Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 191: Đám cưới bên bờ ao?**
**Chương 191: Đám cưới bên bờ ao?**
Nắng chiều vàng vọt như mật ong rót xuống mặt hồ Trường Sinh, dát một lớp vàng lấp lánh lên từng con sóng nhỏ lăn tăn. Diệp Mặc tựa lưng vào gốc liễu già, chiếc nón lá kéo sụp xuống quá nửa gương mặt, chỉ để lộ chiếc cằm lún phún vài sợi râu không buồn cạo. Cái cần câu trúc vẫn tĩnh lặng như một phần của hư không, sợi dây mảnh vắt vẻo trên mặt nước, không phao, cũng chẳng thấy mồi.
Vạn cổ sầu, một đời nuôi cá. Chớp mắt một cái, đã là Đạo chân thực nhất thế gian.
Mười năm qua đi kể từ khi Thanh Vân Môn thoát khỏi kiếp nạn diệt môn nhờ “một cú vung tay” tình cờ của Diệp Mặc. Giờ đây, tông môn này đã chẳng còn là một tiểu môn phái hạng ba rách nát. Nhờ luồng đạo vận rỉ ra từ cái hồ cá sau núi, Thanh Vân Môn vươn mình trở thành thánh địa bậc nhất Đông Thần Châu. Nhưng mặc cho bên ngoài thiên hạ thay đổi, đại năng dập dìu đến bái phỏng, thì khoảnh vườn nhỏ của Diệp Mặc vẫn chỉ có bấy nhiêu thôi: một cái ao, một gốc cây, và một ngư ông lười biếng.
“Chủ nhân! Chủ nhân ơi! Có biến rồi!”
Một tiếng gọi lanh lảnh cắt ngang sự thanh tịnh. Linh Nhi trong bộ váy lụa màu hoa sen, chân trần chạy thoăn thoắt trên thảm cỏ xanh mướt. Nàng vốn là một con cá chép đỏ (Cẩm Lý) dưới ao, nhờ ăn “đan dược vụn” của Diệp Mặc mà hóa hình. Mười năm hóa thân thành thiếu nữ, sự ngây ngô trong mắt nàng vẫn chẳng bớt đi phân nào, ngược lại còn thêm phần hoạt bát.
Diệp Mặc không buồn mở mắt, chỉ lầm bầm dưới nón: “Con cá nào lại nhảy ra khỏi ao à? Hay là con trê dọn bể lại nuốt mất pháp bảo của ai rồi?”
Linh Nhi chạy đến bên cạnh, hổn hển níu lấy cánh tay hắn: “Không phải, không phải cá! Là người! Một đám người ở Ngoại môn đang xì xào… Họ nói hôm nay là ngày lành tháng tốt, nói là ngài ngồi đây mười năm, nhìn Đại sư tỷ cũng mười năm rồi, đã đến lúc phải… phải thành thân!”
Cái nón lá của Diệp Mặc khẽ rung lên. Hắn nhấc nhẹ vành nón, để lộ một đôi mắt sâu thẳm nhưng lại đầy vẻ ngơ ngác: “Thành thân? Với ai cơ?”
“Thì với Liễu tỷ tỷ chứ ai nữa!” Linh Nhi chu mỏ, ngồi bệt xuống cỏ. “Mấy tháng nay, sáng nào tỷ ấy chả mang bánh ngọt với rượu quý tới đây. Người trong tông môn đều nói hậu sơn là ‘vùng đất thần thánh’, mà ngài với tỷ ấy là… là…”
Nàng chưa kịp nói hết câu thì từ con đường mòn rợp bóng trúc, một bóng dáng thanh cao như hạc đã chậm rãi bước tới.
Liễu Nhất Phi.
Nàng hôm nay không mặc đạo bào thanh khiết của chưởng môn phái, mà lại diện một bộ trường y màu xanh lục nhạt, tóc búi đơn giản bằng một nhành liễu, nhưng khí chất vẫn lạnh lùng và sắc sảo như thanh kiếm cũ của nàng năm nào. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Diệp Mặc đang ngáp ngắn ngáp dài, đôi mắt đẹp ấy lại gợn lên một chút bối rối không dễ nhận ra.
Trên tay nàng mang theo một vò rượu, hơi rượu thoang thoảng mùi hoa cúc, khiến không khí oi nồng của buổi chiều cũng dịu đi vài phần.
“Diệp sư đệ.” Liễu Nhất Phi khẽ gọi. Cách gọi này nàng vẫn giữ từ mười năm trước, dù lúc này vị thế của Diệp Mặc trong lòng nàng – và cả thiên hạ – đã vượt xa hai chữ ‘sư đệ’ từ lâu.
“Lại rượu à?” Diệp Mặc ngồi dậy, phủi phủi vụn cỏ trên áo. “Nhất Phi, nàng đừng nghe mấy tên đệ tử ngoại môn rảnh rỗi ngoài kia nói bậy. Ta chỉ là tên nuôi cá, ngồi đây hóng mát thôi, thành thân gì chứ? Chả nhẽ cưới một con cá về làm vợ sao?”
Linh Nhi ngồi bên cạnh phụ họa: “Đúng đó, nếu cưới cá thì cưới em nè!”
Cả Diệp Mặc lẫn Liễu Nhất Phi đều sững người. Liễu Nhất Phi mặt hơi đỏ lên, vội vàng đặt vò rượu xuống phiến đá phẳng, giọng nói có chút run rẩy: “Diệp sư đệ đừng hiểu lầm. Ta chỉ là… cảm thấy Đạo pháp gần đây có chỗ bế tắc, muốn đến đây nghe tiếng nước chảy, tìm chút thanh tĩnh thôi.”
Diệp Mặc nhìn nàng, rồi nhìn vào vò rượu. Hắn thở dài, trong lòng thầm nghĩ: *Tìm chút thanh tĩnh mà mang rượu cúc ngàn năm, loại rượu dùng để tẩm bổ nguyên thần và định tình của thế gia tu tiên đến đây sao?*
Hắn đứng dậy, thu cần câu lại. Thao tác rất chậm, nhưng mỗi một cử động của hắn dường như kéo theo cả quy luật không gian chuyển động. Sợi dây câu vừa rời mặt nước, một con cá vàng nhỏ nhắn – vốn là Thái Cực Ngư quý hiếm bậc nhất chư thiên – bỗng nhảy vọt lên, nhào lộn trên không trung ba vòng rồi mới lặn xuống.
“Được rồi.” Diệp Mặc cười nhạt. “Nếu mọi người đều nói hôm nay là ngày vui, vậy thì làm một cái đám cưới cho cái ao này đi.”
Liễu Nhất Phi sững sờ: “Huynh nói gì?”
“Ta nói là đám cưới của cái ao cá.” Diệp Mặc vẫy tay một cái.
Vạn vật quanh hồ bỗng chốc rúng động. Con cá trê dọn bể vốn hay nằm lỳ dưới đáy bùn (thực chất là Thôn Thiên Thú cấp chín) bất ngờ nhô cái đầu to như ngôi miếu lên mặt nước, phun ra những làn sương mù lấp lánh như lụa đỏ. Những cây liễu ven hồ, bình thường chỉ biết rũ bóng, lúc này lại nảy ra những nụ hoa màu hồng thắm, kết thành những dải ruy băng tự nhiên treo lơ lửng trong không trung.
Linh Nhi reo lên, nàng vỗ tay, hóa thân thành nguyên hình một con cá chép khổng lồ bay múa giữa mây trời, vẩy cá rơi xuống như những cơn mưa cánh hoa vàng rực.
Khung cảnh bỗng chốc trở nên tráng lệ đến mức kỳ ảo. Không có kèn trống, không có quan khách phương xa, nhưng cả thiên địa dường như đang làm chứng.
Liễu Nhất Phi đứng lặng trong khung cảnh ấy. Nàng nhìn thấy Diệp Mặc vẫn vậy, đơn giản với bộ quần áo sờn cũ, nhưng ánh mắt hắn khi nhìn về phía hồ lại chứa đầy sự bao dung vô tận. Nàng bỗng hiểu ra, cái “đám cưới” này chỉ là cách hắn trêu đùa nhân gian, nhưng cũng là cách hắn khẳng định sự gắn bó giữa mình và chốn thanh tịnh này.
Nàng khẽ tiến lại gần, đứng cạnh hắn bên bờ vực. Gió thổi bay tà áo nàng chạm vào tay áo hắn.
“Nếu đây là lễ cưới của ao cá, vậy ta có thể làm… khách mời vĩnh viễn của cái ao này không?” Giọng Liễu Nhất Phi rất nhỏ, nhưng mỗi chữ đều mang theo kiếm ý kiên định của nàng.
Diệp Mặc khẽ khựng lại. Hắn quay sang nhìn mỹ nhân đang đỏ mặt tía tai cạnh mình, lòng chợt có chút xao động. Mười năm nuôi cá, tâm hắn vốn như nước tĩnh, nhưng nước dù tĩnh đến đâu, gặp gió nhẹ cũng sẽ gợn sóng.
“Muốn làm khách mời của ta, thì phải biết câu cá.” Hắn đưa chiếc cần câu trúc cũ kỹ về phía nàng. “Nào, ném một dây đi. Nếu hôm nay nàng câu được con cá chép hóa rồng kia, thì cái ao này… chia nàng một nửa.”
Liễu Nhất Phi mỉm cười, một nụ cười khiến trăm hoa phải nhạt nhòa. Nàng đưa tay nắm lấy chiếc cần câu. Hai bàn tay chạm nhau, một cảm giác ấm áp lạ kỳ lan tỏa.
Hệ thống trong đầu Diệp Mặc lúc này vang lên âm thanh báo hiệu nhẹ nhàng: *“Tâm cảnh đạt đến Viên Mãn, Đạo Vận thăng hoa. Chúc mừng chủ nhân tìm thấy nhân duyên giữa chốn bụi trần. Thưởng: Một đời bình yên.”*
Diệp Mặc thầm cười: *Một đời bình yên? Ta vốn đã có rồi.*
Dưới ánh hoàng hôn, bóng hai người và một thiếu nữ cá nhảy múa in dài trên mặt hồ Trường Sinh. Trên núi Thanh Vân, hàng ngàn đệ tử ngước nhìn về phía hậu sơn đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ, ai nấy đều cung kính cúi đầu. Họ biết rằng, tại góc nhỏ kia của thế giới, vị Đạo Tổ ẩn thế của họ vừa làm một việc “vô nghĩa” nhất, nhưng cũng ý nghĩa nhất đời mình.
Không có tiếng pháo hoa, chỉ có tiếng cá quẫy đuôi.
Không có tiệc tùng linh đình, chỉ có một vò rượu cúc.
Đám cưới bên bờ ao, chỉ là một cái cớ để người cũ nương tựa vào nhau giữa dòng thời gian đằng đẵng.
“Sư đệ, con cá cắn câu rồi!”
“Đừng giật mạnh, cá của ta đau đấy…”
Tiếng nói cười tan biến vào trong màn sương đêm đang từ từ buông xuống, để lại một hồ nước tĩnh lặng chứa đựng cả bầu trời sao.