Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 154: Hệ thống biến mất, sức mạnh thực sự nằm ở tâm**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:24:39 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 154: HỆ THỐNG BIẾN MẤT, SỨC MẠNH THỰC SỰ NẰM Ở TÂM**

Gió sớm tại hậu sơn Thanh Vân Môn mang theo hơi ẩm của sương đêm và hương thơm thanh khiết của hoa sen trong hồ Trường Sinh. Diệp Mặc ngồi trên phiến đá nhẵn thín, nón lá che nửa khuôn mặt, đôi mắt lim dim như đang ngủ mà cũng như đang tỉnh. Chiếc cần câu bằng trúc của hắn vẫn thả lơ lửng trên mặt nước, tĩnh lặng như một bức tượng điêu khắc nghìn năm.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, một âm thanh thanh thúy, giống như tiếng thủy tinh rạn nứt, vang lên ngay trong thức hải của hắn.

"Đinh… Hoàn thành nhiệm vụ ẩn: Nhìn thấu phù hoa. Hệ thống Nuôi Cá Chư Thiên bắt đầu dung hợp hoàn toàn… Tiến trình gỡ bỏ giao diện…"

Diệp Mặc khẽ nhíu mày. Đây là lần đầu tiên sau mười mấy năm, giọng nói máy móc vốn đã trở nên quen thuộc ấy lại mang theo một chút gợn sóng cảm xúc. Hắn chưa kịp phản ứng, một cảm giác trống rỗng cực đại bỗng chốc tràn ngập toàn thân.

Giao diện hệ thống vốn dĩ vẫn hiện ra mỗi khi hắn chớp mắt—với những thông số về linh khí, cấp độ của các loại cá, và kho vật phẩm vô tận—nay bỗng chốc mờ đi, rồi tan biến như khói mây dưới ánh nắng mặt trời. Hắn không còn thấy dòng chữ: "Tu vi: Đạo Tổ (99,99%)", cũng không còn thấy chỉ dẫn: "Hôm nay thích hợp nuôi Hắc Long Ngư".

Hết thảy đều biến mất. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy thần hồn hắn.

"Chủ nhân? Người sao vậy?"

Linh Nhi, nàng thiếu nữ vốn là một con cá cẩm lý hóa hình, từ xa chạy lại. Nàng hôm nay diện một chiếc váy màu vàng nhạt, chân trần dẫm trên cỏ xanh, đôi mắt linh động ẩn chứa sự lo lắng. Linh Nhi nhạy cảm hơn bất kỳ ai, nàng nhận ra hơi thở của Diệp Mặc vừa có một sự thay đổi kịch liệt. Trước đó, hắn giống như một tòa đại sơn che lấp cả trời đất, uy nghiêm mà bất khả xâm phạm; nhưng giờ đây, hắn bỗng nhiên… "bình thường" một cách kỳ lạ.

Cái sự bình thường này giống như một người phàm phu tục tử chưa từng chạm qua tu hành. Khí vận chấn nhiếp bát phương quanh hồ Trường Sinh bỗng dưng lắng xuống, những con cá trong hồ bắt đầu lặn sâu xuống đáy, dường như chúng cũng cảm thấy sự che chở vĩ đại bấy lâu nay đã không còn.

Diệp Mặc mở mắt, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình. Hắn thử cảm nhận lực lượng trong cơ thể, nhưng không thấy phản hồi nào từ "ngân hàng kinh nghiệm" của hệ thống nữa.

Hắn đột nhiên đứng dậy, nhặt một viên sỏi dưới chân, ném mạnh xuống hồ.

"Tõm!"

Viên sỏi chìm nghỉm, mặt nước bắn lên vài tia nước nhỏ. Nếu là trước kia, chỉ một cái phẩy tay của hắn cũng đủ để biến hồ Trường Sinh thành một vùng biển động, hoặc khiến vạn vật trong hồ phải kinh sợ mà quỳ lạy. Nhưng giờ đây, lực ném đó… chính xác là lực của một gã thanh niên không có chút tu vi nào.

"Hệ thống… thật sự đi rồi?" Diệp Mặc thầm nhủ, khóe môi khẽ giật giật.

Suốt mười năm qua, hắn cẩn thận từng chút một, dựa vào sự chỉ dẫn của hệ thống để nuôi cá, để tăng trưởng thực lực, để âm thầm đứng sau lưng Thanh Vân Môn. Hắn vẫn luôn cho rằng, sức mạnh của mình đến từ hệ thống, vinh quang của mình là do hệ thống ban tặng. Mất đi nó, hắn liệu có còn là một vị Đạo Tổ tung hoành ngang dọc, hay chỉ là một tên tiểu đệ tử ngoại môn vốn dĩ nên già chết ở góc hồ này?

Sự im lặng của Diệp Mặc khiến không khí quanh hồ trở nên ngưng trệ. Đúng lúc này, từ phía đỉnh núi Thanh Vân, một luồng kiếm quang chói lọi xé rách tầng mây, lao thẳng về phía hậu sơn.

Liễu Nhất Phi hạ xuống bên bờ hồ. Sắc mặt nàng trắng bệch, áo choàng dài dính đầy vết máu, hơi thở hỗn loạn. Vừa nhìn thấy Diệp Mặc, nàng vội vã thốt lên:

"Diệp sư đệ! Chạy mau! Các đại trưởng môn của tứ đại thánh địa đã phá vỡ đại trận của tông môn. Họ… họ nói cảm nhận được khí tức cao nhân ẩn thế ở đây đã tiêu tán, chắc chắn người đã gặp nạn. Họ muốn đến cướp đoạt Trường Sinh hồ!"

Liễu Nhất Phi không nhìn ra sự thay đổi của Diệp Mặc, nàng chỉ biết rằng thiên hạ đã loạn. Kể từ khi tin tức về "cao nhân hậu sơn" lan truyền, Thanh Vân Môn đã trở thành đích ngắm của muôn vàn kẻ tham lam.

"Họ nói đúng đấy." Diệp Mặc bỗng nhiên nở một nụ cười khổ, hắn nhìn chiếc cần câu trong tay mình, "Sức mạnh đó đúng là đã tiêu tán rồi."

Liễu Nhất Phi sững sờ. Nàng nhìn vào mắt Diệp Mặc, lần đầu tiên thấy trong đôi mắt ấy sự hoang mang vốn không nên có. Nàng chưa kịp hỏi gì thêm, không trung đã vang lên những tiếng cười ngạo mạn.

"Ha ha ha! Thanh Vân Tử lão già kia thật sự lừa dối chúng ta. Cái gọi là Đạo Tổ trấn môn, chẳng qua là một loại trận pháp cổ quái giả tạo mà thôi. Giờ đây trận nhãn đã mất, linh khí suy kiệt, Thanh Vân Môn cũng đến lúc bị xóa sổ!"

Bốn đạo bóng người già nua nhưng tràn đầy uy áp xuất hiện trên không trung. Mỗi kẻ đều là cường giả cấp bậc Đại Thừa của các tông môn lân cận. Áp lực từ bọn họ tỏa ra khiến nước hồ Trường Sinh bị ép xuống thấp mấy tấc, Linh Nhi mặt biến sắc, ngã quỵ xuống đất vì không chịu nổi áp lực.

Liễu Nhất Phi cắn răng, rút kiếm đứng chắn trước mặt Diệp Mặc: "Sư đệ, tỷ tỷ sẽ cầm chân bọn chúng, đệ đưa Linh Nhi chạy đi! Tìm nơi ẩn cư, đừng bao giờ quay lại!"

Diệp Mặc nhìn tấm lưng mảnh mai của đại sư tỷ, rồi nhìn xuống hồ cá mà mình đã gắn bó suốt bao năm qua. Trong tâm thức hắn, những hình ảnh của hệ thống cứ liên tục chớp tắt rồi mờ dần.

*Nuôi Kim Lân Ngư nhận được Kim Thân Bất Hoại…*
*Nuôi Thái Cực Ngư nhận được Âm Dương Đạo Ý…*

Hắn bỗng nhiên nhận ra, hệ thống đã không còn, nhưng những kỷ niệm đó, những cảm giác khi hắn chạm tay vào nước hồ, khi hắn quan sát từng đường bơi của đàn cá, khi hắn cảm nhận quy luật sinh tử của vạn vật trong lòng nước… những thứ đó vốn dĩ không nằm trong cái giao diện ảo kia.

Cá vẫn là cá, nước vẫn là nước.

Hắn có hệ thống hay không, chẳng lẽ đạo của hắn cũng biến mất theo sao?

Diệp Mặc hít vào một hơi thật sâu. Hắn tiến lên một bước, bàn tay đặt lên vai Liễu Nhất Phi, nhẹ nhàng đẩy nàng sang một bên.

"Sư đệ! Đệ làm gì vậy?" Liễu Nhất Phi hốt hoảng.

Diệp Mặc không trả lời. Hắn cúi người, nhặt chiếc cần câu bằng trúc cũ kỹ vừa mới ném sang bên. Hắn không dùng đến bất kỳ pháp thuật nào, cũng không có linh lực dao động cuồn cuộn. Hắn chỉ đơn giản là cầm lấy cần câu, như cách hắn đã cầm suốt mười năm qua.

"Tên nhãi ranh trông ao cá, muốn dùng cái cây gậy đó đánh với chúng ta sao?" Một vị lão già mặc bào tím trên không trung khinh thường nói, một tay hắn vung ra, một đạo hắc vân hừng hực lửa hướng về phía Diệp Mặc cuốn tới.

Đó là chân hỏa của tu sĩ Đại Thừa, đủ để thiêu cháy cả một tòa thành trì trong nháy mắt.

Diệp Mặc không nhìn vào ngọn lửa, đôi mắt hắn chỉ nhìn chằm chằm vào mặt hồ đang xao động. Hắn chợt nhớ tới lời dạy cuối cùng của hệ thống trước khi tan biến: "Sức mạnh thực sự, chưa bao giờ nằm ở ta ban tặng cho ngươi."

Hắn đột nhiên vung cần câu lên.

Không phải là vung về phía đối thủ, mà là nhẹ nhàng quăng dây câu xuống hồ Trường Sinh.

"Cạch."

Đầu móc câu bằng sắt rỉ chạm vào mặt nước.

Một sự việc kỳ dị xảy ra. Tiếng lửa cháy rền vang từ đạo hắc vân bỗng nhiên im bặt. Cả thế gian này giống như bị một bàn tay vô hình nhấn vào nút "tĩnh lặng". Ngọn lửa của vị tu sĩ Đại Thừa cách đỉnh đầu Diệp Mặc chỉ ba thước, nhưng nó đứng khựng lại, rồi như một dải lụa mềm mại bị thu vào mặt nước, tan biến không còn một dấu vết.

Tứ đại cường giả trên không trung đồng loạt biến sắc, cơ thể họ bỗng dưng không thể cử động nổi, dường như không gian quanh họ đã biến thành đặc quánh.

Diệp Mặc vẫn cúi đầu, bàn tay nắm cán cần câu vô cùng ổn định.

"Hóa ra là vậy…"

Hắn khẽ khàn thốt lên. Khi hệ thống biến mất, cái màn ngăn cách cuối cùng giữa hắn và Đạo cũng hoàn toàn sụp đổ. Bấy lâu nay, hắn cứ ngỡ mình đang mượn sức mạnh của hệ thống, nhưng thực chất hệ thống chỉ là một cái gương. Cái gương đó giúp hắn nhìn thấy Đạo, nhưng cũng ngăn cản hắn trực tiếp chạm vào nó.

Nay kính vỡ, người nhìn thấy trời xanh thật sự.

Hồ Trường Sinh này, từng giọt nước đều là do hắn tự tay thay mới. Đàn cá này, từng con đều là do hắn từng ngày vứt cám nuôi lớn. Những quy luật mà hệ thống chỉ điểm, nay đã hòa làm một với hơi thở của hắn.

Hắn không cần "Tuyệt thế câu hồn" để bắt lấy thần hồn đối phương. Bản thân sự "nhấn xuống" của cần câu trong tay hắn, chính là sự vận hành của Thiên đạo.

"Vạn vật trong hồ là của ta. Gió lướt trên hồ là của ta."

Diệp Mặc khẽ nhấc cán cần lên.

"Rào!"

Mặt hồ Trường Sinh vốn dĩ nhỏ bé, bỗng chốc tựa như đại dương vô tận. Vô số con cá bình thường đột nhiên nhảy lên khỏi mặt nước. Chúng không hóa rồng, chúng không biến thành quái vật, chúng vẫn chỉ là những con cá. Nhưng mỗi cái quẫy đuôi của chúng, lại tạo ra một luồng đạo vận xé nát hư không.

Tứ đại tu sĩ Đại Thừa hét lên thảm thiết. Phía sau lưng họ, không gian sụp đổ từng mảnh, giống như một bức tranh bị nước làm nhòe màu. Những đạo khí tức mạnh mẽ mà họ khổ công tu luyện hàng nghìn năm, dưới cái nhấc tay của người thanh niên nuôi cá kia, lại giống như bụi trần, bị cuốn bay đi sạch sẽ.

Liễu Nhất Phi đứng ngây dại. Nàng nhìn thấy Diệp Mặc, vẫn là bộ đồ sờn cũ đó, vẫn cái dáng vẻ hơi khom lưng đó, nhưng xung quanh hắn lại tỏa ra một thứ ánh sáng hiền hòa mà sâu thẳm vô cùng. Hắn không còn là "cao nhân ẩn thế" uy nghi trong tưởng tượng của nàng nữa, mà hắn đã trở thành một phần của cỏ cây, hoa lá, và cái hồ này.

Khi ánh sáng lắng xuống, tứ đại cường giả kia đã hoàn toàn biến mất khỏi bầu trời, không một dấu vết để lại, cứ như thể họ chưa từng tồn tại trên thế gian này.

Sương khói trên mặt hồ Trường Sinh tan đi, trả lại sự yên bình vốn có.

Diệp Mặc thở phào một cái, buông cán cần câu xuống, xoay người lại nhìn Linh Nhi đang ngơ ngác và Liễu Nhất Phi đang run rẩy.

"Đệ… Diệp sư đệ, người vừa rồi là ai?" Liễu Nhất Phi lắp bắp hỏi.

Diệp Mặc mỉm cười, nụ cười thanh thản nhất mà nàng từng thấy từ trước đến nay.

"Chỉ là một kẻ nuôi cá mà thôi."

Hắn đưa tay sờ lên lồng ngực mình. Nơi đó, giao diện hệ thống lạnh lẽo đã không còn, nhưng hắn có thể cảm nhận được một mạch đập ấm nóng, liên kết trực tiếp với từng ngọn cỏ, từng con cá quanh đây. Hắn không còn nhìn thấy các con số về cấp độ, vì hắn chính là cấp độ cao nhất. Hắn không cần nhìn thấy kho vật phẩm, vì vạn vật thiên địa đều đã nằm trong lòng bàn tay.

"Linh Nhi, nhóm lửa đi." Diệp Mặc nói, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch vốn có, "Nay mất đi hệ thống báo cáo công việc, ta thấy đói bụng quá. Bắt con cá trê đen kia lên nướng, hôm nay chúng ta không cần câu cá để đổi phần thưởng nữa, chúng ta ăn để hưởng thụ."

Linh Nhi chớp chớp mắt, rồi chợt nhận ra chủ nhân của mình thật sự vẫn là người ấy. Nàng hò reo một tiếng, lao về phía bờ hồ.

"Dạ! Con cá trê đen đó béo nhất, con đã để mắt đến nó từ lâu rồi!"

Liễu Nhất Phi đứng nhìn hai người một chủ một tớ nhộn nhịp bên bờ hồ, trái tim đang treo ngược của nàng rốt cuộc cũng buông xuống. Nàng nhận ra một sự thật chấn động: Trước đây Diệp Mặc là một vị cao nhân che giấu thực lực, còn bây giờ, hắn chính là Đạo Tổ chân chính—kẻ không còn cần đến sự công nhận của bất kỳ ai, cũng chẳng cần đến bất kỳ thần thông bí pháp nào để chứng minh sự tồn tại của mình.

Gió hậu sơn vẫn thổi, cần câu vẫn thả, nhưng thế giới trong mắt Diệp Mặc đã hoàn toàn đổi khác.

Mất đi hệ thống, hắn mới phát hiện ra thế giới này vốn dĩ xinh đẹp hơn những con số khô khan nhiều. Mỗi lần con cá quẫy đuôi không còn cộng cho hắn một điểm kinh nghiệm nào, nhưng nó mang lại cho hắn niềm vui của một sự sống nảy mầm. Và đó, có lẽ mới là đích đến cuối cùng của việc nuôi cá thành Đạo Tổ.

Hết chương 154.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8