Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 23: Tàng Kinh Các Bí Mật**
CHƯƠNG 23: TÀNG KINH CÁC BÍ MẬT
Màn đêm bao phủ Thiên Huyền Tông, từng dải mây mù như những con mãng xà khổng lồ quấn quýt quanh những đỉnh núi cao vút. Trên đỉnh Thanh Loan, nơi đặt Tàng Kinh Các của tông môn, không gian chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Những ngọn trường minh đăng thắp bằng dầu cá voi viễn cổ cháy lập lòe, tỏa ra ánh sáng xanh leo lét, hắt lên những vách đá rêu phong.
Diệp Trần, lúc này trong bộ y phục đen tuyền, dán sát người vào vách đá dựng đứng phía sau Tàng Kinh Các. Hơi thở của hắn thu liễm đến mức tối đa, nhịp tim đập chậm lại, hòa cùng nhịp điệu của gió ngàn. Sau khi sát phạt nhóm ám vệ tại Sát Ý Lĩnh, Nghịch Thiên Cốt trong người hắn dường như đang sôi sục, thôi thúc hắn đi tìm một thứ gì đó.
“Tiểu tử, ngươi chắc chứ? Nội giới của Tàng Kinh Các này có ít nhất ba tầng cấm chế Hóa Thần kỳ, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, ngươi sẽ bị nghiền thành tro bụi ngay lập tức.” Giọng nói khàn đặc, mang theo chút lười biếng của Lão Quy vang lên trong thức hải.
Diệp Trần nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi kiếm đâm xuyên qua màn đêm: “Mũi của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu chưa bao giờ sai. Ở bên trong đó, có thứ thuộc về nó.”
“Hắc hắc, ngươi nói đúng. Lão phu cũng cảm nhận được rồi. Một hơi thở rách nát, mục rỗng nhưng lại tràn đầy khí tức hỗn độn. Là mảnh vỡ thứ hai của Nghịch Mệnh Châu!” Giọng Lão Quy bỗng trở nên nghiêm túc, “Nếu tìm được nó, Nghịch Thiên Cốt của ngươi sẽ được hoàn thiện thêm một tầng, lúc đó đừng nói là mấy tên trưởng lão tép riu, ngay cả quy tắc của tầng trời thứ nhất này cũng khó lòng trói buộc được ngươi.”
Diệp Trần không đáp, hắn lật tay, một viên đá xám xịt hiện ra. Đây là “Phá Cấm Thạch” mà hắn đã lột được từ nhẫn trữ vật của tên cầm đầu sát thủ lúc trước. Hắn dán viên đá lên màng chắn ánh sáng vô hình đang bao bọc ngôi tháp cổ.
*Xèo…*
Một khe nứt nhỏ chỉ vừa đủ cho một người len qua hiện ra. Diệp Trần như một bóng ma, lách người vào bên trong.
Tàng Kinh Các tầng một và tầng hai là nơi chứa hàng vạn cuốn công pháp phổ thông. Hắn không dừng lại, lướt qua những giá sách bám đầy bụi bặm, tiến thẳng lên tầng cao nhất. Càng lên cao, áp lực linh khí càng nặng nề. Đối với tu sĩ bình thường, áp lực này là một sự bảo hộ, nhưng đối với người sở hữu Phàm Cốt nghịch thiên như Diệp Trần, nó lại giống như một loại thuốc bổ, kích thích xương cốt hắn rung lên từng hồi bần bật.
“Tầng thứ sáu… không phải. Tầng thứ bảy… vẫn chưa.”
Diệp Trần đứng trước lối vào tầng thứ chín, tầng cao nhất và cũng là nơi bí ẩn nhất của Thiên Huyền Tông. Nơi này không có giá sách, chỉ có một gian phòng trống không với một bệ đá cổ xưa đặt ở giữa. Trên bệ đá, một chiếc hộp gỗ mục nát, sứt sẹo nằm lẻ loi.
“Chính là nó!” Lão Quy thốt lên đầy kích động.
Diệp Trần tiến lại gần. Khoảng cách mỗi bước chân dường như dài ra vô tận. Áp lực ở tầng chín này kinh khủng đến mức da thịt hắn bắt đầu nứt ra, từng giọt máu tươi rỉ ra, thấm đẫm vai áo. Nhưng xương cốt bên dưới lớp da ấy lại đang reo hò. *Rắc!* Một mảnh xương sườn bị sức ép bẻ gãy, nhưng ngay lập tức, một luồng khí đen từ Nghịch Mệnh Châu tràn ra, hàn gắn nó lại, khiến nó trở nên đen lánh và dày dặn hơn.
Hắn vươn bàn tay run rẩy, chạm vào chiếc hộp gỗ.
*Oanh!*
Một luồng kình lực cổ quái từ chiếc hộp bùng phát, đánh bật Diệp Trần lùi lại mấy trượng. Cùng lúc đó, một bóng hình hư ảo từ trong bóng tối bước ra. Đó là một lão giả lưng còng, đôi mắt mờ đục nhưng ẩn chứa uy quyền vô thượng.
“Kẻ nào gan lớn bằng trời, dám xâm phạm cấm địa Thiên Huyền?” Giọng nói như sấm rền, chấn động cả tầng tháp.
“Thần niệm của một vị chuẩn vương thời thượng cổ?” Lão Quy kinh ngạc, “Tiểu tử, cẩn thận! Lão già này tuy chỉ là một sợi tàn hồn, nhưng đủ để thổi bay nhục thân hiện tại của ngươi!”
Diệp Trần lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt không hề có chút sợ hãi, ngược lại còn cháy rực ý chí chiến đấu: “Lão tiền bối, thứ trong hộp vốn không thuộc về quý tông. Nó là một mầm họa, ở lại đây chỉ khiến Thiên Huyền Tông sớm muộn gì cũng bị diệt vong dưới thiên phạt. Ta đến để mang nó đi.”
“Cuồng vọng!” Lão giả ảo ảnh phất tay, một bàn tay linh lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống, che kín cả không gian tầng chín.
Diệp Trần gầm lên một tiếng, hắn không lùi mà tiến. *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* vận chuyển đến cực hạn. Hắn nắm chặt quyền, để mặc cho áp lực bẻ gãy thêm mấy đốt xương tay. Hắn cần nỗi đau này. Cơn đau càng dữ dội, sức mạnh phản phệ của Nghịch Thiên Cốt càng điên cuồng.
“Phá cho ta! Cửu Trọng Thiên Băng – Nhất Quyền Trấn Sơn Hà!”
Một quyền tung ra, không mang theo linh khí hào nhoáng, chỉ có sức mạnh thuần túy của nhục thân va chạm với hư không, tạo ra những vết nứt đen ngòm. Bàn tay linh lực của lão giả bị một quyền của Diệp Trần xuyên thủng.
Lão giả ảo ảnh ngẩn người, đôi mắt mờ đục đột nhiên lóe lên tia sáng kinh dị: “Phàm Cốt? Ngươi không có Tiên Cốt… làm sao có thể tích tụ được sức mạnh nhục thân cấp độ này? Chẳng lẽ… truyền thuyết về kẻ nghịch mệnh là có thật?”
Lợi dụng lúc lão giả sững sờ, Diệp Trần vọt tới, tóm lấy chiếc hộp gỗ. Vừa chạm tay vào, nắp hộp tự động bật tung. Bên trong không phải là bí kíp thượng thừa, cũng không phải linh đan diệu dược, mà là một mảnh đá vỡ không có hình dạng nhất định, đen như mực, đang run rẩy cộng hưởng với lồng ngực của Diệp Trần.
“Trở về đi!”
Diệp Trần hét lớn. Mảnh vỡ đen kịt hóa thành một đạo ô quang, đâm thẳng vào ngực hắn, dung hợp trực tiếp vào Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang nằm giữa vị trí trái tim.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên liên hồi, chói tai như tiếng cành khô bị bẻ gãy giữa mùa đông. Diệp Trần đổ gục xuống sàn, toàn thân co quắp. Mảnh vỡ thứ hai dung hợp mang theo một luồng năng lượng hỗn độn, hung bạo gấp mười lần mảnh đầu tiên. Nó như một con dã thú điên cuồng lao đi khắp các huyết quản, đi đến đâu phá hủy đến đó.
Toàn bộ hệ thống xương cốt của hắn bị nghiền nát thành bột mịn, sau đó dưới sức mạnh của mảnh vỡ, chúng bắt đầu tái cấu trúc. Một loại ánh sáng xám đen u uẩn tỏa ra từ bên trong cơ thể Diệp Trần.
Lão giả ảo ảnh nhìn cảnh tượng này, gương mặt tràn đầy vẻ bàng hoàng rồi dần chuyển sang sự kính sợ. Lão buông thõng đôi bàn tay linh lực, tiếng thở dài hư ảo vang vọng: “Vạn năm chờ đợi, hóa ra kẻ chủ trì thiên mệnh lại là một thiếu niên Phàm Cốt. Hẳn là… ý trời.”
Ảo ảnh của lão giả dần dần tan biến vào không trung, trước khi biến mất hẳn, lão khẽ phẩy tay, xóa sạch mọi dấu vết chiến đấu và hơi thở của Diệp Trần trong Tàng Kinh Các.
Lúc này, Diệp Trần vẫn đang chìm trong cơn đau đớn tột cùng. Hắn cắn chặt răng đến bật máu để không thốt ra tiếng kêu. Hắn cảm nhận được, sau khi dung hợp mảnh vỡ này, trong thức hải của mình hiện lên bốn chữ cổ hoàng kim rực rỡ:
**“NGHỊCH MỆNH PHẠM THÂN”**
Cùng lúc đó, một môn nhục thân thần thông mới từ Nghịch Mệnh Châu tuôn trào vào trí nhớ của hắn: *Vạn Cổ Bất Diệt Thủ*.
“Thành công rồi… tiểu tử, ngươi đúng là một con quái vật.” Lão Quy thở phào nhẹ nhõm, nhưng giọng nói vẫn còn run rẩy vì kinh hãi trước cảnh tượng tái tạo xương cốt vừa rồi.
Diệp Trần từ từ đứng dậy, mỗi một cử động của hắn lúc này đều khiến không khí xung quanh rung động nhẹ. Áp lực của tầng chín Tàng Kinh Các giờ đây đối với hắn đã chẳng khác gì một làn gió thoảng. Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn như đại dương đang chảy trong xương tủy mới.
Nếu như trước đây xương của hắn cứng như kim cương, thì bây giờ, chúng đã mang theo thuộc tính “không thể phá hủy” sơ khai.
“Mộ Dung Thần, Hoàng Kim Tiên Cốt của ngươi, trong mắt ta giờ đây chỉ là một loại đồ chơi rẻ tiền.”
Diệp Trần liếc nhìn vị trí lão giả vừa biến mất, khẽ cúi đầu hành lễ: “Đa tạ tiền bối thành toàn.”
Hắn không dừng lại lâu, thân hình khẽ động, biến mất vào trong hư không, rời khỏi Tàng Kinh Các nhanh như lúc đến.
Chỉ vài khắc sau khi Diệp Trần rời đi, ba luồng hào quang mạnh mẽ từ đỉnh núi chính lao đến, đáp xuống tầng chín Tàng Kinh Các. Đó là tông chủ Thiên Huyền Tông và hai vị đại trưởng lão.
“Lạ thật, rõ ràng lúc nãy có dao động của mảnh đá đó, sao bây giờ lại biến mất hoàn toàn?” Tông chủ Thiên Huyền Tông gương mặt âm trầm, lục tìm khắp nơi nhưng không thấy gì ngoài chiếc hộp gỗ rỗng.
“Bẩm Tông chủ, cấm chế không hề có dấu vết bị phá hoại. Chẳng lẽ… vật đó tự bay đi?” Một vị trưởng lão run giọng nói.
Tông chủ nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên trán: “Vật đó liên quan đến bí mật của Thượng Tam Thiên, nếu mất nó, chúng ta không cách nào ăn nói với những vị đại nhân bên trên. Tìm! Tra soát toàn bộ tông môn cho ta! Ngay cả một con kiến cũng không được bỏ sót!”
Giữa lúc cả Thiên Huyền Tông chìm trong sự hỗn loạn và phẫn nộ, tại một góc khuất của khu tạp dịch, Diệp Trần đã lặng lẽ ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ hẹp. Hắn đang tập trung toàn bộ tinh thần để thích nghi với sức mạnh mới, chuẩn bị cho bước chân tiếp theo trên con đường đạp nát Cửu Trọng Thiên.
Trong đêm tối, đôi mắt hắn rực sáng như hai ngôi sao lạnh lẽo, nhìn thấu qua những tầng mây hướng về phía đỉnh cao nhất của thế giới. Cuộc chơi này, giờ mới thật sự bắt đầu.