Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 78: Thiên đạo muốn thu hồi ao cá**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:57:54 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 78: THIÊN ĐẠO MUỐN THU HỒI AO CÁ**

Thanh Vân Môn, Hậu Sơn.

Sương mù bao phủ hồ Trường Sinh dường như đặc quánh lại hơn thường lệ. Khí trời vốn dĩ đang giữa hạ chí, nắng gắt như đổ lửa, nhưng chỉ cần bước chân vào phạm vi ba mươi trượng quanh hồ, hơi lạnh thấu xương sẽ lập tức thấm qua lỗ chân lông, khiến ngay cả một tu sĩ Trúc Cơ cũng phải rùng mình.

Diệp Mặc vẫn ngồi đó, tư thế không thay đổi so với mười năm trước là bao. Chiếc ghế mây đã bắt đầu có vết mòn, chiếc nón lá sờn rách che khuất nửa khuôn mặt bình thản. Hắn vừa kết thúc quá trình “Ẩn Thế”, đưa hồ Trường Sinh thoát ly khỏi quỹ đạo vận hành của không gian bình thường. Nhưng đúng vào khoảnh khắc sự tĩnh lặng đạt đến cực hạn, một âm thanh chói tai bỗng vang lên trong đầu hắn.

【 Cảnh báo! Cảnh báo cấp độ SSS! 】
【 Phát hiện ý chí Thanh Minh Giới đang tiến hành quét cưỡng ép! 】
【 Thiên Đạo cảm nhận được sự tồn tại của "Cửu Thiên Ngư Trì" vượt quá dung lượng quy tắc. Đang khởi động quy trình "Thu hồi và Đồng hóa"! 】

Diệp Mặc khẽ nhíu mày. Hắn đặt chén trà vừa mới pha xong xuống chiếc bàn đá sứt sẹo, ánh mắt lười biếng nhìn lên bầu trời.

Lúc này, bầu trời phía trên Thanh Vân Môn vốn dĩ xanh trong vắt bỗng chốc biến đổi. Không phải là mây đen cuồn cuộn như khi có cao nhân độ kiếp, mà là một màu vàng kim rực rỡ đến mức khiến người ta mù lòa. Những sợi xích quy tắc to lớn như những dãy núi từ trong hư không hiện ra, đan xen chằng chịt, khóa chặt lấy phương viên trăm dặm chung quanh Hậu Sơn.

Ở Thanh Vân Tông tiền điện, lão Chưởng môn Thanh Vân Tử đang cùng các trưởng lão đàm đạo, đột ngột cảm thấy tim mình thắt lại. Một áp lực khủng khiếp từ linh hồn khiến lão không tự chủ được mà quỳ sụp xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

"Đây là… Thiên uy? Thiên đạo rốt cuộc là vì sao mà tức giận?" Thanh Vân Tử thảng thốt kêu lên, đôi mắt mờ đục nhìn về hướng Hậu Sơn với vẻ kinh hoàng tột độ. Lão cảm nhận được, quy luật của thế giới này dường như đang tập trung toàn bộ sức mạnh để… xóa sổ một cái gì đó.

Tại hồ Trường Sinh, bầu không khí càng lúc càng trở nên căng thẳng.

Linh Nhi, con cá chép đỏ đã hóa hình thành thiếu nữ, lúc này sắc mặt tái nhợt. Nàng cảm thấy từng tấc da thịt như bị hàng vạn chiếc kim châm đâm vào. Với tư cách là một sinh linh được sinh ra từ hồ cá, nàng cảm thụ rõ rệt nhất sự thù địch của thiên địa.

"Chủ nhân… con cảm thấy sợ." Linh Nhi chạy đến bên cạnh Diệp Mặc, túm lấy vạt áo sờn của hắn, giọng nói run rẩy.

Diệp Mặc vỗ nhẹ vào mu bàn tay nàng, giọng nói vẫn trầm thấp và đều đều: "Đừng sợ, chỉ là con cá lớn nhất của thế giới này muốn tới đây giành ăn thôi."

Hắn đứng dậy, lần đầu tiên sau một thời gian dài, Diệp Mặc buông bỏ cần câu xuống. Hắn đi tới mép hồ, nơi mặt nước đang bắt đầu sôi trào một cách bất thường. Những con cá trong hồ – những sinh vật vốn dĩ khiến cả thế giới phải thèm khát – lúc này đang cuồng loạn bơi lội.

Con Hắc Long Ngư, kẻ vốn lười biếng dọn rác dưới đáy hồ, lúc này lại nhe ra hàm răng sắc nhọn, phát ra tiếng gầm gừ như rồng ngâm thực thụ. Những con Kiếm Ý Ngư không ngừng nhảy vọt lên mặt nước, mỗi lần quẫy đuôi là một đạo kiếm khí sắc lạnh chém rách những sợi tơ quy tắc màu vàng đang len lỏi vào mặt hồ.

【 Thiên Đạo phán định: Hồ Trường Sinh là vật phi pháp, đánh cắp 49% Đạo vận của Thanh Minh Giới. 】
【 Quy tắc Tịch Diệt chuẩn bị hạ xuống. Yêu cầu vật chủ giao nộp quyền kiểm soát hồ cá ngay lập tức! 】

"Đánh cắp?" Diệp Mặc bật cười nhẹ, nụ cười mang theo chút mỉa mai. "Ta nuôi cá bằng linh dược của hệ thống, ta tốn công dọn hồ, cho chúng ăn mỗi ngày. Thế giới này linh khí suy kiệt là do những kẻ phi thăng lấy đi linh mạch, liên quan gì đến mấy con cá nhỏ của ta?"

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng dường như xuyên thấu qua tầng tầng sương mù, trực tiếp đối thoại với ý chí đang ngự trị trên cao kia.

Ngay lập tức, một đôi mắt khổng lồ không có tròng đen, chỉ có những dòng chảy quy tắc cuồn cuộn hiện ra giữa tầng mây rực rỡ. Ánh mắt ấy lạnh lẽo, vô tình, chứa đựng sự héo úa của vạn vật và sự tái sinh của trời đất. Đó chính là ý chí của Thanh Minh Giới – Thiên Đạo.

Đối với Thiên Đạo, sự tồn tại của hồ Trường Sinh lúc này giống như một tế bào ung thư đang hút hết dưỡng chất của cơ thể. Nếu để hồ cá này tiếp tục thăng cấp, nó sẽ nuốt chửng cả Thanh Minh Giới để kiến tạo ra một đại giới mới.

*Oành!*

Một đạo sấm sét không có âm thanh, chỉ có ánh sáng tinh khiết nhất giáng xuống. Nó không đánh vào Diệp Mặc, mà nhắm thẳng vào tâm hồ, nơi ngọn nguồn của quy tắc "Vô" đang tọa trấn.

"Ngươi muốn thu hồi? Vậy phải xem ngươi có đủ sức kéo được cần câu của ta không."

Diệp Mặc ánh mắt chợt sắc lẹm. Hắn vươn tay, không phải cầm cần câu, mà là cầm lấy cái gáo nước bằng gỗ cũ kỹ hay dùng để múc thức ăn cho cá. Hắn cúi người, thong thả múc một gáo nước hồ, rồi hắt ngược lên bầu trời.

Một hành động tưởng chừng như điên rồ và vô nghĩa của một người nông dân, nhưng vào khoảnh khắc dòng nước rời khỏi gáo, nó bỗng biến hóa.

Từng giọt nước hồ dưới sự gia trì của tu vi Đạo Tổ và quy tắc Cửu Thiên, bỗng hóa thành hàng vạn ngôi sao rực rỡ. Mỗi giọt nước là một thế giới thu nhỏ, chứa đựng vạn tượng sâm la. Dòng nước hắt lên không trung biến thành một dải ngân hà lấp lánh, đối diện trực tiếp với ánh sáng Tịch Diệt của Thiên Đạo.

*Xèo xèo!*

Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ có âm thanh của sự tan chảy. Ánh sáng của Thiên Đạo chạm vào dải ngân hà kia, bị quấn quýt, bị đồng hóa, rồi cuối cùng bị hút ngược trở lại vào những giọt nước.

Trên trời cao, đôi mắt khổng lồ kia lộ ra một tia dao động. Đó là sự kinh ngạc, là sự hoảng hốt lần đầu tiên xuất hiện kể từ khi Thanh Minh Giới được khai sinh. Ý chí thế giới nhận ra, thực lực của kẻ ngồi câu cá bên hồ này đã vượt ngoài mọi sự tính toán của nó. Hắn không phải là một tu sĩ nghịch thiên, mà hắn chính là một "Thiên Đạo" khác, mạnh mẽ và thâm sâu hơn nhiều.

【 Cảnh báo: Thiên Đạo đang sử dụng đòn cuối cùng: "Hồng Hoang Chúc Diệt". Nó muốn tự bạo một phần căn cơ để kéo theo hồ cá cùng chết! 】

Diệp Mặc nghe tiếng thông báo của hệ thống, thần sắc không đổi. Hắn quay sang nhìn Linh Nhi, ra lệnh: "Linh Nhi, ném thêm cho cá trê một viên 'Thiên Đạo Thố' (thức ăn Thiên Đạo)."

Linh Nhi ngơ ngác, nhưng theo bản năng vẫn lấy ra một viên đan dược màu tím thẫm từ trong túi nhỏ đeo bên hông, ném mạnh xuống chỗ con Hắc Long Ngư.

Con cá trê khổng lồ nãy giờ đang nhe răng chờ đợi, vừa đớp lấy viên thuốc, thân hình nó bỗng sưng phồng lên gấp trăm lần. Những chiếc vảy đen sì biến thành lớp giáp rồng kiên cố, đôi mắt nó hóa thành hai vầng mặt trời đỏ quạch. Nó há miệng, một lực hút kinh người từ trong cổ họng đen ngòm phát ra.

Con cá trê này chính là Thôn Thiên Ngư đã được Diệp Mặc nuôi nấng suốt ngàn năm. Trong bụng nó không có dạ dày, mà là một vùng hỗn độn hư không.

Lúc này, Thiên Đạo phía trên đã chuẩn bị tung ra đòn chí mạng. Một cột sáng màu xám nhạt, mang theo hơi thở của sự mục nát và tận cùng thế giới, bắt đầu ngưng tụ. Đây là sức mạnh có thể biến cả một châu lục thành bình địa trong tích tắc.

Nhưng, trước khi cột sáng kịp giáng xuống, con Hắc Long Ngư đã lấy đà, quẫy đuôi một cái mãnh liệt, lao vút thẳng lên trời.

Cảnh tượng ấy vô cùng chấn động: Một con cá trê khổng lồ, che lấp cả mặt trời, há miệng nuốt chửng lấy đám mây vàng kim và cột sáng Tịch Diệt của Thiên Đạo.

Bầu trời Thanh Minh Giới rúng động. Những tiếng sấm rền rĩ như tiếng kêu rên của một sinh linh bị tổn thương. Đôi mắt khổng lồ bị con cá trê cắn nát một nửa, tan rã thành những đốm sáng li ti rơi rụng xuống.

Trong giây phút đó, quy tắc của toàn bộ thế giới dường như bị đình trệ. Mọi tu sĩ, từ ẩn thế cao nhân cho đến đệ tử mới nhập môn, đều cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng, như thể cha mẹ mình vừa bị ai đó tát một cú trời giáng.

Diệp Mặc đứng dưới hồ, lại nhấc cần câu trúc lên. Sợi dây câu mảnh như tơ nhện bay vút lên cao, xuyên qua những mảnh vỡ của Thiên Đạo, chuẩn bị "câu" lấy một thứ gì đó.

"Đã tới rồi, thì để lại chút gì đó đi. Ta thấy linh khí của Thanh Minh Giới gần đây hơi nghèo nàn, hồ của ta cũng hơi nhạt nhẽo."

Lưỡi câu không có ngạnh của Diệp Mặc móc trúng vào tâm điểm của đôi mắt khổng lồ kia. Hắn dùng lực tay, nhẹ nhàng kéo một cái.

*Rắc!*

Một tiếng động giòn giã vang vọng trong tâm linh mỗi sinh linh. Diệp Mặc đã thực sự "câu" lên một đoạn "Thiên Đạo Căn Nguyên" rực rỡ nhất. Hắn thu cần, đoạn căn nguyên kia biến thành một luồng sáng chui tọt vào lòng hồ Trường Sinh.

Ngay lập tức, mặt nước hồ vốn dĩ trong veo bỗng hóa thành một màu ngọc bích thâm thùy. Những bông sen trong hồ nở rộ, mỗi cánh hoa mang theo đạo vận nồng đậm. Linh khí quanh khu vực Hậu Sơn tăng vọt lên một mức độ không thể tưởng tượng nổi, đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mờ ảo, hít một hơi cũng đủ làm tăng thêm mười năm thọ nguyên.

Thiên Đạo bị đánh đau, bị cướp mất căn nguyên, lúc này rốt cuộc cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi chân chính. Đám mây vàng rực vội vã tan đi, những sợi xích quy tắc co rút lại như gặp phải quỷ dữ. Chỉ trong mấy hơi thở, bầu trời trở lại vẻ xanh trong như cũ, cứ như thể trận kinh thiên động địa vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

Nhưng Thanh Vân Tông lúc này đã không còn như xưa.

Toàn bộ ngọn núi nơi tông môn tọa lạc đang bắt đầu thay da đổi thịt. Những gốc cây cổ thụ khô héo bỗng đâm chồi nảy lộc, những đệ tử đang bế quan bỗng dưng cảm thấy bình cảnh mỏng như tờ giấy, lần lượt đột phá.

Diệp Mặc lại ngồi xuống chiếc ghế mây của mình. Hắn liếc nhìn hệ thống.

【 Chúc mừng vật chủ đã đẩy lùi sự can thiệp của Thiên Đạo! 】
【 Phần thưởng: "Hồ Trường Sinh" chính thức độc lập khỏi Thanh Minh Giới, thăng cấp thành "Chuẩn Chư Thiên Ngư Trì". 】
【 Bạn đã thu được một phần mười Thiên Đạo Căn Nguyên. Cấp độ nuôi cá của bạn đã đạt đến cảnh giới: Đạo Tổ sơ kỳ (vững chắc). 】

Diệp Mặc khẽ thở dài, dường như việc vừa đánh bại Thiên Đạo đối với hắn chỉ là một việc vặt vãnh không đáng nhắc tới.

"Linh Nhi, dọn dẹp mặt hồ đi. Mấy cái vảy cá trê rụng ra kia đừng có vứt, mang về nhóm bếp nấu canh cá cho Đại sư tỷ. Dạo này nàng ta cứ rên rỉ tu vi chậm tiến, cho nàng ta tẩm bổ một chút."

Linh Nhi nãy giờ vẫn còn đang trong trạng thái bàng hoàng, lúc này mới hoàn hồn. Nàng nhìn nhìn lên bầu trời trống rỗng, lại nhìn nhìn vị chủ nhân đang lim dim ngủ của mình, trong lòng dâng lên một sự sùng bái không thể diễn tả bằng lời.

Thiên Đạo muốn thu hồi hồ cá? Kết quả không những không thu hồi được, còn bị chủ nhân câu mất một miếng thịt mang về kho.

"Vâng ạ, chủ nhân!" Linh Nhi hớn hở chạy đi nhặt những miếng vảy rồng đen nhánh lấp lánh (vảy của con cá trê sau khi đột biến). Nàng không hề biết rằng, mỗi một miếng vảy này nếu mang ra thế giới bên ngoài, có thể đổi lấy cả một thành trì của các đại đế quốc.

Cùng lúc đó, tại trung tâm Thanh Minh Giới – Cửu Tiêu Thánh Địa.

Trong một gian mật thất cổ kính, một vị lão giả gầy gò, đôi mắt u ám vốn đang tĩnh tọa bỗng phun ra một ngụm máu tươi. Hắn là Thái Thượng Trưởng lão của thánh địa, kẻ được cho là đã nửa chân bước vào Hóa Thần đỉnh phong, có khả năng giao tiếp nhẹ với ý chí thế giới.

"Thiên Đạo… bị thương? Ai? Là kẻ nào đã cả gan làm tổn thương Thiên Đạo?!" Giọng lão run rẩy, đầy sự không tin nổi.

Hắn bấm ngón tay tính toán, nhưng vừa chạm vào nhân quả của Thanh Vân Môn, cả đôi bàn tay hắn bỗng bốc cháy rụi, hóa thành tro bụi trong tích tắc.

"Đừng… đừng tính! Đó là cấm kỵ! Đó là Đạo Tổ tồn tại ngoài vòng nhân quả!" Lão lão gào lên trong đau đớn và sợ hãi, vội vã hạ lệnh phong tỏa thánh địa, cấm bất cứ đệ tử nào bén mảng đến vùng đất của Thanh Vân Môn.

Hắn biết, từ ngày hôm nay, Thanh Minh Giới này đã thay đổi rồi. Cái ao nhỏ ở Hậu Sơn kia, rốt cuộc không phải là nơi để tu tiên, mà là nơi đang nuôi dưỡng một vị "Đại Hung" có thể nuốt chửng cả bầu trời.

Quay lại với Diệp Mặc. Hắn chẳng quan tâm thế giới ngoài kia đang chấn động ra sao. Hắn lúc này đang có một vấn đề đau đầu hơn.

"Cái con Hắc Long Ngư này, nuốt Thiên Đạo nhiều quá giờ béo lên rồi, không chui xuống đáy bùn được nữa, làm nước hồ cứ bắn lên ghế của ta." Diệp Mặc bực dọc cầm lấy cần câu, gõ nhẹ vào cái đầu cá trê khổng lồ đang trồi lên mặt nước.

*Cộp!*

Một cái gõ nhẹ, nhưng con cá trê – sinh vật vừa nuốt chửng uy lực thiên hạ – lại như một con cún con bị chủ mắng, tội nghiệp quẫy đuôi, thu nhỏ thân hình lại thành kích cỡ bình thường, im lặng lặn xuống đáy hồ dọn rác tiếp.

"Hệ thống, sau này đừng có báo động sùng sục như vậy nữa. Mất cả hứng ngủ trưa." Diệp Mặc lầm bầm, kéo nón lá xuống thấp hơn.

Hồ Trường Sinh lại trở về với vẻ yên bình của nó. Sương mù vẫn bay, cá vẫn quẫy, và vị Đạo Tổ vĩ đại nhất lịch sử vẫn đang loay hoay tìm một tư thế nằm thật thoải mái để tiếp tục sự nghiệp… nuôi cá của mình.

Thiên đạo của Thanh Minh Giới? Có lẽ sau hôm nay, mỗi lần nhìn về hướng Thanh Vân Tông, "hắn" cũng phải học cách rón rén mà đi. Bởi vì ở nơi đó, có một gã ngư ông chuyên môn "câu" lấy những kẻ không biết điều.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8