Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 85: Kiếm Ý Ngư thành lập Kiếm Tông**
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc của dãy núi phía sau Thanh Vân Môn, nhẹ nhàng rớt xuống mặt hồ Trường Sinh. Mặt nước phẳng lặng như gương, thi thoảng lại có một vài gợn sóng nhỏ lăn tăn khi những con cá linh thiêng ngoi lên đớp lấy những hạt tinh hoa của trời đất còn sót lại từ đêm qua.
Diệp Mặc ngáp dài một tiếng, uể oải vươn vai. Hắn ngồi trên tảng đá xanh quen thuộc, tay cầm cần câu bằng trúc vàng, đôi mắt lờ đờ như chưa tỉnh ngủ. Chiếc nón lá hơi lệch sang một bên, che khuất nửa khuôn mặt bình thản đến mức có phần lười biếng.
Trong khi ở ngoài kia, Thanh Minh Giới đang sục sôi vì những tin đồn về "Vị thần bí đại năng" ở Đông Hải, thì tại góc nhỏ này, Diệp Mặc chỉ quan tâm đến một việc: Sáng nay đàn cá của hắn có vẻ hơi "tăng động".
Đặc biệt là con cá mà hắn gọi là Tiểu Kiếm.
Đó là một con cá nhỏ chỉ dài chừng gang tay, thân mình dẹt và thon dài như một lưỡi đoản kiếm, vảy cá màu bạc kim loại lấp lánh dưới ánh mặt trời. Nó không bơi theo cách bình thường. Mỗi khi nó lướt đi, mặt nước không bị rẽ ra mà bị "cắt" thành những đường thẳng tắp, sắc lẹm.
"Tiểu Kiếm, ngươi lại ngứa vảy rồi à?" Diệp Mặc lầm bầm, tay cầm một nắm "cám" (thực chất là Linh Khí Đan nghiền nát phối hợp với máu của Thái Cổ Thần Thú) ném xuống mặt hồ.
Con Kiếm Ý Ngư ấy không thèm ăn. Nó nhảy phắt lên khỏi mặt nước, thực hiện một cú nhào lộn trên không trung. Trong khoảnh khắc đó, một tia bạc chớp nhoáng xé toạc làn sương mù, thậm chí để lại trên hư không một vết rạn mờ nhạt như thể không gian vừa bị một thanh thần kiếm cực phẩm chém qua.
"Chủ nhân, Tiểu Kiếm nói nó muốn ra ngoài 'mài kiếm'." Linh Nhi từ trên ngọn liễu nhảy xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn Diệp Mặc. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy ngắn màu xanh biếc, hai cái bím tóc đung đưa theo từng nhịp nhảy. "Nó nói cái ao này nước hơi mềm, không đủ để nó luyện tâm."
Diệp Mặc gãi gãi đầu, thở dài: "Đi dạo thôi nhé. Đừng có đi gây sự như con cá trê dọn bể kia. Lần trước nó làm Đông Hải náo loạn cả lên, lão chưởng môn cứ sang đây lải nhải suốt làm ta không ngủ được."
Con Kiếm Ý Ngư búng người một cái, đuôi cá khẽ quẫy, hóa thành một luồng ánh sáng bạc vút bay về phía chân trời, nhanh đến mức thần thức của một cao thủ Hóa Thần kỳ cũng khó lòng bắt kịp.
…
Cách Thanh Vân Môn ba vạn dặm về phía Tây là dãy Thiên Kiếm Sơn. Đây từng là thánh địa của kiếm tu mười vạn năm trước, nhưng theo sự suy kiệt của linh khí, nơi này giờ đây chỉ còn là một vùng núi hoang tàn, đầy rẫy kiếm ý cuồng loạn và những mảnh tàn kiếm rỉ sét.
Ở một vách đá cheo leo trên đỉnh Đoạn Kiếm Phong, có một lão già tóc trắng xóa, hơi thở thoi thóp đang ngồi xếp bằng. Lão là Vân Thiết, một tán tu kiếm đạo hiếm hoi còn sót lại của vùng này. Đời này của lão chỉ theo đuổi kiếm, nhưng đến lúc sắp xuống mồ, lão vẫn chưa chạm được tới ngưỡng cửa của "Kiếm Ý Viên Mãn".
Đứng bên cạnh lão là một thiếu niên gầy gò, mắt đỏ hoe: "Sư phụ, người cố trụ lại, đồ nhi sẽ đi tìm linh dược…"
Vân Thiết cười khổ, giọng khàn đục: "Vô ích thôi. Thiên đạo đã vứt bỏ kiếm đạo. Kiếm của ta đã gãy, tâm của ta cũng đã cạn. Trần gian này, có lẽ không còn chỗ cho một người cầm kiếm nữa rồi."
Ngay lúc lão vừa dứt lời, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại. Không phải do mây đen, mà là do vạn vật quanh Thiên Kiếm Sơn đang run rẩy.
"Vút —!"
Một tiếng rít dài xé rách màng nhĩ vang lên từ phương Đông. Một luồng ánh sáng bạc nhỏ như sợi tơ nhưng mang theo khí thế nghênh ngang không gì cản nổi xuyên qua tầng mây, lao thẳng xuống đỉnh Đoạn Kiếm Phong.
Thiếu niên kinh hãi nhìn thấy một… con cá?
Phải, một con cá bạc đang bay lượn trên không trung. Nó không nhìn hai thầy trò lấy một cái, mà chỉ hướng về phía vách đá khắc chữ "Kiếm" cổ xưa của tông môn tiền bối.
Kiếm Ý Ngư — Tiểu Kiếm, nhìn chằm chằm vào chữ "Kiếm" đã mòn vẹt vì thời gian ấy, trong mắt nó dường như hiện lên vẻ khinh thường. Nó khẽ quẫy đuôi.
"Oanh!"
Một đạo kiếm khí vô hình từ thân cá bộc phát. Không có hào quang vạn trượng, không có âm thanh chấn động, chỉ đơn giản là một đường thẳng màu bạc vạch ngang qua bầu trời.
Trong phút chốc, mây đen vạn dặm bị chẻ đôi. Ánh mặt trời từ khe hở đó rọi xuống như một thanh thánh kiếm khổng lồ cắm thẳng vào đỉnh núi. Những thanh tàn kiếm rỉ sét trong khe núi bỗng dưng rung động, đồng loạt bay lên, mũi kiếm hướng về phía con cá bạc nhỏ bé kia mà quỳ phục xuống.
"Vạn Kiếm Triều Bái…" Vân Thiết lão nhân trợn tròn mắt, đôi môi run rẩy. "Đây không phải là Kiếm Ý… Đây là… Kiếm Đạo Chi Tổ!"
Tiểu Kiếm dường như cảm thấy hưng phấn. Nó bắt đầu bơi lượn trên đỉnh Đoạn Kiếm Phong. Mỗi nơi vảy cá lướt qua, vách đá vốn khô cằn bỗng dưng mọc ra những đóa hoa kiếm màu trắng, linh khí khô cạn bao năm bất ngờ từ sâu trong lòng đất phun trào như suối tế.
Nó tùy ý vạch lên vách đá một nét.
Nét vẽ ấy sâu vào lòng núi, hóa thành một tòa thiên thạch khổng lồ khắc đầy phù văn kiếm đạo huyền ảo. Chỉ cần liếc nhìn một cái, Vân Thiết lão nhân cảm thấy toàn bộ kinh mạch đang khô héo của mình bỗng bùng cháy. Những nút thắt cả đời không gỡ được, trong nháy mắt tan biến như băng gặp nắng gắt.
"Hộc!" Lão nôn ra một ngụm máu đen, nhưng khí thế lại bùng lên mãnh liệt. Từ Kim Đan tiến thẳng vào Nguyên Anh, rồi lại đột phá lên Hóa Thần trong sự ngơ ngác của chính mình.
Tiểu Kiếm thấy có người đột phá, dường như cảm thấy thú vị, liền nhả ra một ngụm "nước bọt" (thực chất là nước hồ Trường Sinh chứa Đạo vận tối cao) rơi xuống đầu thiếu niên đang đứng cạnh đó.
Thiếu niên vốn tư chất bình thường, bỗng cảm thấy não bộ nổ tung, một bộ kiếm kinh tối thượng "Thanh Thiên Ngư Long Kiếm" tự động khắc sâu vào linh hồn.
Sau khi "chơi đùa" xong, Tiểu Kiếm cảm thấy không khí ở đây cũng bắt đầu trở nên nhàm chán. Nó quẫy đuôi một cái, biến mất vào hư không, chỉ để lại một vách đá rực rỡ ánh bạc và hai thầy trò đang quỳ sụp xuống đất, dập đầu không ngừng.
"Cảm tạ Kiếm Tổ ban duyên!"
Tin tức chấn động nổ ra. Chỉ trong vòng ba ngày, vùng đất hoang tàn Thiên Kiếm Sơn đã hóa thành linh địa bậc nhất. Vách đá nơi "Cá Thần" để lại vết tích trở thành thánh địa mà hàng vạn kiếm tu điên cuồng kéo tới.
Vân Thiết lão nhân nhờ một lần ngộ đạo mà trở thành kiếm tu mạnh nhất khu vực, chính thức thành lập "Trường Sinh Kiếm Tông" ngay tại chỗ đó. Lão không dám xưng là tông chủ, mà tôn con cá bạc kia làm "Vĩnh Hằng Kiếm Tổ", còn Diệp Mặc – người mà lão mơ thấy trong một thoáng mặc niệm – là "Thần Bí Đại Giáo Chủ".
…
Thanh Vân Môn, hồ Trường Sinh.
Diệp Mặc đang ngáp ngắn ngáp dài thì bỗng cảm thấy một luồng sức mạnh như sóng thần từ hư không đổ vào trong cơ thể.
*[Ting! Kiếm Ý Ngư đã khai sáng đạo tâm cho một phương đại lục, thành lập Trường Sinh Kiếm Tông. Danh vọng tăng vọt, khí vận kiếm đạo quy tụ. Thưởng tu vi Đạo Tổ: 5000 năm. Nhận được thuộc tính: Vạn Kiếm Chi Chủ.]*
"Khụ khụ!"
Diệp Mặc bị sặc nước chè, mặt đỏ gay: "Lại nữa? Cái lũ cá này không để ta yên thân được sao?"
Hắn cảm thấy cơ thể mình bây giờ chỉ cần một ý niệm là có thể khiến vạn thanh kiếm trong thiên hạ tự vỡ vụn, hoặc khiến một cọng cỏ cũng trở thành thần kiếm trảm rách cửu thiên. Sức mạnh quá lớn khiến hắn cảm thấy mỏi mệt hơn là vui mừng.
Ngay lúc đó, Tiểu Kiếm vút một cái rơi vào trong ao, nó mang về trong miệng một gốc sen tuyết trắng muốt, toàn thân tỏa ra hàn khí vạn năm. Đây là vật quý nhất trong kho tàng của Thiên Kiếm Sơn cổ đại mà nó "tiện tay" lượm về.
Nó bơi đến cạnh chân Diệp Mặc, cọ cọ thân mình vào ống quần hắn như để khoe công.
"Mang về cái gì đây? Sen tuyết à?" Diệp Mặc cầm gốc linh dược mà nếu đưa ra ngoài sẽ khiến các lão quái vật đánh nhau đến chảy máu đầu, sau đó tùy tiện ném vào nồi nước đang sôi bên cạnh. "Thôi được rồi, nhìn cũng sạch sẽ, để lát nữa nấu với canh cá xem có ngọt nước hơn không."
Tiểu Kiếm nghe xong thì đơ người ra, sau đó lủi xuống đáy ao dọn rêu với vẻ mặt đầy oán hận. Nó vất vả lập ra một tông môn, vậy mà trong mắt chủ nhân chỉ là một món gia vị nấu canh?
Linh Nhi ngồi bên cạnh, bốc một nắm vảy cá bạc mà Tiểu Kiếm vừa rụng ra (mỗi cái vảy là một thanh phi kiếm tuyệt phẩm) ném xuống đất như ném đá cuội, nàng thở dài: "Chủ nhân, người quá đáng quá. Lần sau để nó đi lâu thêm chút nữa, kẻo nó lại về tranh ăn với con."
Diệp Mặc không đáp, hắn nằm xuống chiếc ghế dựa, đội nón che mặt, lầm bầm: "Tông môn gì chứ, Kiếm Tông gì chứ… Đừng có ai đến đây đòi mua cá là được. Ta chỉ muốn ngủ thôi."
Gió nhẹ thổi qua, hồ Trường Sinh lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có. Nhưng ngoài kia, tên gọi "Trường Sinh Kiếm Tông" và huyền thoại về "Kiếm Tổ Ngư" đã bắt đầu gieo rắc sự kinh hoàng khắp Thanh Minh Giới. Một thế hệ kiếm đạo đỉnh phong nhất trong lịch sử đang âm thầm sinh ra, mà kẻ khởi xướng lại đang… ngáy o o bên bờ ao vắng.