Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 28: Ma Thú Bạo Loạn**
**CHƯƠNG 28: MA THÚ BẠO LOẠN**
Hoàng hôn tại Vạn Thú Cốc buông xuống nhanh như một tấm vải liệm khổng lồ màu xám tro, phủ kín lên những tán cây cổ thụ cao vút. Không khí trong thung lũng không còn vẻ tĩnh mịch thường ngày, mà thay vào đó là một mùi tanh nồng của máu và sự rung chuyển dữ dội từ lòng đất sâu thẳm.
“Nhanh lên! Tất cả đi theo ta! Chậm một bước là mất mạng!”
Tiếng thét đầy hốt hoảng của Lâm Hạo – một đệ tử ngoại môn có tu vi cao nhất trong nhóm – vang lên lạc lõng giữa tiếng gầm thét của muông thú. Phía sau hắn, gần ba mươi đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông đang chạy trối chết, khuôn mặt ai nấy cắt không còn giọt máu. Áo quần họ rách nát, trên người đầy những vết cào cấu rướm máu.
Đây vốn chỉ là một nhiệm vụ thu thập Thanh Linh Thảo ở vùng rìa, một công việc vốn dĩ khá an toàn cho các đệ tử ở tầng thứ nhất của Cửu Trọng Thiên. Thế nhưng, không ai ngờ rằng, một cuộc bạo loạn ma thú quy mô lớn đột ngột bùng phát. Hàng ngàn con ma thú từ sâu trong lõi thung lũng vốn đang ngủ yên bỗng dưng điên cuồng lao ra như bị một thứ gì đó tà ác xua đuổi.
“Lâm sư huynh… ta không chạy nổi nữa rồi!” Một nữ đệ tử trẻ tuổi ngã quỵ xuống đống lá mục, đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng khi nhìn thấy đôi mắt xanh loét của một con U Minh Lang vừa vọt ra khỏi bụi rậm.
Lâm Hạo nhìn lại, ánh mắt thoáng qua một tia dao động, nhưng ngay sau đó là sự tàn nhẫn của kẻ tu hành. Hắn không dừng lại, thậm chí còn vận dụng linh khí vào chân để chạy nhanh hơn: “Muốn sống thì tự bò dậy! Ta không phải cha mẹ các ngươi, không có nghĩa vụ chết thay!”
Sự tàn khốc của giới tu tiên hiển hiện rõ mồn một trong giây phút sinh tử. Những đệ tử ngoại môn – những kẻ vốn bị coi là “tạp dịch”, là “cỏ rác” của tông môn – lúc này hoàn toàn bị bỏ mặc giữa vòng vây tử thần.
Giữa đám đông đang hoảng loạn ấy, có một thanh niên vóc dáng hơi gầy, khoác trên mình bộ y phục xám cũ kỹ. Hắn không chạy thục mạng như Lâm Hạo, cũng không ngồi khóc lóc như nữ đệ tử kia. Ánh mắt hắn lạnh lùng như mặt hồ không gợn sóng, đôi tay buông thõng, thỉnh thoảng lại khẽ cử động như thể đang cảm nhận sự rung động của không khí.
Đó là Diệp Trần, lúc này đang lấy danh nghĩa Trần Phàm để ẩn thân tại ngoại môn.
“Tiểu tử, ngươi còn đứng đực ra đó làm gì? Bọn súc sinh này bị trúng độc chướng khí, tâm trí hoàn toàn điên loạn, lực công kích tăng gấp đôi đấy!” Trong đầu Diệp Trần, giọng nói già nua, khàn khàn nhưng mang đầy vẻ trêu chọc của Lão Quy vang lên.
Diệp Trần khẽ nhếch môi, truyền âm lại: “Càng điên loạn, xương cốt của chúng mới càng có lực.”
“Hắc hắc, đúng là cái thằng điên. Người ta thấy ma thú thì chạy, ngươi lại muốn lấy nhục thân ra tiếp chiêu. Phàm Cốt của ngươi nếu không bị đập nát thêm vài lần, xem ra ngươi ngủ không ngon giấc đúng không?” Lão Quy cười quái dị, nhưng trong mắt lão, một tia hưng phấn cũng hiện rõ.
“Hú ——!”
Ba con U Minh Lang cấp hai, tương đương với tu vi Luyện Khí tầng năm, cùng lúc tung người lên không trung. Những bộ vuốt sắc lẹm loé lên tia sáng lạnh lẽo, nhắm thẳng vào đầu Diệp Trần và những người xung quanh mà vồ tới.
“Chết chắc rồi…” Nữ đệ tử nọ nhắm mắt lại, chờ đợi cơn đau đớn xé xác.
Thế nhưng, một tiếng động trầm đục vang lên, không phải tiếng máu thịt bị xé rách, mà là tiếng kim loại va chạm với đá tảng.
Diệp Trần tiến lên một bước. Bước chân này không nhanh, nhưng vô cùng vững chãi, khiến mặt đất xung quanh lún xuống vài tấc. Hắn không rút kiếm, cũng chẳng vận dùng linh khí bảo hộ, mà trực tiếp giơ hai cánh tay trần lên đỡ lấy bộ vuốt tử thần của lũ Lang thú.
“Rắc! Rắc!”
Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Cánh tay Diệp Trần bị vuốt sói cắm sâu vào tận xương, máu tươi phun ra nhuộm đỏ tay áo. Cảm giác đau đớn thấu tim gan lập tức ập tới não bộ, nhưng đôi mắt Diệp Trần không hề chớp lấy một cái. Thay vào đó, trong con ngươi của hắn bùng lên một tia sáng đen nhánh rực rỡ.
*Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu* trong đan điền rung động dữ dội. Một luồng khí tức cổ xưa, cuồng bạo từ trong tủy xương của hắn tuôn trào ra ngoài.
“Cút cho ta!”
Diệp Trần gầm lên một tiếng, đôi cánh tay tưởng chừng đã phế bỏ đột nhiên bộc phát ra một lực lượng vạn quân. Hắn túm chặt lấy chân của hai con U Minh Lang, dùng chính nhục thân đầy thương tích của mình làm vũ khí, quật mạnh hai con thú vào nhau.
“Bùm!”
Máu thịt văng tứ tung. Hai con ma thú cấp hai lại bị sức mạnh thuần túy của một kẻ “Phàm Cốt” đập nát đầu ngay tại chỗ.
Đám đệ tử ngoại môn ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt. Một kẻ mà họ luôn coi là “trầm lặng, kém cỏi” lại vừa dùng tay không giết chết ba con yêu thú mà ngay cả Lâm Hạo sư huynh cũng không dám đối đầu trực diện?
“Trần… Trần sư huynh?” Nữ đệ tử nọ run rẩy gọi tên hắn.
Diệp Trần không ngoảnh đầu lại, giọng nói khàn khàn: “Lùi về phía sau vách đá, lập trận thủ thế! Ai còn đôi chân thì cầm vũ khí lên, nếu muốn sống, đừng trông chờ vào bất kỳ ai!”
Lời nói của hắn như gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự sợ hãi của mọi người, thức tỉnh bản năng sinh tồn cuối cùng. Gần ba mươi người nhanh chóng tụ tập lại, lưng tựa vào vách đá dựng đứng, run rẩy cầm lấy trường kiếm.
Thế nhưng, bạo loạn mới chỉ bắt đầu.
Mặt đất rung chuyển mỗi lúc một mạnh. Từ trong sương mù xám xịt, hàng trăm con ma thú đủ loại: Ma Báo, Độc Nhện, và cả những con Thiết Tê (tê giác sắt) khổng lồ đang điên cuồng lao tới. Tiếng gầm rú của chúng tạo thành một bản nhạc của tử thần, át đi cả tiếng gió thổi.
Lâm Hạo, kẻ vừa rồi bỏ chạy, nay bị một đám Huyết Ưng từ trên không truy sát đến mức phải quay ngược trở lại. Nhìn thấy đám đệ tử ngoại môn vẫn còn sống, hắn không hề vui mừng mà ngược lại còn hét lớn: “Lũ ngu này! Các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau dùng mạng mà ngăn cản chúng, cho ta thời gian phá vây!”
Hắn lao tới, định túm lấy một đệ tử để ném vào miệng một con ma thú đang đuổi theo phía sau nhằm cản địa.
Nhưng đôi bàn tay của Lâm Hạo chưa kịp chạm vào ai thì một bóng người đã chắn ngang trước mặt hắn. Diệp Trần, với thân hình đầy máu, nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt ghê tởm: “Đệ tử nội môn, chẳng lẽ chỉ biết lấy mạng đồng môn ra làm tấm chắn?”
“Trần Phàm! Ngươi là cái thá gì mà dám dạy đời ta? Tránh ra!” Lâm Hạo giận quá hóa liều, vung kiếm chém thẳng về phía Diệp Trần. Một luồng linh khí xanh biếc cuộn trào trên lưỡi kiếm, đây là chiêu thức *Thanh Vân Kiếm Khí* đầy uy lực.
Diệp Trần không tránh né. Hắn muốn dùng trận chiến này để tôi luyện lớp xương cốt mới vừa được tái tạo.
“Ầm!”
Kiếm khí chém lên bả vai Diệp Trần, tạo ra một vết thương sâu thấy xương. Nhưng điều khiến Lâm Hạo kinh hoàng chính là, thanh kiếm của hắn bị mắc kẹt lại trong cơ thể Diệp Trần như thể bị một chiếc kìm sắt khổng lồ kẹp chặt.
“Xương cốt của ngươi… sao có thể…” Lâm Hạo lắp bắp. Hắn cảm nhận được linh khí của mình đang bị một lực lượng huyền bí bên trong cơ thể đối phương hút đi sạch sành sanh.
“Ngươi thích dùng người khác làm lá chắn, vậy thì hôm nay, ngươi chính là cái lá chắn đầu tiên!”
Diệp Trần đưa tay bóp nghẹt cổ Lâm Hạo, ném mạnh hắn về phía bầy ma thú đang lao tới. Lâm Hạo thét lên một tiếng thảm khốc trước khi bị hàng chục con thú giẫm nát. Sự trừng phạt tàn khốc của Diệp Trần khiến tất cả đệ tử ngoại môn lạnh cả sống lưng, nhưng đồng thời cũng nhen nhóm trong họ một niềm tin kỳ lạ vào vị “Trần sư huynh” này.
“Lão Quy, giúp ta khóa định vị trí của con Yêu Vương điều khiển bầy thú này!” Diệp Trần lạnh lùng ra lệnh.
“Ở hướng ba giờ, cách đây hai dặm. Có một con *Tam Nhãn Ma Viên* đã đạt tới đỉnh phong cấp ba, chuẩn bị đột phá cấp bốn. Nó đang phát điên vì không thể tiêu hóa một đóa Địa Tâm Liên nên mới dẫn phát bạo loạn để phát tiết sức mạnh.” Lão Quy nhanh chóng trả lời, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn.
“Đỉnh phong cấp ba sao? Tương đương với tu vi Trúc Cơ viên mãn của nhân loại.” Diệp Trần liếm môi, nếm vị máu tanh ngọt của chính mình. “Hợp lý lắm. Đem xương cốt của nó đúc vào Nghịch Thiên Cốt của ta, hẳn là sẽ giúp ta đột phá lên tầng tiếp theo.”
“Này tiểu tử, ngươi không định một mình chọi lại cả bầy thú lẫn con Viên hầu đó chứ? Đó là tự sát đấy!”
“Ai nói ta một mình?” Diệp Trần quay sang nhìn đám đệ tử ngoại môn đang sợ hãi nhưng trong mắt đã có tia kiên định. “Hỡi những kẻ vẫn bị gọi là rác rưởi! Nếu hôm nay chúng ta không chết, mai sau Thanh Vân Tông này sẽ phải quỳ dưới chân các ngươi! Đi theo ta, sát xuất một con đường máu!”
Sức hấp dẫn từ một kẻ mạnh luôn có sức lan tỏa kinh người. Một người cầm kiếm đứng dậy, rồi hai người, ba người… Những kẻ phàm nhân tu tiên vốn luôn bị đè nén, lúc này đây dưới sự dẫn dắt của Diệp Trần, bỗng nhiên bộc phát ra một khí thế nghịch thiên chưa từng có.
Diệp Trần đi đầu, mỗi một quyền vung ra đều mang theo kình lực của xương cốt nổ tung. Hắn không cần phòng ngự, bởi vì mỗi khi một cái xương bị rạn nứt, *Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu* lại lập tức phục hồi và cường hóa nó lên gấp bội.
Chiến trường lúc này chỉ còn thấy một bóng dáng màu xám xông pha giữa biển thú đỏ rực máu. Diệp Trần như một con rồng đất điên cuồng, đi đến đâu, thây ma thú chất cao đến đó.
“Rầm!”
Một con Thiết Tê lao tới định húc bay hắn, Diệp Trần không tránh, trực tiếp dùng trán va chạm với sừng tê giác.
“Rắc!” Một tiếng vang lớn. Chiếc sừng thép cứng nhất của con thú vỡ vụn, và trán của Diệp Trần cũng đẫm máu. Nhưng trong giây phút đó, hắn cười điên dại, đôi tay bám lấy đầu con thú, dùng sức vặn mạnh, bẻ gãy cổ nó chỉ bằng cơ bắp thuần túy.
Đám đệ tử phía sau nhìn bóng lưng hắn mà kinh hồn bạt vía. Đây không phải là tu tiên, đây là một vị thần chiến tranh bước ra từ địa ngục!
Hành trình sát phạt kéo dài hơn nửa canh giờ, Diệp Trần cuối cùng cũng đứng trước mặt con *Tam Nhãn Ma Viên* khổng lồ. Con viên hầu cao hơn ba trượng, bộ lông đen như thép nguội, con mắt thứ ba trên trán liên tục bắn ra những luồng tia sáng đỏ thẫm tiêu diệt mọi thứ xung quanh.
Nó gầm lên, nhìn kẻ phàm nhân bé nhỏ trước mặt bằng sự khinh thường tột độ. Trong mắt nó, Diệp Trần chẳng khác gì một miếng mồi thơm ngon chứa đầy năng lượng quý giá.
“Tiểu tử, cẩn thận! Con mắt đó của nó chứa đựng sức mạnh không gian sơ khai, bị trúng một chiêu là nhục thân tan nát đấy!” Lão Quy hét lên cảnh báo.
Diệp Trần hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được từng thớ cơ trong người mình đang run lên vì hưng phấn. Máu từ các vết thương vẫn chưa ngừng chảy, nhưng chúng đã không còn là gánh nặng mà là nhiên liệu để kích hoạt toàn bộ sức mạnh của *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*.
“Chính là lúc này!”
Diệp Trần nhún chân, mặt đất nổ tung khi hắn lao đi với tốc độ không thể tin nổi. Con Ma Viên gầm lên, con mắt thứ ba lóe sáng, một luồng tử quang bắn thẳng về phía hắn.
Hắn không tránh.
Giữa không trung, Diệp Trần xoay người, để cho luồng tử quang bắn sượt qua mạn sườn, lấy đi một mảng lớn huyết nhục. Đổi lại, hắn đã áp sát được đầu con thú.
“Cửu Trọng Thiên Băng —— Đệ Nhất Trọng: Chấn!”
Hắn nắm chặt tay lại thành quyền, toàn bộ sức mạnh từ 206 khúc xương đang rền vang của hắn hội tụ về một điểm. Cú đấm này không có hoa văn linh khí rực rỡ, chỉ có một luồng áp lực nặng nề đến mức không gian xung quanh dường như bị bóp méo.
“Oàng!”
Cú đấm nện thẳng vào con mắt thứ ba của Ma Viên.
Một tiếng thét xé lòng vang động cả thung lũng. Đầu của con Ma Viên bị chấn động kinh khủng ấy làm cho nứt toác, con mắt đỏ rực nổ tung thành một đống bùn máu. Thân hình khổng lồ của nó lùi lại mấy bước, rồi đổ sụp xuống như một tòa núi nhỏ, đè bẹp vô số ma thú bên dưới.
Trong khoảnh khắc đó, sự im lặng bao trùm vạn vật.
Đám ma thú đang điên cuồng bỗng dừng lại. Sự hiện diện của con Yêu Vương biến mất khiến bản năng sợ hãi trỗi dậy, chúng bắt đầu tan tác chạy vào bóng đêm, không còn dám nhìn lại cái “quái vật” mang hình hài con người kia.
Diệp Trần đứng trên đầu con Ma Viên, hơi thở dồn dập, máu từ trên trán chảy xuống che mờ một bên mắt. Hắn cúi xuống, móc ra một viên nội đan sáng rực và đóa Địa Tâm Liên chưa kịp tiêu hóa từ trong tử thể con thú.
“Chúng ta… sống rồi?” Một đệ tử ngoại môn thều thào, rồi òa khóc nức nở trong sự vui sướng tột độ.
“Trần sư huynh vạn tuế!”
Tiếng reo hò của những kẻ thấp kém vang lên trong bóng tối của Vạn Thú Cốc, phá tan sự u ám bấy lâu. Diệp Trần đứng đó, dưới ánh trăng mờ ảo, trông giống như một vị chiến thần bước ra từ trong đống đổ nát của thiên mệnh.
Hắn khẽ siết chặt viên nội đan trong tay, nhìn về hướng đỉnh núi Thanh Vân Tông ẩn hiện trong mây mù. Một bước này, hắn không chỉ cứu mạng những kẻ này, mà còn bắt đầu thu phục lấy những quân cờ đầu tiên cho cuộc chiến lật đổ Cửu Trọng Thiên sau này.
“Nghịch mệnh… mới chỉ là bắt đầu.” Diệp Trần thì thầm, rồi khuỵu xuống vì kiệt sức, nhưng nụ cười trên môi hắn vẫn lạnh lùng và ngạo nghễ đến gai người.