Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 19: Sức Mạnh Nhục Thân**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:28:36 | Lượt xem: 3

Ánh nắng ban trưa tại quảng trường diễn võ của Thanh Vân Tông gay gắt như muốn thiêu đốt lòng người. Hôm nay là ngày tuyển chọn đệ tử ngoại môn của một trong những tông môn nắm giữ huyết mạch của Đệ Nhất Trọng Thiên. Hàng ngàn thiếu niên từ các thành trì lân cận đổ về, ai nấy đều mang trong mình khát vọng một bước lên tiên, thoát ly kiếp phàm nhân hèn mọn.

Giữa đám đông áo quần lụa là, rồng phượng sum vầy, sự xuất hiện của một thiếu niên mặc áo vải thô, khuôn mặt góc cạnh nhưng đầy vẻ phong sương như một nốt nhạc lạc điệu. Diệp Trần, lúc này lấy danh hiệu là Trần Phàm, đứng lặng lẽ ở phía cuối hàng. Ánh mắt hắn không có lấy nửa phần háo hức hay sợ sệt, chỉ có một sự bình thản lạnh lùng đến đáng sợ, tựa như một đầm nước sâu không đáy.

“Nhìn xem, ngay cả một tên không có lấy nửa tia linh khí dao động cũng dám đến đây tham gia khảo hạch sao?”

“Phàm cốt! Ha ha, nhìn khí sắc đó, rõ ràng là loại phế vật thiên bẩm. Hắn tưởng Thanh Vân Tông là nơi chứa chấp lũ hành khất à?”

Những tiếng xì xào, chỉ trỏ bắt đầu lan tán. Diệp Trần không mảy may quan tâm. Đối với một người đã từng trải qua nỗi đau bị người yêu phản bội, bị gia tộc ruồng bỏ, lại vừa từ cửa tử dưới Vạn Trượng Nhai bò lên, những lời nhục mạ này chẳng khác nào gió thổi bên tai.

Trong thức hải của hắn, một giọng nói khàn khàn, mang theo chút lười biếng vang lên:
“Thằng nhóc, cảm giác bị một lũ sâu kiến coi thường thế nào? Có muốn lão phu dạy cho ngươi một chiêu, đem cả cái quảng trường này hóa thành tro bụi không?”

Diệp Trần trầm mặc trong lòng, đáp lại Lão Quy: “Không cần. Giết gà chẳng cần dùng đến dao mổ trâu. Hơn nữa, ta đến đây là để tìm Hóa Linh Thảo nhằm ổn định Nghịch Thiên Cốt, không phải để làm náo loạn.”

“Hừ, tiểu tử ngươi cái gì cũng tốt, chỉ có điều là quá cố chấp.” Lão Quy chép miệng, rồi im lặng.

Phía trên lễ đài, vị chấp sự phụ trách khảo hạch tên là Lý Nguyên, khoác trên mình bộ trường bào xanh đậm, đôi mắt ty hí lộ ra vẻ cao ngạo. Ông ta hắng giọng, âm thanh chứa đựng linh lực vang vọng khắp toàn trường:

“Khảo hạch vòng đầu tiên: Nhục Thân Thử Thách! Các ngươi thấy hòn đá phía trước không? Đó là Hắc Diệu Thạch, được vận chuyển từ sâu trong lòng núi hỏa diệm. Nó không chỉ nặng vạn cân mà còn có đặc tính hấp thụ linh khí và phản chấn lực lượng. Ai có thể để lại dấu vết trên đó thì đạt, kẻ nào khiến đá rung chuyển thì ưu tú. Bắt đầu đi!”

Đám đông bắt đầu chuyển động. Từng thiếu niên bước lên, người thì vận dụng linh khí quanh quẩn nơi nắm đấm, người thì dùng toàn bộ sức bình sinh của tuổi trẻ.

“Binh! Binh! Binh!”

Những tiếng va chạm khô khốc vang lên. Đa phần chỉ là những âm thanh trầm đục, hòn đá đen thẫm ấy vẫn đứng trơ trơ như một vị thần hộ pháp khổng lồ, bất động thanh sắc. Thỉnh thoảng có kẻ dùng linh khí cường đại khiến hòn đá xuất hiện một vết xước mờ, liền được Lý Nguyên gật đầu ra hiệu đi qua.

“Vương Mãnh lên đài!” Lý Nguyên lớn tiếng gọi.

Một thiếu niên to béo, mang theo khí thế kiêu căng bước ra. Hắn là thiếu chủ của Vương gia ở thành Thanh Vân, thiên phú đạt mức lục phẩm Tiên Cốt, trong vùng vốn đã có chút danh tiếng. Vương Mãnh liếc nhìn đám người phía dưới với vẻ khinh miệt, sau đó hít sâu một hơi. Linh khí màu vàng nhạt bắt đầu cuộn trào trên cánh tay hắn, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

“Khai sơn quyền! Phá!”

Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất dưới chân Vương Mãnh lún xuống nửa tấc. Hắc Diệu Thạch rung rinh nhẹ, trên bề mặt xuất hiện một vết lõm sâu khoảng nửa lóng tay.

“Tốt! Khiến Hắc Diệu Thạch rung chuyển, xếp loại Ưu Tú!” Lý Nguyên vuốt râu cười hài lòng. Đám đông phía dưới cũng không ngớt lời trầm trồ, nịnh nọt.

Vương Mãnh nghênh ngang bước xuống đài, khi đi ngang qua Diệp Trần, hắn cố tình dừng lại, nhổ một bãi nước bọt ngay sát chân hắn:
“Đồ phế vật, nhìn thấy sức mạnh của tiên gia chưa? Chút nữa bước lên đó, cẩn thận kẻo Hắc Diệu Thạch chấn gãy xương cốt mục nát của ngươi đấy!”

Diệp Trần ngước mắt lên, ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường của hắn khiến Vương Mãnh rùng mình một cái vô thức, nhưng rồi hắn lập tức gạt đi, cho rằng đó chỉ là ảo giác.

“Người tiếp theo, Trần Phàm!” Lý Nguyên hờ hững đọc tên.

Khi Diệp Trần bước lên bục đá, không khí dưới đài bỗng chốc ồn ào hẳn lên, nhưng toàn là những tiếng cười nhạo. Một tên "phàm nhân" đúng nghĩa, không có lấy một chút dao động linh khí, cánh tay gầy gò dưới lớp áo vải kia thì có thể làm gì được hòn đá vạn cân kia chứ?

Diệp Trần đứng trước Hắc Diệu Thạch. Hòn đá đen này đối với kẻ khác là một thử thách tâm linh cực lớn, nhưng đối với hắn, nó chỉ là một mảng đá cứng hơn bình thường một chút mà thôi.

Hắn chậm rãi nhắm mắt lại. Trong cơ thể hắn, những mảnh xương đen nhánh — Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt — bắt đầu rục rịch. Kể từ khi dung hợp với Nghịch Mệnh Châu và tái tạo cơ thể dưới đáy vực, đây là lần đầu tiên hắn thật sự vận dụng toàn bộ sức mạnh nhục thân thuần túy mà không dùng tới một tia linh lực nào.

*Xoạt.*

Hắn hơi hạ thấp trọng tâm, tư thế trông vô cùng đơn giản, thậm chí là vụng về trong mắt những tu sĩ trên đài.

“Tiểu tử này đang làm trò gì vậy? Ngủ gật à?” Một gã đệ tử đứng sau Lý Nguyên cười lớn.

Nhưng nụ cười của gã bỗng tắt ngóm khi không khí xung quanh Diệp Trần bắt đầu biến đổi. Một luồng áp lực vô hình, nặng nề như núi thái sơn đột ngột lan tỏa. Diệp Trần cảm nhận được dòng khí huyết bên trong như một con rồng nộ long đang gào thét dọc theo các huyết mạch. Nghịch Thiên Cốt phát ra những tiếng kêu răng rắc cực nhỏ nhưng chứa đựng sức mạnh kinh thiên địa.

“Xương là gốc của cơ thể, cốt gãy thì thiên địa diệt, cốt thành thì cửu thiên băng…” Diệp Trần thầm niệm khẩu quyết.

Đột ngột, hắn mở mắt. Một tia sáng đen sắc lạnh lướt qua đồng tử.

Hắn không lùi lại lấy đà, chỉ đơn giản là tung ra một cú đấm thẳng tắp vào trung tâm hòn đá. Cú đấm này trông có vẻ chậm chạp, nhưng nơi nó đi qua, không gian dường như bị bóp méo nhẹ, không có một tiếng gió rít, bởi vì tốc độ và lực đạo đã đạt đến mức xé rách không khí trước khi âm thanh kịp phát ra.

*Ầm!!!*

Một tiếng nổ chấn thiên động địa nổ ra ngay giữa quảng trường. Sóng xung kích mãnh liệt hất văng mấy thiếu niên đứng gần đó ngã nhào.

Tất cả mọi người nín thở, dụi mắt nhìn lại.

Cánh tay của Diệp Trần vẫn giữ nguyên tư thế áp sát vào hắc thạch. Không có máu chảy, không có xương gãy như mọi người lầm tưởng. Điều kinh khủng nhất chính là, từ vị trí nắm đấm của hắn, những vết nứt như mạng nhện bắt đầu lan ra với tốc độ chóng mặt, phủ kín cả khối Hắc Diệu Thạch vạn cân.

*Rắc… Rắc… Bùm!!!*

Trước con mắt kinh hoàng của hàng ngàn người, khối đá vốn dĩ có thể chịu được cú đánh của cao thủ Trúc Cơ cảnh mà không vỡ, nay lại nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn nhỏ như hạt cát. Khói bụi mù mịt bốc lên, bao phủ lấy bóng dáng cao gầy của Diệp Trần.

Sự im lặng bao trùm toàn bộ quảng trường. Ngay cả tiếng gió cũng dường như ngừng thổi.

Lý Nguyên đang cầm chén trà định nhấp một ngụm, cả cái chén rớt khỏi tay, vỡ tan tành mà ông ta cũng không hề hay biết. Đôi mắt ty hí của ông ta lúc này mở to như mắt cá chết, miệng há hốc không thốt nên lời.

“Đá… đá nát rồi?”

“Hắc Diệu Thạch… bị đấm nát thành bột? Hơn nữa hắn không dùng linh khí!”

Một tiếng kêu thất thanh phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Đám đông bắt đầu hỗn loạn. Vương Mãnh, kẻ vừa rồi còn oai phong lẫm liệt, lúc này chân tay bủn rủn, ngã ngồi bệt xuống đất, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình, một phế vật mà hắn khinh rẻ, lại có thể sở hữu một lực đạo nhục thân kinh thiên động địa đến nhường này.

Trong làn khói bụi, Diệp Trần chậm rãi thu hồi nắm đấm. Bàn tay hắn vẫn phẳng phiu, thậm chí không có một vết xước. Hắn thản nhiên phủi lớp bụi đá bám trên vai áo thô, sau đó nhìn về phía vị chấp sự đang ngẩn ngơ:

“Giám khảo, ta… qua vòng chưa?”

Giọng nói bình thản của hắn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lý Nguyên. Vị chấp sự này giật nảy mình, vội vàng lắp bắp:

“Qua… qua rồi… Không, chờ chút!” Lý Nguyên run rẩy đứng dậy, bước nhanh xuống đài, dùng đôi tay già nua bới trong đống vụn đá. Ông ta bốc lên một nắm bột mịn, cảm nhận sự lạnh lẽo của Hắc Diệu Thạch giờ chỉ còn là cát bụi.

Đây không phải là do dùng linh lực chấn nát, mà là sức mạnh cơ bắp tuyệt đối truyền vào bên trong, phá vỡ cấu trúc nguyên tử của đá. Điều này chỉ có thể xảy ra khi cường độ của xương cốt kẻ ra đòn phải cứng hơn hòn đá này gấp hàng chục lần!

Lý Nguyên ngước nhìn Diệp Trần, trong lòng dâng lên một sự sợ hãi xen lẫn hoài nghi: “Ngươi… ngươi thật sự không có linh lực? Ngươi tu luyện công pháp gì?”

Diệp Trần lạnh nhạt đáp: “Tại hạ bẩm sinh sức lớn, không biết cái gì là công pháp.”

Lời nói này không ai tin, nhưng cũng không ai có thể giải thích được. Lão Quy trong thức hải cười hố hố:
“Ha ha ha! Nhìn bộ dạng lũ tiểu tử này xem, buồn cười chết lão phu. Thằng nhóc, lực đạo nhục thân của ngươi giờ đã đạt tới mười vạn cân lực rồi, ở cái tầng trời rách nát này, đúng là có chút hù dọa người.”

Diệp Trần không để ý đến Lão Quy, hắn xoay người bước xuống đài trong sự dạt ra kinh sợ của đám đông. Những kẻ vừa rồi còn lớn tiếng nhục mạ hắn, lúc này đều cúi gằm mặt, không dám nhìn vào mắt hắn, sợ rằng cú đấm vừa rồi sẽ giáng xuống đầu mình.

“Tên Trần Phàm này… hắn là quái vật phương nào?”

“Không có Tiên Cốt mà lại mạnh đến vậy? Chẳng lẽ hắn đi con đường Luyện Thể của Thái Cổ truyền thuyết?”

Những lời bàn tán giờ đây đã chuyển sang tông giọng sùng bái và kinh hãi. Diệp Trần lặng lẽ bước về phía khu vực chờ dành cho những người đã qua vòng. Ánh mắt hắn vẫn hướng về phía sâu trong Thanh Vân Tông, nơi có đỉnh núi chọc trời mây trắng bao phủ.

Ở đó, có thứ hắn cần để khiến Nghịch Thiên Cốt hoàn thiện hơn.

Trên tầng cao của gác chuông gần quảng trường, có hai bóng người đang đứng quan sát. Một người là trung niên nam tử uy nghiêm, người kia là một thiếu nữ che mặt bằng một tấm lụa trắng, nhưng khí chất thanh tao, thoát tục như tiên nữ hạ phàm.

“Tuyết Y, con thấy thế nào?” Nam tử trung niên trầm giọng hỏi.

Thiếu nữ có đôi mắt trong vắt như hồ thu, ánh mắt cô dừng lại trên bóng lưng của Diệp Trần, khẽ nhíu mày:
“Phụ thân, nhục thân của người này có điều kỳ lạ. Dường như bên trong huyết khí của hắn có một thứ lực lượng rất cổ xưa, rất ngang ngược… Hắn không phải là phàm cốt đơn giản như bề ngoài.”

“Ý con là…”

“Có lẽ, đệ tử ngoại môn năm nay sẽ có một cái tên làm đảo lộn cả Thanh Vân Tông rồi.”

Gió núi thổi qua, làm tung bay vạt áo vải thô của Diệp Trần. Hắn không hề hay biết mình đã lọt vào tầm ngắm của những cao tầng đỉnh chóp. Hắn chỉ biết rằng, một bước đi này của mình đã bắt đầu in dấu xuống mảnh đất này. Một bước chân này, sớm muộn gì cũng sẽ dẫm nát toàn bộ trật tự của Đệ Nhất Trọng Thiên.

Trong tâm khảm Diệp Trần, bóng hình của Tiên Tử Linh Nhi và Mộ Dung Thần vụt qua, nhưng không còn khiến trái tim hắn rỉ máu nữa. Chúng giờ đây chỉ là những cái bia đá mục nát trên con đường hắn đi qua, chờ ngày bị hắn nghiền thành cám bụi như khối Hắc Diệu Thạch vừa rồi.

Hành trình “Nhất Bộ Đạp Phá”, thực sự đã bắt đầu bằng một nắm đấm của kẻ mang Phàm Cốt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8