Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 94: Tiên nhân xuống phàm, coi thường chúng sinh**
**Chương 94: Tiên nhân xuống phàm, coi thường chúng sinh**
Bầu trời phía trên Thanh Vân Môn vốn dĩ đang trong xanh, vạn dặm không mây, bỗng nhiên như bị một bàn tay vô hình khổng lồ xé toạc. Một vết nứt vắt ngang thiên không, từ bên trong rò rỉ ra những luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và tràn ngập uy áp vạn quân.
Linh khí trong phạm vi trăm dặm quanh hồ Trường Sinh đột nhiên sôi sùng sục, rồi ngay lập tức bị đóng băng bởi một áp lực kinh người. Các đệ tử Thanh Vân Môn đang luyện tập trên quảng trường đồng loạt biến sắc, lồng ngực thắt lại, chân tay bủn rủn. Thậm chí, ngay cả những trưởng lão ở cảnh giới Nguyên Anh cũng cảm thấy linh hải của mình như bị một ngọn núi lớn đè nặng, không cách nào vận chuyển linh lực.
"Đây là… Tiên môn mở ra?" Thanh Vân Tử – chưởng môn của Thanh Vân Môn, đang ngồi trong đại điện bỗng giật mình kinh hãi, thân hình hóa thành một vệt sáng bay vút ra ngoài không trung.
Ánh mắt lão run rẩy nhìn lên vết nứt kia. Từ trong hào quang vàng rực rỡ, một thanh niên mặc tiên bào trắng muốt, thêu dệt bằng những sợi tơ thiên tàm lấp lánh như lân quang của rồng, chậm rãi bước ra. Mỗi bước chân của hắn như đạp lên nhịp đập của trời đất, khiến hư không gợn sóng.
Hắn tên là Vân Đỉnh, một vị đệ tử nòng cốt của Linh Tiêu Thánh Địa tại Thượng giới.
Vân Đỉnh đứng trên không trung, chắp tay sau lưng, ánh mắt khinh mạn nhìn xuống dải núi non trùng điệp của Hạ giới. Hắn hít vào một hơi, rồi ngay lập tức cau mày, vẻ mặt lộ ra sự chán ghét tột cùng:
"Hỗn tạp, đục ngầu, thiếu thốn… Hạ giới quả thực đúng như lời sư tôn nói, chỉ là một cái ao tù nước đọng, một bãi rác của chư thiên. Không khí nơi này nồng nặc mùi vị hôi thối của lũ phàm phu tục tử."
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng dưới sự gia trì của pháp tắc Thượng giới, nó vang vọng như sấm sét giữa trời quang, nện thẳng vào tâm khảm của hàng ngàn tu sĩ bên dưới. Không ít đệ tử tu vi thấp kém lập tức hộc máu, quỳ sụp xuống đất trước cái uy áp "Tiên nhân" ấy.
Ở góc khuất của hậu sơn, cạnh hồ Trường Sinh phẳng lặng như gương, Diệp Mặc đang ngáp dài một cái. Hắn đội chiếc nón lá sờn cũ, tay cầm cần câu trúc có chút cổ quái, ngồi trên phiến đá rêu phong. Nghe thấy tiếng vang như sấm dội, hắn khẽ nhíu mày, lầm bầm:
"Lại đến nữa rồi sao? Tuổi trẻ bây giờ rốt cuộc là có bao nhiêu dư thừa linh lực mà cứ thích đứng trên cao hét lớn như vậy? Làm cá của ta sợ lặn sạch cả rồi."
Bên cạnh hắn, Linh Nhi – con cá chép vàng đã hóa hình thành thiếu nữ – đang phụng phịu dùng chân nghịch nước. Nàng nhìn lên bầu trời, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ bất mãn:
"Chủ nhân, cái người trên kia thật là không có lễ phép. Hắn vừa mắng chúng ta là lũ phàm phu, lại còn chê hồ của chúng ta bẩn nữa."
Diệp Mặc khẽ cười, bàn tay thô ráp xoa đầu Linh Nhi:
"Mặc kệ hắn. Kẻ đứng ở trên cao quá lâu thường bị mù màu, không nhìn rõ cái gì mới thực sự là sạch, cái gì mới thực sự là dơ đâu."
Lúc này trên bầu trời, Vân Đỉnh bắt đầu hành động. Hắn không hề quan tâm đến sự hiện diện của Thanh Vân Tử hay bất kỳ ai. Trong mắt hắn, những tu sĩ này chẳng khác gì những con kiến bò dưới chân vách đá. Mục tiêu của hắn lần này hạ giới là tìm kiếm tung tích của một món bảo vật có khả năng gây chấn động linh mạch Thượng giới, vốn được dự báo là xuất hiện ở vùng đất cằn cỗi này.
Ánh mắt hắn đảo qua một vòng, bỗng nhiên khựng lại khi nhìn thấy hồ Trường Sinh ở hậu sơn.
"Ồ? Trong đống đổ nát này lại có một mảnh hồ nước có chút ý tứ?"
Vân Đỉnh nhướng mày. Từ trên cao nhìn xuống, hồ Trường Sinh nhìn rất bình thường, nhưng dưới nhãn thuật của một thiên tài Thượng giới như hắn, hắn nhận thấy quanh hồ có một tầng sương mù kỳ lạ mà ngay cả linh thức của hắn cũng không cách nào xuyên thấu được.
Hắn khinh khỉnh cười một tiếng, thân hình bỗng chốc biến mất, khi xuất hiện lại đã đứng trên mặt hồ Trường Sinh, cách Diệp Mặc chưa đầy trăm trượng.
Sự xuất hiện đột ngột của một vị Tiên nhân Thượng giới làm toàn bộ chim chóc trong rừng kinh hãi bay loạn. Thế nhưng, con cá trê đen dọn bể dưới đáy hồ chỉ khẽ quẫy đuôi một cái rồi lại lười biếng nằm im.
Vân Đỉnh lơ lửng trên mặt nước, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Diệp Mặc. Thấy một kẻ mặc đồ rách nát, cầm cần câu cá không có lấy một chút dao động linh lực nào, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng:
"Một tên ngư dân hèn mọn, đây là nơi ngươi được phép ngồi sao? Cút đi trước khi bản tiên tử đập tan thân xác mục nát của ngươi."
Diệp Mặc thậm chí không thèm ngẩng đầu lên. Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc phao đang trôi bồng bềnh trên mặt nước, giọng nói thong dong nhưng đều đều:
"Chỗ này rộng lớn như thế, ngươi thích đứng đâu thì đứng, mắc mớ gì lại bảo ta cút? Với lại, cá sắp cắn câu rồi, ngươi nói to như vậy sẽ làm chúng sợ đấy."
Vân Đỉnh sửng sốt. Hắn đi theo con đường tu tiên đã hàng trăm năm, ở Thượng giới cũng là kẻ có danh tiếng, chưa từng có ai dám dùng giọng điệu này để nói chuyện với hắn, nhất là một kẻ ở hạ giới "ao tù" này.
"Hỗn xược! Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?" Vân Đỉnh nheo mắt, áp lực từ thân thể hắn bỗng chốc bùng nổ, hóa thành một cơn lốc linh lực kinh hồn bạt vía quét về phía Diệp Mặc.
Mặt hồ đáng lẽ phải nổi sóng dữ dội, nhưng kỳ lạ thay, nó vẫn phẳng lặng đến mức đáng sợ. Cơn lốc của Vân Đỉnh khi chạm đến phạm vi mười trượng quanh Diệp Mặc thì bỗng nhiên tiêu tán một cách vô thanh vô tức, giống như một giọt nước rơi vào đại dương bao la, không để lại một chút gợn sóng.
Vân Đỉnh biến sắc, đôi mắt hiện lên tia kinh nghi. Hắn lại nhìn kỹ Diệp Mặc, nhưng vẫn không thấy bất kỳ dấu vết tu luyện nào. "Chỉ là một phàm nhân bình thường, có lẽ trong hồ này có trận pháp bảo hộ của tổ tiên để lại?" hắn thầm nghĩ.
Sự kiêu ngạo của Tiên nhân không cho phép hắn chần chừ. Vân Đỉnh đưa tay ra, một thanh kiếm bằng ánh sáng vàng rực hiện ra trong lòng bàn tay:
"Ngươi nghĩ dựa vào một chút tàn dư của trận pháp cổ đại là có thể bất kính với Tiên sao? Hạ giới chính là hạ giới, kiến cỏ dù có trốn trong hang rồng cũng vẫn chỉ là kiến cỏ mà thôi."
Hắn vung tay, một đạo kiếm khí dài hàng chục trượng, mang theo sức mạnh có thể xẻ đôi một ngọn núi lớn, chém thẳng xuống phiến đá nơi Diệp Mặc đang ngồi.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đạo kiếm khí kia sắp chạm vào mái đầu đội nón lá của Diệp Mặc, phao câu của hắn bỗng nhiên chìm mạnh xuống.
"Cắn câu rồi!"
Diệp Mặc reo lên một tiếng đầy phấn khởi. Hắn nhẹ nhàng giật cần câu một cái.
"Vút —"
Sợi dây câu mỏng manh vạch ra một đường cung kỳ dị trong không khí. Đường cung ấy vô tình va chạm với đạo kiếm khí khổng lồ của Vân Đỉnh.
Một màn khiến Vân Đỉnh cả đời không thể quên hiện ra trước mắt: Đạo kiếm khí vốn chứa đựng pháp tắc của Thượng giới, đủ sức hủy diệt cả một tông môn hạng ba, khi va chạm với sợi dây câu nhỏ bé kia lại giống như tuyết gặp nắng gắt, tan rã một cách vụn vặt rồi biến mất hoàn toàn.
Không có nổ lớn, không có rung chuyển, chỉ có sự tĩnh lặng đến lạnh người.
"Cái gì?!" Vân Đỉnh kinh hãi thốt lên, đồng tử co rút lại thành một sợi chỉ.
Diệp Mặc vẫn không quan tâm đến hắn. Hắn đang vật lộn kéo "con cá" của mình lên. Từ dưới mặt hồ xanh ngắt, một con cá nhỏ lấp lánh như bạc được kéo lên, nhảy nhót tung tăng trong không trung.
"Linh Nhi, xem này, hôm nay lại câu được một con cá bạc, tối nay có thể nấu canh rồi." Diệp Mặc cười hì hì, gỡ con cá ra khỏi móc.
Linh Nhi vỗ tay khen ngợi, nhưng rồi nàng lại nhìn về phía Vân Đỉnh đang đứng ngây người như phỉnh, nhỏ giọng nói:
"Chủ nhân, cái tên mắng người kia vẫn còn đứng đó. Hắn nhìn chủ nhân như muốn ăn tươi nuốt sống vậy."
Diệp Mặc bấy giờ mới lười biếng liếc nhìn Vân Đỉnh một cái. Ánh mắt hắn vốn dĩ rất bình thường, nhưng rơi vào trong mắt Vân Đỉnh lúc này, nó lại giống như nhìn thấy cả một tinh không vô tận đang xoay chuyển, như thấy được khởi nguyên của vạn vật và sự sụp đổ của luân hồi.
Cảm giác đó… chỉ có khi hắn đối diện với các vị Lão Tổ tối cao nhất của Thánh Địa mới từng cảm nhận qua. Không, thậm chí còn kinh khủng hơn thế gấp vạn lần!
Vân Đỉnh run rẩy, đôi chân vốn dĩ đang lơ lửng trên không bỗng nhiên mềm nhũn, khiến hắn rơi phịch xuống mặt hồ. Đáng sợ nhất là, đôi chân Tiên nhân của hắn khi chạm vào nước hồ Trường Sinh lại không cách nào thi triển thuật phi hành được nữa, cứ thế lún dần xuống như rơi vào bùn lầy.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Giọng nói của Vân Đỉnh lạc đi, sự kiêu ngạo ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự sợ hãi tột độ từ tận linh hồn.
Diệp Mặc xách xô nước chứa con cá bạc, đứng dậy chuẩn bị ra về. Hắn nhìn Vân Đỉnh đang lóp ngóp dưới nước, thản nhiên đáp:
"Ta đã bảo ngươi rồi mà, ta chỉ là một tên nuôi cá, hôm nay rảnh rỗi nên đi câu vài con thôi. Còn ngươi, nếu đã chê hạ giới là ao tù bẩn thỉu, sao còn không mau quay về cái chỗ sạch sẽ của ngươi đi? Đứng đây mãi làm hỏng cả phong cảnh của ta."
Diệp Mặc nói xong, chẳng đợi phản ứng, hắn xoay người đi về phía căn lều nhỏ. Linh Nhi theo sau, không quên quay đầu lại lè lưỡi làm mặt quỷ với vị "Tiên nhân" Thượng giới.
Vân Đỉnh muốn đuổi theo, muốn hét lên, nhưng hắn phát hiện mình không cách nào thốt nên lời. Một luồng uy áp kinh khủng từ hồ nước bao trùm lấy hắn, khóa chặt tu vi của hắn. Hắn nhìn theo bóng lưng giản dị của Diệp Mặc, trong lòng tràn ngập sự tuyệt vọng và hối hận.
Ở Thượng giới, họ vẫn luôn truyền tai nhau rằng hạ giới là nơi cằn cỗi, nơi pháp tắc không hoàn thiện. Nhưng giờ đây hắn mới hiểu, cái gọi là "pháp tắc không hoàn thiện" ấy, chẳng qua là vì nơi này có một vị tồn tại đã vượt ra ngoài mọi pháp tắc của thế gian.
Hạ giới là một cái ao tù?
Vân Đỉnh cười thảm trong lòng. Nếu đây là ao tù, thì cái con rồng khổng lồ đang ngồi câu cá kia, rốt cuộc là cấp độ kinh khủng đến mức nào?
Cả Thượng giới đều đã sai. Họ tưởng mình là thợ săn đang nhìn vào một cái chuồng kiến, nhưng thực tế, họ chỉ là những con ếch đang nhảy nhót trên miệng giếng, mà người chủ của giếng ấy lại đang ngồi mỉm cười nhìn họ khoác lác.
Chiều hôm ấy, Tiên môn vội vã khép lại. Vân Đỉnh chật vật bò ra khỏi hồ Trường Sinh, rồi dùng hết sức lực bình sinh chạy trốn khỏi Thanh Vân Môn như gặp quỷ. Hắn thề rằng, đời này sẽ không bao giờ dám bén mảng đến bất kỳ cái hồ nước nào ở hạ giới nữa.
Còn Diệp Mặc, tối đó bên trong căn lều gỗ nhỏ, mùi thơm của canh cá bay ra ngào ngạt. Hắn húp một ngụm canh, thỏa mãn nheo mắt:
"Cá bạc ở ao nhà mình vẫn là ngon nhất, Tiên giới cái gì chứ, có nuôi được loại cá nào ngọt thịt thế này không?"
Dưới ánh trăng, hồ Trường Sinh lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường ngày. Nhưng dường như trong không trung, đạo vận đã dày đặc hơn một chút, vận mệnh của Thanh Vân Môn cũng từ giây phút này mà rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Kẻ muốn câu chúng sinh, cuối cùng lại suýt trở thành mồi cho cá. Còn người nuôi cá, lại chẳng hề hay biết mình vừa gạt đi một trang của thiên đạo chư thiên.