Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 80: Thế giới mất đi sự kiểm soát, hỗn loạn bắt đầu**
**CHƯƠNG 80: THẾ GIỚI MẤT KIỂM SOÁT, NGƯ ÔNG CHỈNH LẠI CÀN KHÔN**
Thanh Minh Giới vào ngày hôm ấy đã vĩnh viễn thay đổi.
Khi Diệp Mặc thu dây câu, đem thực thể của Thiên Đạo – vốn là một luồng sáng thất thải vạn cổ bất diệt – ném vào trong cái ao đất ở hậu sơn Thanh Vân Tông, trật tự của cả một đại thế giới đã chính thức đứt gãy.
Ở các thánh địa cổ xưa nhất, những tòa linh tháp dùng để đo lường khí vận đồng loạt nứt vỡ. Những vị lão quái vật bế quan hàng ngàn năm trong lòng đất lạnh lẽo, vốn dĩ hơi thở đã mỏng manh như tơ nhện, nay bừng tỉnh mở mắt, trong con ngươi chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ.
Thiên Đạo… biến mất rồi!
Nói chính xác hơn, "vị thần" quản lý mọi quy luật sinh tử, luân hồi, linh khí của thế giới này đã đột ngột "rời khỏi vị trí công tác".
Hậu quả ngay lập tức ập đến. Tại cực Bắc, băng vĩnh cửu bắt đầu bốc cháy với ngọn lửa xanh biếc. Tại cực Nam, biển cả gầm thét rồi dâng ngược lên trời cao, tạo thành những thác nước khổng lồ chảy vào hư không. Quy luật vật lý đảo lộn, linh khí không còn vận hành theo các kinh mạch định sẵn mà cuồng bạo phun trào như những con rồng điên, khiến vô số tu sĩ đang lúc đột phá bị phản phệ, nổ tung thành sương máu.
Thế giới này đang mất đi sự kiểm soát. Như một con tàu mất đi thuyền trưởng giữa cơn bão tố, Thanh Minh Giới đang lao thẳng vào bờ vực hủy diệt.
Trong khi đó, tại hậu sơn Thanh Vân Tông, kẻ gây ra tất cả chuyện này vẫn đang… gãi bụng.
"Tiểu Nhi, em có thấy dạo này trời nóng lên không?" Diệp Mặc uể oải tựa lưng vào chiếc ghế tre cũ kỹ, tay cầm quạt nan phẩy phẩy.
Linh Nhi – nàng cá chép nhỏ hóa hình – đang bận rộn nhóm bếp bằng mấy thanh gỗ mục mà nếu nhìn kỹ sẽ thấy chúng phát ra tiên khí lờ mờ. Nàng ngẩng đầu lên, quệt vệt nhọ nồi trên trán, hồn nhiên đáp: "Dạ, hình như mấy con chim trên cây cũng không bay nữa, chúng cứ đi bộ dưới đất ấy ạ. Mà chủ nhân, con cá bảy màu ông mới thả vào ao sao cứ đòi nhảy ra ngoài thế?"
Diệp Mặc liếc nhìn về phía góc ao. Con cá thất thải (Tiểu Thất) đang liều mạng quẫy đuôi, cố gắng nhảy vọt lên khỏi mặt nước. Mỗi lần nó nhảy lên, không gian xung quanh lại rạn nứt một đường nhỏ, phát ra âm thanh như sấm sét nổ bên tai.
Nó muốn quay về! Nó là Thiên Đạo! Nó không thể ở trong một cái ao đầy phân cá trê và những con cá chép thối nát này được!
"Chậc, đúng là loại cá ngoại lai, không biết phép tắc."
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, nhấc chiếc cần câu trúc lên, gõ nhẹ vào đầu Tiểu Thất một cái: "Yên nào! Ở đây có cơm ăn, có nước sạch, mày còn muốn đi đâu? Ngoài kia đang loạn lắm, ra đó chỉ có nước bị nướng thôi con ạ."
Một cú gõ nhẹ hều của Diệp Mặc, nhưng đối với Tiểu Thất, đó là một cú đánh chí mạng vào quy tắc cốt lõi. Một sức mạnh vĩ đại không thể diễn tả bằng lời trấn áp xuống, khiến con cá bảy màu choáng váng, chìm nghỉm xuống đáy ao, rúc đầu vào đám bùn sâu bên cạnh lão cá trê đen đang ngủ gật.
Đúng lúc này, từ xa có tiếng chuông vang lên dồn dập. Tiếng chuông báo động cấp cao nhất của Thanh Vân Tông.
"Cái lão già Thanh Vân Tử này lại bày trò gì nữa đây?" Diệp Mặc lầm bầm, tỏ vẻ vô cùng khó chịu vì giấc ngủ trưa bị gián đoạn.
Tuy nhiên, lần này không phải là "trò" của lão chưởng môn.
Phía trên bầu trời Thanh Vân Tông, mây đen kéo đến nghịt trời, nhưng kỳ lạ là trong mây lại có những đạo hào quang rực rỡ chiếu rọi. Hàng trăm đạo độn quang khổng lồ đang lao về phía này. Đó là phi thuyền của các thánh địa, là linh thú của các đại giáo, là những cường giả đứng đầu Thanh Minh Giới.
Họ tìm theo hướng linh khí hội tụ cuối cùng. Họ tìm đến "biến số" duy nhất của thế giới.
Thanh Vân Tử run rẩy đứng trên đỉnh núi, phía sau là Liễu Nhất Phi với thanh kiếm tuốt trần. Hai người nhìn hàng vạn cao thủ đang vây hãm tông môn mà da mặt giật giật.
"Thanh Vân Tử!" Một vị trưởng lão tóc trắng xóa từ Cửu Tiêu Thánh Địa bước ra, tiếng nói như sấm rền: "Giao ra chí bảo gây ra biến động Thiên Đạo, nếu không hôm nay Thanh Vân Tông sẽ bị san bằng!"
"Hừ, đúng vậy! Thanh Vân Tông chỉ là tông môn hạng ba, đức mỏng làm sao giữ được bảo vật trấn giữ vận mệnh?" Một lão yêu quái cưỡi hắc long rít lên.
Thanh Vân Tử mồ hôi chảy ròng ròng: "Các vị tiền bối… bần đạo thật sự không biết bảo vật gì cả! Tông môn chúng ta nghèo rớt mùng tơi, chỉ có vài con cá, mấy gốc hành…"
"Nói dối! Linh khí của cả thế giới đều đang chảy ngược về hậu sơn của các người!"
Ngay khi đám cường giả định ra thủ đoạn cưỡng ép, một giọng nói ngáp ngắn ngáp dài từ phía sau vang lên, lười biếng nhưng rõ mồn một trong tai mỗi người, lấn át cả tiếng sấm:
"Ồn ào quá… Có để cho ai ngủ không?"
Đám cường giả sững sờ. Họ nhìn thấy một thanh niên đội nón lá, chân đi dép rơm, vai vác cần câu, chậm rãi đi ra từ màn sương mù hậu sơn. Theo sau hắn là một cô bé xinh đẹp đang bưng một rổ rau muống vừa hái.
Vị trưởng lão Cửu Tiêu Thánh Địa nheo mắt: "Kẻ nào?"
Diệp Mặc nhìn lướt qua quân đoàn cường giả trên trời. Trong mắt hắn, đám người này không giống tu sĩ, mà giống một đàn quạ đang tranh nhau một miếng mồi mà họ còn chẳng biết là cái gì. Hơn nữa, vì Thiên Đạo bị hắn bắt vào ao, trật tự bên ngoài đang rối loạn tới mức kinh người: Hỏa diễm rơi xuống như mưa, không gian bắt đầu sụt lún ngay sau lưng đám cường giả kia.
Nếu cứ để thế này, cái nhà (Thanh Minh Giới) này sẽ sập mất. Nhà sập thì lấy đâu ra hồ để nuôi cá? Lấy đâu ra chỗ yên tĩnh để dưỡng sinh?
"Thật là phiền phức." Diệp Mặc thở dài. Hắn bỗng nhiên nhớ lại những chỉ dẫn trong "Sổ tay Ngư Ông" của Hệ thống: *Khi ao cá quá lớn, cần phải biết cách tỉa cành, dọn rác và giữ nước lặng.*
Hắn đặt cần câu ngang vai, nhìn về phía hư không đang sụp đổ, rồi nhìn lên đám người hung hãn trên cao.
"Nghe này, thế giới này hiện tại không có ai quản lý nên nó hơi cáu kỉnh một chút." Diệp Mặc gãi gãi đầu, thản nhiên nói: "Các người xuống đây, đứng xếp hàng cho tử tế. Ai còn bay lượn trên đầu ta, ta sẽ biến người đó thành mồi câu."
"Lấc cấc! Chết đi!" Một vị cường giả Trúc Cơ đỉnh phong (vốn đã mất kiểm soát do linh khí loạn lạc) mất kiên nhẫn, tung ra một chưởng khổng lồ hướng về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc không nhìn, chỉ khẽ phất chiếc cần câu trúc.
Một đạo ba động nhẹ nhàng lan tỏa. Chỉ thấy vị cường giả kia vừa chạm vào lồng sáng quanh Diệp Mặc liền "bùm" một tiếng, không phải nổ tung, mà là hóa thành một con cá lòng tong bé xíu, rơi tõm vào cái ao phía sau.
Cả hiện trường lặng ngắt như tờ.
Một vị đại năng Hóa Thần cảnh, cứ thế… thành cá?
Diệp Mặc nhìn về phía Tiểu Thất đang uất ức dưới đáy ao, rồi nói thầm: "Mày bướng bỉnh không chịu làm việc, để cả thế giới đại loạn, làm phiền giấc ngủ của tao. Giờ tao sẽ cho mày thấy, nuôi cá cũng là một loại quản lý."
Hắn bước lên một bước. Chân hắn chạm vào không trung, nhưng như chạm vào mặt nước, gợn lên từng vòng đạo vận bát ngát.
"Hệ thống, kích hoạt chức năng [Quản lý Ao lớn]."
*【 Đã rõ. Đang tạm thời mở rộng phạm vi 'Ao cá' ra toàn bộ Thanh Minh Giới. Ký chủ hiện tại có quyền định ra quy tắc mới trong vòng 15 phút. 】*
Đôi mắt Diệp Mặc vốn lờ đờ, bỗng chốc trở nên thâm thúy như chứa đựng vạn cổ tinh hà. Hắn giơ cần câu lên, không phải để đánh, mà để "vẽ".
"Thứ nhất: Lửa phải nóng, nước phải lạnh. Không được lộn xộn."
Hắn phất một đường, những ngọn lửa xanh trên băng cực Bắc lập tức tắt lịm, những thác nước bay ngược lên trời ở cực Nam rơi rụng xuống đại dương.
"Thứ hai: Linh khí đi đúng đường, ai dám làm loạn kinh mạch, phế!"
Hắn gõ cần câu xuống hư không. Một tiếng vang chấn động linh hồn vang lên. Hàng triệu tu sĩ đang phát điên vì bạo tản linh khí bỗng thấy hơi thở điều hòa, luồng linh lực cuồng bạo dịu lại như nước chảy xuôi dòng.
"Thứ ba…" Diệp Mặc nhìn về phía đám cường giả đang run rẩy trên bầu trời: "…Mọi kẻ tu hành trên đời, phải có sự tôn kính với vạn vật. Kẻ nào tự cao tự đại, tự coi mình là trời, hãy xuống hồ mà làm cá một trăm năm."
Dứt lời, Diệp Mặc ném một nắm mồi cá lên không trung. Những viên cám màu nâu nhạt ấy khi bay lên liền biến thành những đạo xích sắt vàng ròng, quấn chặt lấy những kẻ đang mang ý đồ xâm chiếm Thanh Vân Tông, kéo tuột bọn họ xuống đất, bắt quỳ rạp thành từng hàng dài dưới chân núi.
Trong chốc lát, thiên địa thanh bình trở lại. Mây đen tan biến, ánh mặt trời ấm áp rủ xuống. Những vết nứt không gian bị khâu lại bởi những sợi dây câu tàng hình của Diệp Mặc.
Toàn bộ tu sĩ của Thanh Minh Giới, dù ở góc biển hay chân trời, đều cảm nhận được một ý chí tối cao vừa mới "sửa chữa" lại thế giới. Ý chí đó không lạnh lùng như Thiên Đạo cũ, mà nó mang theo một chút… mùi nồng của bùn ao và vị mằn mặn của nắng chiều.
Diệp Mặc thu hồi quyền hạn, tu vi của hắn lại quay về mức "tiến gần đến Đạo Tổ (0.0001%)". Hắn cảm thấy mệt mỏi rã rời, cái "việc công" này đúng là vắt kiệt sức lực lười biếng của hắn.
Hắn nhìn hàng ngàn cao thủ đang quỳ run rẩy, rồi nhìn về phía Thanh Vân Tử đang đứng há hốc mồm:
"Chưởng môn, mấy người này hình như là đến thăm chúng ta. Ông tìm chỗ nào cho họ ngồi đi, đừng để họ đứng trước cổng hậu sơn của ta làm cá sợ."
Nói xong, Diệp Mặc quay lưng đi về phía ao.
"Chủ nhân, chủ nhân!" Linh Nhi lon ton chạy theo: "Nãy ông vẽ giỏi quá! Nhưng mà Tiểu Thất lại đang cắn chân con cá trê đen rồi, ông xem kìa!"
Diệp Mặc nhìn vào ao. Con cá bảy màu (Thiên Đạo) dường như đã tận mắt chứng kiến màn "chỉnh sửa" thế giới của hắn lúc nãy. Nó bây giờ không còn quẫy đạp muốn thoát ra nữa, mà là… run bần bật.
Nó đã hiểu. Cái kẻ đang cho nó ăn cơm nguội mỗi ngày không phải là một cao nhân ẩn thế bình thường.
Hắn là kẻ đã bắt Thiên Đạo về làm cá cảnh chỉ để thế giới bớt ồn ào.
Tiểu Thất cụp vây, ngoan ngoãn bơi lại gần chân Diệp Mặc, khẽ dùng đầu cọ vào bóng của hắn trên mặt nước, như một sự thần phục tuyệt đối.
"Biết điều đấy." Diệp Mặc mỉm cười, ném cho nó một hạt cơm nguội cuối cùng trong bát. "Cố mà ở đây học cách làm cá cho tốt. Sau này nếu tao vui, tao lại cho mày ra làm Thiên Đạo tiếp. Còn bây giờ… tao đi ngủ."
Nắng chiều nhuộm đỏ cả hồ Trường Sinh.
Thế giới bên ngoài vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng ở đây, trong cái ao nhỏ bé này, mọi thứ lại trở về với nhịp điệu yên bình vốn có. Chỉ có điều, kể từ hôm đó, mọi tu sĩ trong thiên hạ khi nhắc đến Thanh Vân Tông, đều phải cúi đầu thật thấp, gọi bằng một cái tên tôn kính nhất:
*Ngư Đạo Thánh Địa.*
Mà vị Đạo Tổ ngồi trước ao cá kia, vẫn chưa bao giờ nghĩ mình là Đạo Tổ. Hắn chỉ nghĩ, con cá trê hôm nay dường như hơi béo lên, có lẽ mai nên cho nó nhịn ăn một bữa.
—
**Hết chương 80.**