Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 49: Tiến vào Vạn Tượng Hải**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:37:08 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 49: TIẾN VÀO VẠN TƯỢNG HẢI**

Ánh nắng hoàng hôn buông xuống hồ Trường Sinh, dát một lớp vàng ròng lấp lánh lên mặt nước tĩnh lặng. Diệp Mặc vẫn ngồi đó, tư thế cũ, chiếc nón lá cũ, và cái cần câu bằng trúc xanh biếc dường như đã hòa làm một với hơi thở của đất trời.

Phía sau hắn, Linh Nhi trong bộ váy yếm đỏ rực đang hì hục cầm một cái muôi gỗ lớn, khuấy đều nồi canh cá thơm lừng. Mùi hương ấy không chỉ là mùi cá tươi, mà còn thoang thoảng dược hương nghìn năm, khiến đám linh hạc trên đỉnh núi Thanh Vân cứ lượn lờ không chịu rời, thỉnh thoảng lại kêu lên những tiếng đầy thèm muồng.

"Chủ nhân, con Hắc Ma lại đánh nhau với con Tím Kim rồi!" Linh Nhi đột nhiên reo lên, chỉ tay xuống mặt hồ.

Dưới làn nước sâu, hai luồng ánh sáng một đen một tím đang quấn lấy nhau, tạo thành những vòng xoáy khổng lồ. Con Hắc Long Ngư – vốn là một phương Ma Long hung hãn, giờ đây đang dùng cái đuôi to lớn quật liên hồi vào lớp vảy cứng như kim cương của Tím Kim Long Tu Ngư. Cả hai con "cá" này, mỗi con đều có sức mạnh đủ để san bằng một đế quốc, nhưng lúc này chỉ như hai đứa trẻ tranh giành một mẩu bánh vụn mà Diệp Mặc vừa ném xuống.

Diệp Mặc khẽ mở mắt, thở dài một tiếng:
"Mấy đứa này, ăn no rồi thì chỉ biết sinh sự. Cái ao này… hình như hơi chật chội rồi."

Đúng lúc đó, trong đầu Diệp Mặc vang lên tiếng "ting" lạnh lẽo của hệ thống:
【 Nhiệm vụ chuỗi: Mở rộng Đạo Trình. 】
【 Yêu cầu: Thu thập "Vạn Tượng Thủy Linh Ngư" tại Vạn Tượng Hải để ổn định không gian cho Cửu Thiên Ngư Trì tầng thứ hai. 】
【 Phần thưởng: Khai mở "Vạn Pháp Ngư hố", ban thưởng "Đại Đạo Chuyên Cần" (Tăng tốc độ trưởng thành của linh ngư lên mười lần). 】

Diệp Mặc khẽ nhướn mày. Vạn Tượng Hải? Cái tên này hắn đã từng nghe qua từ miệng của lão chưởng môn Thanh Vân Tử. Đó là một vùng biển chết, nơi không gian và thời gian bị xé rách bởi những trận chiến thời viễn cổ, linh khí bạo loạn đến mức ngay cả tu sĩ Nguyên Anh cũng không dám bay quá sâu vào bên trong.

Nhưng đối với Diệp Mặc, hắn chỉ quan tâm đến một điều: Có cá mới để nuôi hay không.

"Linh Nhi, dọn đồ đi. Chúng ta đi dạo một chuyến." Diệp Mặc đứng dậy, phủi bụi trên bộ đồ sờn cũ.

Linh Nhi tròn mắt, vẻ mặt vừa mừng vừa sợ: "Đi đâu hả chủ nhân? Canh cá còn chưa chín mà!"

"Đi câu tép về kho canh." Diệp Mặc thản nhiên đáp, tay trái thu lại cần câu, tay phải nhẹ nhàng vung lên.

Chỉ thấy mặt hồ Trường Sinh vốn đang rộng mênh mông bỗng chốc co rụt lại, hóa thành một quả cầu nước thu nhỏ chui tọt vào trong cái bình gốm đeo bên hông hắn. Đám cá hung hãn bên trong dường như đã quá quen với việc này, chỉ quẫy đuôi một cái rồi nằm im lìm trong không gian thu nhỏ.

Ba ngày sau.

Tại ranh giới của Vạn Tượng Hải, mây đen giăng kín lối, sấm chớp rền vang giữa những khe nứt không gian đen ngòm. Đây là vùng biển "không ai quản", là nơi giao thoa giữa các đại lục, đồng thời cũng là cấm địa nguy hiểm nhất Thanh Minh Giới.

Hôm nay, vùng biển này bỗng trở nên nhộn nhịp một cách bất thường. Từng chiếc chiến thuyền khổng lồ của các siêu cấp tông môn như Thiên Diệu Cung, Hoang Cổ Thần Tộc đang lơ lửng trên không trung. Các cường giả khoanh tay đứng trên mũi thuyền, ánh mắt nóng rực nhìn về phía xoáy nước khổng lồ giữa biển.

"Nghe nói Vạn Tượng Hải sắp sinh ra Thủy Linh châu, ai chiếm được nó sẽ có cơ hội đột phá Hóa Thần, chạm đến Luyện Hư!" Một tu sĩ trẻ tuổi trên chiến thuyền Thiên Diệu Cung hào hứng nói.

Đứng cạnh hắn là một lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt trầm tư: "Thủy Linh châu chỉ là thứ yếu. Quan trọng là vị đạo hữu nào đó đồn rằng, trong lõi Vạn Tượng Hải có dấu tích của loài cá cổ đại đã tuyệt chủng từ thời Thái Cổ. Đó mới chính là chân chính khí vận."

Đúng lúc này, từ phương xa, một bóng dáng nhỏ bé từ từ tiến lại gần mặt biển.

Giữa rừng chiến thuyền uy nghi lộng lẫy, sự xuất hiện của một nam nhân đội nón lá, cưỡi trên lưng một con lừa gỗ già nua, bên cạnh là một thiếu nữ ngây ngô trông chẳng khác gì kẻ đi rừng lạc lối, khiến không ít người phải ngoái nhìn.

"Kẻ nào mà to gan thế? Ngay cả phi hành pháp bảo cũng không có, lại cưỡi lừa đi vào Vạn Tượng Hải?"
"Chắc là tán tu nghèo khổ nào đó nghe tin đồn mà đến tìm vận may. Chậc, đúng là nộp mạng cho cá mập."

Tiếng cười nhạo vang lên khắp nơi, nhưng Diệp Mặc chẳng mảy may để tâm. Hắn vỗ vỗ vào cái đầu lừa gỗ, lẩm bẩm: "Lão mộc, đi chậm thôi, Linh Nhi nó say sóng kìa."

Con lừa gỗ – vốn là một món pháp bảo do Diệp Mặc tiện tay đẽo từ gốc cây sấm sét nghìn năm trong vườn – phát ra tiếng "cộc cộc" khô khốc, bước đi trên mặt biển gợn sóng dữ dội như thể đang đi trên đường mòn bằng phẳng.

Càng tiến sâu vào Vạn Tượng Hải, không gian càng trở nên hỗn loạn. Những cơn gió đen xé rách hư không gào thét liên hồi. Các chiến thuyền tiên môn bắt đầu bật lên lớp màng bảo hộ hào quang rực rỡ, nhưng vẫn bị sóng gió đánh cho nghiêng ngả.

"Uỳnh!"

Một vòi rồng nước mang theo tia sét tím đen phóng vọt lên từ lòng biển, quất mạnh vào một chiến thuyền nhỏ của một tông môn hạng hai gần đó. Tiếng rắc rắc vang lên, phòng hộ trận pháp vỡ vụn, tiếng kêu la thảm thiết của các tu sĩ bị không gian loạn lưu cuốn đi khiến không ít người sởn gai ốc.

"Chủ nhân, gió thổi mạnh quá, hỏng mất kiểu tóc của em rồi!" Linh Nhi chu môi phàn nàn, tay giữ chặt chiếc vương miện kết bằng hoa cỏ vốn chẳng hề lung lay chút nào.

Diệp Mặc nhìn sóng dữ trước mặt, khẽ chau mày: "Hơi ồn ào một chút."

Hắn nhấc cái chèo gỗ mục đặt bên hông con lừa, nhẹ nhàng gõ một cái xuống mặt nước.

"Bộp."

Một tiếng động rất nhỏ, thậm chí còn không át nổi tiếng sóng. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mái chèo chạm vào mặt nước, một luồng sóng chấn động vô hình lấy Diệp Mặc làm trung tâm, đột ngột lan tỏa ra bốn phương tám hướng.

Kỳ tích xuất hiện.

Trong bán kính mười dặm quanh Diệp Mặc, vòi rồng tan biến, sóng dữ bỗng chốc phẳng lặng như mặt gương. Ngay cả những vết nứt không gian đen ngòm đang rò rỉ khí tử vong cũng bị một sức mạnh thần bí "khâu" lại một cách thô bạo.

Hàng ngàn tu sĩ trên các chiến thuyền đồng loạt chết lặng. Họ dụi mắt nhìn cảnh tượng khó tin này. Một người, một lừa, đi đến đâu biển lặng đến đó, như thể vùng biển tử thần này đang sợ hãi mà né tránh bước chân của hắn.

"Vị đạo hữu kia… rốt cuộc là thần thánh phương nào?" Vị trưởng lão của Thiên Diệu Cung lắp bắp, chén trà trong tay rơi xuống sàn thuyền lúc nào không hay.

Diệp Mặc không quan tâm đến những ánh mắt đó. Hắn đã dừng lại ở chính giữa xoáy nước Vạn Tượng. Hắn rút cần câu trúc ra, móc vào lưỡi câu một miếng mồi mà nếu các đại năng ở đây nhìn thấy chắc chắn sẽ phát điên – đó là một mẩu bánh được nặn từ "Đại Đạo Đan" – loại đan dược mà ngay cả cấp bậc Đạo Tổ cũng phải thèm khát.

"Linh Nhi, cầm xô. Cá sắp lên rồi." Diệp Mặc mỉm cười, vung cần câu ra sau rồi hất nhẹ một cái.

Sợi chỉ câu trong suốt vẽ nên một đường cong hoàn mỹ trên bầu trời đêm tối tăm, rơi xuống giữa tâm xoáy nước.

Một giây. Hai giây.

Bỗng nhiên, toàn bộ Vạn Tượng Hải rung chuyển dữ dội. Từ dưới đáy biển sâu thẳm, một tiếng gầm gừ cổ xưa vang lên, mang theo hơi thở của vạn năm trước. Mặt biển vốn phẳng lặng bỗng chốc dâng cao hàng trăm trượng, một bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời từ từ hiện ra.

Đó là một con cá có thân hình trong suốt như pha lê, bên trong lớp vảy chứa đựng cả một bầu trời sao lấp lánh, vây cá dài như những dải lụa tiên, tỏa ra đạo vận nồng đậm đến mức khiến những tu sĩ yếu ớt xung quanh lập tức rơi vào trạng thái ngộ đạo.

"Vạn Tượng Thủy Linh Ngư! Là giống cá thần trong truyền thuyết!" Có người gào lên trong kinh hãi xen lẫn tham lam.

"Chiếm lấy nó! Có nó là có cả thiên hạ!"

Vị Thánh tử của Cửu Tiêu Thánh địa – người vừa mới đến vùng biển này trên một chiếc Long chu bằng vàng ròng, lập tức không kìm chế được. Hắn vỗ mạnh vào bao kiếm, một đạo kim quang rực rỡ mang theo sức mạnh Hóa Thần đỉnh phong chém thẳng về phía con cá cổ đại.

"Súc sinh, vào giỏ của ta!" Hắn cười lạnh, tay trái tung ra một tấm lưới thiên địa, định nẫng tay trên của Diệp Mặc.

Diệp Mặc vẫn ngồi trên lưng lừa, nón lá che khuất khuôn mặt. Hắn khẽ thở dài: "Cá của ta đã cắn câu, ngươi lại muốn cướp. Thói đời bây giờ tu tiên sao mà thiếu lễ độ quá."

Hắn không thèm quay đầu lại, chỉ dùng ngón tay gẩy nhẹ vào dây câu.

"Tưng…"

Một tiếng đàn thanh thúy vang lên. Sợi chỉ câu vốn dĩ mỏng manh bỗng chốc trở nên cứng cáp như thiên hà. Đạo kim quang của Thánh tử chạm vào sợi dây liền tan vỡ thành muôn vàn đốm sáng. Tấm lưới thiên địa kia chưa kịp chụp xuống đã bị một luồng phản chấn đánh ngược trở lại, bọc kín lấy chính vị Thánh tử nọ, biến hắn thành một "cái kén vàng" rơi thẳng xuống biển sâu.

"Hỗn xược! Ngươi dám làm nhục Thánh tử chúng ta?" Đám hộ đạo giả của Cửu Tiêu Thánh địa đồng loạt ra tay. Mười vị cường cấp Hóa Thần, ba vị nửa bước Hợp Đạo vây quanh Diệp Mặc, khí thế sát phạt làm sụp đổ cả một phương trời.

Diệp Mặc vẫn thong dong, một tay giữ cần, một tay vỗ vỗ lưng lừa.

"Con cá này hơi nặng, đừng làm phiền ta."

Vừa dứt lời, con lừa gỗ dưới chân hắn bỗng dưng há miệng, phát ra một tiếng gầm… không phải tiếng lừa, mà là tiếng của Thần Thú trấn giữ thượng giới. Một vòng sóng âm hình tròn màu vàng kim nổ tung từ chân lừa, quét sạch mọi công kích phép thuật, mọi vũ khí và thổi bay tất cả các vị cao nhân kia đi xa hàng vạn dặm.

Mặt biển lại yên tĩnh. Chỉ còn lại tiếng gió rì rào.

Diệp Mặc dùng lực ở cổ tay, giật mạnh cần câu. Con Vạn Tượng Thủy Linh Ngư khổng lồ kia, vốn đang điên cuồng giãy giụa làm vỡ vụn hư không, vậy mà khi bị kéo lên khỏi mặt nước, nó bỗng rụt nhỏ lại, hóa thành một con cá lóng lánh chỉ dài bằng lòng bàn tay, ngoan ngoãn chui tọt vào cái xô nhựa của Linh Nhi.

"Hì hì, chủ nhân giỏi quá! Con cá này đẹp quá đi thôi!" Linh Nhi nhìn con cá nhỏ đang bơi tung tăng, đôi mắt lấp lánh như sao.

Diệp Mặc thu cần, nón lá khẽ nâng lên, để lộ một đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi các thế lực lớn vẫn đang đứng chết lặng vì kinh hoàng.

"Cá đã tìm được. Linh Nhi, về thôi. Nồi canh ở nhà chắc cạn nước rồi."

Con lừa gỗ lại "cộc cộc" bước đi, đưa hai thầy trò biến mất vào trong những màn sương mù mờ ảo của Vạn Tượng Hải.

Ngày hôm ấy, khắp giới tu tiên Thanh Minh truyền đi một tin tức chấn động: Tại Vạn Tượng Hải, một vị ẩn thế Đạo Tổ cưỡi lừa, dùng một mẩu bánh quy thu phục thần cá, gạt tay một cái đánh bại mười vị Hóa Thần.

Từ đó về sau, người ta gọi người nọ là "Vạn Tượng Ngư Ông", nhưng không ai biết rằng, vị Đạo Tổ ấy bây giờ đang ngồi vò đầu bứt tai trước cái ao ở hậu sơn Thanh Vân Môn, lẩm bẩm mắng con cá mới về tội ăn quá nhiều, làm bẩn mất cái ao sạch sẽ của hắn.

Thế gian đại loạn, anh hùng tranh bá, nhưng ở nơi thâm sơn ấy, tiếng cần câu cá gõ vào thành đá vẫn vang lên đều đặn, như nhịp đập trường tồn của cả một đại đạo…

Diệp Mặc không hề biết rằng, chính cái khoảnh khắc hắn thả con Thủy Linh Ngư vào hồ, long mạch của toàn bộ thế giới bỗng nhiên đạt đến điểm bùng phát. Từ đáy hồ, một cột ánh sáng vô hình xuyên thẳng lên chín tầng mây, kết nối với "Cửu Thiên Ngư Trì".

Thanh Vân Môn, từ một tông môn hạng ba, bắt đầu thu hút linh khí cả một châu, khiến cây cỏ khô héo bỗng nở hoa thần, đá cuội bình thường hóa thành linh thạch. Lão chưởng môn Thanh Vân Tử nhìn cảnh tượng đó, tay run bần bật:

"Tiểu điệt à… ngươi thực sự chỉ là đi câu mấy con tép về kho thôi sao?"

Diệp Mặc chỉ ngáp dài một cái, dựa lưng vào ghế trúc: "Thật mà, hôm nay hơi xui, chỉ câu được mỗi con tép bóng loáng này thôi. Ăn không được, nuôi thì tốn cơm. Haiz…"

Dưới hồ, con Thủy Linh Ngư – sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn cổ đại – nghe xong liền rụt cổ, lặng lẽ bơi vào góc hồ cạnh con Hắc Long Ngư, cam phận làm một "con cá cảnh" bình thường nhất.

Cuộc sống của một Đạo Tổ "cẩu" (kín tiếng) nhất lịch sử, vẫn cứ thế tiếp diễn bình lặng như nước hồ Trường Sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8