Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 54: Diệp Thiên xuất hiện, thiên mệnh chi tử?**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:41:05 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 54: DIỆP THIÊN XUẤT HIỆN, THIÊN MỆNH CHI TỬ?**

Sương mù sáng sớm tại hậu sơn Thanh Vân Môn dày đặc như sữa, bao phủ lấy mặt hồ Trường Sinh trong một lớp lụa mỏng mờ ảo. Những tán liễu già rủ xuống mặt nước, thỉnh thoảng lại có một con cá nhỏ quẫy đuôi, tạo nên những vòng tròn sóng nước lăn tăn xô vào bờ đá.

Diệp Mặc ngáp một cái thật dài, tay cầm chiếc cần câu trúc sờn bóng, ngồi tựa lưng vào gốc liễu già đã hóa khô cằn. Bộ đồ đệ tử ngoại môn của hắn vốn đã cũ, nay lại còn dính vài sợi rơm rạ từ giấc ngủ nướng lúc rạng đông. Trong khi các đệ tử nội môn đang hì hục luyện kiếm trên quảng trường, tiếng quát thét vang trời, thì Diệp Mặc lại cảm thấy tiếng ngáy của chính mình còn có tiết tấu hơn nhiều.

"Chủ nhân, chủ nhân! Có món hời, có món hời rồi!"

Một tiếng gọi lanh lảnh vang lên, cắt đứt sự tĩnh lặng của khu vườn nhỏ. Linh Nhi, thiếu nữ với đôi mắt to tròn long lanh, mặc một chiếc váy ngắn màu vàng cam rực rỡ, chân trần chạy lon ton trên thảm cỏ xanh mướt. Nàng chính là con cá cẩm lý hóa hình đầu tiên dưới tay Diệp Mặc, tính tình tinh quái, lại cực kỳ ham ăn.

Diệp Mặc hé một con mắt, nhìn thiếu nữ đang cầm một nắm linh thảo cấp thấp trông như cỏ dại, lười biếng nói: "Món hời gì? Lại định lừa ta lấy viên cám tăng linh vị chứ gì?"

"Không phải mà!" Linh Nhi bĩu môi, chỉ tay về phía chân trời phương Đông. "Có người tới! Đi mây tía, cưỡi rồng lửa, trông oai phong lắm. Nghe mấy tỷ tỷ ở ngoại môn bàn tán, đó là Thiên Mệnh Chi Tử gì đó của Cửu Tiêu Thánh Địa, tên là Diệp Thiên."

Diệp Mặc nghe đến cái tên này, mày hơi nhếch lên một chút rồi lại khép mắt lại. "Diệp Thiên? Diệp Mặc? Có khi là anh em thất lạc không chừng. Nhưng mà kệ hắn đi, Thiên Mệnh Chi Tử hay Thiên Tử Chi Mệnh cũng không liên quan đến cái ao cá của ta."

Thế nhưng, khi Diệp Mặc vừa định chìm vào giấc ngủ thì một luồng uy áp nặng nề từ trên cao ập xuống.

"Vút—!"

Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc bị nhuộm thành một màu tím sậm. Tử Khí Đông Lai, kéo dài ba vạn dặm! Một cỗ xa giá được kéo bởi sáu con Hỏa Giao long khổng lồ, toàn thân rực lửa, đạp trên mây tía mà tới. Khí thế ấy như muốn đè bẹp cả Thanh Vân Môn nhỏ bé bên dưới.

Trên xa giá, một nam tử mặc trường bào thêu kim tuyến, chân mang giày lân quang, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không đứng chắp tay sau lưng. Hắn chính là Diệp Thiên, Thánh tử của Cửu Tiêu Thánh Địa, người được đồn là sinh ra đã mang dị tượng "Long Phượng Trình Tường", mười tuổi Trúc Cơ, hai mươi tuổi kết Đan, nay chưa đầy ba mươi đã là Nguyên Anh đỉnh phong, bán bộ Hóa Thần.

Ở Thanh Minh Giới đang thời kỳ mạt pháp này, thiên tư như vậy chính là "Thiên Mệnh Chi Tử" chân chính.

"Cái ao này…" Diệp Thiên đứng trên cao, đôi mắt nhíu lại nhìn xuống hồ Trường Sinh.

Hắn sở hữu "Thôn Phệ Thể Chất", đối với linh khí cực kỳ nhạy cảm. Từ khoảng cách hàng ngàn dặm, hắn đã cảm nhận được một luồng vận khí kỳ lạ xuất hiện ở hướng này. Khi đến gần, luồng vận khí ấy không hề biến mất mà ẩn sâu dưới mặt hồ tĩnh lặng, trông như một con rồng già đang say ngủ, tuy không phát ra uy áp nhưng lại khiến "Đạo tâm" của hắn rung động.

"Thánh tử, đây chỉ là một tông môn hạng ba rách nát, sao ngài lại phải dừng chân?" Một lão già đi theo hộ đạo bên cạnh Diệp Thiên khẽ khom lưng hỏi.

"Ngươi không hiểu đâu." Diệp Thiên đáp, giọng trầm thấp đầy uy lực. "Phượng hoàng không đậu cây khô, linh địa tất có kỳ vật. Cái hồ này… có chút thú vị."

Chiếc xe lửa hạ dần cao độ, hạ cánh ngay trước cổng sau dẫn vào hậu sơn. Các trưởng lão Thanh Vân Môn, dẫn đầu là Thanh Vân Tử, đã đứng đợi sẵn với vẻ mặt lo lắng, mồ hôi nhễ nhại.

"Không biết Thánh tử giá lâm, Thanh Vân Môn chưa kịp nghênh tiếp từ xa, thật là đại tội!" Thanh Vân Tử run giọng nói. Lão biết, vị Thánh tử này nổi tiếng ngạo mạn, một lời không hợp có thể diệt một môn phái trong nháy mắt.

Diệp Thiên chẳng buồn nhìn Thanh Vân Tử, hắn phất tay, đẩy nhẹ tất cả mọi người ra hai bên, rồi sải bước tiến thẳng vào khu vực hồ Trường Sinh.

Đi ngang qua cổng vào, hắn chợt dừng lại. Trên thảm cỏ xanh, một thanh niên đội nón lá, chân gác lên đùi, đang ngồi câu cá một cách thản nhiên. Bên cạnh thanh niên ấy là một thiếu nữ đang tò mò nhìn về phía hắn.

Cảm giác của Diệp Thiên cực kỳ sắc bén. Hắn nhìn qua Diệp Mặc một lượt. Không có linh lực? Phế nhân? Hay là luyện một loại công pháp che giấu tu vi nào đó? Nhưng bất luận nhìn thế nào, hắn cũng chỉ thấy đây là một tên đệ tử ngoại môn tư chất tầm thường, lười biếng đến mức thảm hại.

"Thánh tử, đó là Diệp Mặc, kẻ phụ trách nuôi cá ở đây. Hắn tính tình hơi lập dị, mong Thánh tử lượng thứ." Thanh Vân Tử vội vàng chạy lên giải thích.

Diệp Thiên nhếch môi cười nhạt, nụ cười chứa đựng sự khinh miệt sâu sắc của kẻ đứng trên đỉnh cao nhìn xuống kiến cỏ. Hắn tiến đến bờ hồ, cách Diệp Mặc khoảng mười bước chân thì dừng lại.

"Nơi này là ngươi trông coi?" Diệp Thiên hỏi, giọng nói mang theo một loại "Thiên đạo uy áp" vô hình, khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại.

Diệp Mặc lúc này mới lười biếng mở mắt, ngước nhìn kẻ vừa đến. Hào quang quanh thân Diệp Thiên khiến hắn hơi lóa mắt.

"Ờ, đúng rồi. Ngài là ai? Muốn mua cá à? Cá thường mười miếng linh thạch một con, cá cảnh thì đắt hơn một chút, không mặc cả nhé." Diệp Mặc ngáp một cái rồi đáp.

Toàn trường im lặng như tờ. Thanh Vân Tử suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Tên nhóc này điên rồi! Dùng giá linh thạch để bán cá cho Thánh tử của Cửu Tiêu Thánh Địa?

Hộ đạo lão giả đi sau Diệp Thiên quát lớn: "Hỗn xược! Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Đây là Thiên Mệnh Chi Tử Diệp Thiên Thánh tử, ngay cả tông chủ các ngươi còn phải quỳ lạy, ngươi lại dám đòi bán cá?"

Diệp Thiên ra hiệu cho lão giả im lặng. Hắn nhìn vào mặt hồ, nơi có vài con cá chép vàng đang bơi lội tung tăng. Hắn đột nhiên cảm thấy, những con cá này dường như… đang cười hắn?

"Ta không mua cá. Ta muốn cái hồ này." Diệp Thiên lạnh lùng tuyên bố. "Từ hôm nay, nơi này sẽ trở thành hành cung tu luyện của ta trong thời gian ở đây. Ngươi, cùng con cá nhỏ hóa hình kia, hãy thu dọn đồ đạc mà biến đi. Nhìn thấy các ngươi, làm bẩn mắt ta."

Hắn chỉ vào Linh Nhi. Đôi mắt Diệp Thiên lóe lên một tia tham lam không giấu giếm. Hắn nhìn ra Linh Nhi không phải người, mà là một sinh linh thủy tộc hóa hình vô cùng tinh thuần. Nếu thu về làm linh sủng, không những giúp ích cho việc tu luyện mà còn cực kỳ có mặt mũi.

Linh Nhi tức tối dậm chân: "Chủ nhân, hắn đòi đuổi chúng ta đi kìa! Hơn nữa, hắn nhìn em giống như muốn ăn thịt vậy!"

Diệp Mặc khẽ thở dài, tay vẫn giữ chắc cần câu. Hắn quay đầu lại nhìn Diệp Thiên, giọng điệu vẫn bình thản như cũ nhưng trong mắt đã bớt đi vẻ buồn ngủ.

"Vị đạo hữu này, nói chuyện phải có đạo lý chút chứ. Hồ này là của Thanh Vân Môn giao cho ta trông nom. Ngài giàu có, oai phong, sao lại đi tranh một cái ao tù với một thằng nuôi cá như ta?"

"Đạo lý?" Diệp Thiên bật cười, tiếng cười vang động khắp núi rừng, khiến chim chóc sợ hãi bay tứ tán. "Trong tu tiên giới, thực lực chính là đạo lý. Ta là Thiên Mệnh Chi Tử, thứ ta muốn, chính là ý trời! Ngươi có tư cách gì nói chuyện đạo lý với ta?"

Nói đoạn, Diệp Thiên tiến lên một bước. Chỉ một bước ấy thôi, toàn bộ nước trong hồ Trường Sinh bỗng nhiên cuộn trào dữ dội như muốn bùng nổ. Một luồng uy áp từ cấp độ linh hồn tỏa ra, khiến các đệ tử Thanh Vân Môn đứng ở xa xa đều đồng loạt quỳ xuống, không chịu nổi sức ép.

"Cút!"

Diệp Thiên khẽ quát một tiếng, một đạo thần quang màu tím từ tay hắn đánh thẳng về phía chiếc chòi lá của Diệp Mặc, định bụng san bằng nơi này để thị uy.

Nhưng, một cảnh tượng quái dị đã xảy ra.

Đạo thần quang mang sức mạnh của Nguyên Anh cấp đỉnh phong kia, khi bay đến mặt hồ, đột nhiên gặp phải một con cá lòng tong nhỏ xíu vừa mới nhảy lên khỏi mặt nước.

"Bõm!"

Con cá nhỏ vỗ đuôi một cái vào không trung, một giọt nước hồ nhỏ xíu bắn ra, chạm vào đạo thần quang màu tím.

"Xì—"

Giống như tàn lửa rơi vào tảng băng ngàn năm, đạo thần quang vốn cực kỳ mãnh liệt kia bỗng chốc tan biến không một dấu vết. Không có chấn động, không có tiếng nổ, mọi thứ im lìm như chưa từng xảy ra.

Nụ cười trên mặt Diệp Thiên cứng lại. Hắn dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm.

"Vừa rồi… chuyện gì thế?" Hộ đạo lão giả phía sau cũng trợn tròn mắt.

Diệp Mặc tặc lưỡi, lẩm bẩm: "Kìa, đã bảo là đừng có phá phách rồi mà. Tụi cá của ta đang giờ ăn trưa, ngài làm chúng nó hoảng sợ là chúng nó hay cắn bậy lắm."

Diệp Thiên cảm thấy danh dự bị xúc phạm nặng nề. Hắn vốn dĩ mang danh Thiên Mệnh Chi Tử, chưa từng gặp phải chuyện nào ngoài ý muốn như vậy. Hắn cho rằng đó là một loại trận pháp cổ quái nào đó được ẩn giấu dưới hồ.

"Giả thần giả quỷ!"

Diệp Thiên hét lên một tiếng, phía sau hắn xuất hiện một cái bóng khổng lồ của một con quái thú đen kịt, miệng rộng như muốn nuốt chửng cả bầu trời. Đây chính là biểu tượng của Thôn Phệ Thể Chất.

"Thôn Phệ Thiên Địa! Ta xem ngươi dùng cái gì để chắn!"

Luồng sức mạnh thôn phệ khổng lồ nhắm thẳng vào hồ Trường Sinh mà hút tới. Mặt nước hồ bắt đầu dâng cao, những cây liễu xung quanh bị nhổ rễ, không khí xung quanh bị rút cạn.

Diệp Mặc thấy cảnh này, lông mày rốt cuộc cũng nhíu lại.

"Này, làm hỏng hồ của ta là không có cá mà ăn đâu đấy."

Hắn lười biếng nhấc chiếc cần câu trúc lên khỏi mặt nước. Lưỡi câu của hắn… không có mồi, thậm chí không có cả lưỡi câu, chỉ là một đoạn dây chỉ buộc một mẩu xương cá khô.

Diệp Mặc vung tay nhẹ một cái, dây câu vẽ nên một đường cung hoàn mỹ trong không trung.

"Vút!"

Dây câu mỏng manh kia đi qua vùng xoáy thôn phệ của Diệp Thiên một cách dễ dàng như cắt vào đậu phụ. Khi mẩu xương cá khô chạm vào cái bóng quái thú khổng lồ kia, một âm thanh trầm đục vang lên, tựa như tiếng chuông đại hồng chung gõ vào linh hồn.

"Oanh—!"

Toàn bộ ảo ảnh Thôn Phệ của Diệp Thiên tan vỡ trong chớp mắt. Không chỉ dừng lại ở đó, đầu dây câu kia dường như có linh tính, nhắm thẳng vào vầng trán của Diệp Thiên mà quất tới.

"Bốp!"

Một tiếng vang giòn tan. Thiên Mệnh Chi Tử danh giá, Thánh tử của Cửu Tiêu Thánh Địa, người chưa bao giờ nếm mùi thất bại, lại bị một mẩu xương cá khô gõ thẳng vào trán.

Diệp Thiên bị đánh bay ra xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào vách núi phía sau, đá tảng sụp xuống chôn vùi hắn trong một đống đổ nát.

Mọi người có mặt tại hiện trường dường như quên mất cả việc thở. Thanh Vân Tử há miệng đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng. Lão hộ đạo đi theo Diệp Thiên thì run lẩy bẩy, miệng lẩm bẩm: "Không thể nào… Thiên Mệnh của Thánh tử… sao lại bị phá dễ dàng như thế?"

Từ trong đống đá vụn, Diệp Thiên lảo đảo đứng dậy. Vầng trán bóng loáng của hắn nay đã sưng lên một cục u to tướng, trông vừa thảm hại vừa nực cười. Quan trọng nhất là, "Hào quang nhân vật chính" quanh thân hắn dường như bị một lực lượng nào đó tát cho một nhát, mờ nhạt đi rất nhiều.

"Ngươi… ngươi dám đánh ta?" Diệp Thiên giọng run lên vì tức giận và kinh hoàng.

Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy sợ hãi. Lực lượng vừa rồi không phải là pháp lực bình thường, nó chứa đựng một thứ quy tắc cao thượng hơn tất thảy, một loại "Đạo" mà hắn mới chỉ mờ mịt cảm nhận được từ vị sư tôn đã nửa bước vào Đạo Tổ của mình.

Diệp Mặc thu cần câu lại, phủi phủi lớp rơm trên áo.

"Đánh ngài là còn nhẹ đấy. Nếu không phải ta nể tình chúng ta cùng họ Diệp, con cá trê dọn bể dưới đáy hồ của ta đã sớm nuốt cả xe ngựa của ngài rồi."

Vừa nói dứt lời, từ dưới đáy hồ vốn đang phẳng lặng, một cái bóng khổng lồ dài đến hàng trăm mét thấp thoáng lướt qua. Một đôi mắt đỏ quạch như hai cái đèn lồng khổng lồ từ dưới vực thẳm hồ sâu trừng nhìn lên Diệp Thiên.

"Rống—!"

Một tiếng gầm cực nhỏ nhưng lại khiến linh hồn của Diệp Thiên run rẩy mãnh liệt. Hỏa Giao long kéo xe của hắn đồng loạt quỳ rạp xuống đất, nước tiểu và phân rồng bắn tung tóe vì sợ hãi quá độ. Chúng nó cảm nhận được, dưới cái ao nhỏ xíu này, đang ẩn chứa một sinh vật tổ tiên của rồng rồng thật sự!

Diệp Thiên lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn một giọt máu.

"Hóa ra… cao nhân thật sự lại ở đây…" Hắn lẩm bẩm, cảm giác nhục nhã và sụp đổ ập đến.

Hắn vốn tưởng mình là nhân vật chính của thế giới này, mọi người phải xoay quanh hắn, vận khí phải thuộc về hắn. Nhưng hôm nay, ở cái xó xỉnh này, một tên nuôi cá lại chỉ dùng một sợi chỉ đã tát vỡ cái ảo tưởng ấy của hắn.

Diệp Mặc lại ngồi xuống, đội chiếc nón lá che nửa khuôn mặt.

"Được rồi, đạo hữu Diệp Thiên. Trán sưng rồi thì về bôi thuốc đi. Đừng có đứng đây chắn nắng của cá nữa. Linh Nhi, tiễn khách."

Linh Nhi cười toe toét, vẫy vẫy tay: "Thánh tử ca ca, về chậm thôi nhé! Lần sau nhớ mang thêm linh quả đến nộp học phí tham quan hồ cá nha!"

Diệp Thiên nhìn cái "mẩu xương cá khô" trên cần câu của Diệp Mặc, rồi lại nhìn cái hồ tĩnh lặng như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hắn hít một hơi thật sâu, nuốt sự căm phẫn và kinh hãi vào lòng.

"Chúng ta đi!"

Diệp Thiên nghiến răng ra lệnh. Lão hộ đạo vội vàng đỡ hắn lên xe. Sáu con Giao long chật vật đứng dậy, cố sức bay đi như chạy trốn khỏi ác mộng. Đám mây tía hào quang khi đến oai phong bao nhiêu, khi đi trông xám xịt và vội vã bấy nhiêu.

Thanh Vân Môn lại trở về vẻ yên tĩnh của nó.

Thanh Vân Tử tiến lại gần Diệp Mặc, giọng run rẩy: "Diệp… Diệp sư đệ, ngài rốt cuộc là… đại năng phương nào chuyển thế?"

Diệp Mặc khẽ điều chỉnh tư thế ngồi cho thoải mái, ngáp thêm cái nữa.

"Đại năng gì chứ? Chưởng môn, lão đừng có suy nghĩ nhiều. Tôi chỉ là một thằng nuôi cá muốn yên ổn sống qua ngày thôi. Chỉ là… con cá này của tôi không thích bị người khác làm phiền lúc ăn cơm, nên tôi giúp nó một tay thôi mà."

Linh Nhi bên cạnh thì thầm vào tai Thanh Vân Tử: "Chưởng môn thúc thúc, người đừng nghe chủ nhân bốc phét. Chủ nhân chẳng qua là lười quá, không muốn dọn chỗ mới nếu cái ao bị đập phá thôi!"

Diệp Mặc giả vờ không nghe thấy, mắt nhìn vào mặt nước. Trong đầu hắn, âm thanh máy móc của hệ thống bỗng vang lên:

*"Đinh! Bạn đã đánh dấu sự vượt trội trước Thiên Mệnh Chi Tử Diệp Thiên. Phần thưởng: 500 năm tu vi 'Ngư Đạo', 1 viên 'Tiên Thiên Đạo Vận Cám', và khả năng thông hiểu ngôn ngữ của Cá Voi Vũ Trụ."*

Diệp Mặc cảm nhận một luồng hơi ấm chảy qua tứ chi bách hài, cảm giác buồn ngủ lại càng nồng đậm hơn. Hắn khẽ lầm bầm: "Tu vi lại tăng… Cứ thế này thì đến bao giờ mình mới có thể làm một người phàm bình thường đây?"

Hắn không hay biết rằng, ở Cửu Tiêu Thánh Địa xa xôi, một bức thạch thư cổ đại bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt dài. "Thiên mệnh" của thế giới này đang bắt đầu hỗn loạn, tất cả đều hướng về phía hậu sơn của một tông môn nhỏ bé mang tên Thanh Vân.

Trên mặt hồ Trường Sinh, một con cá lòng tong nhảy lên mặt nước, đớp lấy một sợi linh khí mỏng manh. Ánh mặt trời soi xuống, bóng của con cá nhỏ trên mặt nước bỗng nhiên hóa thành hình dáng của một con Thần Long che khuất cả bầu trời, nhưng chỉ chớp mắt rồi biến mất.

Diệp Mặc đã ngủ thiếp đi. Trong mơ, hắn thấy mình đang câu được một con cá khổng lồ bằng cả ngân hà.

Còn ở bên ngoài, Liễu Nhất Phi đang nấp sau một gốc cây xa xa, chứng kiến từ đầu đến cuối câu chuyện, đôi mắt phượng tràn đầy chấn kinh và một sự ngưỡng mộ cuồng nhiệt mà chính nàng cũng chưa nhận ra.

"Diệp sư đệ… hóa ra huynh không phải là người không có chí cầu tiến, mà là chí của huynh… vốn đã vượt ra ngoài tầng trời này."

Gió thổi qua tán liễu, mang theo mùi vị của nước hồ và cỏ xanh, che giấu đi bí mật của một vị Đạo Tổ đang nuôi cá dưỡng sinh giữa chốn nhân gian rộn rã.


**Hết chương 54.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8