Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 56: Chênh lệch đẳng cấp: Nuôi cá vả mặt Thôn phệ**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:42:33 | Lượt xem: 3

Chương 56: Chênh lệch đẳng cấp: Nuôi cá vả mặt Thôn phệ

Nắng chiều tà nhuộm đỏ cả một góc trời Thanh Vân Môn, đổ những bóng dài loang lổ lên mặt hồ Trường Sinh. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi ngai ngái của bùn đất và hương thơm thanh khiết của một loại thảo mộc vô danh đang nở hoa ven bờ. Cảnh tượng lẽ ra là một bức tranh sơn thủy hữu tình, nếu như không có sự hiện diện của một gã thanh niên đang quỳ sụp dưới đất, cả người run rẩy như cầy sấy.

Đó là Diệp Thiên, Thánh tử của Cửu Tiêu Thánh Địa, kẻ từng hô mưa gọi gió, sở hữu "Thôn Phệ Thể Chất" vạn năm có một. Lúc này đây, vẻ cao ngạo trên khuôn mặt hắn đã bị thay thế bằng một sự kinh hoàng tột độ.

"Hệ thống… ngươi nói gì? Ngươi nói… ngươi đang bị sợ hãi?"

Diệp Thiên nghiến răng, thanh âm phát ra từ kẽ tóc như tiếng rít của con thú bị dồn vào đường cùng. Trong đầu hắn, âm thanh máy móc của Hệ thống Thôn Phệ vốn luôn lạnh lùng và quyền năng, lúc này lại vang lên những tiếng rè rè nhiễu loạn, tựa hồ đang gặp phải một áp lực kinh khủng nào đó không thể kháng cự.

【 Cảnh báo! Cảnh báo! Đối diện thực thể vượt quá quy luật cấp độ… Hệ thống không thể phân tích… Không thể thôn phệ… Cần chạy trốn ngay lập tức! 】

"Chạy? Ta là Thánh tử, ta có Thôn Phệ Thể Chất, làm sao có thể chạy trước một tên nuôi cá?" Diệp Thiên gầm lên trong lòng. Hắn cưỡng ép vận chuyển linh lực, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ lỗ chân lông hắn trào ra, hóa thành một cái miệng khổng lồ hư ảo phía sau lưng. Đó chính là bản mạng thần thông của hắn: Thôn Phệ Khẩu.

"Thôn Phệ Thiên Địa! Chết đi!"

Diệp Thiên tung mình lao về phía hồ cá, hắc khí kia giống như một lỗ đen muốn nuốt chửng cả không gian chung quanh. Mặt đất nứt nẻ, cỏ cây bị hút vào cái miệng đen ngòm ấy, hóa thành tro bụi trong nháy mắt.

Diệp Mặc đang nằm trên chiếc ghế trúc, tay vẫn cầm chiếc quạt nan rách, lười biếng ngáp một cái. Hắn nhìn cái "lỗ đen" đang bay tới, đôi mắt hơi nheo lại, lộ vẻ khó chịu.

"Đã bảo rồi, cá đang ngủ, đừng có làm ồn."

Diệp Mặc cầm một nắm cám nâu sậm từ trong chiếc túi nhỏ đặt bên cạnh, nhẹ nhàng vẩy xuống mặt hồ. Hành động ấy trông tầm thường như một lão ngư ông đang chăm bón cho đàn cá cảnh, nhưng ngay khi những hạt cám chạm vào mặt nước, một sự thay đổi kinh thiên động địa xảy ra.

"Ầm!"

Từ dưới đáy hồ vốn yên tĩnh, một cái bóng đen khổng lồ đột nhiên trồi lên. Đó là con "Hắc Long Ngư" dọn bể – sinh vật mà Diệp Mặc vẫn hay mắng là "đồ tham ăn biếng làm". Thân hình nó dài đến vài trượng, vảy đen óng ánh như u kim, đôi mắt đỏ rực như hai lò lửa lớn. Nó chẳng thèm liếc nhìn Diệp Thiên, chỉ chăm chú há mồm đớp lấy nắm cám mà Diệp Mặc vừa tung ra.

Nhưng cái mồm ấy của nó, vô tình hay hữu ý, lại đúng vào vị trí "lỗ đen" của Diệp Thiên đang lao tới.

Một màn khiến người ta sở gai ốc diễn ra. Cái miệng "Thôn Phệ Khẩu" của Diệp Thiên vốn dĩ là kẻ đi nuốt chửng vạn vật, nhưng khi va chạm với cái mồm của con cá trê dọn bể kia, nó lại mỏng manh như một miếng bánh tráng gặp nước.

"Rắc!"

Một tiếng động lạ lùng vang lên, giống như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Cái miệng đen ngòm khổng lồ của Diệp Thiên bị con Hắc Long Ngư nuốt chửng sạch sành sanh chỉ trong một lần ngáp.

"Ơ…" Diệp Thiên sững sờ, cả người khựng lại giữa không trung. Hắn cảm nhận được bản mạng thần thông của mình bị một lực lượng thô bạo tước đoạt hoàn toàn.

Nhưng đó chưa phải là điều kinh khủng nhất. Trong thức hải của Diệp Thiên, Hệ thống Thôn Phệ bắt đầu rú lên những tiếng thét chói tai.

【 Không! Cứu viện… Phát hiện linh hồn của sinh vật cao vị… Hệ thống bị xâm nhập… Aaaaa! 】

Con Hắc Long Ngư sau khi nuốt trọn linh khí của Diệp Thiên, dường như vẫn cảm thấy "chưa đã thèm". Nó rướn cái cổ dài, một luồng lực hút vô hình bộc phát ra. Diệp Mặc nhìn thấy một vệt sáng vàng lấp lánh bị lôi ra từ đỉnh đầu của Diệp Thiên. Vệt sáng ấy có hình thù như một khối rubik đang biến ảo không ngừng – chính là cốt lõi của Hệ thống Thôn Phệ.

"Chộp!"

Hắc Long Ngư há mồm nuốt chửng khối sáng ấy, sau đó quẫy đuôi một cái, lặn mất tăm xuống đáy hồ, để lại những vòng tròn gợn sóng lặng lẽ trên mặt nước.

"Bõm!"

Diệp Thiên ngã quỵ xuống đất, đôi mắt đờ đẫn, thần thái mất hết. "Thế chất" của hắn bị tước đoạt, "hệ thống" – chỗ dựa lớn nhất của hắn – cũng đã trở thành đồ tráng miệng cho một con cá dọn bể. Lúc này, hắn không còn là Thánh tử cao cao tại thượng, mà chỉ là một phế nhân không hơn không kém.

Linh Nhi đứng bên cạnh, chớp chớp đôi mắt to tròn, vỗ tay reo lên: "Chủ nhân, chủ nhân xem kìa! Con cá trê thối kia hình như lại mập thêm một vòng rồi. Nó còn dám cướp cả 'đồ ăn rác' của người ta nữa chứ!"

Diệp Mặc buông một tiếng thở dài, nhìn con cá đang lặn sâu xuống dưới: "Cái con cá này, bảo nó là đừng có ăn bậy ăn bạ mà không nghe. Đồ của người lạ mang vào, lỡ đau bụng thì sao?"

Đúng lúc này, từ phía chân núi, hai luồng sáng vút tới. Thanh Vân Tử và Liễu Nhất Phi rốt cuộc cũng chạy đến hiện trường.

Lão chưởng môn Thanh Vân Tử đáp xuống, thở hổn hển, nhìn thấy cảnh tượng tan hoang xung quanh rồi lại nhìn thấy Diệp Thiên đang ngồi ngây dại như kẻ tâm thần dưới đất, lão run rẩy râu ria: "Diệp… Diệp Mặc, đã xảy ra chuyện gì? Vị Thánh tử này… hắn làm sao thế này?"

Liễu Nhất Phi đứng phía sau, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào mặt hồ Trường Sinh. Nàng cảm nhận được một luồng đạo vận nồng đậm đến mức khiến người ta nghẹt thở đang lởn vởn quanh ao cá. Đặc biệt là khi nhìn về phía Diệp Mặc, nàng thấy hắn vẫn thong dong như vậy, đôi bàn tay dính đầy bụi cám đang tùy tiện lau vào vạt áo sờn cũ.

"Sư… sư đệ, vừa rồi có một cỗ khí tức thôn thiên diệt địa, chẳng lẽ là…" Nàng ngập ngừng, không dám nói hết câu.

Diệp Mặc phất phất tay, bộ dạng như chẳng có gì to tát: "À, không có gì đâu Đại sư tỷ. Chỉ là có tên đệ tử ngoại lai này sang đây câu trộm cá, bị con cá trê của đệ dọa cho ngất xỉu thôi. Tâm lý thanh niên thời nay yếu quá, chắc tại tu luyện nhiều mà ít đi dạo bộ đấy."

Thanh Vân Tử nhìn sang Diệp Thiên, chỉ thấy gã Thánh tử vang danh thiên hạ kia giờ đây miệng đang chảy nước dãi, liên tục lầm bầm: "Cá… rồng… nuốt chửng… hệ thống…"

"Lão tổ tông ơi!" Thanh Vân Tử kêu lên trong lòng, tim đập thình thịch. Lão tu luyện cả đời, chẳng lẽ lại không nhận ra Diệp Thiên đã bị phế sạch tu vi? Một vị Thánh tử cấp bậc như thế này, nếu chết ở Thanh Vân Môn thì hậu quả khôn lường, nhưng bị phế theo kiểu này… chẳng khác nào là một lời sỉ nhục to lớn đối với Cửu Tiêu Thánh Địa.

"Diệp Mặc, con có biết mình vừa làm cái gì không?" Thanh Vân Tử vừa mừng vừa sợ, giọng run lên.

Diệp Mặc xua tay, nằm lại ghế: "Lão chưởng môn, người đừng có nghiêm trọng hóa vấn đề. Đệ tử chỉ là người nuôi cá. Hắn muốn cướp cá của đệ, cá của đệ bảo vệ mình thì có gì sai? Người đưa hắn về đi, tiện thể dặn mấy tên đệ tử khác, muốn thăm quan thì được, đừng có dại mà thò tay vào hồ cá của đệ. Bọn chúng dạo này hơi khó tính."

Thanh Vân Tử lau mồ hôi lạnh, nhìn con hồ vốn phẳng lặng như gương. Lão biết, bí mật của Thanh Vân Môn chính là ở cái ao cá này, và vị "tổ tông" đang ngồi kia chính là cột trụ vững chãi nhất.

Liễu Nhất Phi tiến lại gần, cúi đầu nhìn xuống mặt hồ. Nàng bỗng nhìn thấy một con cá chép đỏ – Linh Nhi đang trong hình dạng cá – bơi lội vòng quanh dưới chân nàng. Con cá ấy nhả một ngụm nước linh khí nhỏ, chạm vào chân nàng khiến kinh mạch toàn thân đột nhiên sảng khoái lạ thường.

"Đây… đây là cá sao? Đây là Tiên duyên thì đúng hơn!" Nàng thầm thán phục.

Bất chợt, một tiếng ợ hơi lớn vang vọng lên từ dưới đáy hồ. Một luồng ánh sáng vàng nhạt từ lòng hồ bắn thẳng lên không trung, hóa thành một đạo cầu vồng rực rỡ kéo dài vạn dặm.

Hiện tượng này, trong tu tiên giới được gọi là "Hóa Đạo". Chỉ có những đại năng khi đột phá hoặc qua đời mới gây ra hiện tượng lớn như vậy. Nhưng lần này, đạo ánh sáng ấy lại mang theo một hơi thở máy móc nhàn nhạt và quy luật kỳ quái của một hệ thống vừa bị phân rã.

Diệp Mặc lầm bầm: "Đấy, đã bảo rồi, ăn xong còn ợ hơi thô lỗ như thế. Con cá trê này đúng là không có giáo dục mà."

Hắn đứng dậy, cầm lấy cần câu bằng trúc của mình, huých vai Thanh Vân Tử một cái: "Thôi lão già, trời tối rồi, người hốt đống rác này đi cho đệ nhờ. Đệ còn phải cho cá vàng ăn bữa đêm nữa."

Thanh Vân Tử chỉ biết cười khổ gật đầu, vội vàng ra lệnh cho mấy đệ tử đi theo mang Diệp Thiên đi. Liễu Nhất Phi đứng lặng dưới ánh hoàng hôn, nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Mặc đang thong thả bước về phía gian nhà tranh.

Ánh mặt trời cuối cùng khuất bóng, màn đêm dần buông xuống Thanh Vân Môn. Ở một nơi nào đó sâu thẳm trong không gian, đại năng của Cửu Tiêu Thánh Địa đột nhiên mở mắt, một tiếng gầm phẫn nộ làm rung chuyển cả bầu trời: "Ai?! Ai dám cắt đứt liên kết thần hồn với Thánh tử của ta?!"

Nhưng tất cả những biến động ấy, chẳng hề lọt được vào khuôn viên của Trường Sinh hồ. Nơi đây, chỉ có tiếng ếch kêu râm ran và tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ.

Diệp Mặc ngồi trong lán, ném thêm một nắm cám xuống hồ. Hệ thống của riêng hắn vang lên âm thanh ngọt ngào nhất mà hắn từng nghe:

【 Đinh! Hắc Long Ngư đã hoàn thành quá trình tiêu hóa "Hệ thống cấp thấp". Ký chủ nhận được: Tu vi phản phệ – 500 năm. Kỹ năng chủ động: Thôn Phệ Vạn Pháp (Phiên bản cao cấp không tác dụng phụ). 】

【 Trạng thái hiện tại: Đang tiến tới Đạo Tổ cảnh. Đề nghị ký chủ tiếp tục ngủ nướng để củng cố nền móng. 】

Diệp Mặc mỉm cười, tự tay rót cho mình một chén trà hoa cúc: "Ngủ nướng để thành Đạo Tổ? Công việc này đúng là quá phù hợp với mình rồi."

Dưới mặt hồ, con Hắc Long Ngư sau khi nuốt chửng một cái hệ thống, vảy trên người nó bắt đầu mọc ra những vân ám vàng huyền bí. Nó không còn là cá dọn bể bình thường nữa, mà đang dần lột xác thành một sinh vật có thể uy hiếp cả chư thiên vạn giới.

Thế nhưng, trước mặt Diệp Mặc, nó vẫn chỉ là một con cá háu ăn, sẵn sàng vẫy đuôi làm nũng để xin thêm một miếng cám vụn.

Chênh lệch đẳng cấp không phải nằm ở việc ai mạnh hơn ai về mặt linh lực, mà là nằm ở chỗ: kẻ khác coi hệ thống là báu vật, còn cá của Diệp Mặc chỉ coi đó là đồ ăn vặt dọc đường.

"Đêm nay, trăng thật đẹp."

Diệp Mặc dựa lưng vào vách gỗ, lim dim đôi mắt, mặc cho cả thế giới ngoài kia bắt đầu dậy sóng vì cái tên của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8