Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 195: Thế giới mới phát triển, Ngư Đạo phổ biến**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:38:37 | Lượt xem: 3

**Chương 195: Cá lội giữa mây trời, vạn tượng canh tân**

Ánh nắng ban mai của Thanh Minh Giới chưa bao giờ trong trẻo đến thế. Sau trận đại biến của Hoang Cổ Ma Thần, linh khí không hề vì thế mà cạn kiệt, ngược lại, theo mỗi bước chân của Diệp Mặc từ Bắc Vực trở về, mặt đất như được tưới thêm sinh cơ, vạn vật đâm chồi nảy lộc.

Thanh Vân Môn, vốn là một tông môn hạng ba heo hút, giờ đây đã trở thành tâm điểm của cả đại giới. Nhưng sự nổi tiếng này không đến từ việc họ bành trướng thế lực hay sở hữu thần binh lợi khí, mà đến từ một bầu không khí "kỳ lạ" đang bao trùm lấy đỉnh núi này.

Nếu đứng từ xa nhìn lại, người ta sẽ thấy mây mù lượn lờ quanh đỉnh Thanh Vân không phải màu trắng xám thông thường, mà ánh lên sắc ngũ thái li ti như vảy cá dưới nắng. Một thứ đạo vận vô hình, tĩnh lặng nhưng mênh mông như biển cả, bao bọc lấy từng ngọn cây tấc đất.

Hậu sơn, bên bờ hồ Trường Sinh.

Diệp Mặc vẫn ngồi đó, tư thế không khác gì mười năm trước. Một chiếc nón lá sờn cũ, một chiếc cần câu trúc xanh biếc, và một vò rượu nhạt đặt bên cạnh. Chỉ khác là, hiện tại dưới chân hắn không còn là bùn đất khô cằn, mà là những thảm cỏ xanh mướt, mỗi sợi cỏ đều ngậm lấy linh khí hóa thành những hạt sương lung linh như ngọc.

"Chủ nhân, nước đã sôi rồi!"

Linh Nhi, trong bộ váy lụa màu vàng nhạt có thêu họa tiết vảy cá ẩn hiện, lon ton chạy tới. Nàng bê một chiếc ấm đất nung, hương trà thanh khiết tỏa ra khiến người ta chỉ cần hít một hơi cũng cảm thấy kinh mạch sảng khoái, mọi tạp niệm trong đầu đều bị quét sạch.

Diệp Mặc khẽ mở mắt, trong đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà ấy loé lên một chút ý cười. Hắn nhận lấy chén trà, thong dong nhấp một ngụm, sau đó lại đưa mắt nhìn xuống mặt hồ tĩnh lặng.

"Linh Nhi, ngươi thấy không? Hôm nay, cá trong hồ dường như có chút hưng phấn."

Linh Nhi chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn xuống làn nước xanh biếc. Dưới kia, con "Thôn Thiên Ngư" – kẻ từng khiến Chấp sự Triệu Hỏa khiếp đảm – giờ đang ngoan ngoãn như một con cá trê nhỏ, cọ cọ đầu vào rễ của đóa sen trắng. Xa hơn một chút, mấy con "Kiếm Ý Ngư" với thân hình sắc lẹm đang phóng đi vun vút, nhưng chúng không còn phát ra sát khí lạnh lẽo nữa, mà mỗi lần quẫy đuôi lại vẽ ra một đường vòng cung tuyệt mỹ của thiên đạo.

"Có lẽ là vì thiên hạ đang thay đổi chăng?" Linh Nhi nghiêng đầu suy nghĩ rồi cười hì hì: "Sáng nay lúc đi hái trà, em thấy ở Ngoại môn, các đệ tử không còn tụ tập so tài đấu pháp đến sứt đầu mẻ trán nữa."

Diệp Mặc đặt chén trà xuống, vẻ mặt hiện lên một chút thâm thúy: "Tu tiên vốn là tìm cầu chân ngã, chứ không phải tìm cầu sức mạnh để hủy diệt. Bọn họ… rốt cuộc cũng đã bắt đầu hiểu ra."

Thực tế đúng như lời Linh Nhi nói. Tại Thanh Vân Môn lúc này, một phong trào tu luyện mới đang bùng nổ mà người đời gọi là "Ngư Đạo".

Tại một dòng suối nhỏ chảy ngang qua nội môn, Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá. Thanh linh kiếm danh tiếng của nàng giờ không còn đeo bên hông để lộ ra kiếm ý bức người nữa, mà được nàng đặt ngang đùi, dùng để gác một chiếc cần câu làm từ thân cây ngân hạnh.

Nàng nhắm mắt, hơi thở hòa nhịp cùng tiếng nước chảy. Cách đó không xa, một nhóm đệ tử nội môn cũng bắt chước nàng, mỗi người tìm một góc bờ suối, tĩnh lặng như những pho tượng.

"Sư tỷ, muội vẫn chưa hiểu… Tại sao chúng ta lại phải ngồi đây cả ngày chỉ để chờ một con cá cắn câu?" Một đệ tử trẻ tuổi rốt cuộc không nhịn được, khẽ tiếng hỏi.

Liễu Nhất Phi không mở mắt, giọng nói của nàng giờ đây mang theo sự thanh thản chưa từng có: "Xưa kia ta cầu kiếm, tâm niệm chỉ có 'nhanh' và 'mạnh'. Ta coi trời đất là đối thủ, coi kẻ thù là đá mài kiếm. Nhưng khi nhìn thấy vị cao nhân ấy buông cần bên hồ Trường Sinh, ta mới biết mình đã lầm. Kiếm của ta có thể chém đứt núi, nhưng không thể chém đứt được dòng chảy của thời gian. Còn 'Ngư Đạo' của hắn… là hòa mình vào dòng chảy ấy. Cầm cần không phải để bắt cá, mà để cảm nhận sự vận động của nhân quả. Ngươi xem…"

Đúng lúc đó, chiếc phao của nàng khẽ rung động. Liễu Nhất Phi không hề vội vã giật mạnh, nàng chỉ khẽ nhấc cổ tay theo một quỹ đạo tự nhiên nhất. Một con cá nhỏ màu bạc nhảy ra khỏi mặt nước, vảy của nó dưới ánh nắng tạo thành một đạo kiếm quang rực rỡ nhưng không hề mang theo sát ý.

Trong khoảnh khắc con cá nhảy lên, cả một vùng không gian quanh đó dường như đông cứng lại. Các đệ tử xung quanh bàng hoàng nhận ra, tu vi Trúc Cơ đỉnh phong bấy lâu nay của họ bỗng chốc buông lỏng, một cảm giác giác ngộ tràn ngập tâm trí.

Tu tiên không còn là chém giết. Tu tiên là sự chung sống hài hòa.

Sự biến hóa của Thanh Vân Môn nhanh chóng lan truyền ra khắp Thanh Minh Giới. Những kẻ từng sùng bái sức mạnh tối thượng, những lão quái vật ẩn dật nghìn năm ban đầu đều cười khẩy, cho rằng đây là tà thuyết của một đám người lười biếng.

Thế nhưng, khi một vị Đại năng Hóa Thần của Cửu Tiêu Thánh Địa, vốn dĩ thọ nguyên đã tận, mang theo tâm thái cầu may đến gần Thanh Vân Môn, lão đã phải rúng động. Lão thấy một gã tiểu tử Luyện Khí kỳ của Thanh Vân Môn, chỉ nhờ việc ngồi quan sát một con "Thời Không Ngư" nhảy múa mà có thể hiểu thấu một phần quy luật thời gian, thọ nguyên đột ngột tăng thêm mười năm.

Lão thấy những vết thương do ám khí ác độc gây ra mười năm không khỏi của mình, chỉ cần uống một ngụm nước chảy ra từ khe núi hậu sơn của Diệp Mặc liền tan biến hư vô.

Cả thế giới sục sôi. Thay vì mang vũ khí đến khiêu chiến, giờ đây người ta mang theo… mồi câu và lòng thành.

Tại sảnh chính của Thanh Vân Môn, Thanh Vân Tử – vị chưởng môn trước đây luôn lo âu cho vận mệnh tông môn – giờ đang ngồi vuốt râu cười hỉ hả. Lão vừa nhận được lễ vật từ ba đại thánh địa phương xa gửi đến, không phải để cầu xin kết minh đánh chiếm lẫn nhau, mà là xin được cử đệ tử thiên tài đến… "học nuôi cá".

"Diệp Mặc ah Diệp Mặc, tiểu tử ngươi rốt cuộc đã làm gì vậy?" Thanh Vân Tử lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía hậu sơn với sự tôn sùng vô hạn. "Ngươi không xưng đế, không xưng bá, nhưng cả thế giới này dường như đã nằm gọn trong ao cá của ngươi rồi."

Trở lại với hồ Trường Sinh, buổi chiều tà nhuộm đỏ cả một vùng không gian.

Hôm nay có một vị khách đặc biệt tìm đến. Đó là một lão già rách rưới, chân đi trần, người đầy mùi cát bụi. Lão không bước tới gần Diệp Mặc mà chỉ đứng từ xa, quan sát chiếc cần câu trúc ấy suốt ba canh giờ.

Đó là một vị Tán tu lừng lẫy, kẻ từng đi khắp ngũ đại linh hải, tận mắt chứng kiến vạn trượng hồng trần.

"Đạo hữu, có thể cho ta hỏi một câu?" Lão già lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo uy nghiêm của một kẻ đã chạm đến ngưỡng cửa của Hợp Đạo.

Diệp Mặc không quay đầu, tay vẫn cầm cần câu: "Mời."

"Thiên hạ này ai cũng nói về 'Ngư Đạo' của ngài. Người thì nói đó là trường sinh, kẻ nói đó là vô địch. Nhưng lão phu thấy, ngài dường như chẳng hề để tâm đến những thứ đó. Vậy với ngài, 'Cá' là gì?"

Diệp Mặc im lặng một hồi. Hắn nhìn con cá chép đỏ vừa ngoi lên đớp một chiếc lá rụng, sau đó mới chậm rãi đáp:

"Với ta, cá không phải là thú vui, cũng chẳng phải là đạo quả. Cá là chính mình. Có lúc trốn sâu dưới đáy bùn để tránh bão tố, có lúc nhảy vọt lên khỏi mặt nước để thấy mây xanh. Tu tiên hay nuôi cá, suy cho cùng cũng chỉ là để tìm lấy một khoảnh khắc tự tại mà thôi."

Lão già sững sờ. Một khoảnh khắc tự tại…

Lão tu luyện nghìn năm, tranh đoạt tài nguyên, giết người đoạt bảo, dốc sức vì một chữ "Trường Sinh". Nhưng lão chưa bao giờ cảm thấy tự tại. Càng mạnh mẽ, lão càng bị ràng buộc bởi nhân quả, bởi sợ hãi cái chết, bởi sự tham lam không đáy.

"Đã hiểu. Đã hiểu…" Lão già đột nhiên cười lớn, tiếng cười vang động cả núi rừng, nhưng lại không làm xao động lấy một mặt nước hồ. Lão quỳ xuống, dập đầu ba cái trước bóng lưng của Diệp Mặc. "Đa tạ Đạo Tổ chỉ điểm."

Khi lão già rời đi, mái tóc bạc trắng của lão đột ngột hóa thành màu đen tuyền, tu vi của lão vốn đã trì trệ nay bỗng nhiên thông thuận, đột phá xiềng xích nghìn năm.

Hệ thống trong đầu Diệp Mặc lúc này vang lên một tiếng thông báo thanh thúy:
[Đinh! Ký chủ đã gieo xuống một hạt giống "Đạo Ý Tự Tại". Thế giới thăng hoa 0.1%. Phần thưởng: Tu vi Đạo Tổ tự động dung hợp, nhận được thần thông: 'Vạn Vật Vi Ngư'.]

Diệp Mặc nghe tiếng thông báo nhưng sắc mặt chẳng chút thay đổi. Đối với hắn hiện tại, hệ thống cũng chỉ là một thứ "mồi câu" giúp cuộc sống bớt nhàm chán mà thôi.

Hắn khẽ nhấc cần câu lên. Lần này, đầu dây câu không hề có móc, cũng chẳng có mồi. Thế nhưng, trong không trung, một luồng khí vận hoàng kim của Thanh Minh Giới đang chậm rãi quấn lấy sợi chỉ.

Linh Nhi ngồi bên cạnh, vỗ tay reo hò: "Chủ nhân lại câu được 'Khí Vận Thiên Hạ' rồi! Lần này định phóng sinh ở đâu ạ?"

Diệp Mặc nhìn luồng khí vận vàng rực kia, khẽ phẩy tay một cái: "Đi đi, đem nó chia đều cho những dòng sông đã cạn kiệt linh khí ở hạ giới. Để những đứa trẻ không có tư chất tu luyện cũng có được một cơ thể khỏe mạnh."

Khí vận hoàng kim hóa thành một đàn cá nhỏ li ti, bay vút lên trời cao rồi lặn xuống khắp mọi nẻo đường của đại giới.

Tại những làng mạc xa xôi, những lão nông đang cày cuốc bỗng thấy mệt mỏi tiêu tan, những đứa trẻ đang đau ốm bỗng chốc hồng hào trở lại. Bọn họ không biết Đạo Tổ là ai, họ chỉ thấy trên trời có ánh vàng lấp lánh như cá lội giữa tầng mây, liền cùng nhau chắp tay lạy tạ thần linh.

Đêm dần buông. Thanh Vân Môn chìm vào tĩnh lặng.

Diệp Mặc thu cần câu, đứng dậy vươn vai một cái. Hắn nhìn vào hư không, dường như xuyên qua lớp sương mù của Thanh Minh Giới để nhìn thấy những đại giới xa xôi khác, nơi những cường giả vẫn đang mải mê chém giết vì hư danh.

"Nuôi cá thật tốt." Hắn cười khẽ. "Thế giới này, sau này có lẽ sẽ là một cái ao thật lớn. Và ta… chỉ cần làm một ngư ông thong dong là đủ."

Linh Nhi níu tay áo hắn: "Chủ nhân, tối nay ăn món gì ạ? Cá nướng hay canh cá?"

Diệp Mặc xoa đầu nàng, ánh mắt tràn đầy ấm áp: "Tối nay ăn rau xanh thôi. Để mấy con cá dưới kia được ngủ yên một đêm."

Bóng hai người nhạt dần dưới ánh trăng. Từ sâu dưới đáy hồ Trường Sinh, con Thôn Thiên Ngư khẽ quẫy đuôi, tạo nên một vòng tròn đồng tâm lan tỏa ra mãi, như thể đang minh chứng cho một kỷ nguyên mới đã bắt đầu – Kỷ nguyên của Ngư Đạo, kỷ nguyên của sự bình yên sau muôn vàn giông bão.

Không còn tiếng gào thét của linh thú, không còn tiếng nổ của phép thuật tranh hùng. Chỉ còn tiếng nước vỗ về mạn thuyền, và tiếng lòng của những kẻ tìm thấy chân đạo giữa một bát canh cá giản đơn.

Diệp Mặc, người nuôi cá ở Tiên môn, cứ thế mà trở thành vị Đạo Tổ vĩ đại nhất lịch sử lúc nào không hay. Nhưng với hắn, cái danh hiệu đó cũng nhẹ tựa lông hồng, chẳng đáng giá bằng một buổi chiều được bình thản ngồi buông câu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8