Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 29: Bí Pháp Của Lão Quy**
CHƯƠNG 29: BÍ PHÁP CỦA LÃO QUY
Huyết khí nồng nặc trong không khí dần bị cơn gió lạnh của đại ngàn thổi tan, nhưng cái dư vị kinh hoàng của trận chiến vẫn còn đọng lại trên gương mặt của mỗi một đệ tử ngoại môn may mắn sống sót. Trên đỉnh đống xác thịt bầy nhầy của con Ma Viên cấp ba, Diệp Trần ngồi bất động, đôi mắt nhắm nghiền, huyết khí từ vết thương trên mạn sườn vẫn rỉ ra từng giọt, nhuộm đỏ cả một khoảng đá dưới chân.
Sở Cuồng là người đầu tiên gượng dậy. Gã nhìn bóng lưng của Diệp Trần, trong lòng dâng lên một nỗi sùng bái chưa từng có. Một Phàm nhân không có Tiên cốt, lại có thể dùng đôi tay trần nện nát sọ của một con Yêu Vương tương đương với cao thủ Trúc Cơ cảnh? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, chỉ e cả Thanh Vân Trấn và Thanh Vân Tông đều sẽ chấn động đến mức trời long đất lở.
“Trần sư huynh…” Sở Cuồng khẽ gọi, giọng nói còn run rẩy vì xúc động và kiệt sức.
Diệp Trần chậm rãi mở mắt. Đồng tử của hắn vốn dĩ là màu đen sâu thẳm, nhưng lúc này dường như có một tia sáng màu u kim lóe lên rồi biến mất trong chớp mắt. Hắn phẩy tay, giọng khàn đặc: “Lấy nội đan và toàn bộ vật tư giá trị. Chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức. Động tĩnh vừa rồi quá lớn, rất nhanh sẽ có trưởng lão trong tông hoặc cao thủ của các thế lực khác tới kiểm tra.”
Đám đệ tử ngoại môn vốn dĩ đang bàng hoàng, nghe thấy lời Diệp Trần như nghe được thánh chỉ, lập tức liều mạng lao vào thu dọn chiến trường. Bọn họ hiểu rõ, ở cái nơi cá lớn nuốt cá bé này, kẻ đứng vững cuối cùng mới là kẻ có quyền nói chuyện, và người đó chính là Diệp Trần.
Trong thức hải của Diệp Trần, một tiếng ngáp dài đầy lười biếng vang lên.
“Khá lắm tiểu tử, suýt chút nữa thì tự chơi chết chính mình. Cái chiêu *Cửu Trọng Thiên Băng* đó tuy mạnh, nhưng ngươi dùng cơ thể phàm nhân hiện tại để cưỡng cầu thi triển, chẳng khác nào lấy búa đập đá mà tay không đeo bao bảo vệ. Nhìn lại xương sườn của ngươi xem, nứt thêm ba cái rồi kia kìa.”
Lão Quy nằm vắt vẻo bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, cái đầu rùa rụt rè thò ra, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm vào những mảnh xương đang tự tái tạo của Diệp Trần với vẻ vừa xót xa vừa đắc ý.
Diệp Trần nghiến răng, vừa di chuyển sâu vào một hang động khuất tầm nhìn, vừa truyền âm vào thức hải: “Lão Quy, đừng nói nhảm nữa. Ngài thấy đấy, ta hiện tại giống như một bình linh khí di động, sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt quá nồng đậm, một khi cao thủ từ Kim Đan cảnh trở lên chú ý, bí mật về Nghịch Mệnh Châu sớm muộn cũng lộ ra. Ngài có cách nào không?”
“Hừ, bây giờ mới biết sợ?” Lão Quy chép miệng, vẫy vẫy cái đuôi ngắn củn. “Lúc ngươi nện con khỉ già kia có thấy ngươi sợ đâu? Hùng hổ lắm mà? Một bước đạp nát trời xanh kia mà? Bây giờ cái ‘trời xanh’ nó sắp cử người xuống xẻ thịt ngươi ra nghiên cứu rồi đấy.”
“Nói vào trọng tâm!” Diệp Trần gầm gừ.
Lão Quy thu lại vẻ cợt nhả, ánh mắt chợt trở nên thâm thúy: “Ngươi vốn là Phàm Cốt, nhưng cái Phàm Cốt này đã bị Nghịch Mệnh Châu cải tạo thành Nghịch Thiên Cốt. Trong mắt lũ tu tiên giả rác rưởi ngoài kia, ngươi bây giờ không khác gì một viên tuyệt phẩm linh thạch biết đi. Muốn che mắt bọn chúng, dùng pháp môn ẩn giấu linh khí thông thường là không thể. Vì linh khí của ngươi không nằm ở đan điền, mà nằm trong từng tủy xương.”
“Cho nên?”
“Cho nên, lão phu sẽ dạy ngươi một món tuyệt học trấn phái của tộc ta năm đó: **Thất Khiếu Phàm Trần Quyết**.”
Lão Quy vừa nói, một đạo thần niệm cổ xưa đã truyền thẳng vào não bộ Diệp Trần. Hình ảnh một con hắc quy khổng lồ nằm dưới đáy đại dương muôn đời, mặc cho phong ba bão táp, mặc cho tuế nguyệt xoay vần, nó vẫn cứ ở đó, khí息 hoàn toàn hòa vào cùng với bùn đất, không có một chút sức mạnh nào dao động, giống như một tảng đá chết.
“Bí pháp này không phải là ẩn giấu, mà là ‘ngủ đông’.” Giọng Lão Quy trở nên nghiêm túc lạ thường. “Nó sẽ phong tỏa toàn bộ tinh hoa của Nghịch Thiên Cốt vào sâu trong tủy, chỉ để lộ ra huyết khí của một người phàm bình thường. Thậm chí, ngay cả khi cao thủ Hóa Thần dùng thần thức quét qua, bọn chúng cũng chỉ thấy ngươi là một tên tiểu tử may mắn có chút sức mạnh cơ bắp, tuyệt đối không tìm ra nửa điểm linh căn hay tiên cốt.”
Diệp Trần nhanh chóng tiếp nhận thông tin. Hắn nhận ra sự huyền diệu của công pháp này. Tu sĩ thông thường dùng thuật che mắt, giống như lấy một chiếc khăn choàng đắp lên hòn ngọc. Nhưng *Thất Khiếu Phàm Trần Quyết* lại dạy hắn cách hóa thân thành một hòn đá, che giấu sự hiện diện từ bản chất gốc rễ.
“Để luyện thành đệ nhất tầng của bí pháp này, ngươi phải chịu một chút cực hình.” Lão Quy đột ngột cười gian ác. “Ngươi phải tự bẻ gãy kinh mạch của chính mình tại bảy đại huyệt vị trên cơ thể, dùng lực lượng Nghịch Thiên Cốt đúc thành bảy cái ‘ổ khóa’. Mỗi khi ngươi không chiến đấu, bảy cái ổ khóa này sẽ khóa chặt toàn bộ tu vi của ngươi lại.”
Diệp Trần không một chút do dự, hắn ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng trong hang động sâu thẳm. Phía ngoài, Sở Cuồng đang trung thành canh giữ, không cho bất kỳ ai bước vào nửa bước.
“Bắt đầu đi.” Diệp Trần lạnh lùng ra lệnh cho chính mình.
Hắn vận chuyển một luồng kình lực hung bạo từ bên trong xương cốt, điên cuồng lao về phía đại huyệt ở đỉnh đầu.
“Rắc!”
Một tiếng nứt thanh thúy vang lên ngay trong đầu. Cảm giác đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm vào não khiến mồ hôi hột của Diệp Trần chảy ròng ròng, nhưng hắn không rên lấy một tiếng, môi dưới đã bị nghiến đến chảy máu.
“Thằng nhãi này đúng là một con quái vật điên cuồng.” Lão Quy ở bên trong Nghịch Mệnh Châu cũng phải rùng mình. Lão từng chứng kiến nhiều thiên tài, nhưng kẻ dám tự tay tàn phá cơ thể mình để đạt được sức mạnh ẩn nhẫn như Diệp Trần thì quả là hiếm thấy.
Tiếp theo là huyệt ở ngực, hai cổ tay, hai cổ chân và cuối cùng là đan điền vốn đã vỡ nát. Mỗi lần một “ổ khóa” được hình thành, khí thế mạnh mẽ, hung tàn phát ra từ người Diệp Trần lại giảm xuống một phần.
Từ một kẻ giống như thanh kiếm sắc bén vừa rút ra khỏi vỏ, Diệp Trần dần trở nên mờ nhạt. Lớp da dẻ đỏ rực vì chiến đấu bắt đầu trở lại màu sắc trắng bệch của một người bình thường lâu ngày thiếu ánh nắng. Nhịp tim của hắn chậm lại, hơi thở trở nên yếu ớt, đến mức nếu ai đó không nhìn bằng mắt thường, sẽ tưởng rằng nơi hắn đang ngồi chỉ là một khoảng không vô tận.
Sau ba canh giờ tra tấn kinh hoàng, Diệp Trần rốt cuộc mở mắt ra.
Hắn thở hắt ra một hơi, nhìn đôi bàn tay mình. Hiện tại, hắn cảm thấy cơ thể nặng nề hơn rất nhiều, giống như đang mang trên mình một bộ xiềng xích nghìn cân. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt không hề biến mất, mà nó đang âm thầm tích tụ bên dưới lớp ổ khóa kia, giống như nham thạch chờ đợi ngày núi lửa phun trào.
“Thế nào, lão phu không lừa ngươi chứ?” Lão Quy đắc ý khoanh tay trước ngực. “Hiện tại dù Mộ Dung Thần có đứng trước mặt ngươi, hắn cũng chỉ thấy ngươi là cái loại phế vật ‘Phàm Cốt’ mà hắn từng khinh miệt. Cái cảm giác bị một kẻ mình coi thường giết chết… ôi, lão phu chỉ nghĩ thôi đã thấy hưng phấn rồi!”
Diệp Trần đứng dậy, bước ra khỏi hang động.
Sở Cuồng giật mình xoay người lại, đại đao trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Gã nhìn Diệp Trần, lắp bắp: “Trần… Trần sư huynh? Ngài… ngài bị thương nặng lắm sao? Sao khí tức của ngài lại… biến mất hoàn toàn thế này?”
Sở Cuồng không cảm nhận được chút áp lực nào từ Diệp Trần nữa. Trước đó, mỗi khi đứng gần Diệp Trần, gã luôn cảm thấy như đang đứng cạnh một lò lửa khổng lồ, nhưng bây giờ, Diệp Trần đứng đó, yếu ớt đến mức khiến người ta cảm thấy hắn có thể bị một cơn gió mạnh thổi bay.
Diệp Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười không có chút nhiệt độ: “Ta chỉ đột phá một chút. Đi thôi, đã đến lúc mang sọ của con Ma Viên này về nộp nhiệm vụ rồi.”
Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi mặt trời đang dần ló rạng. Thanh Vân Tông, Mộ Dung Thần, và cả người đàn bà tên Linh Nhi kia nữa… Bọn họ thích dùng tư chất Tiên Cốt để định đoạt số phận kẻ khác, vậy thì Diệp Trần hắn sẽ dùng chính cái “Phàm Cốt” này, từng bước từng bước đạp nát sự kiêu ngạo thối nát đó.
Dưới chân núi, tiếng gầm rú của gió núi dường như cũng đang rền vang theo nhịp bước của hắn. Một Phàm nhân nghịch thiên, con đường này tuy cô độc và đầy rẫy đau đớn, nhưng kể từ khoảnh khắc bảy ổ khóa được hình thành, thế gian này đã không còn ai có thể nhìn thấu được giới hạn của hắn nữa.
“Nhớ lấy, tiểu tử,” tiếng Lão Quy nhắc nhở từ trong tâm trí, “Ẩn nhẫn không phải là hèn nhát, mà là để khi ra đòn, thiên hạ không kịp phản ứng. Khi ngươi mở ra bảy cái ổ khóa này cùng lúc, chính là lúc ngươi chân chính… bước lên trời.”
Diệp Trần không đáp, ánh mắt hắn chỉ nhìn thẳng về phía trước, nơi tòa kiến trúc huy hoàng của Thanh Vân Tông đang hiện ra trong sương sớm.
Ngày hôm nay, phế vật của Thanh Vân Trấn chính thức quay trở lại. Nhưng lần này, hắn không về để cầu xin sự công bằng, hắn về để thực thi sự phán xét của riêng mình.
Chiếc nội đan trong tay hắn lấp lánh ánh đỏ, như một điềm báo cho cơn mưa máu sắp đổ xuống chín tầng trời.