Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 79: Câu luôn Thiên Đạo về làm cá cảnh**
**CHƯƠNG 79: CÂU LUÔN THIÊN ĐẠO VỀ LÀM CÁ CẢNH**
Thanh Minh Giới bỗng chốc lâm vào một bầu không khí nghẹt thở chưa từng có trong vạn năm qua.
Trên bầu trời vốn dĩ xanh trong của Thanh Vân Môn, mây đen từ tứ phương tám hướng cuồn cuộn đổ về như những con hắc long hung tợn. Giữa tầng không trung bị xé rách, một con mắt khổng lồ rực cháy lôi điện màu tím thẫm dần hiện ra. Đó không phải là một loại thần thông của tu sĩ, mà là “Thiên Phạt Chi Nhãn” – hình thái cao nhất của ý chí giới vực khi cảm nhận được một sự tồn tại đang đe dọa đến trật tự của thái cổ.
Áp lực kinh người từ trên cao đổ ập xuống, khiến cỏ cây trong vòng trăm dặm đều phủ phục, vạn thú lầm than, ngay cả những vị lão quái vật đang bế quan trong các hang động sâu thẳm của lục địa cũng phải phun ra một ngụm máu tươi, kinh hãi nhìn về hướng hậu sơn Thanh Vân Tông.
"Thiên Đạo giận dữ! Là kẻ nào… kẻ nào đã chạm vào nghịch lân của trời xanh?"
"Thanh Minh Giới này… sắp tận thế rồi sao?"
Dưới chân núi, các đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông nằm rạp dưới đất, run rẩy không thôi. Ngay cả Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi, người vừa mới đột phá cảnh giới cũng cảm thấy linh khí trong cơ thể mình bị đông cứng hoàn toàn trước thiên uy này.
Tuy nhiên, tại hồ Trường Sinh – cái góc nhỏ hẻo lánh và bị lãng quên nhất của tông môn, khung cảnh lại hoàn toàn đối lập.
Diệp Mặc đang ngồi trên một chiếc ghế trúc cũ kỹ, tay cầm quạt nan lay lắt, khuôn mặt tràn đầy vẻ khó chịu. Hắn ngước nhìn cái "con mắt" to đùng trên trời kia, miệng lầm bầm:
"Lại nữa rồi. Đã nói bao nhiêu lần rồi, làm việc gì cũng phải có thứ tự. Ta vừa mới thay nước cho ao, đang định chợp mắt một lát, nó lại thắp đèn sáng thế kia thì ngủ nghê kiểu gì?"
Linh Nhi – con cá chép nhỏ giờ đã hóa hình thành một thiếu nữ mặc yếm đỏ – đang sợ hãi nép sau lưng Diệp Mặc. Đôi mắt nàng to tròn, tràn đầy hơi nước:
"Chủ nhân, con mắt kia đáng sợ quá. Nó cứ nhìn chằm chằm vào ao cá của chúng ta. Có phải nó định ăn vụng con 'Tiểu Hắc' không ạ?"
Diệp Mặc nghe vậy thì nhíu mày, nhìn xuống mặt nước. Con cá trê dọn bể (Hắc Long Ngư) vốn bình thường rất hung hăng, giờ cũng đang lặn sâu xuống đáy bùn, run bần bật. Ngay cả con cá vàng nhút nhát thường ngày (Cẩm Lý) cũng không dám ngoi lên mặt nước hớp không khí.
"Muốn phá hoại chuyện làm ăn của ta sao?" Diệp Mặc khẽ hừ một tiếng.
Hắn không đứng dậy, cũng chẳng dùng đến linh lực hào hùng gì. Hắn chỉ vươn tay, cầm lấy cây cần câu trúc đã mòn nhẵn lớp vỏ đặt bên cạnh. Cây cần câu này nhìn qua thì tầm thường đến cực điểm, nhưng nếu một vị đại năng cấp Hóa Thần ở đây, họ sẽ kinh hoàng nhận ra mỗi thớ gỗ của nó đều chứa đựng những vảy lân của quy tắc thái cổ, còn sợi dây câu kia vốn dĩ là một sợi nhân quả được rút ra từ sơ khai của hỗn độn.
Diệp Mặc chẳng thèm tra mồi câu. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung cần một cái.
"Vèo—"
Sợi dây câu thanh mảnh bay vút lên không trung. Nó không hề bị cản lại bởi những tầng mây sấm sét, cũng chẳng bị thiêu rụi bởi lôi điện diệt thế. Trái lại, khi sợi dây câu đi ngang qua, những tia sét màu tím kia bỗng dưng ngoan ngoãn dạt sang hai bên như thể đang nghênh đón quân vương.
Ở trên cao, con mắt khổng lồ kia tựa như cảm nhận được một sự sỉ nhục to lớn. Nó trợn trừng, đồng tử co rụt lại, định giáng xuống một đạo lôi kiếp mạnh nhất để hủy diệt kẻ guốn câu lấy trời xanh.
Thế nhưng, nhanh không thể tưởng!
Sợi dây câu của Diệp Mặc tựa như xuyên qua cả không gian và thời gian, ngay lập tức móc vào "đồng tử" của Thiên Phạt Chi Nhãn.
"Bắt được rồi." Diệp Mặc khẽ cười, một cái cười hờ hững của một lão ngư ông dày dạn kinh nghiệm.
Một giây sau đó, một cảnh tượng kinh khủng nhất lịch sử tu tiên giới đã diễn ra.
Bầu trời bỗng vang lên một tiếng "Oanh" cực lớn, nhưng không phải tiếng sấm, mà giống như tiếng một vật gì đó bị kéo rách. Diệp Mặc hơi vận lực vào cổ tay, một luồng sức mạnh huyền bí từ bả vai truyền xuống đầu cần câu. Hắn giật mạnh một cái!
"Grào—!"
Một tiếng rống bi thiết, tang thương vang vọng khắp Thanh Minh Giới. Tất cả sinh linh vào khoảnh khắc đó đều cảm thấy linh hồn mình như bị rứt ra khỏi thể xác. Thiên Đạo – ý chí tối cao vốn dĩ vô hình vô tướng, lúc này bị sợi dây câu của Diệp Mặc cưỡng ép kéo ra khỏi tầng không trung, lộ ra bản thể nguyên sơ nhất.
Đó là một đoàn tinh vân mờ ảo, lấp lánh bảy sắc cầu vồng, trông giống như một khối thạch anh lỏng chứa đầy các vì sao tinh tú. Dưới sự kéo giật của Diệp Mặc, đoàn tinh vân ấy vùng vẫy kịch liệt, khiến cả đại lục rung chuyển, biển cả dậy sóng.
"Còn muốn chạy? Vào đây cho ta!"
Diệp Mặc thu dây. Tốc độ thu dây nhanh đến mức tạo ra những vết nứt đen ngòm trên hư không. Đoàn tinh vân Thiên Đạo kia càng thu nhỏ lại thì áp lực lên thế giới càng giảm bớt. Cuối cùng, nó chỉ còn bằng kích thước một quả dưa hấu, bị sợi dây câu kéo lê xềnh xệch từ trên chín tầng mây rơi xuống phía sau sơn Thanh Vân Tông.
"Tùm!"
Một tiếng nước vang lên thanh thúy tại hồ Trường Sinh.
Hào quang diệt thế biến mất. Mây đen tan sạch như chưa từng tồn tại. Mặt trời lại ló rạng, chiếu những tia nắng vàng ấm áp xuống mặt hồ. Thế giới bỗng trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Những vị cường giả đứng ở đằng xa nheo mắt nhìn về phía sau núi, họ hoang mang vì không còn cảm nhận được sự tồn tại của Thiên Đạo nữa. Giống như… ông trời vừa bị ai đó bắt cóc vậy.
Lúc này, tại mép ao, Diệp Mặc đang dùng cái vợt lưới thường dùng để vớt rác, chao qua chao lại dưới mặt nước.
"Này, vào ao rồi thì phải tuân thủ nội quy."
Trong làn nước trong vắt, một con cá nhỏ lấp lánh ánh sáng thất thải đang bơi lội một cách cuồng loạn. Nó không có vảy, thân hình mờ ảo như được dệt từ ánh sao. Nó chính là cốt lõi của Thiên Đạo Thanh Minh Giới, giờ đây đang cực kỳ phẫn uất, liên tục húc vào thành ao để tìm đường thoát ra.
"Chủ nhân, con cá này đẹp quá!" Linh Nhi nhảy cẫng lên, hai mắt sáng rực. "Nó có vị gì ạ? Nướng lên hay nấu canh thì ngon hơn?"
Con cá thất thải kia nghe thấy hai chữ "nướng" và "nấu canh" thì bỗng nhiên cứng đờ lại, không dám quẫy đạp nữa, chỉ dám trôi lững lờ, run rẩy nhẹ dưới mặt nước. Nó có thể cảm nhận được, hơi thở từ cô bé xinh xắn này thôi cũng đủ khiến nó vỡ nát, nói chi đến gã nam nhân đang cầm cần câu kia.
"Ăn uống cái gì mà ăn suốt ngày vậy." Diệp Mặc gõ nhẹ vào đầu Linh Nhi một cái, sau đó quay sang nhìn con cá mới. "Con này tuy trông đẹp nhưng hơi nghịch ngợm. Thôi được rồi, cứ coi như nuôi thêm một con cá cảnh cho đẹp ao. Sau này tên mày là 'Tiểu Thất'."
Vừa dứt lời, một đạo quy tắc vô hình giáng xuống. Ý chí của Đạo Tổ lời nói ra là pháp tắc.
Dưới đáy ao, con cá trê đen và con cá vàng lúc nãy còn sợ hãi, giờ thấy "tân binh" mới vào là Thiên Đạo, liền tò mò bơi lại gần. Con cá trê (Hắc Long Ngư) còn ngông cuồng hơn, nó vỗ cái đuôi một cái "bạch" vào mặt con cá thất thải, như thể đang dằn mặt lính mới.
Thiên Đạo của cả một đại thế giới, giờ đây ủy khuất vô cùng, thu mình vào một góc ao bên cạnh bụi sen, không dám phản kháng nửa lời.
"Hệ thống báo cáo: Ký chủ đã thu phục 'Ý Chí Thanh Minh Giới', hoàn thành thành tựu ẩn: [Người Nuôi Trời]. Phần thưởng: 'Hư Không Ngư饵' x10, cấp độ ao cá tăng lên tầng thứ tư. Tu vi hiện tại: Tiến gần hơn tới Đạo Tổ (0.0001%)."
Diệp Mặc nhìn cái con số phần trăm tăng lên ít ỏi mà thở dài:
"Nuôi cái thế giới này đúng là tốn kém. Câu được cả Thiên Đạo về mà tu vi chỉ nhích lên có bấy nhiêu. Xem ra công cuộc cẩu đạo của ta còn dài lắm."
Hắn đứng dậy, vặn lưng một cái thật mạnh, xương cốt kêu răng rắc. Nhìn lên bầu trời trong xanh trở lại, Diệp Mặc hài lòng gật đầu.
"Đấy, cứ thế này có phải dễ ngủ không."
Hắn ngồi lại ghế, nón lá che nửa khuôn mặt, tiếng ngáy khẽ khàng bắt đầu vang lên hòa cùng tiếng cá quẫy đuôi.
Hắn không biết rằng, vào khoảnh khắc hắn câu Thiên Đạo về làm cá cảnh, toàn bộ tu sĩ trong Thanh Minh Giới đều bàng hoàng nhận ra: Linh khí của thế giới này không còn suy kiệt nữa. Thay vào đó, linh khí từ hư không đang không ngừng đổ về phía Thanh Vân Tông, hội tụ lại trong cái ao nhỏ của hắn, rồi từ đó mới phân tán ra khắp nơi.
Thanh Vân Tông – từ một tông môn hạng ba đang lụi tàn, bỗng chốc trở thành rốn của vũ trụ.
Mà vị "Thái Thượng Tổ Sư" vô danh trong hậu sơn kia, lúc này vẫn đang mơ thấy mình câu được một con rồng khổng lồ để làm bữa tối.
Sóng nước lấp lánh, một kỷ nguyên mới của Thanh Minh Giới đã bắt đầu theo một cách không thể lường trước được – bắt đầu từ một bát cơm nguội và một sợi dây câu.