Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 90: Liễu Nhất Phi đột phá Đại Thừa, trở thành nữ đế**
**CHƯƠNG 90: NHẤT NIỆM BÌNH PHONG, NGHÌN NĂM HÓA ĐẾ**
Sau trận phong ba mà Thánh địa Cửu Tiêu mang tới, Thanh Vân Môn tưởng chừng như đã rơi vào cảnh diệt môn lại đột ngột nghênh đón một sự yên bình quái dị.
Dưới chân núi, các đệ tử vẫn còn bàn tán xôn xao về đạo kiếm quang kinh thiên động địa đã xóa sổ quân đoàn của Thánh địa trong nháy mắt. Những lời đồn đại về một vị cao nhân ẩn thế trú ngụ tại hậu sơn ngày càng trở nên huyền hoặc. Kẻ nói đó là một vị Tiên nhân hạ phàm, kẻ bảo đó là hóa thân của linh mạch Thanh Vân Tông. Nhưng không một ai dám đặt chân lên hậu sơn nửa bước nếu không được cho phép, bởi uy áp vô hình lởn vởn quanh khu vực ấy đã khiến ngay cả những con linh thú mạnh mẽ nhất cũng phải thu mình kính sợ.
Tại hồ Trường Sinh, sương mù dày đặc bao phủ mặt nước như một tấm màn lụa trắng tinh khôi, ngăn cách hoàn toàn thế gian ồn ào bên ngoài.
Diệp Mặc ngồi trên phiến đá rêu phong, chiếc nón lá hơi sụp xuống che khuất nửa gương mặt thanh tú. Trên tay hắn là chiếc cần câu trúc xanh mướt, dây câu mảnh như tơ nhện buông xuống lòng hồ không gợn sóng. Bên cạnh hắn, Linh Nhi đang ngồi xổm, đôi má phúng phính phồng lên khi nàng cố gắng thổi lửa cho cái lò đất nhỏ bên cạnh. Trên lò, một bình trà linh dược đang tỏa hương thơm ngát, hòa quyện với vị thanh tân của cỏ cây buổi sớm.
Cách đó không xa, Liễu Nhất Phi đứng lặng yên như một pho tượng ngọc. Nàng mặc một bộ đạo bào trắng tuyền, tà áo hơi lay động theo từng cơn gió nhẹ. Đôi mắt phượng của nàng nhìn chằm chằm vào mặt hồ, nhưng thực chất tâm trí lại đang chìm vào một vũng lầy của sự bế tắc.
Kể từ khi chứng kiến Thần Huyền Cơ – vị Tổ sư vốn đã là huyền thoại – lại cung kính nhổ cỏ cho Diệp Mặc, tâm cảnh của Liễu Nhất Phi đã chịu một cú sốc quá lớn. Nàng nhận ra con đường tu luyện mình theo đuổi bấy lâu nay dường như chỉ là một nhánh nhỏ lẻ loi giữa đại dương mênh mông. Nàng đã chạm tới đỉnh phong của Hợp Đạo cảnh, chỉ còn một bước nữa là có thể chạm tới ngưỡng cửa Đại Thừa, thực sự thoát thai hoán cốt, trở thành bậc đại năng của thế giới này.
Nhưng bước chân ấy, nàng lại không cách nào nhấc lên nổi. Thiên địa linh khí trong cơ thể nàng cuồn cuộn như sông đổ về biển, nhưng mỗi khi muốn ngưng tụ để bứt phá, chúng lại tan biến như khói mây. Nàng cảm thấy giữa mình và Thiên đạo dường như có một lớp bình phong mỏng manh nhưng kiên cố vô cùng, không tài nào xuyên thủng được.
"Lòng không tĩnh, câu làm sao được cá?"
Giọng nói trầm thấp, lười biếng của Diệp Mặc vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của Liễu Nhất Phi.
Nàng khẽ giật mình, cúi đầu thi lễ: "Diệp sư đệ… không, Diệp tiền bối, vãn bối tư chất ngu muội, xin được chỉ điểm."
Diệp Mặc thở dài, hắn xoay người lại, đưa tay gãi gãi đầu: "Đã bảo là gọi sư đệ rồi cơ mà. Ngươi cứ đứng đó làm gì, lại đây uống chén trà cho ấm người đi. Tu luyện gì mà mặt mũi trắng bệch ra thế kia."
Linh Nhi nghe vậy liền lanh chanh rót một chén trà, đưa tới tận tay Liễu Nhất Phi, miệng cười hì hì: "Đại sư tỷ, đây là lá trà do chủ nhân hái từ trên vách núi phía sau đấy, uống ngon lắm."
Liễu Nhất Phi đón lấy chén trà, tay nàng hơi run rẩy. Nhấp một ngụm, nàng lập tức cảm thấy một luồng hơi ấm dịu dàng chảy xuôi theo cổ họng, hóa thành hàng vạn luồng tinh khí nhỏ xíu len lỏi vào từng kinh mạch. Cơn đau đầu vì nỗ lực đột phá suốt mấy ngày qua bỗng chốc tan biến.
"Ngươi thấy gì dưới kia?" Diệp Mặc chỉ tay xuống mặt hồ, nơi một con cá chép đỏ đang chầm chậm bơi lội quanh lưỡi câu của hắn.
Liễu Nhất Phi nhìn theo, đáp: "Dạ, vãn bối thấy một con cá chép đang tìm mồi."
"Sai rồi." Diệp Mặc lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thâm thúy. "Nó không tìm mồi, nó đang tìm chính nó."
Hắn đột ngột giật cần. Con cá chép đỏ bị nhấc bổng lên khỏi mặt nước, vảy của nó dưới ánh nắng ban mai lấp lánh như những mảnh kim cương màu lửa. Con cá quẫy đạp điên cuồng, cố gắng thoát khỏi sợi dây câu đang trói buộc mình.
"Nó muốn về với nước, vì nước là thế giới của nó. Nhưng nếu nó mãi mãi ở trong nước, nó sẽ chỉ là một con cá chép. Chỉ khi bị kéo ra khỏi vùng an toàn, nhìn thấy bầu trời cao rộng, nhìn thấy núi non trùng điệp, nó mới biết rằng mình có thể hóa rồng."
Nói đoạn, Diệp Mặc buông tay, con cá rơi lại xuống hồ. Nhưng kỳ lạ thay, thay vì lặn sâu xuống đáy như bình thường, con cá ấy lại quẫy đuôi mạnh mẽ, nhảy vọt lên khỏi mặt nước lần thứ hai, rồi thứ ba. Mỗi lần nhảy, kích thước của nó lại lớn thêm một chút, khí thế trên người nó lại trở nên uy nghiêm hơn.
Liễu Nhất Phi nhìn cảnh tượng đó, đồng tử thu nhỏ lại. Trong đầu nàng bỗng vang lên một tiếng "rắc" giòn tan, giống như lớp bình phong chắn ngang tâm trí nàng bấy lâu nay đã nứt vỡ.
"Hóa ra… tu sĩ chúng ta cũng chính là con cá đó sao?" Nàng lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy vẻ ngộ ra. "Nước là Linh khí, nước là quy tắc. Chúng ta sinh ra trong quy tắc, lớn lên trong quy tắc, nên cuối cùng cũng bị quy tắc trói buộc. Muốn thành đại đạo, phải thoát khỏi mặt nước, nhìn thấy bản chất của Thiên địa!"
Bùm!
Một luồng khí thế khủng khiếp đột ngột từ trong cơ thể Liễu Nhất Phi bùng phát. Một đạo cột sáng màu vàng kim từ đỉnh đầu nàng phóng thẳng lên chín tầng mây, xua tan toàn bộ lớp sương mù của hồ Trường Sinh.
Mây đen từ bốn phương tám hướng kéo đến với tốc độ kinh hồn. Sấm sét màu tím rền vang, từng đạo lôi điện như những con rồng già nua đang thức tỉnh giữa không trung. Thiên kiếp Đại Thừa – thứ mà ngay cả những vị lão quái nghìn năm cũng phải tái mặt – cuối cùng đã tìm đến.
Dưới chân núi, Thanh Vân Tử cùng các trưởng lão kinh hoàng nhìn về phía hậu sơn.
"Thiên kiếp này… chẳng lẽ là Nhất Phi?"
"Không thể nào! Nàng ấy mới chỉ Hợp Đạo đỉnh phong chưa lâu, sao có thể nhanh như vậy đã đột phá Đại Thừa?"
"Nhưng khí tức đó đúng là của nàng ấy! Chẳng lẽ vị cao nhân ở hậu sơn đã ra tay?"
Trở lại hồ Trường Sinh, Liễu Nhất Phi đã bay lơ lửng trên mặt nước. Mái tóc dài của nàng tung bay trong gió, khí chất lạnh lùng thường ngày giờ đây đã được thay thế bằng một vẻ uy nghiêm tột đỉnh, tựa như một vị Nữ thần chuẩn bị bước vào cuộc chiến định đoạt mệnh vận.
*Đoàng!*
Đạo sấm sét đầu tiên giáng xuống, dày như bắp đùi người lớn, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Liễu Nhất Phi không chút sợ hãi, nàng vung tay, một thanh kiếm quang được kết tinh từ tinh túy đạo vận hiện ra, chém thẳng vào thiên lôi.
Tiếng nổ vang rền khiến cả mặt đất rung chuyển. Liễu Nhất Phi lùi lại vài bước trên không trung, khóe miệng rỉ một sợi máu tươi, nhưng ánh mắt nàng lại càng thêm rực sáng.
Diệp Mặc nhìn lên trời, cau mày nói nhỏ: "Ồn quá, cứ thế này thì cá nó chạy hết mất."
Hắn đứng dậy, cầm lấy cái gáo nước làm bằng gốm cũ kỹ, thong dong bước ra ven hồ. Hắn cúi người, múc một gáo nước đầy, rồi nhìn về phía bầu trời đầy sấm sét, tay vung nhẹ một cái như thể đang vãi nước cho cá ăn.
"Suỵt, yên tĩnh một chút cho người ta ngủ."
Hành động của hắn bình thường đến mức tối đa, nhưng ngay khi những giọt nước trong hồ bay ra khỏi gáo, chúng không rơi xuống đất mà biến thành hàng ngàn hạt linh châu lấp lánh, lao vút lên không trung.
Những giọt nước ấy chạm vào mây đen, mây đen liền tan rã.
Chúng chạm vào lôi điện, lôi điện liền tiêu tan.
Chúng phủ lên người Liễu Nhất Phi, tạo thành một lớp màng ánh sáng dịu nhẹ nhưng không thể phá vỡ.
Thiên đạo dường như cảm nhận được một ý chí đáng sợ hơn cả nó đang hiện hữu, nó không cam tâm gầm thét, nhưng cuối cùng lại phải rụt vòi lại. Chỉ trong nháy mắt, mây đen tan biến, thiên kiếp cư nhiên bị một gáo nước của Diệp Mặc… tưới tắt!
Đạo ánh sáng màu vàng kim từ bầu trời hạ xuống, không còn là sấm sét trừng phạt, mà là ơn mưa móc của Thiên địa ban tặng cho kẻ đã bước qua cửa tử.
Cơ thể Liễu Nhất Phi được tắm mình trong linh khí thuần túy nhất. Kinh mạch nàng mở rộng, nguyên anh hóa thành một tiểu nhân vàng rực rỡ, phát ra ánh sáng đạo vận cổ xưa. Nàng nhắm mắt, cảm thụ sức mạnh mới đang cuộn trào. Lúc này đây, nàng không chỉ là Đại sư tỷ của Thanh Vân Môn, mà là một vị Đại Thừa kỳ tu sĩ đích thực – kẻ có tư cách xưng Đế giữa nhân gian.
Hồi lâu sau, khí thế quanh thân nàng thu lại, trở nên bình thản như mặt nước hồ Trường Sinh lúc ban sơ. Nàng từ từ đáp xuống, bước đến trước mặt Diệp Mặc, rồi không chút do dự, nàng quỳ rạp xuống đất, trán chạm vào đám cỏ dại ven hồ.
"Học trò Liễu Nhất Phi, tạ ơn sư tôn chỉ điểm ơn tái tạo!"
Tiếng nói của nàng thanh thúy nhưng chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển được. Nàng hiểu rõ, nếu không có lời nói và sự che chở vừa rồi của Diệp Mặc, nàng không những không đột phá được mà còn khả năng cao sẽ tán mạng dưới thiên kiếp khủng khiếp kia.
Diệp Mặc giật thót mình, vội vàng tránh sang một bên: "Ấy, đừng, đừng có làm thế! Đã bảo ta chỉ là người nuôi cá thôi mà. Sư tôn cái gì chứ, ta gánh không nổi đâu!"
Linh Nhi đứng bên cạnh bĩu môi: "Đúng đó đại sư tỷ, chủ nhân lười lắm, không nhận đồ đệ đâu. Chị mà gọi sư tôn là ngài ấy trốn luôn xuống đáy hồ bây giờ."
Liễu Nhất Phi ngẩng đầu lên, trong mắt nàng lúc này không chỉ có sự sùng bái mà còn có một tình cảm phức tạp khó gọi thành tên. Nàng biết, vị cao nhân này vốn muốn sống đời bình lặng, hắn không thích những hư danh đó. Nàng khẽ gật đầu, thay đổi cách gọi nhưng lòng tôn kính không giảm nửa phân: "Dạ, vãn bối ghi nhớ. Nhưng dù tiền bối có công nhận hay không, trong lòng Nhất Phi, ngài chính là người dẫn lối con đường của vãn bối."
Diệp Mặc xua xua tay, lại ngồi xuống phiến đá, nhặt cần câu lên. "Được rồi, được rồi. Đột phá rồi thì tốt, đi ra ngoài xem sư phụ ngươi đi, lão chắc là đang lo đến bạc đầu rồi đấy. Tiện thể bảo lão, nếu lần sau có ai đến gây sự thì bảo họ nói nhỏ thôi, đừng có làm phiền cá của ta là được."
"Vãn bối tuân lệnh."
Liễu Nhất Phi đứng dậy. Lúc này, nàng quay người nhìn về hướng sảnh chính của Thanh Vân Môn. Khí thế Nữ đế trong người nàng bỗng chốc lan tỏa. Bước chân nàng nhấc lên, hư không dưới chân như có sen vàng nở rộ.
Chỉ một thoáng sau, nàng đã xuất hiện trước mặt Thanh Vân Tử và các trưởng lão đang bàng hoàng.
"Nhất Phi… ngươi… ngươi thật sự đã…" Thanh Vân Tử run giọng, lão cảm thấy áp lực từ người đệ tử của mình giờ đây còn nặng nề hơn cả khi đối mặt với một tòa đại sơn.
Liễu Nhất Phi gật đầu, giọng nàng vang vọng khắp toàn bộ tông môn, mang theo một loại uy quyền tối cao: "Đồ nhi đã thành công bước vào Đại Thừa. Từ nay về sau, có ta ở đây, Thanh Vân Môn không ai có thể xâm phạm. Kẻ nào dám làm loạn sự thanh tĩnh của hậu sơn, dù là Thánh địa hay Thiên đình, Nhất Phi cũng sẽ trảm tuyệt!"
Cả tông môn im lặng trong giây lát, rồi đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang trời dậy đất: "Cung chúc Nữ đế! Cung chúc Nữ đế xuất thế!"
Trong khi đó, ở hậu sơn, Diệp Mặc lầm bầm: "Cá với chả mú, nhảy nhót cái gì chứ, làm ướt hết cả áo của ta rồi…"
Linh Nhi cười khúc khích, ném thêm một viên cám xuống hồ. Dưới làn nước xanh ngắt, con cá chép đỏ lúc nãy đã hóa thành một sinh vật dài hơn một trượng, đầu mọc sừng nhọn, vảy vàng rực rỡ – nó đang cung kính bơi vòng quanh dây câu của Diệp Mặc, như thể đang thủ hộ một vị thần vĩ đại nhất của lịch sử.
Trăng lên cao, hồ Trường Sinh lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường có của nó. Không ai biết rằng, vị Nữ đế chấn động thiên hạ vừa mới ra đời kia, thực chất chỉ là một con cá nhỏ vừa mới thoát khỏi "vùng nước" nhờ một gáo nước của người đánh cá dạo mà thôi.