Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 55: Hệ thống đấu hệ thống?**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:41:47 | Lượt xem: 3

**Chương 55: Hệ thống đấu hệ thống?**

Nắng sớm tại hậu sơn Thanh Vân Môn luôn mang theo một chút hơi lạnh đặc trưng của sương núi và mùi ngai ngái của cỏ linh chi đang độ nảy mầm. Trên mặt hồ Trường Sinh, một làn sương mỏng manh bao phủ, khiến khung cảnh vốn dĩ bình lặng này càng trở nên mộng ảo như chốn bồng lai tiên cảnh.

Diệp Mặc vươn vai một cái thật dài, đốt xương sống phát ra những tiếng kêu răng rắc đầy sảng khoái. Hắn ngồi trên tảng đá xanh nhẵn nhụi, một tay cầm cần câu trúc, tay kia dụi dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ.

"Lại là một ngày đẹp trời để… không làm gì cả." Diệp Mặc lầm bầm, giọng nói uể oải như thể việc mở mắt ra đã tiêu tốn hết toàn bộ sức bình sinh của hắn.

Thế nhưng, sâu trong thức hải của hắn, một thanh âm cơ khí lạnh lùng và khô khốc bỗng nhiên vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng:

*"Đinh! Cảnh báo! Phát hiện sóng năng lượng có tính quy luật dị thường trong phạm vi 100 mét. Đối tượng có dấu hiệu sở hữu thực thể logic tương đồng với Hệ Thống. Đang tiến hành quét sâu…"*

Diệp Mặc khựng lại, động tác gãi đầu dừng giữa chừng. Hắn hơi nhíu mày, trong lòng dậy lên một tia sóng nhỏ. Thực thể logic tương đồng? Từ khi xuyên không tới thế giới này, hắn vẫn luôn đinh ninh mình là kẻ duy nhất mang theo "bàn tay vàng". Cái Hệ Thống Nuôi Cá Chư Thiên này tuy đôi khi hơi phiền nhiễu khi bắt hắn làm "nhiệm vụ" cho cá ăn hay thay nước, nhưng về cơ bản nó là bí mật lớn nhất của hắn.

"Ý ngươi là… ở đây còn có một 'người xuyên không' khác, hoặc ít nhất là một kẻ có ngoại treo?" Diệp Mặc giao tiếp bằng ý nghĩ, giọng điệu mang theo vẻ thú vị hiếm hoi.

Hệ thống của hắn không trả lời trực tiếp, chỉ hiện lên một bảng ảo trước mắt mà người ngoài không thể nhìn thấy:

*"Phân tích hoàn tất. Mục tiêu: Diệp Thiên. Thực thể cộng sinh: 'Hệ Thống Thu Hoạch Khí Vận'. Cấp độ: Đang đánh giá. Trạng thái: Đang cố gắng tước đoạt khí vận của Hồ Trường Sinh."*

Diệp Mặc nheo mắt nhìn về phía cách đó không xa. Dưới gốc đại thụ ngàn năm, Diệp Thiên – vị Thánh tử của Cửu Tiêu Thánh Địa, kẻ vừa bị "vả mặt" một cách đau đớn vào ngày hôm trước – đang đứng bất động. Sắc mặt hắn tái nhợt nhưng ánh mắt lại lóe lên sự điên cuồng lạ thường. Trên đỉnh đầu hắn, nếu là tu sĩ bình thường sẽ chẳng thấy gì, nhưng dưới nhãn thuật "Thanh Linh Ngư Nhãn" của Diệp Mặc, hắn nhìn thấy một luồng ánh sáng màu xám đen đang không ngừng xoay tròn, như một lỗ đen tham lam muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Cùng lúc đó, trong đầu Diệp Thiên cũng đang nổ ra một cuộc hội thoại đầy căng thẳng.

"Hệ thống! Ngươi nói nơi này có khí vận cấp Nghịch Thiên, tại sao ta vừa chạm vào đã bị phản phệ?" Diệp Thiên gầm rống trong tâm trí.

*"Cảnh báo! Khí vận của Hồ Trường Sinh có tính bảo hộ cực cao. Phát hiện rào cản quy luật không xác định. Đang kích hoạt chế độ 'Cường Hành Thôn Phệ'. Yêu cầu chủ nhân cung cấp 1000 năm thọ nguyên để đổi lấy quyền hạn phá giải."*

Diệp Thiên nghiến răng, cơ mặt co giật. 1000 năm thọ nguyên đối với một tu sĩ như hắn là một con số khổng lồ, nhưng nhìn vào mặt hồ phẳng lặng đang chứa đựng những bí mật có thể đưa hắn lên đỉnh phong của Thanh Minh Giới, hắn không do dự: "Đổi! Chỉ cần chiếm được bí mật của cái ao này, thọ nguyên vạn năm có là gì!"

Uỳnh!

Một tiếng nổ trầm đục chỉ vang lên trong linh hồn của những kẻ có linh giác cực mạnh. Từ trên người Diệp Thiên, một luồng uy áp mang tính chất sụp đổ tỏa ra. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn xoắn, những ngọn cỏ xanh tốt chỉ trong nháy mắt đã khô héo, mất đi toàn bộ tinh hoa.

Diệp Mặc ngồi bên bờ hồ, cảm nhận được một luồng lực hút vô hình đang nhắm thẳng vào đàn cá của mình. Những con cá vốn đang nhàn nhã bơi lội bỗng nhiên trở nên bồn chồn. Con cá chép vàng Linh Nhi (trong dạng cá) nhảy lên khỏi mặt nước, vẩy vàng của nàng phát ra ánh sáng cảnh báo.

"Ồ? Muốn tước đoạt khí vận của ao cá ta?" Diệp Mặc khẽ cười, nụ cười mang theo một chút lạnh lẽo. "Ngươi có hệ thống, ta cũng có hệ thống. Để xem cái máy gặt lúa của ngươi và cái ao dưỡng sinh của ta, bên nào bền hơn."

Hắn không đứng dậy, cũng không tung ra pháp thuật hoa mỹ nào. Diệp Mặc chỉ nhẹ nhàng vốc một vốc "Cám Tiên Thiên Đạo Vận" vừa nhận được từ phần thưởng chương trước, thong thả rắc xuống mặt hồ.

"Ăn đi các con, có kẻ muốn cướp bát cơm của các ngươi kìa."

Hành động này của Diệp Mặc trông vô cùng tầm thường, nhưng trong nhãn quan của hai hệ thống, đó là một cuộc va chạm cấp độ hủy diệt. Những hạt cám khi chạm vào mặt nước lập tức hóa thành những ký tự đạo văn lấp lánh, chúng đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới quy luật vững chãi bao phủ lấy toàn bộ hồ Trường Sinh.

Hệ thống của Diệp Thiên bắt đầu phát ra âm thanh báo động dồn dập:

*"Cảnh báo! Mục tiêu đã thay đổi logic căn bản! Không thể thôn phệ! Không thể thôn phệ! Đang gặp phải 'Tường Lửa Quy Luật' cấp độ Đạo Tổ!"*

"Cái gì? Đạo Tổ?" Diệp Thiên kinh hãi đến suýt thì hét lên thành tiếng. Hắn nhìn về phía Diệp Mặc, kẻ vẫn đang thong dong ngồi đó, bóng lưng trông lười biếng đến mức muốn đấm cho một cái. "Làm sao có thể! Hắn chỉ là một tên nuôi cá ngoại môn! Hệ thống, ngươi bị lỗi rồi sao?"

*"Dữ liệu quá tải… Đang tiến hành cưỡng chế phân tích… Bùm!"*

Một tiếng nổ ảo vang lên trong đầu Diệp Thiên. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Hệ thống của hắn, cái thực thể mà hắn luôn coi là thần minh, lúc này đang rơi vào trạng thái "Chập mạch". Các thông số trên bảng điều khiển của hắn bắt đầu chạy loạn xạ, chữ số biến thành những biểu tượng kỳ quái.

Ngược lại, Diệp Mặc nghe thấy tiếng hệ thống của mình thông báo với giọng điệu… hơi có chút đắc ý:

*"Đinh! Phát hiện Hệ Thống đối phương đang ở trạng thái 'Yếu Ớt'. Bạn có muốn kích hoạt chức năng 'Ngư Ông Đắc Lợi', thu hồi mảnh vỡ quy luật của đối phương để làm chất dinh dưỡng cho hồ cá không?"*

Diệp Mặc hơi ngạc nhiên: "Ngươi còn có thể ăn thịt đồng loại?"

*"Đây không phải ăn thịt, đây là 'phóng sinh' bọn chúng về với cội nguồn đạo pháp."* Hệ thống của Diệp Mặc trả lời một cách văn vẻ, nhưng ai nghe cũng thấy đậm chất cướp bóc.

"Được, thử xem." Diệp Mặc gật đầu.

Ngay lập tức, chiếc cần câu trong tay Diệp Mặc khẽ rung lên. Sợi dây câu trong suốt như hư vô bỗng dài ra, nhưng nó không thả xuống hồ mà lại uốn lượn trong không khí như một con rồng nhỏ, lặng lẽ hướng về phía Diệp Thiên.

Lúc này Diệp Thiên đang chìm đắm trong cơn đau đầu như búa bổ do hệ thống phản phệ. Hắn hoàn toàn không nhận ra có một "lưỡi câu" đang lơ lửng ngay đỉnh đầu mình. Sợi dây câu khẽ chạm vào luồng hắc khí của "Hệ Thống Thu Hoạch Khí Vận".

Rẹt!

Như một miếng mồi ngon bị cá đớp lấy, sợi dây câu đột ngột siết chặt.

"Áaaaa!" Diệp Thiên gào lên một tiếng đau đớn thấu xương. Hắn cảm thấy trong linh hồn mình có thứ gì đó đang bị kéo mạnh ra. Đó là sự liên kết với bàn tay vàng của hắn, là chỗ dựa lớn nhất để hắn xưng bá thế gian.

Trong tầm nhìn của Diệp Mặc, sợi dây câu đang kéo ra một khối cầu ánh sáng màu xám xịt đang gào thét và chống cự. Đó chính là ý thức của hệ thống đối phương. Nó cố gắng dùng các thuật toán và quy luật để chống trả, nhưng khi đối mặt với hơi thở vạn cổ từ ao cá của Diệp Mặc, mọi nỗ lực đều trở nên nực cười.

Con cá trê đen dưới đáy hồ (Thôn Thiên Ngư) dường như cũng cảm nhận được món ngon. Nó trồi lên mặt nước, miệng há to tạo thành một vòng xoáy không gian nhỏ. Sợi dây câu nhấc khối cầu ánh sáng lên rồi… "tõm" một cái, ném thẳng vào miệng con cá trê.

Cả không gian trở nên yên tĩnh lạ lùng.

Diệp Thiên ngã quỵ xuống đất, đôi mắt đờ đẫn. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng hoàn toàn trong trí não. Không còn tiếng máy móc, không còn các bảng thông số, không còn sức mạnh bí ẩn hỗ trợ. Hắn… đã trở thành một tu sĩ bình thường, thậm chí vì bị tước đoạt quá mạnh, tu vi của hắn đã tụt từ Kim Đan xuống tận Luyện Khí.

*"Đinh! Chúc mừng chủ nhân đã 'Phóng sinh' thành công một Hệ Thống đi lạc. Phần thưởng: Hồ Trường Sinh thăng cấp lên diện tích gấp đôi, mở khóa loài cá mới: 'Quy Luật Ngư'. Toàn bộ cá trong hồ được tăng thêm 10% linh trí."*

*"Tu vi phản phệ: Chủ nhân nhận được thêm 1000 năm tu vi thuần khiết."*

Oanh!

Một luồng khí thế không thể ngăn cản nổ tung bên trong cơ thể Diệp Mặc. Hắn cảm thấy mình như một đại dương đang được đổ thêm nước, nhưng vì bản thân cái đại dương này đã quá lớn nên chỉ có thể thấy mặt nước dâng cao thêm một chút.

Diệp Mặc khẽ thở dài, xoa xoa thái dương: "Lại tăng… Ta đã nói là ta không muốn thăng cấp nhanh thế này mà. Hệ thống, ngươi đang ép ta đi vào con đường vạn kiếp bất phục của kẻ mạnh à?"

Hệ thống không đáp lời, có lẽ nó cũng đang bận tiêu hóa đống "dinh dưỡng" vừa rồi.

Lúc này, Diệp Thiên gượng dậy, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc với vẻ kinh hoàng tột độ. Hắn lắp bắp: "Ngươi… ngươi đã làm gì? Hệ thống của ta đâu? Sức mạnh của ta đâu?"

Diệp Mặc liếc nhìn hắn, ánh mắt bình thản như nhìn một con kiến, nhưng lại khiến Diệp Thiên có cảm giác mình đang bị cả một bầu trời ép xuống. Diệp Mặc chỉ nhẹ nhàng chỉ vào con cá trê đang lặn xuống đáy hồ, thản nhiên đáp:

"Hệ thống? Ta không biết ngươi nói gì. Ta chỉ thấy một con sâu đen bay quanh đầu ngươi, cá của ta tưởng là mồi nên đớp mất rồi. Lần sau nhớ vệ sinh sạch sẽ chút, cá nhà ta ăn đau bụng là ngươi đền không nổi đâu."

"Sâu… sâu đen?" Diệp Thiên tức đến mức phun ra một ngụm huyết đen nữa, sau đó trực tiếp ngất xỉu. Một vị Thánh tử kiêu hùng, thiên mệnh chi tử, cứ thế bị đánh gục không chỉ về thể xác mà còn là toàn bộ thế giới quan.

Linh Nhi từ dưới nước hóa hình thành một thiếu nữ nhỏ nhắn, nàng bước chân trần trên mặt nước, chạy tới bên cạnh Diệp Mặc, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò: "Chủ nhân, con cá trê thối kia vừa ăn cái gì mà nhìn có vẻ khó tiêu thế? Nó đang nằm ngửa bụng dưới đáy hồ kìa!"

Diệp Mặc liếc xuống nhìn con cá trê đang sình bụng, cười khổ: "Nó vừa ăn một đống dữ liệu rác thôi. Bảo nó chịu khó vận động đi, đừng để chết chìm trong hồ của ta là được."

Linh Nhi gật đầu lia lịa, sau đó chợt nhìn thấy Diệp Thiên đang nằm bất tỉnh: "Còn tên này thì sao ạ? Đem nấu canh cá nhé?"

Diệp Mặc búng trán nàng một cái: "Hồ đồ. Thịt hắn giờ toàn tạp chất, cho cá ăn còn chê. Để chưởng môn già đến hốt hắn về đi. Chúng ta là người nuôi cá lương thiện, không nên làm mấy chuyện sát sinh vô ích."

Nói xong, Diệp Mặc lại cầm lấy cần câu, nằm xuống ghế tựa, nhắm mắt hưởng thụ ánh nắng. Hắn vừa khám phá ra một điều quan trọng: Thế giới này hóa ra là một "ngư trường" lớn, và có vẻ như hắn không phải là thợ câu duy nhất, nhưng chắc chắn hắn là kẻ có cái "lưới" to nhất.

Từ phía xa, bóng dáng của Thanh Vân Tử và Liễu Nhất Phi đang vội vã chạy đến. Họ đã cảm nhận được luồng khí tức kinh người vừa rồi. Khi tới nơi, nhìn thấy hiện trường – một Diệp Thiên thảm hại và một Diệp Mặc đang ngủ gật – họ không khỏi nhìn nhau bằng ánh mắt tràn đầy sự khiếp sợ.

Liễu Nhất Phi nhìn mặt hồ, nàng bỗng nhận thấy màu nước có chút khác lạ, xanh thâm thẳm và dường như chứa đựng hàng nghìn vạn quy luật đang vận hành. Nàng nhìn Diệp Mặc, trong lòng thầm nhủ: *"Sư đệ… rốt cuộc ranh giới cuối cùng của huynh là ở đâu?"*

Diệp Mặc hé mắt nhìn bầu trời, lầm bầm một câu mà chỉ mình hắn nghe thấy:

"Hệ thống đấu hệ thống à? Nhàm chán thật sự. Vẫn là nuôi cá vui hơn."

Trên mặt hồ, một con cá nhỏ lấp lánh như pha lê – Quy Luật Ngư vừa mới xuất hiện – nhẹ nhàng quẫy đuôi, tạo ra một gợn sóng mang theo hơi thở của không gian và thời gian, lặng lẽ lan tỏa ra khắp toàn bộ Thanh Minh Giới, báo hiệu một thời đại mới đã thực sự bắt đầu.


**Hết chương 55.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8