Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 15: Cá Kiếm Ý nhảy mặt nước, vạn kiếm quy tông**
**CHƯƠNG 15: CÁ KIẾM Ý NHẢY MẶT NƯỚC, VẠN KIẾM QUY TÔNG**
Sương mù buổi sớm tại hậu sơn Thanh Vân Môn bao giờ cũng dày hơn những nơi khác. Nó không phải loại sương giá lạnh lẽo thông thường, mà mang theo một chút vị thanh tân của cỏ cây hòa quyện cùng linh khí loãng đến mức gần như không thể cảm nhận được.
Tại bờ hồ Trường Sinh, một thanh niên mặc bộ đồ đệ tử ngoại môn sờn cũ, trên vai khoác chiếc áo tơi bằng lá cọ đã sờn, đang ngáp dài một cái thật sâu. Diệp Mặc uể oải dụi mắt, tay cầm lấy chiếc cần câu bằng trúc vàng – vật phẩm "rác" nhất mà hệ thống tặng hắn từ ba năm trước. Đối với hắn, tu hành là một cực hình, còn ngồi câu cá chính là cách tốt nhất để giết thời gian trong cái thế giới tu tiên đầy rẫy nguy hiểm này.
"Hệ thống, hôm nay có nhiệm vụ gì không?" Diệp Mặc lầm bầm trong đầu.
*【 Đinh! Nhiệm vụ hằng ngày: Cho 'Kiếm Ý Ngư' ăn ba mẩu vụn của Ngộ Đạo Chủy. Phần thưởng: 0.001% tiến độ Đạo Tổ. 】*
Diệp Mặc chép miệng, thò tay vào túi vải bên hông, lôi ra mấy mẩu vụn bánh khô khốc, xám xịt. Đây chính là "Ngộ Đạo Chủy" mà người đời thèm khát, mỗi một mảnh nhỏ đều chứa đựng tinh hoa của trời đất, nhưng trong mắt Diệp Mặc, nó chẳng khác gì loại cám chim rẻ tiền.
Hắn khẽ búng ngón tay, một mẩu vụn bay vút ra, rơi lõm xuống mặt nước phẳng lặng như gương.
Cùng lúc đó, cách hồ Trường Sinh không đầy mười dặm, trên bầu trời Thanh Vân Môn đột nhiên xuất hiện ba đạo kiếm quang xé rách mây mù. Dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc trường bào màu xám tro, lưng đeo một thanh cổ kiếm tỏa ra hàn khí bức người. Ánh mắt ông ta sắc lẹm như kiếm phong, mỗi bước chân trên hư không đều để lại những vết nứt không gian mờ nhạt.
Đó chính là Lục Thành Chi – Trưởng lão của Kiếm Đình, một thế lực tu tiên chuyên tu kiếm đạo lừng lẫy cách đây hàng vạn dặm. Đi theo sau là hai đệ tử nòng cốt, nam tử thì anh tuấn tiêu sái, nữ tử thì lạnh lùng thanh cao.
"Sư tôn, chúng ta thật sự phải đến cái Thanh Vân Môn suy vi này sao?" Nam đệ tử tên là Mặc Kiếm lên tiếng, giọng nói không giấu nổi vẻ khinh khỉnh. "Linh khí ở đây mỏng manh đến đáng thương, ngay cả cỏ dại ở Kiếm Đình chúng ta còn có đạo vận mạnh hơn đệ tử ở đây."
Lục Thành Chi trầm giọng đáp: "Bớt lời đi. Đêm qua ta bói toán, thấy được một đạo kiếm ý chí cao vô thượng từ phương vị này bay lên. Kiếm ý đó tinh thuần đến mức ngay cả 'Trấn Tông Thần Kiếm' của chúng ta cũng phải rung động. Thanh Vân Môn tuy sa sút, nhưng tổ thượng của bọn họ từng có quan hệ với một vị Đạo Tổ. Chúng ta không thể coi thường."
"Kiếm ý? Ở đây ư?" Thiếu nữ bên cạnh, Liễu Linh nhi, khẽ nhíu mày. Nàng vốn là kiếm đạo thiên tài, tâm cao khí ngạo, căn bản không tin một cái tông môn hạng ba lại có thể chứa chấp kỳ nhân như vậy.
Ba người hạ cánh xuống đỉnh núi Thanh Vân, không thèm thông báo, trực tiếp phóng thích thần thức quét ngang toàn bộ tông môn. Cảm giác áp bách của một vị cao thủ Hóa Thần cảnh khiến toàn bộ đệ tử Thanh Vân Môn đang luyện tập dưới sân phải quỳ sụp xuống, sắc mặt tái nhợt.
Lão chưởng môn Thanh Vân Tử đang ngồi thiền thì giật mình kinh hãi, vội vã lao ra nghênh đón. Vừa nhìn thấy huy hiệu Kiếm Đình trên ngực áo Lục Thành Chi, lão liền đổ mồ hôi lạnh: "Không biết Kiếm Đình đại nhân ghé thăm, tiểu môn tiểu phái chúng ta có gì thất kính?"
Lục Thành Chi không nhìn lão, ánh mắt đảo quanh rồi dừng lại ở hướng hậu sơn: "Kiếm khí đêm qua phát ra từ hướng đó. Đưa chúng ta đến."
Thanh Vân Tử run rẩy: "Đó là hồ Trường Sinh, vùng đất cấm địa của tiền nhân để lại, hiện chỉ có một đệ tử trông ao ở đó…"
"Cấm địa?" Lục Thành Chi hừ lạnh. "Dẫn đường!"
Khi đám người Lục Thành Chi đáp xuống bờ hồ Trường Sinh, đập vào mắt họ là một cảnh tượng vô cùng "nhức mắt". Một tên đệ tử trẻ tuổi đang gác chân lên tảng đá, nón lá che nửa khuôn mặt, miệng còn ngậm một cọng cỏ khô, trông lười biếng đến mức không thể lười biếng hơn.
"Ngươi là ai? Mau đứng dậy!" Mặc Kiếm quát lớn, một luồng kiếm áp nhắm thẳng vào Diệp Mặc mà đánh tới.
Diệp Mặc đang thiu thiu ngủ thì bị tiếng quát làm giật mình, chiếc nón lá rơi xuống. Luồng kiếm áp của Mặc Kiếm vốn có thể chấn vỡ đá cứng, nhưng khi vừa chạm vào phạm vi ba thước quanh Diệp Mặc thì bỗng dưng tan biến như tuyết gặp nắng xuân, chẳng để lại một gợn sóng.
Diệp Mặc dụi dụi mắt, nhìn đám người vừa đáp xuống, rồi lại nhìn Thanh Vân Tử đang run cầm cập phía sau, thầm nghĩ trong lòng: *Lại tới nữa à? Sao ai cũng thích chạy ra cái ao này gây sự thế nhỉ?*
"Chưởng môn, mấy vị này là…" Diệp Mặc hỏi một cách thờ ơ.
Thanh Vân Tử còn chưa kịp trả lời, Lục Thành Chi đã tiến lên một bước. Ánh mắt ông ta như muốn xuyên thấu hồ Trường Sinh. Nhưng kỳ quái thay, trong mắt ông, cái hồ này bình thường đến cực điểm, nước đục, linh khí loãng, hoàn toàn là một cái hồ hoang.
"Ngươi hằng ngày trông coi ở đây, có thấy điều gì bất thường không?" Lục Thành Chi hỏi, giọng nói uy nghiêm chứa đựng một tia tâm linh lực, muốn trấn áp tinh thần Diệp Mặc.
Diệp Mặc gãi gãi đầu: "Bất thường? À, có đấy. Con cá của tôi hôm nay có vẻ biếng ăn, ném mấy mẩu bánh xuống mà nó còn chưa chịu nhảy lên."
"Càn rỡ!" Mặc Kiếm rút ra thanh trường kiếm sáng loáng, chỉ thẳng vào mặt Diệp Mặc. "Sư tôn ta hỏi ngươi về kiếm khí chí cao, ngươi lại trả lời chuyện nuôi cá? Thứ phế vật ngoại môn này, có tin ta phế đi tu vi của ngươi không?"
Diệp Mặc thở dài, nhìn thanh kiếm trong tay Mặc Kiếm rồi lẩm bẩm: "Kiếm khí? Cái đó ăn được không? Tôi chỉ thấy nước hồ hơi lạnh thôi."
Đúng lúc này, mẩu vụn Ngộ Đạo Chủy thứ hai mà Diệp Mặc ném ra trước đó đã chìm dần xuống tầng nước sâu.
Trong lòng hồ yên ả, một con cá nhỏ chỉ bằng ngón tay, thân hình bạc trắng như được đúc từ sương bạc thuần khiết, đột ngột quẫy đuôi. Đó là 'Kiếm Ý Ngư' – loại cá được nuôi dưỡng bằng vạn năm kiếm đạo chi tinh trong hệ thống của Diệp Mặc.
"Bõm!"
Một tiếng động cực nhỏ vang lên. Một vòng tròn sóng nước từ giữa hồ lan tỏa ra.
Lục Thành Chi chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát, một linh cảm tử vong mãnh liệt ập đến. Ông ta hét lớn: "Lùi lại! Mau lùi lại!"
Nhưng đã muộn.
Từ dưới lòng hồ, con cá nhỏ bạc trắng đột ngột nhảy lên khỏi mặt nước để đớp lấy mẩu vụn bánh đang trôi nổi.
Khoảnh khắc nó rời khỏi mặt nước, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.
Toàn bộ nước hồ Trường Sinh không hề bắn tung tóe, mà tất cả đều hóa thành những sợi kiếm khí nhỏ li ti. Con cá nhỏ ấy nhảy lên, tạo ra một đường vòng cung tuyệt mỹ trên không trung. Cái đuôi của nó khẽ quẫy một phát, và chính cái quẫy đuôi ấy đã xé toạc bầu trời.
*Xoẹt!*
Đám mây mù dày đặc trên không trung trong nháy mắt bị một lực lượng vô hình chém làm đôi, lộ ra một vệt đen ngòm của hư không kéo dài hàng vạn trượng. Kiếm ý phát ra từ con cá ấy không hề mang theo sát khí, nhưng nó mang theo một thứ trật tự của quy luật kiếm đạo: Vạn vật đều là kiếm!
"Keng! Keng! Keng!"
Trong tay Mặc Kiếm, thanh bảo kiếm vốn được rèn từ tinh kim đột nhiên rên rỉ thảm thiết. Nó không còn tuân theo lệnh của chủ nhân nữa mà trực tiếp thoát khỏi tay hắn, bay vút lên trời rồi… cắm thẳng xuống đất theo hướng hồ cá, thân kiếm run rẩy như đang hành lễ với quân vương.
Không chỉ có thanh kiếm của Mặc Kiếm. Trên lưng Lục Thành Chi, thanh cổ kiếm trấn phái cũng tự động rời khỏi bao, phát ra những tiếng kêu ong ong kinh hãi, rồi cũng chịu chung số phận, cắm xuống đất bên cạnh hồ, đầu kiếm cúi thấp.
Lục Thành Chi mặt không còn một giọt máu, chân tay bủn rủn: "Vạn… Vạn Kiếm Quy Tông? Không, đây không phải là kỹ năng… đây là Kiếm Ý Hóa Đạo! Trời ơi, con cá đó…"
Ông ta nhìn thấy rõ ràng, con cá nhỏ kia sau khi đớp xong mẩu bánh, lộn một vòng trên không rồi lặn sâu xuống nước. Mọi thứ trở lại yên tĩnh như cũ. Nhưng thanh kiếm của ông ta – bảo vật bậc nhất của Kiếm Đình – bây giờ lại đang run bần bật, không dám quay về trong tay chủ.
Diệp Mặc lẩm bẩm: "Cuối cùng cũng chịu ăn. Đúng là kén chọn."
Hắn hoàn toàn không để ý rằng, lúc này, ba thầy trò Kiếm Đình và Thanh Vân Tử đang đứng như phổng đá, miệng há hốc không thốt nên lời.
Liễu Linh nhi nhìn lên bầu trời bị chém rách, rồi nhìn sang Diệp Mặc vẫn đang ung dung cầm cần câu trúc, trái tim nàng đập loạn nhịp. Một cái quẫy đuôi của cá mà xé rách vạn trượng mây trời, khiến vạn kiếm trong vùng bách lý phải phủ phục… Đây là loại tu vi gì?
"Cao nhân…" Lục Thành Chi môi run rẩy, quỳ sụp xuống đất, giọng nói lạc hẳn đi. "Tiền bối… vãn bối có mắt không tròng, không biết đây là nơi ẩn cư của ngài. Xin ngài thứ lỗi cho sự đường đột của chúng ta!"
Diệp Mặc quay đầu lại, đầy vẻ ngơ ngác: "Hả? Tiền bối gì cơ? Tôi chỉ là người nuôi cá thôi mà. Mấy người sao thế? Kiếm rơi rồi kìa, không nhặt lên à?"
Lục Thành Chi nhìn thanh cổ kiếm của mình vẫn đang "quỳ" trên đất, đắng chát nói: "Nó… nó không dám dậy. Kiếm của vãn bối nói rằng… nó không đủ tư cách để đứng trước mặt ngài và… bằng hữu của ngài."
Thanh Vân Tử đứng một bên, lão tuy không hiểu hết kiếm đạo thâm sâu, nhưng lão biết một điều: Hồ Trường Sinh của lão thật sự có rồng, mà rồng này không phải rồng thường, là Đạo Tổ sống bằng xương bằng thịt!
Mặc Kiếm, kẻ lúc nãy còn kiêu ngạo muốn phế tu vi của Diệp Mặc, giờ đây cả người xụi lơ trên mặt đất. Kiếm tâm của hắn đã hoàn toàn tan vỡ khi chứng kiến cái quẫy đuôi của con cá. Hắn rốt cuộc hiểu ra, thế nào là "nhìn trời qua đáy giếng".
Diệp Mặc gãi đầu, cảm thấy thật phiền phức. Hắn chỉ muốn nuôi cá thôi, sao cái đám người này cứ thích suy diễn quá lên vậy? Hắn tiện tay nhấc cần câu trúc lên, gõ nhẹ vào mặt nước.
"Được rồi, cá đã ăn xong rồi, các người đừng làm ồn nữa. Muốn đi thì mau đi đi, sương mù sắp tan rồi, tôi còn phải về ngủ trưa."
Lời vừa dứt, một đạo đạo vận huyền bí từ đầu cần câu lan tỏa. Thanh cổ kiếm của Lục Thành Chi đột nhiên cảm thấy áp lực tan biến, nó mới dám bay ngược về tay ông ta, nhưng chuôi kiếm vẫn run rẩy nhẹ.
Lục Thành Chi kinh hoàng cảm nhận được, sau cú gõ nhẹ vào mặt nước của Diệp Mặc, tất cả kiếm ý kinh thiên động địa đêm qua đã hoàn toàn bị thu hồi vào lòng hồ, không còn một vết tích. Năng lực thu phóng tự nhiên, điều khiển quy luật như chơi đùa thế này… trừ phi là Đạo Tổ đương thế, còn ai có thể làm được?
"Cảm ơn tiền bối đã hạ thủ lưu tình!" Lục Thành Chi dập đầu thật mạnh, không dám nói thêm nửa lời, nhanh chóng lôi hai đệ tử của mình biến mất vào chân trời với tốc độ nhanh nhất đời ông ta từng đạt tới.
Khi bay ra xa hàng trăm dặm, Lục Thành Chi mới dám dừng lại, lau mồ hôi trên trán.
"Sư tôn, người đó… thật sự là Đạo Tổ sao?" Liễu Linh nhi vẫn chưa hết bàng hoàng.
"Đạo Tổ? Có lẽ còn hơn thế." Lục Thành Chi nghiêm nghị nói. "Kiếm Đình từ nay về sau, phàm là đệ tử nhìn thấy người của Thanh Vân Môn, phải đi lùi lại mười dặm, coi họ như bậc tiền bối. Còn hồ Trường Sinh kia… tuyệt đối không được nhắc lại một chữ, đó là chốn thánh địa của thần linh hạ phàm."
Tại hồ Trường Sinh, Diệp Mặc nhìn về hướng đám người vừa biến mất, lầm bầm: "Hệ thống, sao dạo này toàn gặp mấy kẻ tâm thần vậy? Cứ nhìn hồ cá rồi tự quỳ xuống là sao?"
*【 Đinh! Ngài vừa hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt ẩn: 'Uy Chấn Kiếm Đình'. Tiến độ Đạo Tổ tăng thêm 0.01%. Chúc mừng ngài nhận được kỹ năng: 'Vạn Kiếm Nhất Niệm'. 】*
Diệp Mặc xua tay: "Thôi thôi, cái gì kiếm với chẳng niệm, phiền lắm. Mau cho ta một bao cám xịn để mấy con cá chép nó béo lên chút đi, trông tụi nó gầy quá rồi."
Trong đáy hồ, con Kiếm Ý Ngư nhỏ nhắn đang thong dong bơi lội, nó không biết rằng một cú nhảy tranh mồi của mình vừa khiến kiếm đạo của một đại châu phải rung chuyển suốt ba ngày ba đêm. Còn Hắc Long cá trê dọn bể thì thở ra một bóng nước khinh bỉ: *Lũ kiến cỏ, lần sau mà làm phiền chủ nhân ngủ, ta sẽ trực tiếp nuốt trửng cả cái kiếm tông gì đó của các ngươi.*
Diệp Mặc nằm lại lên võng, chiếc nón lá lại đắp lên mặt, hơi thở đều đặn vang lên trong làn sương mù đang dần tan biến.
Thanh Vân Môn, sau ngày hôm nay, đã thực sự không còn là Thanh Vân Môn cũ nữa. Tuy nhiên, vị cao nhân "người bắt đầu tất cả" thì vẫn đang mải mê với giấc chiêm bao, trong đó hắn thấy mình câu được một con cá khổng lồ, đủ để ăn cả năm trời không hết.
Vạn kiếm đã quy tông, nhưng tâm người nuôi cá vẫn lặng lẽ như nước hồ. Đạo tổ, có lẽ chính là sự bình thản này giữa dòng đời vạn biến.