Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 73: Linh Nhi đòi ăn kẹo hồ lô ở Ma giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:54:39 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 73: DẮT CÁ ĐI DẠO, ĐẠI NÁO MA ĐÔ**

Sương mù trên hồ Trường Sinh vẫn chưa tan hẳn sau biến động kinh thiên động địa đêm qua. Diệp Mặc ngồi trên phiến đá xanh nhẵn nhụi, tay cầm gáo nước, lười biếng múc từng gáo linh dịch đổ vào chậu nhỏ để rửa mặt. Đối với hắn, việc linh khí của cả Thanh Minh Giới đột ngột tăng vọt, hay việc hắn vừa biến cái ao cá của mình thành “Trạm Trung Chuyển Chư Thiên” chẳng qua cũng chỉ như việc sửa lại cái hàng rào cho chắc chắn hơn một chút mà thôi.

Nhưng bình yên không kéo dài được lâu.

“Chủ nhân! Chủ nhân ơi!”

Một tiếng gọi lanh lảnh, trong trẻo như tiếng chuông bạc vang lên từ phía gian nhà tranh. Ngay sau đó, một bóng dáng nhỏ nhắn, mặc chiếc váy màu đỏ rực rỡ như vảy cá cẩm lý lao tới, ôm chầm lấy cánh tay Diệp Mặc, lắc lấy lắc để.

Diệp Mặc thở dài, nhìn con cá chép nhỏ đã hóa hình thành thiếu nữ này: “Linh Nhi, mới sáng sớm, cá trong ao còn chưa thức, sao em đã rộn ràng thế?”

Linh Nhi chu môi, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ ủy khuất: “Chủ nhân, em mơ thấy một món ngon lắm. Trong giấc mơ của em, có một ông lão mặc đồ đen, cầm một cây gậy cắm đầy những viên tròn đỏ rực, bóng loáng, ăn vào vừa chua vừa ngọt, lại còn giòn tan nữa. Ông lão đó nói đó là ‘Ma Tâm Hồ Lô’ ở Ma Giới.”

Diệp Mặc nhướng mày: “Ma Giới? Kẹo hồ lô?”

“Vâng! Em muốn ăn, em thèm đến nỗi vây cá… à không, chân tay cũng bủn rủn hết cả rồi đây này.” Linh Nhi xoa xoa cái bụng nhỏ, bộ dạng như thể nếu không được ăn, nàng sẽ ngay lập tức biến lại thành cá phơi khô.

Diệp Mặc day day thái dương. Ma Giới trong lời đồn là nơi vạn ma gầm thét, máu chảy thành sông, là cấm địa mà tu sĩ Thanh Minh Giới nghe tên đã biến sắc. Vậy mà tiểu đồ đệ của hắn lại muốn sang đó để mua… kẹo hồ lô?

Tuy nhiên, nhìn cái vẻ mặt “sắp chết đói” của Linh Nhi, Diệp Mặc biết mình không từ chối được. Hơn nữa, hắn vừa mới nối thông linh mạch, việc bước qua Ma Giới đối với hắn bây giờ còn dễ hơn cả việc đi từ hậu sơn lên đại điện tông môn.

“Được rồi, đi thì đi. Nhưng phải ngoan, không được lung tung câu cá ở bên đó, nghe rõ chưa?”

“Tuân lệnh chủ nhân!” Linh Nhi nhảy cẫng lên, hôn chụt một cái vào tay áo Diệp Mặc.

Diệp Mặc đứng dậy, phủi phủi bộ đồ đệ tử sờn cũ, tay phải cầm lấy chiếc cần câu trúc xanh thắt ở thắt lưng, tay trái vẫy nhẹ vào mặt hồ Trường Sinh.

“Mở.”

Một vòng xoáy nước nhẹ nhàng hiện ra, không có hào quang rực rỡ, không có dao động không gian mãnh liệt, chỉ đơn giản như một cánh cửa gỗ vừa được đẩy ra. Diệp Mặc nắm tay Linh Nhi, bước một bước vào trong vòng xoáy.

***

Ma Giới, Hắc Nguyệt Thành.

Đây là kinh đô của Ma tộc, nơi tập trung những đại ma đầu hung tàn nhất. Bầu trời nơi đây luôn bị phủ bởi một vầng trăng khuyết màu tím thẫm, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và sát khí. Trên đường phố, những sinh vật cao lớn, sừng sững, mang theo ma văn đầy mình đang qua lại, ai nấy đều lộ vẻ dữ tợn.

Tại trung tâm quảng trường Ma Đô, nơi vốn dĩ đang diễn ra buổi lễ tế tự tế phẩm cho Ma Tôn, không gian đột nhiên khẽ rung động.

“Xoạt!”

Hai bóng người lù lù hiện ra giữa vòng vây của hàng ngàn Ma binh.

Diệp Mặc đội nón lá, vai vác cần câu, trông không khác gì một ngư phủ đi lạc. Còn Linh Nhi thì hớn hở nhìn quanh, đôi mắt sáng rực.

Không gian bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Một gã thống lĩnh Ma binh cao hơn ba mét, cầm một thanh đại đao rỉ máu, bước tới trước mặt Diệp Mặc, gầm lên một tiếng làm rung chuyển mặt đất:

“Nhân loại hôi hám! Kẻ nào cho phép các ngươi dùng cấm thuật không gian xuyên qua Ma Đô Thánh Địa? Muốn chết sao?”

Diệp Mặc đưa tay che miệng ngáp một cái, vẻ mặt buồn ngủ vẫn chưa tan hẳn. Hắn liếc nhìn gã khổng lồ, giọng nói hờ hững: “Chào ông bạn, cho hỏi ở đây có chỗ nào bán kẹo hồ lô không? Đồ đệ của tôi đang đói.”

Gã Ma binh thống lĩnh sững sờ. Hắn đi chinh chiến vạn năm, giết người không gớm tay, nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy có kẻ bò từ Nhân giới sang Ma giới để hỏi mua kẹo hồ lô.

“Kẹo hồ lô? Ngươi coi Ma Giới là cái chợ đêm sao? Chết đi!”

Thanh đại đao rỉ máu chém xuống với một lực lượng đủ để xẻ đôi một ngọn núi. Ma khí cuồn cuộn hóa thành một đầu ác long đen ngòm gầm thét lao về phía Diệp Mặc.

Linh Nhi khẽ nhíu mày: “Chủ nhân, gã này thối quá, làm hỏng cả tâm trạng ăn uống của em.”

Diệp Mặc gật đầu: “Thì đuổi đi thôi.”

Hắn chẳng thèm nhìn, chỉ nhẹ nhàng vung chiếc cần câu trúc lên theo bản năng. Sợi dây câu trong suốt như hư vô khẽ quất vào không trung một cái “vút”.

“Bùm!”

Đầu ác long ma khí tan nát ngay lập tức như bọt bong bóng xà phòng. Không dừng lại ở đó, gã thống lĩnh Ma binh chỉ kịp cảm thấy một lực lượng không thể kháng cự ập đến, cả người hắn giống như một con cá nhỏ bị nhấc khỏi mặt nước, bay vút lên trời xanh, hóa thành một ngôi sao nhỏ biến mất tăm ở chân trời tím thẫm.

Toàn bộ quảng trường Ma Đô im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.

Những đại ma đầu đang ngồi trên cao cũng đồng loạt đứng bật dậy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên những khuôn mặt hung ác. Một cái vẩy cần câu, đánh bay một Ma Vương sơ kỳ? Đây là loại quái vật gì vậy?

Diệp Mặc chẳng mảy may để ý đến những ánh mắt đó. Hắn dắt Linh Nhi đi thong dong giữa đại lộ Ma Đô, thỉnh thoảng lại dừng lại trước một sạp hàng bày đầy đầu lâu hoặc chân tay quái dị để hỏi: “Cái này ăn được không?”

“Kìa! Chủ nhân, ở kia!” Linh Nhi chợt hét lên, chỉ về phía một góc khuất gần Ma Cung.

Ở đó có một ông lão Ma tộc già nua, gầy gò như bộ xương khô, đang cầm một cái giá gỗ. Trên giá gỗ cắm mười mấy xiên hồ lô đỏ rực nhưng bao phủ quanh chúng là những sợi tơ đen li ti, tỏa ra một thứ hương vị kỳ quái nhưng vô cùng quyến rũ.

Linh Nhi lao tới, nước miếng sắp chảy ra đến nơi: “Lão gia gia, cái này bán thế nào?”

Lão lão già chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu lóe lên tia sáng xảo trá: “Hắc hắc, tiểu cô nương, đây là ‘Huyết Lệ Ma Hồ Lô’, tinh hoa từ vạn trái ma tâm tụ lại. Muốn ăn ư? Một xiên đổi lấy… linh hồn tinh khiết nhất của ngươi!”

Diệp Mặc thong thả bước tới, chắn trước mặt Linh Nhi. Hắn nhìn cái gọi là “Ma tâm hồ lô”, rồi đưa tay vào túi áo lục lọi.

“Linh hồn thì không có, tôi có cái này, ông xem có đổi được không?”

Nói rồi, Diệp Mặc lấy ra một vật nhỏ xíu, xám xịt, trông giống như một miếng cá khô đã bị mốc.

Xung quanh, đám Ma tộc bắt đầu cười rộ lên: “Thằng nhãi này bị điên rồi! Dùng một miếng cá khô thối để đổi chí bảo Ma giới? Ma Khô Lão Tổ mà nổi giận thì hắn sẽ bị lọc xương nướng thịt…”

Nhưng nụ cười của đám đông chưa kịp tắt thì một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Ma Khô Lão Tổ – lão già vốn dĩ định nuốt chửng linh hồn của Linh Nhi – vừa nhìn thấy miếng cá khô trong tay Diệp Mặc, toàn thân đột nhiên run rẩy như lên cơn sốt rét. Đôi mắt đục ngầu của lão lồi hẳn ra ngoài, miệng há hốc không thốt nên lời.

“Đây… đây là…” Lão lắp bắp, hai tay run bắn đón lấy miếng cá khô.

Trong mắt kẻ thường, đó là miếng cá mốc. Nhưng trong mắt một tồn tại cấp bậc như Ma Khô Lão Tổ, miếng cá khô kia đang tỏa ra một loại “Đạo Vận” thượng cổ vô biên! Từng thớ thịt cá ẩn chứa quy tắc sinh tử của cả vũ trụ, một chút mùi hương tỏa ra cũng đủ khiến ma công vốn dĩ đang đình trệ vạn năm của lão có dấu hiệu đột phá.

Đây không phải là cá khô! Đây là mảnh vụn của một vị Thiên Đạo Tổ sư nào đó hóa hình thành!

“Bịch!”

Ma Khô Lão Tổ không chút do dự, quỳ sụp xuống đất, đầu đập xuống gạch cứng như giã tỏi: “Tiền bối! Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Xiên kẹo này… tất cả chỗ này… không, cả cái mạng này của tiểu nhân cũng xin dâng lên tiền bối! Miếng cá này… tiểu nhân không dám nhận, nó… nó quá quý giá!”

Đám đông Ma tộc xung quanh hóa đá tại chỗ. Ma Khô Lão Tổ, một trong mười đại cường giả ẩn thế của Ma giới, vừa quỳ lạy một tên ngư dân Nhân giới?

Diệp Mặc gãi đầu: “Quý giá gì đâu, cá nướng còn thừa ấy mà. Thôi, ông cầm lấy đi, nể tình ông bán kẹo ngon.”

Hắn ném miếng cá khô vào lòng lão già, rồi lấy xuống ba xiên kẹo đưa cho Linh Nhi.

Linh Nhi nhận lấy kẹo, cắn một miếng thật to. “Rắc!” Lớp vỏ ma khí bên ngoài vỡ tan, lộ ra vị chua ngọt thanh khiết lạ kỳ.

“Ngon quá! Chủ nhân, người nếm thử đi!”

Linh Nhi nhét một xiên vào miệng Diệp Mặc. Hắn nhai vài cái, rồi nhíu mày: “Ừm, cũng tạm, nhưng hơi nhiều oán khí, tối về phải uống thêm trà xanh cho tiêu bớt độc tố.”

Hai thầy trò cứ thế thong thả vừa ăn kẹo vừa đi dạo quanh Ma Cung, bỏ mặc sau lưng một quảng trường náo loạn và một lão già đang ôm miếng cá khô khóc lóc vì sung sướng.

Nhưng sự bình yên không giữ được lâu. Việc Ma Khô Lão Tổ quỳ lạy một nhân loại đã kinh động đến chủ nhân thực sự của vùng đất này.

“Ầm!!!”

Ma Cung đột nhiên rung chuyển mãnh liệt. Cánh cửa nặng hàng ngàn tấn văng ra. Một luồng khí thế màu đen kịt như mực, lạnh lẽo đến thấu xương từ bên trong cuộn trào ra ngoài.

“Kẻ nào dám sỉ nhục uy nghiêm của Ma Đô?”

Một nam tử mặc hắc bào thêu rồng tím, đầu đội vương miện xương trắng bước ra. Hắn chính là Cửu U Ma Tôn, kẻ thống trị tối cao của Ma giới hiện tại, tu vi đã đạt tới bán bộ Đại Thừa cảnh, chỉ còn một bước nữa là phi thăng Thượng Giới.

Cửu U Ma Tôn bước đi trên không trung, mỗi bước đi đều tạo ra một tòa hoa sen đen nở rộ. Hắn nhìn thấy Ma Khô Lão Tổ đang quỳ, nhìn thấy hiện trường lộn xộn, và cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Diệp Mặc và Linh Nhi.

Hắn nhíu mày. Trong mắt hắn, Diệp Mặc không hề có một chút linh lực nào. Một người phàm? Không thể nào. Có thể giấu kín tu vi trước mặt hắn, chỉ có hai khả năng: Một là mang bảo vật che giấu thiên cơ cực phẩm, hai là… người này mạnh hơn hắn rất nhiều.

Nhưng Cửu U Ma Tôn không tin khả năng thứ hai. Ở Thanh Minh Giới này, lấy đâu ra kẻ mạnh hơn hắn?

“Bản tọa cho ngươi ba hơi thở thời gian để quỳ xuống giải thích, nếu không, hồn phách của ngươi sẽ bị treo trên cột cờ Ma Đô vạn năm!” Cửu U Ma Tôn lạnh lùng tuyên bố, áp chế của Ma Tôn như thiên thạch rơi xuống đầu hai người.

Đám Ma tộc xung quanh đồng loạt quỳ rạp, không chịu nổi áp lực này.

Tuy nhiên…

Diệp Mặc vẫn đang loay hoay dùng chiếc tăm tre để lấy kẹo mắc trong răng. Hắn nhìn lên bầu trời, vẻ mặt đầy sự phiền hà: “Lại nữa hả? Một miếng kẹo hồ lô mà sao nhiều người ngăn cản thế nhỉ?”

Linh Nhi cũng phồng má: “Hắn làm rơi mất viên kẹo cuối cùng của em rồi! Chủ nhân, đánh hắn đi!”

Diệp Mặc thở dài: “Được rồi, được rồi. Ăn xong thì về, ở đây hôi quá.”

Hắn vẫn không nhúc nhích, chỉ khẽ thở ra một hơi.

Đó chỉ là một cái thở ra nhẹ nhàng sau khi ăn đồ ngọt quá nhiều. Nhưng trong mắt Cửu U Ma Tôn, cái hơi thở đó đột nhiên biến thành một cơn cuồng phong vô tận mang theo ý chí của vạn đạo quy nguyên!

Áp chế Ma Tôn của hắn tan nát ngay lập tức. Những đóa hắc liên dưới chân hắn bị thổi bay sạch sẽ. Thân hình của vị chí tôn Ma giới bị thổi bay như một chiếc lá khô giữa bão tố, đập thẳng vào bức tường của Ma Cung, lún sâu vào trong đó mười mấy mét.

Cả Ma Đô rúng động.

Cửu U Ma Tôn nằm trong vách tường, máu đen ứa ra từ khóe miệng, ánh mắt tràn đầy sự kinh hãi và tuyệt vọng.

Hắn vừa nhìn thấy cái gì? Trong một hơi thở của kẻ kia, hắn thấy được sự khởi đầu và kết thúc của cả thế giới, thấy được cả dòng sông thời gian đang chảy xiết. Kẻ đó… không phải là tu sĩ. Kẻ đó là Đạo! Là trời!

“Thiên… Thiên Đạo hóa thân sao?” Cửu U Ma Tôn lẩm bẩm, không dám động đậy một ngón tay.

Diệp Mặc vẫy vẫy tay: “Này, anh chàng trên tường kia, tôi đi đây nhé. Lần sau làm ơn bớt hét lại, ảnh hưởng đến việc tiêu hóa của người khác lắm.”

Dứt lời, Diệp Mặc nắm lấy tay Linh Nhi, cây cần câu trúc vung lên một vòng cung tuyệt mỹ trong hư không.

Không gian rách ra một kẽ hở sạch sẽ, bên trong tỏa ra mùi thơm của nước hồ và cỏ linh lăng. Hai người bước vào trong, biến mất hoàn toàn.

Ma Đô trở lại tĩnh lặng, chỉ còn lại vầng trăng tím lạnh lẽo.

Mãi lâu sau, Ma Khô Lão Tổ mới run rẩy bò dậy, tay ôm chặt miếng cá mốc, nhìn về phía khoảng không vỡ nát kia, lầm bầm: “Thanh Minh Giới sắp thay đổi rồi… Một kẻ đi mua kẹo cũng có thể thổi bay Ma Tôn… Thời đại của chúng ta kết thúc thật rồi.”

Tại một góc khác, Cửu U Ma Tôn ráng bò ra khỏi bức tường, việc đầu tiên hắn làm không phải là truy sát, mà là hạ lệnh ngay lập tức:

“Truyền lệnh xuống vạn ma! Từ nay về sau, nếu thấy bất kỳ ai vác cần câu, đội nón lá, hoặc dẫn theo một tiểu cô nương áo đỏ… thì phải quỳ xuống mà dập đầu từ cách mười dặm! Ai dám vô lễ, giết không tha!”

***

Tại hậu sơn Thanh Vân Môn, hồ Trường Sinh.

Vòng xoáy nước khép lại. Diệp Mặc bước ra, cảm thấy không khí trong lành ở đây thật dễ chịu hơn hẳn mùi lưu huỳnh của Ma Giới.

Linh Nhi nhảy chân sáo quanh bờ hồ, miệng vẫn còn chẹp chẹp vị ngọt của Ma Tâm Hồ Lô: “Ngon quá đi mất, chủ nhân, lần sau chúng ta sang Thần Giới ăn trái cây được không?”

Diệp Mặc giả vờ không nghe thấy, quay lại phiến đá cũ nằm xuống, đội nón lá che mặt: “Mệt rồi, ngủ thôi. Muốn ăn thì đi mà nuôi thêm mấy con cá thần trong ao kia kìa.”

Linh Nhi bĩu môi, rồi đột nhiên nàng nhìn xuống lòng bàn tay. Lúc nãy khi ở Ma Giới, khi Diệp Mặc quất cần câu đuổi gã thống lĩnh, có một tia linh quang vô tình văng vào tay nàng.

Đó là một giọt máu của vạn ma thủy tổ đã bị khí thế của Diệp Mặc ép ra ngoài.

Nàng tùy tiện ném giọt máu đen lánh đó xuống ao cá.

“Bùm!”

Dưới đáy hồ, một con cá trê dọn bể vốn dĩ đang lờ đờ, vừa nuốt phải giọt máu đó thì toàn thân đột ngột biến đen hoàn toàn, vảy mọc ngược, đầu mọc sừng, đôi mắt đỏ rực tỏa ra ma tính kinh người.

Hệ thống trong đầu Diệp Mặc đột nhiên vang lên thông báo dồn dập:

【 Đinh! Phát hiện vật nuôi ăn nhầm 'Thủy Tổ Ma Huyết', đã tiến hóa thành 'Thôn Thiên Ma Trê'! 】
【 Thuộc tính: Có thể nuốt chửng linh hồn của một đại giới. 】
【 Chúc mừng ký chủ, nhận được kỹ năng bị động: 'Vạn Ma Bất Nhập' – Đứng trước mặt Ma tộc, ký chủ tự động là cha của bọn chúng. 】

Diệp Mặc khẽ lật người, lẩm bẩm trong giấc ngủ: “Cá với chả mú, lại tiến hóa linh tinh rồi…”

Trong khi đó, ở nội môn Thanh Vân Môn, Liễu Nhất Phi đang hớt hải chạy lên hậu sơn. Nàng vừa nhận được tin báo kinh thiên động địa: Toàn bộ Ma tộc đang rút quân khỏi biên giới Nhân giới một cách bí ẩn, và nghe nói Ma Tôn của bọn họ đã thề sẽ không bao giờ đặt chân đến Nhân giới nữa.

Nàng muốn hỏi xem Diệp Mặc có biết gì về chuyện này không.

Nhưng khi đến gần bờ hồ, thấy Diệp Mặc đang ngáy khò khò dưới nón lá, và Linh Nhi đang cầm xiên kẹo tre chơi đùa với một con cá đen thùi lùi vừa mọc sừng, nàng lại khựng bước.

Nàng nhìn xiên kẹo trong tay Linh Nhi.

“Linh Nhi… xiên kẹo đó… sao trông giống như chứa đựng ma công của Ma Khô Lão Tổ thế?”

Linh Nhi quay lại, hồn nhiên cười đáp: “Dạ, cái này là kẹo Ma giới đó sư tỷ. Chủ nhân đổi bằng một miếng cá thối, sư tỷ có muốn ăn không? Vẫn còn dính một chút ma lực cực phẩm nè!”

Liễu Nhất Phi lảo đảo, cảm thấy thế giới quan của mình lại một lần nữa sụp đổ hoàn toàn.

Ma Giới… đối với Diệp sư đệ, thật sự chỉ là một cái sạp hàng bán kẹo dạo thôi sao?

Nắng chiều tà buông xuống hồ Trường Sinh, soi bóng một vị Đạo Tổ đang ngủ và một đàn cá vốn dĩ chỉ để ngắm, nay đã bắt đầu nhìn chằm chằm về phía Thần Giới, dường như đang chờ đợi một cuộc phiêu lưu ẩm thực mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8