Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 21: Thu hoạch lớn: Cỏ Linh Ngư biến dị**
**CHƯƠNG 21: THU HOẠCH LỚN: CỎ LINH NGƯ BIẾN DỊ**
Sương mù buổi sớm tại hậu sơn Thanh Vân Môn đặc quánh như sữa, vương vít quanh những rặng trúc già và che phủ mặt hồ Trường Sinh bằng một lớp màng huyền ảo.
Diệp Mặc ngáp dài một tiếng, uể oải vươn vai bước ra khỏi căn lều tranh tồi tàn. Trên tay hắn vẫn cầm chiếc cần câu trúc xỉn màu, thứ vật dụng trông chẳng khác nào một cành củi khô vứt đi, nhưng nếu có đại năng nhãn quang sắc bén ở đây, hẳn sẽ phải kinh hãi khi thấy từng thớ thịt của cây trúc ấy đều ẩn hiện những phù văn tự nhiên của đại đạo.
“Chào chủ nhân!”
Một âm thanh trong trẻo, non nớt như tiếng chuông bạc vang lên. Từ dưới mặt hồ, một bóng người nhỏ nhắn vọt lên, đạp trên những tán lá súng xanh mướt mà chạy vào bờ. Đó là Linh Nhi, con cá chép vàng (Cẩm Lý) đã hóa hình. Cô bé mặc một chiếc váy yếm màu đỏ rực, hai bím tóc đung đưa theo nhịp chạy, trên đôi má phúng phính vẫn còn dính vài giọt nước long lanh.
Diệp Mặc xoa đầu cô bé, ánh mắt lười biếng nhìn về phía mặt hồ: “Hôm qua đám cá có ngoan không? Không đứa nào đánh nhau đấy chứ?”
Linh Nhi chu mỏ, vẻ mặt có chút uất ức: “Con cá trê đen kia lại đòi ăn thịt con rùa đá ở đáy hồ, bị con vả cho hai cái nên giờ đang rúc đầu vào bùn rồi ạ. À đúng rồi chủ nhân, đêm qua cái hồ này có vẻ hơi… lạ.”
Diệp Mặc nhướng mày. Hắn biết sự “lạ” mà Linh Nhi nói là gì. Đêm qua, hệ thống đã thông báo về việc xử lý xong “rác rưởi” từ Vạn Thú Môn. Một đám tu sĩ Trúc Cơ và Kim Đan biến mất không dấu vết ngay tại ranh giới ao cá đã mang về cho hắn một lượng điểm kinh nghiệm khổng lồ, đủ để đẩy hồ cá này tiến hóa thêm một bậc nữa.
Hắn khẽ khẽ gọi trong tâm trí: *“Hệ thống, nhận thưởng.”*
[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: “Trấn áp kẻ xâm nhập”.]
[Phần thưởng đang được phát放: Nhận được mười hạt giống “Thời Quang Linh Thần Thảo” (Biến dị).]
[Lưu ý: Đây là loại cỏ linh ngư đặc thù, chỉ mọc ở những nơi có quy luật thời gian bị bóp méo. Có tác dụng tăng tốc độ sinh trưởng của sinh vật trong phạm vi bao phủ lên gấp trăm lần, đồng thời sinh ra Thời Quang Đạo Ý.]
Một túi nhỏ bằng vải thô đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay Diệp Mặc. Hắn mở ra, bên trong là mười hạt giống nhỏ li ti, phát ra ánh sáng bạc nhạt nhòa, nhìn kỹ sẽ thấy những vệt sáng ấy đang xoay tròn theo chiều kim đồng hồ rồi lại nghịch chuyển một cách kỳ dị.
“Ồ, cái này được.” Diệp Mặc khẽ gật đầu, vẻ mặt lộ ra chút hài lòng hiếm hoi. “Nuôi cá thì ngại nhất là chờ chúng nó lớn. Có cái cỏ này, chắc là cá con mới nở vài ngày đã có thể đem kho tiêu được rồi.”
Nếu để một vị tu sĩ cấp cao của Thanh Minh Giới nghe thấy lời này, hẳn người đó sẽ hộc máu mà chết vì tức. *Thời Quang Linh Thần Thảo* – thứ thần dược có thể khiến ngay cả các bậc đại năng Hóa Thần, Luyện Hư cũng phải liều mạng tranh giành để hiểu thấu quy luật thời gian, vậy mà trong mắt Diệp Mặc, nó chỉ là một công cụ để… rút ngắn thời gian nướng cá.
Hắn thong dong đi dọc theo bờ hồ, chọn những vị trí có linh khí tụ tập đậm đặc nhất. Cứ cách một đoạn, hắn lại dùng ngón chân gảy nhẹ mặt đất, ném một hạt giống xuống rồi lấp bùn lại. Động tác của hắn nhìn thì vụng về, thiếu chuyên nghiệp, nhưng mỗi hạt giống rơi xuống đều trùng khớp với những vị trí mắt trận của một tòa trận pháp huyền bí, khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.
Linh Nhi tò mò đi theo sau: “Chủ nhân, người đang trồng cỏ dại sao? Sao con thấy cái hạt này cứ chóng mặt thế nào ấy?”
“Cỏ dại thôi, trồng cho ao thêm xanh.” Diệp Mặc thuận miệng đáp.
Ngay khi hạt giống cuối cùng được gieo xuống, một sự thay đổi kinh thiên động địa bắt đầu diễn ra. Tuy nhiên, sự thay đổi này bị gói gọn trong một bán kính nhất định quanh hồ Trường Sinh, giống như có một bàn tay khổng lồ che đậy mọi thiên cơ.
*Vù vù…*
Một cơn gió lạ thổi qua. Từ mặt đất ẩm ướt, những mầm non màu bạc bắt đầu nứt ra. Chúng lớn lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Một giây, chúng cao lên một tấc. Hai giây, chúng bắt đầu nảy ra những chiếc lá dài hẹp tựa như những thanh kiếm nhỏ màu bạch kim.
Mười dải sáng màu bạc bắt đầu lan tỏa ra, đan xen vào nhau tạo thành một vầng hào quang phủ lên toàn bộ mặt hồ.
Diệp Mặc đứng đó, đột nhiên hắn cảm thấy hơi thở của mình trở nên chậm lại, nhưng suy nghĩ lại nhanh lên một cách lạ kỳ. Một con chim nhỏ tình cờ bay qua phạm vi của hồ cá, đột nhiên cánh nó vỗ nhanh đến mức tạo thành một tàn ảnh, nhưng nhìn kỹ lại thấy nó như đang bị đóng băng giữa không trung. Rồi chỉ trong một cái chớp mắt, nó bay vụt qua phía bên kia bờ, rụng hết lông vũ già cũ, thay vào đó là một lớp lông mới óng mượt – nó đã vừa trải qua một lần “thay lông” tương đương với ba năm sinh trưởng chỉ trong một giây.
Dưới mặt hồ, lũ cá bắt đầu sôi động hẳn lên.
Con cá trê đen khổng lồ đang rúc bùn đột nhiên trồi lên, nó há to miệng đớp lấy một luồng khí bạc phát ra từ *Thời Quang Linh Thần Thảo*. Ngay lập tức, lớp da đen xì của nó bắt đầu nứt ra, bên dưới để lộ ra những chiếc vảy cứng cáp hơn, trên đầu còn nhú lên hai cái u thịt nhỏ – đó là dấu hiệu của việc rồng hóa.
Một đám cá chép con vốn chỉ to bằng ngón tay, sau vài vòng bơi lội dưới làn nước lấp lánh ánh bạc, khi ngoi lên đã to bằng bàn tay người lớn, sức sống dồi dào đến mức nhảy vọt lên khỏi mặt nước cao tới ba trượng.
“Oa! Chúng nó lớn nhanh thật kìa!” Linh Nhi kinh hô, đôi mắt tròn xòe đầy vẻ sùng bái nhìn Diệp Mặc. “Chủ nhân thật là thần tiên!”
Diệp Mặc xoa cằm, lẩm bẩm: “Tốc độ này… hơi nhanh quá thì phải. Nếu không khống chế, chẳng mấy chốc mà cái hồ này không còn chỗ chứa mất.”
Hắn khẽ búng tay một cái. Quy tắc thời gian đang hỗn loạn xung quanh lập tức dịu lại, trở nên ôn hòa và ổn định. Bây giờ, tỉ lệ thời gian trong phạm vi ao cá đã cố định ở mức: một ngày bên trong tương đương với một năm bên ngoài đối với sự sinh trưởng của thực vật và động vật linh sinh.
Trong lúc Diệp Mặc đang thưởng thức thành quả của mình, thì ở phía chân núi Thanh Vân, một bóng người đang vội vã ngự kiếm bay lên.
Đó là Liễu Nhất Phi, Đại sư tỷ của Thanh Vân Môn.
Kể từ lần thoát chết và đột phá nhờ bát “canh cá” của Diệp Mặc, tâm thái của nàng đối với vị sư đệ lười biếng này đã hoàn toàn thay đổi. Nàng không còn nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt nữa, mà thay vào đó là một sự tò mò vô hạn và lòng kính trọng thầm kín.
Hôm nay nàng vốn định lên hậu sơn để cảm tạ Diệp Mặc một lần nữa, nhưng khi còn cách đỉnh núi mấy dặm, nàng đột nhiên cảm thấy trái tim mình đập nhanh một cách bất thường.
“Kiếm ý của mình… tại sao lại cộng minh với thứ gì đó phía trước?”
Liễu Nhất Phi kinh hãi phát hiện ra, thanh linh kiếm tùy thân của nàng đang rung lên bần bật trong bao. Không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự hưng phấn tột độ. Không gian trước mặt nàng dường như bị móp méo đi, từng sợi quy tắc thời gian mỏng manh như sợi tơ trời đang vương vít trong không trung.
Khi nàng đặt chân lên bãi cỏ ven hồ Trường Sinh, cảnh tượng trước mắt khiến nàng hoàn toàn ngây dại.
Xung quanh hồ, mười khóm cỏ màu bạc đang lay động trong gió. Mỗi lần lá cỏ cọ xát vào nhau đều phát ra những âm thanh kỳ ảo như tiếng chuông vọng về từ thời thái cổ. Linh khí nơi này không còn chỉ là linh khí đơn thuần, mà nó đã đặc quánh lại, mang theo một hơi thở trường cửu, thâm trầm.
“Đây là… cỏ gì?” Nhất Phi run giọng hỏi, đôi mắt xinh đẹp mở to nhìn chằm chằm vào những khóm cỏ biến dị. Nàng cảm thấy nếu mình ngồi xuống cạnh một bụi cỏ này tu luyện một ngày, có lẽ còn hơn cả tu hành bên ngoài mười năm!
Diệp Mặc thấy nàng tới, vẫn không buồn đứng dậy khỏi cái ghế nằm: “A, là Đại sư tỷ à. Chẳng có gì đâu, mấy loại cỏ dại tôi mới nhặt được ở khe núi, đem về trồng cho đẹp ao thôi.”
Liễu Nhất Phi suýt nữa thì ngã quỵ.
“Cỏ dại? Sư đệ, người có biết thứ này chứa đựng *Quy Tắc Thời Gian* không? Ngay cả Thánh địa Cửu Tiêu cũng chưa chắc có được một ngọn cỏ như thế này! Người nói người nhặt được ở khe núi?”
Nàng nhìn xuống hồ cá, rồi lại nhìn những bụi cỏ bạc, trong lòng dâng lên một luồng sóng cuộn trào. Một vị “cao nhân” ẩn cư trong tông môn hạng ba của nàng, tùy tiện trồng vài ngọn cỏ dại cũng là thần thảo bậc nhất thế gian. Hắn rốt cuộc là ai? Đạo tổ tái thế hay là thần linh hạ phàm?
Diệp Mặc xua tay, vẻ mặt đầy sự thành khẩn: “Thật mà, nhìn nó lòe loẹt thế thôi chứ chỉ để nuôi cá cho chóng lớn. Sư tỷ nếu thích, cứ việc ngồi đó mà ngắm, đừng có nhổ của tôi là được. Nhổ một ngọn là tôi bắt đền một con cá đấy.”
Nhất Phi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định tâm thần. Nàng nhìn thấy con cá trê dọn bể đang lười biếng phơi mình dưới bụi cỏ bạc, cái khí thế phát ra từ nó khiến một tu sĩ Kim Đan như nàng cũng cảm thấy áp lực nặng nề.
“Sư đệ… không, tiền bối… Đa tạ sự chỉ điểm của ngài.”
Liễu Nhất Phi cúi đầu chào một cách cung kính nhất. Nàng tự hiểu, Diệp Mặc nói “trồng cỏ cho đẹp” thực chất là đang bố thí một tòa thánh địa tu luyện cho nàng và Thanh Vân Môn. Ở cái thời buổi linh khí suy kiệt này, một nơi có gia tốc thời gian và quy tắc vẹn toàn như thế này chính là chìa khóa để nghịch chuyển vận mệnh.
Diệp Mặc chỉ khẽ ậm ừ một tiếng, sau đó kéo chiếc nón lá xuống che khuất khuôn mặt, tiếp tục giấc ngủ trưa dang dở của mình.
Đối với hắn, cái gọi là quy tắc thời gian, cái gọi là tu luyện đạo quả, thực sự chẳng hấp dẫn bằng việc làm sao để nuôi cho con cá chép đỏ kia mập thêm một chút. Hệ thống vừa thông báo, nếu hắn nuôi được con Cẩm Hồng đạt đến cảnh giới “Linh Ngư bậc 5”, hắn sẽ nhận được một bộ dụng cụ câu cá mới bằng đá lấy từ vực thẳm hỗn độn.
Ánh nắng hoàng hôn dần buông xuống hồ Trường Sinh, dát một lớp vàng ròng lên mặt nước lấp lánh ánh bạc. Một vị thiên tài kiêu kỳ của tông môn đang ngồi thiền nhập định bên bụi cỏ dại, một đứa bé gái đang cưỡi lên lưng rồng (thực ra là cá trê) nghịch nước, và một chàng trai trẻ lười biếng đang ngáy khò khò.
Một cảnh tượng kỳ dị nhưng yên bình đến lạ lùng.
Nơi này, từ hôm nay, đã thực sự trở thành “trung tâm” của cả Thanh Minh giới, cho dù người chủ của nó còn đang bận mơ về một bữa cá nướng thơm phức.
[Ting! Hệ thống thông báo: Sự hiện diện của Thời Quang Linh Thần Thảo đã thu hút sự chú ý của “Thời Không Ngư” trong truyền thuyết. Xác suất câu được cực phẩm tăng lên 200%. Ký chủ có muốn chuẩn bị mồi không?]
Trong giấc ngủ, khóe miệng Diệp Mặc khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn.
Thu hoạch lần này, thực sự là không tệ.