Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 27: Ánh Mắt Khinh Thường**
**CHƯƠNG 27: ÁNH MẮT KHINH THƯỜNG**
Thanh Vân Tông, nằm trên đỉnh Thiên Vân Sơn, quanh năm mây mù bao phủ, linh khí nồng đậm tỏa ra từ những khe đá, kẽ lá. Hôm nay, bầu không khí tĩnh mịch ấy bị phá vỡ bởi tiếng chuông đồng vang dội, báo hiệu sự khởi đầu của kỳ sát hạch đệ tử ngoại môn — một sự kiện trọng đại thu hút hàng nghìn thiên tài từ khắp các đế quốc thuộc Hạ Tam Thiên đổ về.
Giữa đám đông nhốn nháo, Diệp Trần lẳng lặng đứng ở một góc khuất dưới chân đài cao. Hắn mặc một bộ thanh y bạc màu, chiếc nón lá kéo thấp che khuất nửa khuôn mặt, thanh kiếm gỗ sau lưng trông đơn giản đến mức thảm hại giữa rừng binh khí linh quang lấp lánh của những kẻ xung quanh.
“Ngươi nhìn xem, đó chẳng phải là thiên tài ẩn thế sao?” Một gã thiếu gia mặc cẩm y từ phía sau đẩy mạnh vào vai Diệp Trần, cười nhạo: “Đến Thanh Vân Tông tham gia khảo hạch mà chỉ mang theo một thanh kiếm gỗ dành cho trẻ ranh? Huynh đệ, ngươi là tới để diễn kịch hay là đi nhầm chỗ rồi?”
Đám đông xung quanh rộ lên tiếng cười cợt. Diệp Trần không nói gì, đôi mắt đen sâu thẳm dưới vành nón không một chút gợn sóng. Hắn khẽ cử động vai, một luồng kình lực vô hình từ cốt tủy truyền ra, khiến bàn tay gã thiếu gia kia vừa chạm vào đã cảm thấy tê dại như bị sét đánh, lập tức rút tay lại, mặt mày biến sắc.
“Câm miệng! Bọn họ tới rồi!”
Tiếng xầm xì chợt tắt ngấm khi từ trên không trung, chín con Tuyết Hạc sải cánh dài, mang theo những luồng tiên khí thanh khiết hạ cánh xuống quảng trường. Trên lưng con Tuyết Hạc dẫn đầu, một đôi nam nữ đứng sát bên nhau, như một cặp trời sinh giữa chốn hồng trần.
Nam tử mặc chiến bào màu hoàng kim rực rỡ, mỗi bước chân của hắn như khiến linh khí xung quanh phải phủ phục. Đó chính là Mộ Dung Thần. Sau khi cướp đoạt cốt tủy của Diệp gia, "Hoàng Kim Tiên Cốt" trong người hắn đã đạt đến độ hoàn mỹ, tỏa ra hào quang nhạt nhòa, tôn lên vẻ kiêu ngạo đến cực điểm.
Bên cạnh hắn, một nữ tử vận trường bào trắng tinh khôi, tà áo bay phất phơ theo gió, dung nhan diễm lệ nhưng mang theo vẻ lạnh lùng thoát tục. Linh Nhi — người mà Diệp Trần từng coi là mạng sống, giờ đây lại đứng đó với tư cách là Tiên tử của Thanh Vân Tông, là hôn thê của kẻ đã dẫm nát gia tộc hắn.
“Tham kiến Mộ Dung sư huynh! Tham kiến Linh Nhi sư tỷ!”
Hàng nghìn người dưới đài đồng loạt cúi đầu, thanh âm vang động cả mây trời. Diệp Trần vẫn đứng đó, sống lưng thẳng tắp như một ngọn thương đâm vào bầu trời. Hắn không cúi đầu, càng không lên tiếng. Giữa một rừng người đang sùng bái, sự im lặng và tư thế của hắn trở nên lạc lõng vô cùng.
Dưới vành nón, đôi mắt Diệp Trần nheo lại. Trong huyết quản hắn, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bắt đầu xoay vòng mãnh liệt, những mẩu xương "Phàm Cốt" từng bị Mộ Dung Thần đánh nát bấy giờ lại nóng rực lên như nung lửa. Cảm giác đau đớn tột cùng năm xưa bỗng chốc ùa về, nhưng không phải để khiến hắn gục ngã, mà là để tiếp thêm một luồng sát khí ngút trời.
Mộ Dung Thần liếc nhìn xuống dưới đài, ánh mắt của kẻ đứng trên đỉnh cao nhìn xuống lũ kiến hôi. Hắn cười nhạt, tay nhẹ nhàng đặt lên eo Linh Nhi, giọng nói mang theo chân nguyên vang vọng khắp quảng trường:
“Hôm nay là ngày vui của Thanh Vân Tông. Mong rằng các vị có thể dốc hết sức mình. Thiên đạo vốn tàn khốc, chỉ kẻ có tư chất vượt trội mới xứng đáng được đứng trên đỉnh cao.”
Linh Nhi đứng bên cạnh, khuôn mặt vẫn thanh cao như sương khói. Đôi mắt nàng quét qua đám đông bên dưới. Nàng vốn là người có tâm tư thâm trầm, đối với những tu sĩ "phàm nhân" tham gia khảo hạch này, nàng vốn chẳng thèm bận tâm.
Tuy nhiên, chẳng biết vì duyên cớ gì, ánh mắt nàng chợt dừng lại ở góc khuất, nơi nam tử đội nón lá đang đứng. Một cảm giác quen thuộc thoáng hiện qua tâm trí nàng, nhưng ngay lập tức bị sự khinh bỉ đè bẹp.
Nàng không nhận ra Diệp Trần. Bởi trong tâm thức của nàng, Diệp Trần sớm đã chết từ cái ngày bị đẩy xuống Vạn Trượng Nhai. Cho dù hắn còn sống, thì một kẻ bị phế đi gân mạch, mang trong mình Phàm Cốt rác rưởi làm sao có thể xuất hiện ở đây, càng không thể có khí chất tĩnh lặng như mặt hồ này.
“Thần ca, kẻ đứng góc kia… thật lạ lùng.” Linh Nhi khẽ khẽ mở môi đỏ, giọng nói lạnh như băng tuyết.
Mộ Dung Thần nhìn theo hướng tay nàng chỉ. Hắn nhìn thấy một thiếu niên mang theo kiếm gỗ, tu vi bên ngoài dường như chỉ là Luyện Khí tầng thứ nhất, thứ hạng thấp kém nhất trong đám đông.
“Hừ, chỉ là một tên phế vật ôm mộng tu tiên mà thôi.” Mộ Dung Thần cười khẩy, giọng nói không hề che giấu sự miệt thị: “Có lẽ hắn nghĩ rằng chỉ cần lòng kiên trì là có thể bước vào Thanh Vân Tông. Thật nực cười. Linh Nhi, nàng đừng để những kẻ thấp kém này làm bẩn mắt. Phàm cốt chính là phàm cốt, cả đời chỉ có thể ngước nhìn chúng ta.”
Linh Nhi nghe vậy, ánh mắt vốn đang nghi hoặc lập tức trở nên lạnh lẽo. Nàng nhìn Diệp Trần thêm một lần nữa — một cái nhìn đầy sự bố thí và khinh thường. Với nàng, kẻ dưới kia giống như một hạt bụi nhỏ nhoi giữa đại dương. Sự tồn tại của hắn chỉ làm nổi bật thêm vinh quang của nàng và Mộ Dung Thần.
“Ngươi nói đúng. Phàm nhân thường ảo tưởng có thể nghịch thiên, nhưng họ đâu biết rằng, ngay từ lúc sinh ra, số phận của họ đã bị những kẻ như chúng ta định đoạt rồi.”
Tiếng nói của nàng tuy nhỏ, nhưng với tu vi của Diệp Trần hiện tại, hắn nghe rõ không sót một chữ.
Trong bóng tối của vành nón, khóe miệng Diệp Trần khẽ cong lên một độ cong đầy cay đắng và trào phúng.
*Định đoạt?*
*Vinh quang của các ngươi là xây dựng trên đống xương tàn của ta. Ánh mắt khinh thường này của các ngươi, sẽ là thứ mà các ngươi phải hối hận nhất trong cuộc đời này.*
Lúc này, một vị trưởng lão phụ trách khảo hạch bước ra, lạnh lùng quát lớn: “Khảo hạch vòng một: Đo Cốt! Kẻ nào Tiên cốt dưới cấp năm, lập tức cút khỏi Thiên Vân Sơn!”
Đám đông bắt đầu hỗn loạn. Từng người một bước lên chạm tay vào "U Minh Thạch" giữa quảng trường.
“Lý Tam, Tiên cốt cấp ba, không đạt!”
“Triệu Lục, Tiên cốt cấp bốn, không đạt!”
Tiếng than khóc, tiếng thở dài vang lên liên tiếp. Linh Nhi nhìn cảnh tượng đó bằng ánh mắt dửng dưng. Nàng quay sang nói với Mộ Dung Thần: “Thần ca, chúng ta vào điện thôi, đứng đây xem lũ người tầm thường này thật mất thời gian.”
Mộ Dung Thần gật đầu, xoay người định bước đi. Nhưng ngay lúc đó, một thanh âm khàn khàn nhưng mang theo uy lực xuyên thấu bỗng vang lên từ góc quảng trường:
“Phàm cốt… thì không được tham gia khảo hạch sao?”
Toàn bộ quảng trường bỗng chốc lặng phắt. Hàng nghìn đôi mắt đổ dồn về phía thiếu niên đội nón lá. Ngay cả Mộ Dung Thần và Linh Nhi cũng dừng bước, quay đầu lại.
Trưởng lão khảo hạch nhíu mày, ánh mắt đầy sát khí: “Phàm cốt? Thanh Vân Tông là thánh địa tiên gia, không chứa chấp rác rưởi. Ngươi vừa nói gì?”
Diệp Trần chậm rãi gỡ chiếc nón lá xuống, lộ ra khuôn mặt cương nghị với những vết sẹo mờ nhạt — kết quả của việc tái tạo xương tủy dưới đáy vực thẳm. Hắn ngẩng cao đầu, ánh mắt trực diện nhìn thẳng vào Linh Nhi và Mộ Dung Thần trên cao, không một chút e sợ.
Linh Nhi tim đập nhanh một nhịp khi nhìn thấy khuôn mặt ấy, nhưng sự quen thuộc đó quá nhạt nhòa so với diện mạo của một tu sĩ mạnh mẽ. Nàng chỉ thấy một kẻ điên cuồng đang cố gắng thu hút sự chú ý.
“Phế vật, ngươi đang tìm cái chết!” Mộ Dung Thần quát lên, áp lực của Hoàng Kim Tiên Cốt lan tỏa, khiến mặt đất dưới chân Diệp Trần nứt toác.
Diệp Trần đứng vững như bàn thạch, mỗi một đốt xương trong người hắn bắt đầu phát ra tiếng kêu “răng rắc” như rồng ngâm. Hắn cười, một nụ cười lạnh thấu xương tủy:
“Các ngươi dựa vào Tiên cốt để định đoạt tài năng. Vậy nếu hôm nay, một kẻ Phàm cốt như ta đập nát toàn bộ thiên tài có Tiên cốt của Thanh Vân Tông các ngươi… thì thiên đạo của các ngươi có còn là chân lý không?”
Cả quảng trường nổ tung trong những tiếng xì xào, kinh hãi có, nhạo báng có. Linh Nhi nhìn xuống Diệp Trần, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang chán ghét tột độ.
“Kẻ ngông cuồng vô tri.” Nàng lạnh lùng buông một câu, rồi dứt khoát xoay người đi vào đại điện, không thèm nhìn lại thêm một lần nào. Nàng cảm thấy, phí lời với một kẻ có đầu óc không bình thường này chính là sự sỉ nhục đối với thân phận thánh nữ của mình.
Mộ Dung Thần liếc nhìn Diệp Trần bằng nửa con mắt, khóe môi hiện lên nét tàn nhẫn: “Trưởng lão, nếu hắn đã muốn chứng minh mình là rác rưởi có ý chí, vậy thì cứ cho hắn toại nguyện. Sau đó, hãy bẻ gãy từng cái xương của hắn rồi ném xuống núi cho chó ăn.”
Dứt lời, Mộ Dung Thần cũng bỏ đi, tiếng cười ngạo mạn còn vang vọng trong gió.
Diệp Trần đứng đó, một mình đối diện với cả một tông môn địch ý. Hắn nắm chặt chuôi kiếm gỗ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn theo bóng lưng của đôi nam nữ kia.
“Linh Nhi, Mộ Dung Thần… hãy tận hưởng sự cao quý đó thêm chút nữa đi. Khi ta bước lên đỉnh Thiên Vân này, chính là lúc thiên mệnh mà các ngươi tự hào sẽ sụp đổ dưới chân ta.”
Ánh mắt khinh thường của nàng ngày hôm nay, chính là nhát kiếm đầu tiên hắn khắc sâu vào lòng. Phàm cốt nghịch tiên, bước chân đầu tiên này, hắn định sẵn sẽ giẫm nát cả Thanh Vân Tông.