Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 72: Mở ra con đường đến các giới khác**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:53:53 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 72: VẠN GIỚI LÀM AO, DƯỚI CẦN CÓ CẢ TRỜI SAO**

Ánh nắng hoàng hôn buông xuống hậu sơn Thanh Vân Môn, dát một lớp vàng mỏng lên mặt hồ Trường Sinh. Gió nhẹ thổi qua khóm trúc, tạo nên những tiếng xào xạc thanh bình, đối lập hoàn toàn với bầu không khí căng thẳng đang bao trùm lấy ranh giới tông môn phía xa.

Diệp Mặc khẽ lật người trên chiếc ghế mây sờn cũ. Chiếc nón lá che nửa khuôn mặt chỉ để lộ cái cằm lún phún râu và một nụ cười ngái ngủ. Hắn vừa trải qua một giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy mình ngồi câu cá bên bờ một con sông ngân hà, mà mỗi con cá cắn câu lại là một tinh cầu rực rỡ.

"Chủ nhân, chủ nhân! Người mau nhìn xem, con cá nhỏ này lại 'lên cơn' rồi!"

Tiếng kêu lanh lảnh của Linh Nhi cắt ngang dòng suy nghĩ mơ màng của hắn. Cô bé đang đứng cạnh cái lu sành, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ hiếu kỳ xen lẫn sợ hãi. Diệp Mặc uể oải ngồi dậy, chiếc nón lá rơi xuống đùi. Hắn nhìn theo hướng tay chỉ của Linh Nhi, đôi lông mày hơi nhếch lên.

Bên trong cái lu sành cổ kính – nơi vốn là nơi trú ngụ tạm thời của con Hư Không Ngư mới câu được – lúc này đang diễn ra một cảnh tượng kinh tâm động phách. Con cá nhỏ trong suốt như pha lê không còn bơi lội bình thường nữa. Nó đang xoay tròn với tốc độ cực nhanh, tạo ra một vòng xoáy không gian nhỏ xíu ngay giữa lòng lu nước.

Điều kỳ lạ là, dòng nước trong lu không hề bị bắn ra ngoài. Ngược lại, mặt nước bắt đầu phản chiếu những hình ảnh không thuộc về thế giới này. Lúc thì là một đại lục rực lửa với những ngọn núi lửa phun trào liên miên, lúc lại là một vùng biển mây trắng xóa với những tòa cung điện lơ lửng, khi khác lại là một rừng rậm nguyên sinh nơi những con yêu thú khổng lồ gầm thét.

Diệp Mặc ngáp dài một cái, gãi gãi đầu: "Chắc là nó bị say nước đấy thôi. Con cá này lạ thật, ở trong không gian thì tung tăng, bỏ vào nước lại quay mòng mòng như mất phương hướng."

Hắn đứng dậy, tiện tay cầm lấy chiếc cần câu trúc đặt bên cạnh, dùng cán cần gõ nhẹ vào thành lu "coong" một tiếng.

"Ngoan nào, đừng nghịch nữa. Nước này ta khó khăn lắm mới gánh từ suối về, làm đục hết cả rồi."

Một cái gõ nhẹ nhàng của Diệp Mặc, trong mắt hắn chỉ là hành động nhắc nhở thú cưng, nhưng trong mắt những cường giả hiểu về không gian quy tắc, đó lại là một đòn "định hải thần châm" đóng chặt hư không. Vòng xoáy trong lu sành ngay lập tức bình ổn lại, nhưng thay vì trở về trạng thái ban đầu, mặt nước bây giờ đã hoàn toàn biến thành một tấm gương soi bóng vạn giới.

Cùng lúc đó, trong đầu Diệp Mặc vang lên âm thanh lạnh lùng của hệ thống:

*【 Đinh! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành bồi dưỡng sơ kỳ "Hư Không Ngư". Kích hoạt kỹ năng ẩn: "Vạn Giới Thông Đạo". 】*

*【 Miêu tả: Hồ Trường Sinh đã được liên kết với tọa độ của chư thiên vạn giới. Mỗi vị trí trong hồ giờ đây đều là một cổng không gian dẫn đến các vị diện khác nhau. 】*

*【 Phần thưởng phụ: Tu vi Đạo Tổ phản phệ +2%. Nhận được vật phẩm: "Mồi Câu Nhân Quả" x10. 】*

Diệp Mặc hơi khựng lại, cảm thấy trong người có một luồng nhiệt năng tinh thuần chạy dọc sống lưng, nhưng hắn cũng chẳng thèm để ý. Cái gọi là "Vạn Giới Thông Đạo" trong tai hắn chỉ được phiên dịch thành: "Cái ao này bây giờ có thể thu hút cá từ nhiều vùng nước khác nhau về đây."

"Ồ, có vẻ như sau này thực đơn sẽ phong phú hơn rồi." Diệp Mặc lầm bầm, trong lòng thầm tính toán xem liệu cá ở vùng "núi lửa" kia nướng lên có vị cay tự nhiên hay không.

Trong lúc Diệp Mặc đang mơ tưởng về các món cá, thì trên bầu trời Thanh Vân Môn, chiếc phi thuyền của Thiên Bảo Lâu đã áp sát.

Thiếu chủ Thiên Bảo Lâu – Kim Vô Khuyết, tay cầm quạt giấy, ánh mắt đầy tham lam nhìn xuống khu vực hậu sơn. Gã là một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, tư chất tuy không phải đỉnh cấp nhưng nhờ tài lực hùng hậu của gia tộc, gã sở hữu những bí bảo có thể cảm ứng được linh khí của thiên địa chí bảo.

"Thiếu chủ, thuộc hạ cảm nhận được một luồng không gian dao động cực kỳ mãnh liệt phát ra từ phía sau ngọn núi kia." Một lão giả áo xám, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây, lên tiếng đầy thận trọng. Lão là Khưu lão, hộ đạo giả của Kim Vô Khuyết, một cường giả Hóa Thần cảnh thực thụ.

Kim Vô Khuyết cười lạnh: "Thanh Vân Môn này đúng là có vận may chó ngáp phải ruồi. Một tông môn sắp tàn mà lại che giấu một không gian chí bảo. Khưu lão, đi thôi, để bổn thiếu chủ xem thử cao nhân phương nào đang chiếm giữ mảnh đất này."

Phi thuyền rẽ mây mà hạ xuống, mang theo uy áp nặng nề khiến linh khí quanh Thanh Vân Môn trở nên hỗn loạn. Đám đệ tử ngoại môn sợ hãi dạt sang hai bên. Liễu Nhất Phi từ trong điện bay ra, sắc mặt trầm trọng. Nàng nhận ra lá cờ của Thiên Bảo Lâu. Thế lực này tuy làm kinh doanh, nhưng nổi tiếng là bá đạo, những gì họ muốn thì chắc chắn phải đoạt cho bằng được.

"Các vị khách quý của Thiên Bảo Lâu, không biết đến Thanh Vân Môn chúng ta có việc gì?" Liễu Nhất Phi thanh âm lạnh lùng, tay đã đặt lên chuôi kiếm.

Kim Vô Khuyết thậm chí không nhìn nàng lấy một cái, gã nhìn về phía hậu sơn, cười ha hả: "Mỹ nhân, Thanh Vân Môn các người không đủ tư cách để giữ cái ao kia đâu. Giao nó ra đây, bổn thiếu chủ có thể bảo lãnh cho tông môn các người trở thành phụ thuộc của Thiên Bảo Lâu, đời đời hưởng vinh hoa."

Liễu Nhất Phi biến sắc: "Các người muốn nhắm vào hậu sơn? Nơi đó là cấm địa của Thái Thượng Tổ Sư, mời các người rời đi ngay lập tức!"

"Thái Thượng Tổ Sư?" Kim Vô Khuyết khinh bỉ. "Chỉ là một tên giả thần giả quỷ thôi. Khưu lão, dọn đường!"

Lão giả áo xám bước ra một bước, hư không chấn động. Một bàn tay linh lực khổng lồ hình thành trên không trung, định quét sạch mọi chướng ngại hướng về phía hồ Trường Sinh.

Nhưng, khi bàn tay linh lực kia vừa chạm vào ranh giới của khu rừng trúc hậu sơn, một chuyện kỳ quái đã xảy ra. Một con cá chép đỏ – chính là con cá mà Diệp Mặc hay dùng vảy để nhóm bếp – đột nhiên nhảy vọt lên khỏi mặt nước hồ cách đó hàng dặm.

"Bõm!"

Tiếng nước bắn lên vang vọng khắp không gian. Một vòng sóng âm vô hình lan tỏa. Bàn tay linh lực của cường giả Hóa Thần cảnh đột nhiên như gặp phải thiên địch, tan biến thành những đốm sáng li ti trong nháy mắt.

Khưu lão lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn một giọt máu, lồng ngực phập phồng: "Cái gì… Áp chế quy tắc? Ở đây có một vùng cấm quy tắc!"

Kim Vô Khuyết nheo mắt: "Khưu lão, lão quá cẩn thận rồi. Chắc chắn là có trận pháp hộ môn từ thời cổ đại còn sót lại. Càng mạnh chứng tỏ bảo vật càng lớn. Đi trực tiếp vào trong!"

Bất chấp sự ngăn cản của Liễu Nhất Phi, đám người Thiên Bảo Lâu hùng hổ xông vào hậu sơn.

Vừa bước qua rặng trúc, cảnh tượng trước mắt khiến họ ngây người. Một chàng thanh niên trông có vẻ lười biếng đang nằm dài trên ghế, bên cạnh là một cô bé nhỏ nhắn đang cầm một nắm ngô khô ném xuống nước.

"Nào, cá xinh, cá đẹp, ăn nhanh rồi lớn để chủ nhân nướng nào!" Linh Nhi ngây thơ nói.

Kim Vô Khuyết nhìn cái ao, rồi lại nhìn cái lu sành đang phát ra hào quang vạn trượng bên cạnh Diệp Mặc. Hắn nhận ra ngay cái lu kia mới là thứ chứa đựng tinh hoa không gian.

"Tên kia! Tránh ra một bên!" Kim Vô Khuyết quát lên, quạt giấy trong tay hóa thành một đạo kim quang xé rách không khí, nhắm thẳng về phía lu sành mà vồ lấy.

Diệp Mặc đang mơ màng thì nghe tiếng quát, hắn khẽ mở mắt, thấy một gã lòe loẹt đang chạy về phía món đồ chơi mới của mình. Hắn khẽ chau mày: "Này, cẩn thận chút, làm vỡ đồ của tôi là phải đền đấy."

Tiếng nói của hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng Kim Vô Khuyết cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đột ngột bị đóng băng. Đạo kim quang từ quạt giấy chưa kịp chạm vào cái lu thì đã bị một con cá trê đen ngòm (Thôn Thiên Ngư) thò đầu ra khỏi mặt nước, đớp lấy như đớp một con ruồi.

"Rắc!"

Chiếc quạt giấy bảo khí cấp bậc thượng phẩm bị con cá trê nhai ngấu nghiến như ăn bánh quy, rồi nó lặn xuống mất tăm, còn không quên thổi một cái bong bóng nước đầy vẻ chê bai.

Kim Vô Khuyết đứng khựng lại, tay vẫn giữ nguyên tư thế vồ lấy, nhưng gương mặt đã chuyển từ tham lam sang kinh hoàng tột độ. "Bảo khí của ta… bị cá ăn?"

Lão giả áo xám Khưu lão lúc này đã nhìn thấy những gì mà thiếu chủ của mình chưa kịp nhìn thấy. Lão nhìn vào lòng hồ Trường Sinh, rồi nhìn vào cái lu sành, đôi đồng tử co rút lại như hạt gạo.

Ở đó, không phải là nước hồ bình thường.

Bên trong hồ Trường Sinh, lão thấy một vùng tinh hà đang trôi dạt. Lão thấy những sinh vật mà chỉ có trong thần thoại cổ xưa đang bơi lội giữa các tầng mây trong phản chiếu. Mỗi con cá ở đây, tỏa ra khí tức khiến một vị Hóa Thần cảnh như lão cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt bụi.

Và quan trọng nhất, cái lu sành kia…

Mặt nước trong lu lúc này hiện ra hình ảnh một chiến trường cổ đại, nơi những vị thần ma khổng lồ đang chém giết nhau. Một đạo kiếm khí từ trong hình ảnh đó vô tình xẹt qua mặt nước, rò rỉ ra bên ngoài một tia dư chấn nhỏ như sợi tóc.

"Thiếu chủ! Chạy mau!" Khưu lão hét lên, nắm lấy vai Kim Vô Khuyết định đào tẩu.

Nhưng đã muộn. Diệp Mặc cảm thấy hơi phiền phức khi đám người này cứ đứng đực ra đó che hết cả ánh nắng chiều. Hắn tiện tay cầm chiếc gáo gỗ múc một gáo nước từ hồ Trường Sinh định tưới cho mấy cây hành bên cạnh.

"Ồn ào quá, đi ra chỗ khác chơi đi."

Hắn hất gáo nước về phía cửa rừng trúc.

Trong mắt người thường, đó chỉ là một gáo nước vẩy ra. Nhưng trong mắt những kẻ có tu vi, đó là một con thác không gian đổ xuống từ chín tầng trời! Toàn bộ phi thuyền của Thiên Bảo Lâu và đám người Kim Vô Khuyết bị luồng nước đó cuốn phăng đi như rác rưởi.

Không gian quanh họ bị bóp méo, chỉ trong chớp mắt, họ cảm thấy mình bị đẩy ra xa hàng vạn dặm, rơi thẳng xuống một bãi bùn lầy ở biên giới phía xa của đại lục, tu vi toàn bộ bị nước hồ tinh khiết gột rửa sạch sành sanh, trở thành phàm nhân không hơn không kém.

Tại hậu sơn, không gian trở lại yên tĩnh.

Liễu Nhất Phi đứng đằng xa, chứng kiến toàn bộ sự việc, miệng há hốc không thốt nên lời. Nàng vốn định đến ứng cứu, nhưng giờ đây nàng mới nhận ra, mình đúng là "lo bò trắng răng". Diệp Mặc ngay cả mông cũng không rời khỏi ghế, chỉ vẩy một gáo nước đã giải quyết xong một thế lực bá chủ.

Diệp Mặc quay sang nhìn Linh Nhi, vẻ mặt có chút đắc ý: "Thấy chưa, phải làm việc thiện tích đức thì mới nuôi cá tốt được. Bọn họ chắc là đi lạc đường, ta chỉ tiễn một đoạn thôi."

Linh Nhi gật đầu lia lịa, nhưng tâm trí cô bé lại bị thu hút bởi sự thay đổi của hồ Trường Sinh.

Sau cú "hồi phục" từ hệ thống, hồ Trường Sinh không còn là một cái hồ nội bộ của Thanh Vân Môn nữa. Nơi sâu nhất dưới đáy hồ lúc này đã thực sự nứt ra một vết rách lớn, không phải để nước chảy đi, mà để dẫn lối cho linh khí của vạn giới tràn vào.

Một con cá lấp lánh như lân thạch từ đâu đó trôi vào hồ, nhìn thấy Linh Nhi thì ngơ ngác một chút, rồi ngoan ngoãn bơi đến nịnh bợ.

"Chủ nhân, lại có cá mới! Con cá này nhìn như được làm từ đá quý vậy!" Linh Nhi nhảy cẫng lên.

Diệp Mặc nhìn con cá mới xuất hiện, mỉm cười: "À, đây chắc là đặc sản của vùng mây kia rồi. Tốt quá, cái ao này bắt đầu có sinh khí hơn rồi đấy."

Hắn đứng dậy, bước đến cạnh mặt hồ, nhìn sâu vào dòng nước nơi vạn giới đang giao thoa. Dưới ánh mắt của người khác, đó là con đường thông đến những nơi xa xôi nhất của vũ trụ, là giấc mơ của mọi tu sĩ muốn phi thăng. Nhưng dưới mắt Diệp Mặc, hắn chỉ thấy những khu vực nuôi cá mới chưa được khai phá.

"Cái ao này… có vẻ hơi nhỏ rồi." Diệp Mặc lầm bầm. "Hệ thống, nâng cấp thêm đi, làm sao để con cá bơi từ thế giới này sang thế giới khác mà không bị chật chội ấy."

*【 Đinh! Nhận được yêu cầu của ký chủ. Bắt đầu mở rộng "Cửu Thiên Ngư Trì". Hồ Trường Sinh chính thức thăng cấp thành: "Vạn Giới Trung Tâm Phụ Trạm". 】*

Một tiếng rầm rầm âm vang từ lòng đất, nhưng lạ thay không ai cảm nhận được ngoại trừ Diệp Mặc. Trong tích tắc đó, mạch rồng của Thanh Minh Giới đột nhiên được nối liền với vô số linh mạch của các giới diện cấp cao khác. Linh khí trong Thanh Vân Môn đột ngột bùng nổ, đặc quánh lại như sương mù.

Liễu Nhất Phi đứng đó, đột nhiên cảm thấy bình cảnh bấy lâu nay của mình vỡ tan. Nàng không cần tu luyện, chỉ cần đứng trong hơi sương từ hồ bay ra đã đột phá liên tiếp ba tiểu cảnh giới!

Nàng run rẩy nhìn về phía bóng lưng của Diệp Mặc. Hắn vẫn chỉ đội nón lá, cầm gáo gỗ, bình thản như một người nông dân bình thường. Nhưng nàng biết, từ giây phút này, Thanh Vân Môn không còn là một tông môn hạng ba nữa.

Bởi vì người đang đứng trước mặt nàng, thực chất đang cầm cần câu, thả mồi vào chính dòng thời gian của cả vũ trụ.

"Sư đệ… người rốt cuộc đã làm gì vậy?" Liễu Nhất Phi lắp bắp hỏi.

Diệp Mặc quay đầu lại, mỉm cười rạng rỡ: "À, tôi chỉ mở rộng cái ao một chút thôi. Để sau này nhỡ có con cá voi nào đó từ thế giới khác đi lạc qua thì cũng có chỗ mà chứa. Sư tỷ có muốn ăn cá không? Nghe nói loại cá mới đến này thịt rất chắc."

Liễu Nhất Phi chỉ biết đứng lặng im, nhìn về phía chân trời nơi những ngôi sao bắt đầu hiện lên sớm hơn thường lệ. Nàng cảm giác được, cả thế giới này dường như vừa được Diệp Mặc "cho vào lu".

Vạn giới làm ao, chúng sinh là cá. Còn người đứng bên hồ, trong tay cầm cần câu trúc kia, sớm đã không còn nằm trong luân hồi nữa rồi.

Đêm hôm đó, toàn bộ các vị đại năng ở Thượng Giới, Ma Giới, và Yêu Giới đều đồng loạt tỉnh giấc. Họ kinh hoàng phát hiện ra rằng, các cánh cửa không gian vốn dĩ đã bị phong ấn từ hàng triệu năm trước, nay lại đồng loạt mở ra, và tất cả đều chỉ về một hướng duy nhất.

Đó là một ngọn núi nhỏ bình thường mang tên Thanh Vân.

Ở nơi đó, một vị Đạo Tổ đang ngáp dài bên đống lửa, lầm bầm về việc nước hồ hôm nay có vẻ hơi lạnh. Hắn không biết rằng, thế giới đã vì hắn mà hoàn toàn đảo lộn.


**Hết chương 72.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8