im cho ta! Ngươi bây giờ là người, không phải cá, nhảy cái gì mà nhảy? Khí vận của ngươi nếu tỏa ra lúc này, toàn bộ cái Thanh Minh Giới này sẽ lộn tùng phèo lên đấy!"

"Nhưng bọn họ nhìn ghét lắm!" Linh Nhi ấm ức chỉ tay lên trời.

Quả thật, đám đệ tử Cửu Tiêu Thánh Địa ngồi trên hạc đang nhìn xuống phía hậu sơn với vẻ mặt khinh thường. Một tên thiếu niên dẫn đầu, mặc trường bào màu tím thêu hoa văn tinh xảo, hất hàm nói:

"Sư huynh, nhìn xem, đó là hồ Trường Sinh trong truyền thuyết của Thanh Vân Tông sao? Trông chả khác gì cái ao thả vịt ở quê nhà ta. Linh khí mỏng manh đến tội nghiệp."

"Suỵt, nhỏ tiếng chút Diệp Thiên sư đệ." Một nam tử đứng tuổi hơn đứng bên cạnh lên tiếng, dù trong mắt gã cũng tràn đầy vẻ cao ngạo. "Thanh Vân Tông dù sao cũng có chút giao tình với tổ tiên chúng ta. Lần này chúng ta đến là để bàn về chuyện hôn ước giữa người và Liễu Nhất Phi. Nghe nói nàng ta vừa đột phá, cũng xứng với thân phận Thánh tử của ngươi."

Diệp Thiên nhếch môi, nụ cười đầy sự ngạo mạn: "Chỉ là một nữ tử ở tông môn nhỏ bé. Nếu không phải do trưởng bối định đoạt, ta thực chẳng muốn tới cái nơi hẻo lánh này. Chờ ta gặp nàng ta, nếu nàng ta không đủ đẹp, ta sẽ phế bỏ hôn ước này ngay lập tức."

Dưới đất, Diệp Mặc thính giác nhạy bén vô cùng, nghe không sót một chữ nào. Hắn lắc đầu, thở dài một tiếng: "Lại thêm một kẻ chán sống tới làm phiền sự thanh tịnh của ta."

Linh Nhi đứng cạnh bên, thấy Diệp Mặc thở dài thì mắt bỗng hiện lên một tia đỏ rực. Vận mệnh Cẩm Lý là gì? Đó là người mang lại may mắn cho đồng minh, nhưng cũng là kẻ có thể nguyền rủa kẻ thù tàn độc nhất thông qua khí vận.

"Chủ nhân, hắn dám làm ngài buồn lòng sao?" Linh Nhi hừ lạnh một tiếng. "Cá không thể leo cây, nhưng rồng có thể phun nước. Để ta cho hắn biết tay!"

Nàng lén lúc Diệp Mặc đang quay đi lấy nước pha trà, bèn thọc tay vào không trung, rút ra một sợi khí vận màu đen mà nàng vừa chiết xuất từ đống bùn dưới đáy ao. Đó là thứ ám khí kinh tởm nhất của Thôn Thiên Trê dồn nén ngàn năm.

"Đi đi!" Nàng búng ngón tay. Sợi hắc khí nhỏ như tơ nhện bay vút lên cao, dính chặt vào chân con Linh Hạc mà Diệp Thiên đang cưỡi.

Trực giác của Diệp Thiên vốn rất mạnh, hắn bỗng thấy lạnh sống lưng, nhưng nhìn quanh chẳng thấy gì lạ. Hắn cười khẩy, tiếp tục chỉ trỏ xuống hồ Trường Sinh: "Nhìn kìa, dưới đó có cái ao rác, chẳng hiểu sao lại nuôi một con cá vàng to tướng…"

Vừa dứt lời, con Linh Hạc vốn đang bay bình ổn bỗng dưng mắt trợn trừng, nó kêu lên một tiếng thất thanh "Quác!", rồi như bị trúng phong, đôi cánh cứng đờ lại.

"Ơ? Này! Cái con súc sinh này làm sao vậy?" Diệp Thiên hốt hoảng.

Nhưng đã muộn, con hạc lao đầu xuống như một viên thiên thạch, và hướng lao đến… chính là giữa hồ Trường Sinh.

"Bõm!"

Một cú rơi tự do hoàn mỹ. Vị Thánh tử của Cửu Tiêu Thánh Địa lừng lẫy, kẻ vừa mới khoác loác vài giây trước, giờ đây chìm nghỉm trong làn nước lạnh ngắt của hồ Trường Sinh. Điều kỳ quái là, nước hồ này dưới tác động của Diệp Mặc đã trở nên cực kỳ "nặng", một tu sĩ thông thường rơi xuống sẽ thấy như bị vạn cân đá đè lên.

Linh Nhi cười hì hì, vỗ tay rộn rã: "Uống nước ao đi cho mát cái bụng! Ai bảo dám nói xấu hồ của Linh Nhi!"

Diệp Mặc cầm ấm trà bước ra, nhìn thấy một bóng người đang chật vật bò lên bờ hồ, quần áo ướt sũng, bùn đất bám đầy mặt, mái tóc tím quý phái giờ trông không khác gì một mớ rong biển. Hắn sững người lại, rồi quay sang nhìn Linh Nhi đang giả vờ ngắm mây trời.

"Ngươi… ngươi làm?"

Linh Nhi lập tức trưng ra bộ mặt ngây thơ vô tội: "Không phải ta nha! Là con hạc đó nó thấy nước hồ sạch quá nên muốn vào tắm ấy mà! Thật đó, ta thề trên vảy của lão trê dọn bể luôn!"

Diệp Mặc đỡ trán. Thôi xong rồi. Cái cuộc sống yên bình mà hắn dày công xây dựng, sau khi con cá này hóa hình, e rằng đã thực sự chấm dứt.

Hắn nhìn Diệp Thiên đang lồm cồm bò lên, vẻ mặt từ ngơ ngác chuyển sang giận dữ đến điên cuồng, rít qua kẽ răng: "Kẻ nào… Kẻ nào dám ám toán ta?!"

Diệp Mặc thở dài, đặt ấm trà xuống bàn gỗ, thong thả rót một chén. Hắn liếc nhìn tên Thánh tử đang run rẩy vì giận, rồi nói một câu vô cùng "hiền hòa":

"Này thiếu niên, ngươi làm bẩn ao của ta rồi. Tự mình bò ra hay để ta dùng cần câu kéo ngươi ra?"

Diệp Thiên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Diệp Mặc. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, gã Thánh tử vốn ngạo mạn này bỗng cảm thấy, ánh mắt của người thanh niên nuôi cá trước mặt không giống con người… mà giống như một đại dương sâu thẳm, có thể nuốt chửng cả linh hồn gã.

Nhưng sự kiêu ngạo từ xương tủy khiến gã ngay lập tức xua tan cảm giác đó. Diệp Thiên gầm lên, tay nắm chặt lại, linh khí toàn thân bùng phát: "Ngươi là đệ tử hạng quèn nào của Thanh Vân Tông? Dám nói chuyện với ta như thế? Chết đi!"

Gã vung tay ra một đạo quyền ấn, mang theo sấm sét rầm trời nhắm thẳng về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc thở dài, hắn thậm chí không thèm đứng dậy. Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm một cành liễu khô trên đất, khẽ gảy nhẹ một cái vào không trung.

"Vút."

Quyền ấn mang sức mạnh của Kim Đan cảnh đỉnh phong chạm vào cành liễu, chẳng những không làm nó gãy, mà còn bị hấp thụ sạch sẽ rồi bật ngược trở lại. Diệp Thiên không kịp phản ứng, trực tiếp bị quyền lực của chính mình đánh bay ngược ra giữa hồ một lần nữa.

"Uỵch!"

Tiếng nước bắn tung tóe lần thứ hai còn to hơn lần trước.

Linh Nhi khoái chí cười ngặt nghẽo, nhảy nhót bên bờ hồ: "Hay lắm chủ nhân! Cho hắn uống thêm ít nước nữa đi, nước hồ có nhiều… 'phân cá' lắm đó!"

Diệp Mặc bất đắc dĩ lắc đầu. Con cá nhỏ này của hắn, hóa ra không chỉ là ngôi sao may mắn, mà còn là mầm mống của sự hỗn loạn nữa.

"Yên lặng đi Linh Nhi." Hắn nhìn chén trà đang tỏa hương thơm nhè nhẹ trên bàn, khẽ thở dài: "Trà hôm nay… e là không uống được ngon rồi."

Bên ngoài, tiếng xôn xao bắt đầu truyền tới. Những đệ tử khác của Cửu Tiêu Thánh Địa và cao tầng của Thanh Vân Tông, dẫn đầu là lão Chưởng môn Thanh Vân Tử cùng Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi, đang vội vã lao về phía hậu sơn.

Một cuộc đối đầu mà Diệp Mặc không hề mong muốn, rốt cuộc cũng đã được kích hoạt. Mà nguyên nhân, chỉ bắt nguồn từ một cú nhảy "trượt chân" của một con cá hóa hình vừa mới ra đời được chưa đầy một canh giờ.

Nhìn Linh Nhi đang tung tăng chạy lại nhặt những chiếc lông hạc rụng, Diệp Mặc lần đầu tiên cảm thấy, có lẽ mình nên mang cái ao này chạy trốn vào tận sâu trong vạn trượng đáy biển mới phải. Nhưng hắn biết, con đường thành Đạo Tổ của mình, từ giây phút con Cẩm Lý này hóa hình, đã chính thức rẽ sang một chương hoàn toàn khác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8